Làm sao sửa tính chấp nhặt và hay để bụng?

Chuyện của bạn chẳng có gì to tát, vấn đề là bạn có tính chấp nhặt và để bụng, mà nếu vẫn giữ tính cách ấy thì khó sống với nhiều người chứ không chỉ nhà chồng tương lai này, nên dự là nếu có mà bỏ anh này yêu anh khác thì bạn cũng khó hòa hợp với cái nhà chồng tương lai ấy. Bạn nhiều tự ái, bạn tự nhận mình ích kỷ, tính chấp nhặt, và bạn thể hiện đúng thế, bạn khó chấp nhận người khác góp ý cho mình.

Mbtku

Tự nhận xét thì em có 2 tính cách rất không tốt: (1) em hay im lặng, nhịn khi có những chuyện nhỏ xảy ra rồi bỏ qua chứ không giải quyết => em bị dồn nén nhiều chuyện không đáng có, đến lúc không nhịn được nữa thì lại bùng nổ thành ra tanh bành hết;

(2) em có phần hơi định kiến – tức là em yêu, ghét rõ ràng và khó thay đổi được cách nhìn nhận này. Vấn đề em gặp phải là ngay từ đầu em đã cảm thấy không hòa hợp được với nhà chồng tương lai do khác biệt là lối sống, quan điểm sống.

Trước giờ, em đều cố gắng nhẫn nhịn, luôn vui vẻ (không được eq lắm chỉ được aq thôi). Nhưng dạo gần đây thì em cảm thấy em càng ngày càng bị mất kiểm soát về cảm xúc của mình, em không còn kiềm chế để giữ vui vẻ được nữa. Ví dụ như:

– khi sắp xếp để gia đình em đến thăm đáp lễ gia đình chồng tương lai (có mời nhà em sang chơi lúc dạm ngõ), trước kia em chỉ yêu cầu người yêu em cách khoảng 1 tháng thì gọi điện mời ba mẹ em lại. Nhưng đợt có bố anh ấy xuống tp chơi, em có nhắc lại thì anh ấy nói để anh ấy nói với bố anh ấy. Kết quả, bố anh ấy không gọi điện thoại mời mà nhân dịp em tới chơi, tiễn bác ấy về quê thì bác ấy nói với em là về bảo bố mẹ sắp xếp qua nhà, đám cưới cũng còn nhiều chuyện phải bàn, em cũng vui vẻ nói là để con nói ba mẹ sắp xếp qua chơi. Bác ấy về xong là em cãi nhau với anh ấy => em bỏ đi du lịch luôn, 3 ngày sau mới về làm hòa.

– hay như đối với em gái của anh ấy, em rất không thích. Trước kia, khi anh ấy cho em gái cái này cái kia, em không thích nhưng không phản đối vì em cảm thấy em gái anh ấy khó khăn hơn thì giúp đỡ nhau cũng bình thường và em cũng cư xử vui vẻ. Nhưng càng ngày em thấy mình càng ích kỷ hơn, khó chịu hơn. Chẳng hạn anh ấy mới quyết định sẽ mua tủ lạnh mới và cho nó cái tủ lạnh cũ vì nó có xin vậy (trước kia lúc sửa nhà, em có nói vậy thì anh ấy không đồng ý). Em cảm thấy rất bực và em thể hiện rõ ràng bằng thái độ, ứng xử khi nó về chơi: không nói chuyện, tránh mặt, không ăn đồ nó mua… (đừng ném đá em keo kiệt, nhưng tính em xưa giờ rất độc lập, không xin xỏ, vay mượn bao giờ nên rất ghét mấy người hay ca thán để xin xỏ). Mấy chị khuyên em giùm, em nên làm gì bây giờ để có thể cảm thấy vui vẻ, thoải mái trong ứng xử với nhà chồng tương lai hiện tại và sau này? Và em nên làm gì để kiểm soát được ứng xử và hành động của mình? (ít nhất là kiềm chế được như trước ạ, tuy rằng kiềm chế thì bản thân em thấy không vui nhưng mọi người vui vẻ thì cũng tốt hơn là không ai vui).

Xem thêm:

cuncon: Quan hệ với mẹ chồng, em chồng ngày càng tồi tệ

meoxinh: nhà chồng tương lai tự ý quyết chuyện ăn hỏi

Han.n.nguyen

Mbtku, em đã tự nhận xét thấy em có 2 tính cách không tốt, vậy thì em hãy sửa đi. Chị có chút ý kiến về 2 ví dụ của em.

Chuyện ba chồng tương lai em không gọi điện thoại mời ba mẹ em. Thì đúng là có phần không khéo trong giao tiếp với thông gia. Tuy nhiên em lại mang chuyện này cãi nhau với chồng tương lai thì chị thấy là không nên. Trước khi nói gì, làm gì, em nên nghĩ coi tại sao mình phải nói, phải làm, mình mong muốn kết quả gì sau đó.

Em cãi nhau với bạn trai về chuyện ba anh ấy không tế nhị. Vậy em muốn anh ấy làm sao? Muốn anh ấy về trách cứ ba anh ấy? Chị nghĩ là vì người đó là ba nên anh ta không thể làm được. Và nếu anh ta có làm thế thì chỉ làm cho quan hệ của em và nhà chồng tương lai xấu hơn mà thôi. Mà em cãi nhau với bạn trai chỉ làm tình cảm sứt mẻ. Vậy thì theo chị thấy, cãi nhau chẳng có lợi gì, chỉ toàn có hại. Nếu em nghĩ trước khi làm/nói thì em sẽ không làm. Trong trường hợp này em có thể nhỏ nhẹ nói lên ý của em cho bạn trai biết để lần sau anh ta tế nhị hơn. Nhưng không nên làm lớn chuyện.

Còn chuyện em gái của bạn trai thì chị nghĩ như vầy. Mình nên khắt khe với bản thân nhưng nên thông cảm cho người khác. Bản thân em, thì em nên tự lập. Nếu em có thể tự lập thì là việc quá tốt cho em. Nhưng với người khác thì dù người ta có không tự lập được cũng đừng hà khắt đánh giá người ta. Mỗi người mỗi khác, sinh ra đời là đã khác. Có người đẹp, có người xấu, có người thông minh, có người kém. Vậy đừng mang mình làm chuẩn mực để đánh giá người khác. Nếu mình tốt thì là sự may mắn của mình. Sẽ có lúc trong cuộc sống mình cũng cần sự thông cảm của người khác.

Wannabe

@ mbtku: mình thấy chuyện của bạn chẳng có gì to tát, vấn đề là bạn khá chấp nhặt và để bụng, mà nếu vẫn giữ tính cách ấy thì khó sống với nhiều người chứ không chỉ nhà chồng tương lai này, nên dự là nếu có mà bỏ anh này yêu anh khác thì bạn cũng khó hòa hợp với cái nhà chồng tương lai ấy.

Chuyện mời nhà bạn sang nhà anh ấy chơi, anh ấy cũng đã làm theo yêu cầu của bạn là nhắc nhở bố mình, và lỗi là ông bố đã không điện cho nhà bạn như bạn mong muốn nhưng cũng nói với bạn. Tớ cảm thấy bố anh ấy (có thể là cả gia đình anh ấy) hơi xuề xòa và không đặt nặng mấy chuyện phép tắc lễ nghĩa (không đặt nặng chứ không phải là không có lễ nghĩa nhé). Anh ấy không có lỗi, bạn cãi nhau là bạn sai. Lẽ ra bạn chỉ cần nói đơn giản với giọng điệu buồn buồn “anh ơi, nhà em rất muốn được nhà chồng tương lai tôn trọng, nên bố mẹ em mong là bố anh hoặc ít nhất là anh sang mời hoặc điện thoại mời nhà em một tiếng. Chứ gả con gái đi mà cảm giác nhà chồng không tôn trọng thông gia thì bố mẹ em buồn, lo lắng cho em nhiều lắm anh à. Anh làm em buồn quá.”. Mình nghĩ chỉ cần bày tỏ chân thật lòng mình như vậy, chồng tương lai của bạn sẽ nghĩ “ai chà, sao mình vô tâm quá, để cô ấy phải buồn, mình cũng có lỗi với bố mẹ cô ấy quá” rồi rối rít xin lỗi, làm theo ý bạn và sau này cũng để ý quan tâm đến tâm trạng bạn hơn.

Chuyện anh ấy giúp đỡ em gái thì mình thấy cũng chẳng có gì quá đáng, vì cũng chỉ là chiếc tủ lạnh cũ không dùng. Có lẽ cô em gái quen nhõng nhẽo với anh trai từ nhỏ, quen được anh trai và gia đình yêu chiều, tính bạn độc lập nhưng cũng không thể đánh giá cô ấy xấu. Mà cô ấy cũng đối xử không tệ với bạn (mua đồ cho bạn ăn mà bạn không ăn), đúng không? Anh người yêu của bạn lần này cũng chẳng làm gì sai nốt. Anh em như tay với chân giúp đỡ nhau là quý lắm bạn à. Bạn thử vào nhà chồng mà anh em suốt ngày cứ tranh giành tài sản, đánh nhau, chửi nhau coi có sống được không. Với anh em mà không đối xử tốt thì với người dưng khác họ (là bạn đấy) làm sao họ tốt cho được.

Tớ thấy bạn có anh người yêu rất khá và bạn nên biết trân trọng. Chỉ là lỗ hổng rất lớn trong mối quan hệ của hai bạn là bạn giao tiếp quá kém với người yêu, vui gì buồn gì thì cũng phải bày tỏ mà phải bày tỏ trên cơ sở chia sẻ để thấu hiểu nhau chứ không phải để bụng rồi trách cứ nhau. Và anh chàng này khá là trọng gia đình, yêu quý gia đình, sau này chắc sẽ còn rất nhiều lần anh ấy giúp đỡ, hỗ trợ người nhà mình nhiều thứ (tiền bạc, công sức). Tớ thấy bạn nên học cách chấp nhận và để anh làm tròn bổn phận người con, người anh. Đàn ông như thế lại có cái hay là yêu vợ, thương con, nếu bạn biết cách, bạn sẽ có một ông chồng xem gia đình (vợ, con) là số một, luôn quan tâm chăm sóc gia đình nhỏ của mình. Bạn cũng nên thường xuyên thủ thỉ với chồng mình “à, em thấy chỗ này, chỗ này…m khác với anh, với gia đình anh nè (đánh giá khách quan chứ không chê bai, phán xét nhé, người coi trọng gia đình rất ghét ai nói xấu nhà mình, đừng để chồng ghét mình), nếu em có làm gì không đúng ý gia đình anh thì anh phải thông cảm cho em nha”… Như vậy, sau này vì những khác biệt mà rủi bạn có nảy sinh mâu thuẫn với nhà chồng thì chồng sẽ hiểu và bênh vực bạn. Bạn cũng có thể nói “anh ơi, em không bao giờ ngăn cản chuyện anh giúp đỡ, hỗ trợ gia đình mình, nhưng là vợ thì em muốn anh bàn trước với em một tiếng chứ nếu không em thấy mình không được tôn trọng, anh nha”. Hoặc “anh ơi, em luôn ủng hộ anh lo cho gia đình nhà anh, nên anh cũng quan tâm hỗ trợ em mà đối xử tốt với gia đình em nha anh. Bố mẹ em khó tính, trọng lễ nghĩa, anh nên hiểu và quan tâm đến bố mẹ nha anh”. Vậy đó, cứ nói hết lòng mình ra với chồng để chồng hiểu và có cách cư xử phù hợp hơn.

Mặc dù nói lấy chồng lấy cả gia đình chồng nhưng không nhất thiết mình phải yêu quý hết tất cả, sau này càng ở cạnh nhau thì càng phát sinh mâu thuẫn, mình phải biết nhìn mặt này mặt kia của vấn đề để nghĩ thoáng hơn một chút. Có nhiều người trước khi cưới thì tưởng nhà chồng tuyệt vời lắm nhưng cưới rồi thì vỡ mộng hỡi ôi, nên mình từ khi chưa cưới đã nhìn ra được khác biệt thì càng biết chỗ mà tránh, vậy cũng tốt.

Bạn chỉ kể có hai chuyện nhỏ nên tớ không biết chính xác bạn với nhà chồng có mâu thuẫn gì lớn hay không, nhưng nếu chỉ là những vụn vặt linh tinh thế thì mình hoàn toàn có thể bỏ qua mà vui sống. Bạn chỉ cần cư xử đúng mực dâu con, đối xử tử tế với nhà chồng, không quá can thiệp vào nhà chồng hay cản trở chồng quan tâm gia đình, quan trọng nhất là khéo léo lôi kéo người đàn ông của mình về cùng phe với mình, luôn che chở bảo vệ mình thì không có nhà chồng nào làm khó bạn được. Còn nếu cảm thấy mâu thuẫn quá lớn (mà bạn chưa kể), cảm thấy mình bị ức chế quá nhiều nếu tiếp tục sống cùng họ thì mình trầm cảm mất, hix, thì nên dừng lại suy xét cho kỹ càng hơn. Nói chung ai bước vào hôn nhân cũng ít nhiều thấy khác nhau về lối sống. Ờ thì người ta sống nhà người ta mấy chục năm, mình sống nhà mình mấy chục năm, sao giống nhau ngay được. Thế nên mới nói kết hôn rồi thì phải tìm cách mà hòa hợp với nhau. Chén đũa cũng có lúc xô nhau, vợ chồng hay mối quan hệ con dâu nhà chồng cũng có lúc trục trặc, mình phải bình tĩnh tìm ra nút thắt vấn đề để mà tháo gỡ nó. Xong rồi thôi, hiểu nhau hơn, tin yêu nhau hơn, đừng để con sâu làm rầu nồi canh.

Xem thêm:

Hóa giải chiến tranh lạnh trong gia đình

Saobang84: Bố mẹ chồng không cho vay tiền mua nhà

Mbtku

Em cảm ơn chị han.n.nguyen và chị wanabe nhiều ạ! Có lẽ chị wanabe nói đúng ạ, tính em hơi chấp nhặt với những người mình không thích, chỉ rộng rãi với những người mình thích thôi. Em và người yêu em thì rất hòa hợp, nếu chỉ đơn thuần giữa 2 đứa thì rất vui vẻ. Anh ấy sống tốt, quan tâm gia đình, chỉ là ăn nói không khéo léo. Đây là điều khiến em yêu anh ấy, thương anh ấy. Còn em thì tuy cũng không khéo léo, nhưng cũng biết cách không làm anh ấy khó xử phải lựa chọn em hay gia đình gì đâu. Như em cũng nói với mấy chị là em cũng được gia đình bên đó đánh giá khá cao. Cãi nhau lần đó cũng là lần cãi nhau hơi lớn duy nhất của tụi em thôi. Em chỉ kể ra 2 ví dụ trên để nói rõ hơn về sự không hòa hợp giữa em và gia đình anh ấy, chứ em không có ý đánh giá hay nhận xét gì về gia đình anh ấy. Bởi lẽ, em cũng tự hiểu là mình không hoàn hảo gì mà đánh giá người khác, và mỗi người đều có hoàn cảnh sống khác nhau nên cách nhìn nhận mọi việc, cách ứng xử cũng khác nhau.

Góp ý của chị wanabe rất đúng ạ, trước giờ em vẫn nghĩ em và nhà anh ấy dù gì cũng không sống cùng nhau, nên em vẫn nhẫn nhịn, vui vẻ. Như vậy, trước giờ em vẫn lựa chọn cách xử sự sao cho anh ấy vui thay vì lựa chọn ứng xử theo cảm xúc của mình. Chỉ là gần đây em bắt đầu thay đổi, thay vì lựa chọn anh ấy thì em lại lựa chọn cách làm thỏa mãn cảm xúc của mình. Quay lại 2 ví dụ của em, không phải em không nhìn thấy kết quả trước khi làm mà là em tự lựa chọn làm vậy.

(1) việc bố anh ấy => em lựa chọn cãi nhau, bỏ đi chơi => giải tỏa tâm lý ức chế của em lâu nay => đi về, em rất vui vẻ và em có thể bỏ qua mọi chuyện, anh ấy tuy lúc đó rất buồn. Nhưng sau đó bản thân tụi em vui vẻ hơn trước vì đã giải quyết dứt điểm được vấn đề, em không thấy căng thẳng nữa nên em cũng vui vẻ với anh ấy hơn.

(2) về em gái anh ấy => em không quan tâm nữa. Em không quan tâm tới cô ấy và em cũng nhẹ nhàng tránh né những gì em có thể nhận từ cô ấy => em cảm thấy như vậy công bằng. Tôi không thích cô, trước tôi cố làm cô vui vì dù gì tôi cũng muốn cô thích tôi, còn giờ tôi không cố gắng làm cô vui nhưng tôi cũng không bắt cô thích tôi. Em lựa chọn cư xử tôn trọng, đàng hoàng nhưng không thân mật, giữ khoảng cách. (em không có mặt nặng mày nhẹ, đá thúng đụng nia gì cô ấy đâu – mọi người đừng nghĩ vậy mà oan cho em. Em không nhận mỹ phẩm cô ấy cho em cũng chỉ nói là em ít xài, vả lại không xài hiệu này. Hay em không ăn đồ cô ấy mua, em cũng chỉ nói là em cảm thấy hôm nay mệt, không muốn ăn đồ ăn này vì thế này thế kia thôi).

Thực sự là khi em lựa chọn làm theo cảm xúc của mình thì em thấy vui vẻ hơn nhiều. Nhưng em cũng thấy tội nghiệp và thương người yêu em, dù gì thì anh ấy đứng giữa cũng là người khổ nhất thôi. Điều em thực sự muốn được khuyên ở đây là em nên lựa chọn sống như trước, cố gắng hòa hợp gia đình anh ấy, được yêu quý để anh ấy vui hay em nên thay đổi như giờ, thôi cố gắng tìm cách hòa hợp, không cần người ta quý mình mà chỉ cần sống đúng lẽ, đủ đạo là được rồi ạ?

Mapmapmoixinh

Xấu hổ ghê, em giống cô em gái trong bài này nè. Nói ra chắc mấy chị ném đá em quá, chứ may mà chị dâu em không như vậy. Nhưng bù lại em mua những đồ khác cho anh chị, giá trị nhỏ thôi nhưng góp lại cũng nhiều à.

Mbtku

Cũng tùy trường hợp bạn ah. Mình đâu có nói mọi trường hợp xin xỏ hay cho em gái là xấu đâu. Những lần trước mình không vui nhưng có những thứ hợp lý thì mình vẫn bình thường mà. Anh ấy giúp đỡ vốn làm ăn gấp cả mấy chục lần mình vẫn thấy hợp lý. Nhưng tự nhiên nhà bạn đang có cái tủ lạnh xài tốt, cũng không có nhu cầu thay (dù mình thích thay thật nên trước đó có bàn anh ấy, nhưng nếu cưới xong có 2 vợ chồng, nên anh ấy không muốn thay – nên trong trường hợp này là không có nhu cầu thay nhé), tự nhiên em chồng bạn về xin anh trai nó mua tủ lạnh mới đi để cho nó cái cũ, bạn cảm thấy sao? Còn mình, mình công nhận mình ích kỷ và hay chấp nhặt nên mình cảm thấy rất khó chịu. ^^

Yamanote

^^ tớ sẽ thấy là thôi chết mình há miệng mắc quai. Lần trước mình rành rành muốn thay tủ (mà cũng không nói là em sẽ bán tủ cũ được xx triệu), chồng không đồng ý, mình không vui, chồng note lại, lần này muốn chiều vợ tiện thể lại chiều được cả em, thật tuyệt, thì mình lại khó chịu. Suy cho cùng chỉ vì mình muốn thay tủ, vứt ra đường tủ cũ chứ cũng thà không cho em chồng.

Đấy, mình rõ là ích kỉ, nhỏ nhen, có đủ lí do để bao biện, nhưng lần này há miệng mắc quai thật rồi.

Thế thôi, chứ còn gì nữa? Không phải là lần trước chồng không đồng ý, lần này vì em vợ hỏi mà nảy ra ý định mua mới. Ý định này do mình bơm vào đầu chồng, chồng chưa đồng ý không có nghĩa là không đồng ý. Chồng muốn tốt cho mình, muốn chiều vợ, nhưng con vợ nhỏ nhen lại suy ra thành chồng muốn chiều em vợ. Có phải là sướng quá hóa rồ không? Người chiều em, chiều bố mẹ sẽ rất biết chiều vợ, chiều con, vì tất cả đều là gia đình của họ. Người vợ khôn là biết thông cảm chia sẻ cái sự chiều bố mẹ và em gái với chồng, chồng nhẹ gánh đi một chút sẽ yêu thương và chiều vợ nhiều hơn, lâu dần cái sự chiều dành hết cho vợ con. Nên hãy bớt nghĩ đến cái mình mất đi làm ơn. Hãy nghĩ đến cái mình nhận được, và báo đáp sao cho xứng.

Ps câu chuyện của 2 anh em có thể đơn giản thế này: em đang muốn mua cái tủ lạnh mới mà chưa biết mua loại nào, tủ nhà anh dùng tốt không? Ủa vậy hả, chị nhà anh cũng muốn mua tủ lạnh mới, side by side cũng đắt quá anh chưa chịu. Ôi có gì mà không chịu, tủ lạnh tốt thì mình sướng chứ sao, anh mua cho chị ấy đi, tính toán làm gì. Mà đắt quá em ạ. Thôi, anh mua cái mới, cho em dùng tạm cái tủ nhà anh, coi như tiết kiệm được 1 khoản kha khá cho em, anh không phải tiếc nữa nhé. Ừ sao em thông minh quá vậy…

Câu chuyện có thể diễn ra hoàn toàn như thế. Mình biết cái kiểu anh chị em hoàn toàn chỉ nghĩ cho nhau như thế này nên nghe bạn tâm sự mình thương chồng và em bạn quá.

Mbtku

Chị yamanote ah! Em cảm ơn chị. Nhưng thật sự em hơi buồn khi chị đánh giá em nhỏ nhen. Em không nói em khó chịu vì người yêu mình. Em không phải đứa ích kỷ như vậy, khi anh ấy muốn thay cái gì, nếu nhà em gái anh ấy chưa có em cũng nói là để cho vợ chồng em ấy. Đi chọn quà cưới cho vợ chồng em ấy, em cũng chọn sao vừa đẹp vừa giá trị lại tiện cho vợ chồng em ấy. Chuyện cái tủ cũng vậy thôi, em cũng nói là nếu mình có đổi thì cũng sẽ cho em anh ấy. Anh ấy cho em gái tiền để mua đất, làm ăn gấp cả hàng chục lần ấy chứ, em cũng đâu có nói gì vì cái đó nó hợp lý.

Cái em khó chịu ở đây là cách xử sự của em gái anh ấy, giữa việc tự nguyện cho và xin là khác nhau. Xin cái người khác đang xài, chưa có nhu cầu thay lại càng khác. Có thể anh ấy nghĩ cho cả em và em gái anh ấy, về phần anh ấy em không thấy có vấn đề gì cả, là em, em cũng hành xử vậy khi mình có điều kiện. Nhưng trong trường hợp này, em cảm thấy không hợp lý. Em kể ví dụ ở đây, như em đã nói, không nhằm mục đích đánh giá tốt xấu. Và ví dụ thì cũng chỉ nêu một hai cái được thôi, nên nếu mọi người dựa vào ví dụ để đánh giá em thì em không trách được. Bởi cuộc sống bên ngoài, bao nhiêu chuyện thì bản thân em biết và cảm nhận được thôi. Em có thể tự đánh giá là em không hoàn hảo nhưng cũng khó có ai bên nhà anh ấy có thể chê trách em điều gì không hợp lẽ, hợp đạo lý cả. Em cũng nói hi vọng rằng mọi người đừng tập trung quá vào phân tích vụ việc của 2 cái ví dụ mà chỉ để làm rõ là em không hòa hợp với cách sống của gia đình anh ấy.

Yamanote

Em, ai cũng có góc xấu, cực xấu. Chính mình không nhìn nhận được cái sự xấu đấy thì mình lúc nào cũng buồn và nghĩ là tại người này người kia, trong khi là tại mình. Để chị tìm một chuyện chị đọc, đại ý là có một người kêu con buồn quá con khổ quá, mọi người đối xử với con không ra gì. Phật mới chỉ ra là vì tự con sân si, tự con có ma trong lòng nên con mới thấy khổ, còn chẳng ai đối xử xấu với con cả.

Chị cũng chẳng phải chê em, cái từ nhỏ nhen là chị đang trả lời câu hỏi của em, nếu chị là em, và nghĩ như em, thì chị sẽ tự nhận ra là mình có tính chấp nhặt, ích kỉ, nhỏ nhen. Chị muốn em nhìn thẳng vào cái góc xấu trong em ý em ạ. Cái xấu nữa, nếu không phải là nhỏ nhen, thì là em thích control mọi việc. Chỉ đơn giản là chồng quyết cho em gái, không được. Mà phải là em quyết cơ. Chồng em có thể tự nguyện cho em gái, nhưng em chưa đồng ý, không được –> cái này em góp ý với chồng nếu lần sau anh có muốn cho ai cái gì thì bàn với em trước được không, em cảm thấy mình được tôn trọng. Như vậy đây là vấn đề của vợ chồng em, không liên quan đến em gái. Nhưng em lại biến ngay thành chuyện em gái xin xỏ. Xin thì đã sao, không cho thì ông bà nói không cho, hà cớ gì phải cho rồi khó chịu? Em gái chồng em chả có lỗi gì cả, nếu có lỗi với em, đó là chồng em. Còn em đang có lỗi với em gái (do cái sự ích kỉ nó làm em hoa mắt) khi em quy kết là nó xin xỏ này nọ.

Mà chị, chồng chị đều là anh chị cả trong nhà, hơi bị nhiều em chứ không phải chị suy ra từ chị đâu nhé. Bọn chị toàn là người cho, nhưng nhìn nhận vấn đề phải công bằng. Đến một lúc, đời người quanh co, em mình lại là người cho mình, rất nhiều. Tỉ như là trông cháu cho mình. Tỉ như là mua đồ cho mình vv. Chắc em là con một, nên em thậm chí miệng nói là ích kỉ nhưng em lại buồn khi em nghĩ người khác nói em nhỏ nhen. Hai từ đấy với chị là một.

Mbtku

Cảm ơn chị yamanote! Em công nhận em có nhiều cái xấu, nhưng trong trường hợp này em không nghĩ như chị. Em đã nói em không có vấn đề gì với anh ấy cả, anh ấy chăm sóc, lo toan cho gia đình, em cảm thấy thương anh ấy. Em cũng không cản trở, bắt buộc anh ấy phải để em có quyền quyết định, em hiểu anh ấy có thể hoặc nói hoặc không nói với em, nếu anh ấy nói với em hay muốn hỏi ý kiến của em thì đó là may mắn cho em. Còn chị nói em quy kết em gái anh ấy xin xỏ thì em chẳng quy kết gì cả, vì sự thực nó là thế. Vì anh ấy tự kể với em như thế.

Em cũng nói em không dùng việc này để nói ai đúng, ai sai. Em chỉ nói đây là ví dụ cho thấy em và em gái anh ấy không hòa hợp – 1 bên rất độc lập, không thích và gần như không xin xỏ, vay mượn, 1 bên hay dựa vào người khác. 1 bên gia đình để ý, câu nệ chuyện lễ nghĩa, 1 bên còn lại không thích chuyện lễ nghi…

Nó là sự không hòa hợp, và em muốn được khuyên để làm sao sống tốt giữa những sự không hòa hợp này, cho cả em và người yêu em. Mâu thuẫn của em chỉ là việc em nên sống theo cảm xúc của mình, không cố gắng lấy lòng ai, không cố gắng thay đổi bản thân để em thấy vui vẻ mà yêu chồng, hay nên cố gắng như trước để anh ấy vẫn vui như trước.

Han.n.nguyen

Mbtku, chị hiểu ý em. Chị nghĩ mọi người cũng hiểu ý em. Chỉ em không hiểu ý mọi người thôi. Không ai nói em ích kỷ hay xấu gì đâu. Chỉ là đang hướng em theo một cách suy nghĩ làm cho em thấy dễ chịu hơn mà thôi. Em bình tĩnh rồi đọc kỹ lại đi.

Yamanote

Nhà nào cũng có khác biệt, có vấn đề, có hiểu nhầm em ạ. Nhưng quan trọng hơn hết là mối quan hệ 2 vợ chồng em, chứ không phải nhà chồng. Để em hiểu chị không phải là đánh giá em, nhưng chị cũng đi qua những ngày vật vã vì sự khác biệt, kể ra chắc em sẽ trợn mắt. Cái duy nhất em cần hiểu, là mỗi gia đình có văn hóa khác nhau, em không cần hòa hợp, nhưng em cần tôn trọng họ, tôn trọng thói quen cách sống cách nghĩ của họ mà không bình luận. Yêu ai yêu cả đường đi, mình yêu không có nghĩa mình phải giống, phải chấp nhận họ, mà là mình tôn trọng họ.

Còn nếu vì sự khác biệt này dẫn đến những khác biệt trong cách đối xử vợ chồng (như việc chồng tự quyết tự cho mà không bàn trước với em), thì em nên nói chuyện tâm sự với chồng. Rằng có thể em suy nghĩ khác, nhưng bây giờ em cũng là 1 phần gia đình của anh, anh quyết định gì thì cũng bàn với em 1 tiếng, tôn trọng cảm nhận của em vv. Em cứ tách bạch được các vấn đề, các cảm xúc, thì rồi em sẽ vượt qua mà vợ chồng sẽ gắn bó khăng khít với nhau hơn, chồng cũng hiểu em hơn, hiểu là em nghĩ khác, nhưng vì tôn trọng chồng và nhà chồng nên cũng vẫn thấy bình thường. Vì thế chồng sẽ yêu và tôn trọng em hơn là em cứ giữ trong lòng. Tất nhiên, nói bao nhiêu thế nào còn phải tùy vào khả năng nói của em và khả năng hiểu của chồng nữa.

Lig14

Mbtku lại chọn cách phản ứng giống dưa hấu rồi. Nếu chỉ để trả lời câu hỏi của bạn, thì ý kiến cá nhân của mình khuyên bạn hãy lựa cách sống hòa hợp với nhà chồng, cũng không hẳn cần thay đổi bản thân theo cách kiểu “không đặt cao lễ nghĩa” và “dựa dẫm”. Mà bạn nên mở lòng mình hơn, rồi sẽ thấy rằng đó cũng là những mâu thuẫn rất đỗi bình thường.

Xem thêm:

Duahau161: Mệt mỏi vì mẹ chồng hay giận dỗi, đòi tự tử

Ứng xử với em chồng hay xin xỏ đồ đạc

Wicket

Ồi, mình thì không nghĩ bạn chữ cái là xấu, nhưng mà khó tính thì có. Nói chung sống thoáng ra cho dễ. Nhà chồng đã là một tập thể rất khác, rất khó rồi mà mình cũng khó khăn bắt ne bắt nét nữa thì khó sống lắm.

Duahau161

Mình thì thường mình bị hỗn loạn, nhất là trong trường hợp tâm lý đang bức xúc, dễ bị kích động. Mấy hôm nay các chị góp ý với em, em đã bình tĩnh hơn trong chuyện gia đình, cũng như trong chuyện “phản ứng” lại comment của người khác. Đến lúc đọc bài của bạn mbtku, thấy có bóng dáng gì đó của mình trong đó. Mặc dù không giống hẳn. Mình thấy sức chịu đựng của mình kém (vì vốn ở nhà mình là con út, bố mẹ lại tính chiều con, mình còn đi du học từ cấp 2 nên phần nào ảnh hưởng lối sống đề cao tự do cá nhân nữa) nhưng thấy tính cách bạn còn ngang và bướng hơn cả mình. Mình nghĩ bạn cũng nên như mình, đừng vội vàng chống trả mà ngẫm lại 1 chút và bình tĩnh lại 1 chút. Sẽ cảm thấy đả thông tư tưởng được nhiều điều.

1u29

Khi mới đọc bài của mbtku mình nghĩ bụng bạn này sẽ khó sống với bất cứ nhà nào chứ không riêng gì nhà chồng tương lai, nhưng lại thấy le lói hi vọng là bạn có vẻ nhận ra vấn đề của mình và sẵn sàng nhận lời khuyên của mọi người. Nhưng đọc mấy bài sau thì mình vỡ lẽ là thật ra bạn hoàn toàn chưa sẵn sàng nhận góp ý của mọi người.

Bạn nhiều tự ái, bạn tự nhận mình ích kỷ, chấp nhặt, và bạn thể hiện đúng thế, bạn khó chấp nhận người khác góp ý cho mình. Vì bạn thấy bạn đúng, bạn thấy bạn cư xử đàng hoàng, gia đình nhà kia đánh giá cao bạn. Chỉ có là bạn thấy khó chịu trong lòng, nhưng khó chịu vì người khác, nên bạn muốn giải tỏa, nhưng không phải giải tỏa bằng cách thay đổi mình. Mình nghĩ không 1 phụ nữ thông minh nào lại chọn hoặc tỏ ra vui vẻ để vừa lòng người khác nhưng mình không vui, hoặc là cứ làm theo ý mình, người khác không vui nhưng mình thỏa mãn cảm xúc. Phụ nữ thông minh là tìm cách để nâng cao chính mình, để mình làm người khác vui và chính mình cũng vui. Việc đấy có khó không, khó lắm nên chúng ta mới phải miệt mài học năm này qua năm khác. Nhưng ít ra nhận thức thấy điều đó, để hiểu rằng khi ta thay đổi, thì chính ta sẽ dễ thở hơn, dễ hạnh phúc hơn, và vì vậy cũng dễ mang đến hạnh phúc cho người khác hơn. Chứ không phải là đặt cho mình lựa chọn hoặc là sống vì người khác hay sống ích kỷ cho bản thân mình. Còn nếu ta chọn không thay đổi, chỉ nương theo cảm xúc của mình, thì cũng nên nhận thức được là người khác cũng sẽ cư xử với mình như thế.

Mbtku

Cảm ơn mọi người đã dành thời gian khuyên bảo em. Em hiểu vấn đề của mình rồi ạ. Cái chính là em luôn mang cảm xúc tiêu cực trong mọi việc mà chưa có những cảm xúc tích cực. Việc bây giờ là em cần thay đổi cách nhìn nhận vấn đề của mình, nên nhìn vào mặt tốt nhiều hơn và ngừng việc gắn vào đó những suy nghĩ tiêu cực. Và em nên học cách giao tiếp và ứng xử bình tĩnh hơn. Tạm thời thì em mới rút ra được nhiêu đó thôi ạ! Cảm ơn nhà mình nhiều nhé ! Giờ em cảm thấy vui vẻ và thoải mái hơn nhiều rồi ạ.

 

Chia sẻ bài viết này

Viết bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.