SN: Làm sao kiểm soát hờn ghen, nghi ngờ?

Với phụ nữ, dù chồng đang trong diện “nghi vấn ngoại tình” hay trong diện “được tha thứ khi ngoại tình”, thì việc làm sao kiểm soát hờn ghen, nghi ngờ, khống chế được cảm xúc, hành động bản thân để không làm tình cảm vợ chồng ngày càng bung bét là việc cực kỳ khó.

Cái gì cũng làm được hết, chẳng qua chúng ta có chịu nhấc đít mà làm hay không thôi.

Mình nhớ có đọc ở đâu câu này “ĐÀN BÀ CÒN KINH KHỦNG HƠN KẺ CƯỚP. KẺ CƯỚP CHỈ LẤY TIỀN, TÍNH MẠNG HOẶC CẢ HAI. CÒN ĐÀN BÀ, NGOÀI 2 THỨ TRÊN, CÒN CƯỚP THÊM CẢ TÂM HỒN”.

Để ve vuốt nỗi đau của bản thân, vì cái nỗi tại sao nó là chồng mình mà lại dám yêu con khác, mà kể cả các biểu hiện của nó đang bình thường, thì vẫn một mực đóng đinh trong đầu là “nó lừa mình thôi, kiểu gì nó cũng đang che dấu điều gì đó, không thể tin nó được, phải vạch mặt nó ra đồ khốn nạn” – phụ nữ bắt đầu cho mình cái quyền lồng lộn ghen tuông, nghi ngờ, đẩy mọi cảm xúc bi đát của bản thân lên cao độ.

ĐẦU TIÊN LÀ THÍCH NGHI NGỜ.

Nghi ngờ không có gì sai, không ai bảo phải chủ quan, đu đơ đến mức để thằng chồng nó vừa lừa, vừa cười cho vào mặt.
Nhưng nghi ngờ đến mức nó làm bất kỳ điều gì cũng không đón nhận một cách tự nhiên, mà luôn dằn vặt, đặt câu hỏi, vạch lá tìm sâu – thì đến Ngọc Trinh cũng éo thể trắng không tì vết.

Vợ tất nhiên là chịu tổn thương rất lớn khi phát hiện chồng “say nắng”, tệ hơn là phải “tha thứ khi ngoại tình”. Nhưng cũng nên hiểu một điều là, đàn ông sĩ diện cực lớn, khi bị vợ phát hiện, bị buộc phải nhận lỗi công khai, chả thằng nào thích, nó chỉ thích vợ hiểu là nó biết lỗi lắm rồi.

Các bà vợ sẽ gào lên, lũ khốn nạn, đã sai lại còn yêu sách, nhưng quên mất một điều, bản năng khỏe mạnh, dũng mãnh, oai hùng của đàn ông luôn tồn tại – khiến tự tôn, tự ái của đàn ông còn cao hơn đàn bà ngàn vạn lần – vì vậy, khi phải xin lỗi vợ, bị lột trần tâm địa, hành vi của mình trước vợ – cái loại đàn bà đái không qua ngọn cỏ, yếu đuối không thể ra gió – là một nỗ lực phi thường từ người chồng, mà nếu không vì sự hối lỗi quay đầu, thành tâm sửa đổi thì không thằng nào làm được.

Chồng tưởng thế là đã xong, nhưng với vợ, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.

Chồng thừa nhận là qua đường với em kia chẳng hạn, thì bắt đầu moi móc dò xét chồng xem quen ở đâu, quen như thế nào, quá trình ra sao.
Chồng thì đang thật thà tin là mình xin lỗi rồi, nó chấp nhận rồi – thế là cũng kể thôi, hỏi thì trả lời, ai nghĩ gì đâu – mà không biết mỗi câu trả lời là dao đâm nát tim bà vợ.

Mỗi một tình tiết được tìm ra, bà vợ lại khổ đau dằn vặt, cay cú mệt mỏi, hồi tưởng quá khứ là “Àh, hôm đấy trong lúc mình ốm đau bệnh tật – hoặc bận rộn như thế – hoặc vì một trách nhiệm hi sinh cao cả nào đó – thì chúng nó hú hí đến với nhau”
Lúc đấy thì không nhìn ra hình ảnh một ông chồng thú tội với vợ để mong vợ hiểu và tha thứ đâu – mà chỉ thấy ôi tôi thật không ngờ con người anh, không ngờ anh khốn nạn bẩn thỉu thế.

Vừa nghe, vừa nghĩ, vừa cay, vừa hận để rồi trong khi anh chồng đang ngơ ngác dứt lời, cô vợ gầm lên như một con hổ cái, khóc lóc bù lu bù loa, kiểu sắp án mạng đến nơi.

Một lần, hai lần như thế, đến lần thứ ba thì thằng ngu nó cũng nhận ra là “càng nói con vợ càng điên” thế thì nói làm cái gì, ậm ờ cho qua chuyện, không nó lại lên cơn thì nát nhà.

Nhưng bà vợ, luôn mồm kêu không còn sức mà thở, nghẹn đắng mồm không thiết ăn uống, thậm chí chỉ muốn lao sông chết cho rảnh nợ, cứ thấy chồng xuất hiện là năng lượng “NGHI NGỜ” lại vọt lên level max.

Lúc đấy có ai thấy giọng thều thào vì mệt, dáng hình xiêu vẹo vì mất sức đâu, chỉ thấy một bà khỏe vãi cả đái, giọng cứ sang sảng đay nghiến, chì triết chồng, rồi lại tự đấm ngực thùm thụp là sao tôi khổ thế.

Còn ông chồng thì sợ chết khiếp, đầu tiên là cũng thương, an ủi giải thích, xong rồi chán, buông, kệ mẹ con điên đấy muốn làm gì thì làm, mình đi cho khuất mắt, hoặc éo nói gì cho nó hết cơn là yên chuyện.

Vợ lúc đấy đang là các bà điên mà, từ nghi ngờ, ghen tuông, nghĩ ra đủ tình huống, bi kịch hóa cuộc sống của chính mình, nhưng không cam tâm để chồng vuột khỏi tay, thế là tưởng mình giỏi, mình tài, bắt đầu nâng độ điên lên tầm cao mới.

ĐÓ LÀ THÍCH KIỂM SOÁT.

Cái thú vui này nó đê mê lắm, vì anh là chồng tôi, mà anh lại mắc lỗi, nên tôi có quyền.

Ai là người tỉnh táo, biết làm việc này một cách lén lút, gian xảo, có kiềm chế, nhưng phải tỉnh táo biết điểm dừng (như mình chẳng hạn ) mà không hề để lộ ra cho chồng biết , với mục đích – em để mắt đến anh để giúp anh đi thẳng chứ không phải chủ quan khinh địch mặc kệ anh chui bụi rậm – thì mọi chuyện trôi qua êm đẹp, thậm chí còn khiến chồng sung sướng vì hóa ra cô ả yêu mình, sợ mất mình ra phết.

Nhưng ở đời, với đàn bà, không bao giờ là đủ, vì vậy, kiểu gì cô nàng cũng kiểm soát mọi thứ đến nghẹt thở như một thú vui bệnh hoạn, ve vuốt cái gọi là cảm xúc của bản thân, lúc này – em để mắt đến anh chẳng phải để giúp anh, mà chỉ muốn trói buộc anh kết hợp hành hạ bản thân em mà thôi – thì mọi chuyện cứ gọi là nát toét, khiến thằng chồng phát điên vì phải ở với một con đàn bà có vấn đề về não bộ. Một con đàn bà thích khổ dâm tinh thần.

Trước hết, kiểm soát thời gian, kiểm soát tiền một cách toàn diện – chồng nó mà ngoan như cún chấp hành thì lại giương cặp mắt diều hâu lên nghi ngờ – có nhẽ đâu lại đơn giản thế. Chồng nó mà có biểu hiện phản đối thì lại rồ người lên vì cái nỗi ôi nó hết yêu mình thật rồi.

Thế là tiến hành kiểm soát cả suy nghĩ, tình cảm ở mức độ cao nhất. Chồng nó nhỏ nhẹ yêu thương thì nghĩ nó giả dối. Nó mà cáu gắt bực bội thì nghĩ nó cạn tình thật rồi. Nói chung là nó có làm bằng giời thì các mẹ sề cũng sẽ luôn nhìn thấy cái mình muốn thấy “là thằng chồng mình luôn làm trò, tin làm sao được, phải vạch mặt nó ra”.

Bao thứ kiểm soát ở cấp độ cao nhất vẫn không làm mụ mái già yên lòng, mụ ta bèn đẩy mọi thứ lên đến cực hạn là phải “KIỂM SOÁT CHỒNG TRONG TẦM NGẮM”.

Uh, sẽ có những ông chồng cố gắng thỏa mãn thú vui bệnh hoạn này là đảm bảo lúc nào cũng bên vợ. Nhưng đừng tưởng thế là cô nàng hài lòng!!!
Ở bên cạnh rồi, đắp chung chăn rồi nhưng có khi trót thở dài một cái cũng bị quy cho cái tội “chắc đang nhớ con kia”, hoặc là “chán mình đến mức ở bên mình cũng thở dài là sao”.
Còn nếu ông nào vẫn trót vì công việc, vì anh em bạn bè mà thoát khỏi tầm ngắm của vợ – dù chỉ 1-2 tiếng/ngày, thì cứ yên tâm là con vợ nó đang nghĩ mình hú hí, vui vầy cùng em gái nhỏ.

Cho nên, đàn bà như thế ý, thì đừng có mở mồm ra nhân danh tình yêu mà trách móc ông chồng.
Vì các bà có biết thế nào là YÊU, thế nào là CHỒNG đâu.

Cái các bà cần chỉ là một món đồ nào đó, thích cất đâu thì cất, thích xem lúc nào thì xem. Chỉ có đồ vật mới chịu để bạn đặt đâu ngồi đó, bạn làm gì nó nó cũng không kêu ca được, nó chẳng biết nghĩ lung tung đến cô gái khác, cũng chẳng biết tiêu tiền không theo ý bạn, v.v…

Chúng ta nghĩ rằng như thế mới là yêu, nhưng quên mất rằng, ĐÀN ÔNG HỌ NHẬN RA TA CHỈ COI HỌ NHƯ ĐỒ VẬT.
Mà đồ vật thì cần gì thể hiện cảm xúc yêu thương với chủ nhân nhỉ !!!
Con đấy nó coi thường mình thế thì cần gì ở bên nó nhỉ !!!

Chồng là một cá thể độc lập hoàn toàn với vợ, sợi dây nối liền duy nhất cho đôi bên là tình cảm.
Chúng ta lại tự tay chặt đứt nó đi, coi chồng như đồ vật – rồi lại điên lên, dại lên vì không hiểu tại sao chồng mình lại ngựa quen đường cũ.
Mà có là ngựa thì nó cũng biết tìm đến người biết trân trọng giá trị của nó

Đến tay chân mình, thân thể máu thịt mình đây, lắm lúc còn lóng ngóng bỏ mẹ, éo thể điều khiển nổi – ấy thế mà cứ đòi kiểm soát, điều khiển chồng mình.!!!

QUÁ QUẮT. THỰC SỰ QUÁ QUẮT.

Đàn ông ko giỏi nhịn và nhường, nên để tránh căng thẳng khi thấy mặt vợ là nghe cà khịa, anh ta lại đi tiếp, biến ra khỏi nhà, hoặc giữ im lặng, tỏ thái độ lạnh nhạt.
Thế là vợ lại được đà cáu kỉnh, khóc lóc, cái vòng luẩn quẩn lặp lại với các nạn nhân đáng thương của mình đến lúc chả còn yêu đương và cảm thông gì sất, cả hai đều muốn giải thoát cho nhau. Đích đến là ly hôn, bởi có còn yêu nữa đâu.

TÌNH YÊU NÓ ĐÃ CHẾT TỪ LÂU RỒI VÌ NÓ KHÔNG THỂ SỐNG BẰNG TRÁCH MÓC, HỜN GHEN VÀ NGHI NGỜ.

Điều mình mong tất cả các mẹ hãy nhận ra là: chả có cách nào quản lý, kiểm soát chặt chẽ được chồng mà không làm họ khó chịu và không thấy bị coi thường cả.

Tớ nhớ đã đọc đâu đó câu “Bạo lực là thể hiện sự bất lực”
Và có một sự thật rõ ràng là, càng các mẹ muốn kiểm soát chồng, thì càng là những mẹ thất bại, càng chẳng kiểm soát nổi, càng đẩy chồng ra xa mình.

Vì bản thân các mẹ các mẹ còn không kiểm soát nổi thì tuổi gì đòi kiểm soát chồng
Cách kiểm soát duy nhất là không kiểm soát gì cả, vì không thể kiểm soát nổi.

Vậy thì thay vì làm điều không thể làm nổi, tại sao chúng ta không dành thời gian làm việc trong tầm tay là “THA THỨ CHO CHỒNG” và giúp chồng “TÌM LẠI TÌNH YÊU VỚI VỢ”.

Sau khi quay về, chồng vừa mặc cảm tội lỗi, vừa sĩ, vừa ngại vợ, vừa bớt yêu vợ, nhưng lại muốn được vợ yêu nhiều hơn, muốn vợ giang tay vỗ về, ghi nhận, đánh giá cao nỗ lực hàn gắn của nó.

Nghe bực mình nhỉ, cái bọn đàn ông khốn nạn cái éo gì cũng muốn, loại này cứ phải lấy roi mà vụt chứ ngồi đấy mà yêu với chả thương.
Nhưng thực tế nó là thế đấy, đàn ông nó là thế đấy, không chịu hiểu nó mà khăng khăng theo ý mình thì ly hôn cho xong chuyện – đừng bày đặt tha với thứ làm gì cho mệt đít.

Đứng từ góc nhìn đàn bà, thấy mình sao khổ quá, khổ vãi đái ra ý, mà thằng ý nó cứ nhơn nhơn, lại còn đòi mình phải hiểu, với lại thông cảm.

Trong khi với đàn ông, khi anh ta “say nắng” hay “ngoại tình”, đó là khi hình ảnh người vợ không còn lung linh như trước. Anh ta đang đắm chìm trong cảm xúc yêu thương với người khác – như kiểu đi resort nghỉ dưỡng ý – thì khi anh ta buông bỏ để quay về cái nhà dột nát, anh ta cũng phải chịu rất nhiều cảm giác tiếc nuối, dằn vặt, đau khổ.

Khi buộc phải chọn lựa, chồng quay về, đương nhiên là vẫn phải tiếc rẻ, thương nhớ mối tình kia, nên anh ta phải nỗ lực cực kỳ để quên đi hình bóng ấy.
Nỗ lực từ bỏ đam mê, nhất là tình ái đối với chồng, là bằng chứng rõ nhất cho việc anh ta muốn hàn gắn, xây dựng lại gia đình với vợ.
Nỗ lực đó cần thời gian, cần kế hoạch, cần các phương pháp thực hiện một cách khéo léo, êm đẹp mà không gây hậu quả xấu cho gia đình.

Thế nhưng, những cố gắng TO LỚN, PHI THƯỜNG – trong mắt chồng, lại được đánh giá như một cái ĐINH RỈ trong mắt vợ

Đón anh ta là một mụ cảnh sát mặc váy, là một quan tòa khắc nghiệt, là nhà đạo đức gương mẫu, là cô giáo luôn nhắc anh ta về lỗi lầm, nơi mặc cảm có lỗi luôn dày vò cả hai, chặn hết cả cơ hội bày tỏ cảm xúc, nơi bà vợ không tin vào bất kỳ lời nói, hành động nào của chồng..v..là tất cả những hình ảnh khiến anh ta trở nên khốn nạn, bỉ ổi, vô giá trị, đầy tráo trở và lừa lọc.

Khéo anh ta choáng cả váng vì không ngờ con vợ mình nó nghĩ mình tồi như vậy.
Còn con vợ thì say và mê vẽ lên hình ảnh thằng chồng tồi tệ vô bờ bến.

Từ biết ơn vợ đã cho mình cơ hội hàn gắn, cảm ơn vợ đã mở rộng vòng tay đón mình về cùng đắp xây hạnh phúc, chồng chuyển sang sợ vợ, chán vợ mà sau này, nặng hơn là GHÊ SỢ, CHÁN GHÉT.

Hậu quả cảm xúc đấy của chồng, đương nhiên các bà vợ gánh chịu.
Vật vã gào thét, oan nghiệt ngút trời, hận thù rộng hơn biển khơi vì – tại sao tôi tha thứ rồi mà thằng chồng tôi nó vẫn thế.

Các cụ có câu” Của cho không bằng cách cho”
Thì với các mẹ, mình xin tặng câu ” THA THỨ KHÔNG BẰNG CÁCH THA THỨ”.

Ví dụ đơn giản thế này:
Vợ lăn ra nấu một bữa cơm thịnh soạn, gọi chồng con vào ăn, lúc đấy chồng con đang dở tay, chậm một lúc chẳng hạn thì cáu kỉnh gào lên:
+ Nấu xong rồi có mỗi ăn mà còn không biết đường. Có ăn nhanh lên không để người ta còn dọn dẹp ==> Nếu muốn dọn thì bày vẽ ăn uống làm gì nhỉ.

+ Trong bữa ăn thì luôn mồm kêu ca là nấu nướng mệt mỏi, rồi đồ ăn đắt đỏ ==> Nếu thế thì bày vẽ ăn uống làm gì nhỉ.

Để rồi khi mọi người cắm cúi ăn không phản ứng, hoặc tệ hơn ăn nhanh cho xong để khỏi nhức đầu, thì lại gào lên là mọi người ích kỷ vô tâm, tôi hi sinh lọ chai, khổ ải vì mọi người mà không ai ghi nhận.

Lại vẫn là câu nói:
TÌNH YÊU NÓ ĐÃ CHẾT TỪ LÂU RỒI VÌ NÓ KHÔNG THỂ SỐNG BẰNG TRÁCH MÓC, HỜN GHEN VÀ NGHI NGỜ.

Để xóa bỏ cảm xúc GHEN TUÔNG, NGHI NGỜ thì không có một phương pháp nào hữu dụng cả
Nhưng để khống chế cảm xúc – không cho nó biến thành hành động dại dột thì lại nằm hoàn toàn trong tay các mẹ.

Không phải cứ “ngoại tình là được tha thứ”.
Nhưng cũng không phải cứ “hối lối quay đầu là giả dối, cần phải nghi ngờ”

Mỗi biến cố trong cuộc sống là một bài học, một trường thao luyện vất vả để tạo nên bản lĩnh của mỗi người.
SƯỚNG, hay KHỔ – là quả do các mẹ tự trồng mà thôi.

(Đã đọc 394 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

2 Comments

  1. nangmuathu 06/08/2015 Reply

Viết bình luận