Làm sao giữ chồng giữa bao nhiêu nguy cơ rình rập?

Có nhiều tác nhân lẳng lơ bên ngoài mà nếu không đề phòng thì dễ dẫn đến mối nguy hại cho hạnh phúc gia đình. Các tác nhân này nhiều lắm : người yêu cũ, nhân viên dưới quyền chồng, đồng nghiệp… Làm sao giữ chồng giữa bao nhiêu nguy cơ rình rập như thế? Em nhấn mạnh hai chữ Lẳng lơ, chứ không phải ghen với tất cả mọi người.

Simple-life
Thực ra theo ý kiến cá nhân tớ, thì cái việc ngăn chặn tác nhân lẳng lơ bên ngoài, không phải là khó cũng không phải là dễ. Nó như nhiều vấn đề khác của cuộc sống mà ta cần giải quyết thôi.
Nhưng cái này phải là 1 quá trình, không thể là 1 vài hành động tại 1 vài thời điểm rồi thôi. Nó thể hiện sự gắn bó keo sơn giữa 2 vợ chồng, không yếu tố bên ngoài nào làm vỡ đôi ra được. Vợ chồng thực sự thương yêu nhau thì chẳng hồ ly nào chen vào giữa được.
Và để có được sự keo sơn gắn bó thành 1 khối vững chắc như thế, bạn cần 1 quá trính lâu bền.
Bắt đầu từ việc chọn chồng. Khi bạn chọn được 1 người chồng tốt, chung thủy, thương yêu vợ, thì bạn đã thành công 50% rồi.
Sau đó, cách hành xử, lối sống, hình thức, tri thức, sự khôn ngoan, tự tin, cộng với kinh nghiệm của những người đi trước, v.v…. tất cả những yếu tố ấy làm nên 50% còn lại. Những cái này đã được tổng kết trong 14 điều HP ở tầng 6 rồi. Các bạn tìm đọc lại nhé.
1 công thức chung thì hơi khó, vì mỗi công thức lại phụ thuộc vào thực phẩm mà bạn có. Mỗi người mỗi tính cách, hành vi. Nên rất khó để bảo các bạn nên làm gì là đúng đắn.
Nhưng cái đúng đắn nhất là các bạn phải luôn sống yêu đời, yêu người, và yêu bản thân mình. Cứ sống hồn nhiên và nhân hậu thì ai ai cũng quý. Khi các bạn sống yêu đời, thì các bạn sẽ không còn soi mói, thắc mắc, ganh tị, không còn thấy ghét người này người kia, khó chịu điều này điều khác nữa, mà sẽ thấy đấy là xã hội. Người mà chỉ chăm chăm thấy cái xấu của người khác, thì chẳng phải tốt đẹp gì. Người mà chỉ chăm chăm thấy mình khổ thì chẳng vui vẻ gì. Người mà chỉ chăm chăm lo chồng bị quyến rũ thì chẳng hạnh phúc gì.
Vậy sao các bạn lại muốn sống như thế?
Sao chỉ toàn thấy các mẹ lo chồng ngoai tình, chồng không còn yêu vợ, chồng không thông cảm giúp đỡ vợ, v.v… mà chẳng thấy các bố lo như thế?

Sao các mẹ lại tự để mình rơi vào hoàn cảnh ấy, ngồi vẽ ra đủ các viễn cảnh xấu xa?

Mà không đẩy việc ấy sang cho các bố.
Đừng nói là tại hoàn cảnh nó thế nhé. Chả có hoàn cảnh nào tự dưng lại nhà nhà giống nhau đến thế cả. Mỗi nhà mỗi cảnh cơ mà. Tại các bạn quen ngồi không, đổ tội cho xã hội, quen bắt chước nhau, học nhau cái xấu mà chả chịu học cái tốt. Vì cái xấu thì học nhanh và dễ hơn. Ví dụ như than thở kêu ca kể lể thì rõ ràng dễ hơn là làm chồng yêu chết đi được, cần mình chết đi được ấy.
Cái việc làm cho chồng mình yêu mình ấy, thì tùy mỗi hoàn cảnh và mỗi tính cách gia đình bạn mà làm nhé. Mình nói thật chả phải khó đâu, kể cả bây giờ mới bắt đầu làm lại. Các bạn cứ nghĩ xem ngày xưa các bạn dở hơi ăn cám lợn hơn bây giờ, trẻ con và thiểu hiểu biết hơn bây giờ nhiều, mà chồng còn mê tít, còn sống dở chết dở mới lấy được các bạn. Thì sao bây giờ khôn hơn nhiều, trưởng thành hơn nhiều, đằm thắm, mặn mà hơn nhiều. Lại có thêm lợi thế to tướng là vài tiểu sư phụ rất đáng yêu nữa, mà lại không thể làm chồng yêu mình được.
Chỉ là lười, là ngủ quên trên chiến thắng, là suy nghĩ hời hợt tưởng rằng cứ lấy nhau xong là anh ta phải có nghĩa vụ yêu thương chăm sóc mấy mẹ con mình suốt đời, Nếu anh ta không làm thế, nghĩa là anh ta tồi, anh ta khốn nạn, anh ta bạc bẽo, anh ta hư hỏng, anh ta không phải con người, v.v… và v.v…
Các bạn suy nghĩ kỹ những cái bọn tớ nói nhé. Đừng vội vàng la toáng lên là nói thì dễ, làm mới khó. Tớ xin khẳng định không khó. Bây giờ nếu khôn ngoan, còn dễ hơn khi yêu nhiều đấy. Vì bây giờ nhiều mối ràng buộc chằng chịt các bạn ạ.
Nghĩ kỹ đi nhé. Rồi làm thôi.
Đẩy hết cái ấy sang chồng, cái mà các mẹ hay than thở ấy, hãy để chồng than thở là sợ vợ không yêu, vợ không quan tâm, vợ không thương, không giúp đỡ.
Sợ vợ ngoại tình, sợ vợ bỏ rơi mình thì 1 nách 2 con sẽ làm thế nào đây.
Sợ nhan sắc, túi tiền mình giảm xuống, thì không còn hấp dẫn được vợ nữa.
Sợ các anh ở CQ, ở ngoài XH lúc nào cũng rình rập chực mang vợ đi. Sợ người yêu cũ của vợ goi điện, nhắn tin, ao ước được nối lại tình xưa với vợ mình.
Sợ vợ về muộn mình ở nhà 1 mình cô đơn, nghĩ ra đủ thứ lo lắng quái dị …
Nói chung là chồng sợ đủ thứ.
Thế có phải các mẹ hạnh phúc không. Chứ tớ thấy sống mà suy nghĩ hẹp hòi, mệt lắm đấy. Tớ bảo rồi, sống thoáng thoáng ra tí cho thanh thản

Metraucontrau
Tớ rứt chi là hoàn toàn đồng ý với SL vụ s mt chng ấy, nghe nó cứ chới với, tội nghiệp, thiếu tự tin làm sao ấy ,.
Tớ sợ nhất mấy bạn cứ kêu anh ấy là chồng, anh ấy phải thế này, thế kia, phải có nghĩa vụ yêu thương, chung thủy gì gì đấy. Gớm, cái tờ ĐKKH nó có phép màu ghê gớm thế ư, bắt yêu suốt đời được cơ à.. Cơ bản tớ thấy chồng chả có nghĩa vụ yêu thương vợ suốt đời, hay tôn trọng gì gì ấy nữa… chồng có mỗi trách nhiệm đi làm đưa tiền đủ trang trải 1/2 chi phí cho con và 1/2 chi phí chung nếu có.
Chồng mà không thấy yêu vợ nữa thì lỗi tại cả hai, tỷ lệ quy lỗi nặng nhẹ thế nào thì tùy cơ
Vợ có tốt, chung thủy, chăm sóc gia đình đến mấy , mà lúc nào cũng cau có, lên lớp, lúc nào cũng kè kè kiểm soát và rao giảng đạo đức, cứ anh sai, em đúng, anh phải thế nọ… thế kia… hoặc ít khi thể hiện sự nữ tính, thể hiện tình yêu với chồng một cách hấp “rẫn” thì chồng chán cũng chả sai đâu ạ. Cùng lắm là hắn im nhưng tình cảm nhạt dần vì thấy vợ không còn đáng yêu, còn bất ngờ thú vị để chồng khám phá, mà đơn điệu như 1 cỗ máy chỉ phát không thu. Tóm lại là hết yêu, chỉ thương thôi, vì tình nghĩa vfa trân trọng, biết ơn cái công sức của vợ là chính.
Nhiều khi tớ soi gương, thấy mình già, xấu, béo , nghĩ thương chồng phết, đã thế tính mình lại lười, nói nhiều, chuối đủ thứ….. haizzzz, cũng cám cảnh xã lắm, chắc lúc nói anh yêu em xã phải cố ,đắng hết cả miệng, chứ nói thương vợ cũng đã là 1 sự cố gắng rồi . Tình yêu là sự tự nguyện, làm gì có chữ PHẢI. Nếu chỉ vì vợ chăm việc nhà, dạy con, chu toàn… thì xã tớ chắc yêu bà quản gia mất, vì nội những việc ấy họ làm được tất.
Cái đau nhất là mình lại ngày càng yêu chồng mới chết. Thế nên mình cũng muốn được yêu, tôn trọng từ phía xã thôi.
Mình chả bao thấy xã phải có nghĩa vụ gì về mặt tình cảm với vợ hay gia đình nhà vợ , nên chưa từng có câu : anh phi thế này, thế kia…. Chỉ nói em cm thy thế này…. nếu anh nói hay cư x thế kia…, mà nhẹ nhàng lắm, vì thực sự là quyền của hắn mà, xâm phạm làm sao được, nói để hắn biết cảm xúc của mình thôi, chứ hắn thích làm gì thì làm, mình không có quyền chỉ đạo. Hắn mà nghe mình chỉ đaọ chắc mình bỏ hắn từ lâu rồi.

Đúng là nếu vợ chồng hạnh phúc, yêu thương gắn bó chặt chẽ thì chả người thứ 3 nào tách ra được, chẳng qua mình lơi lỏng, người ta có cơ hội nhảy vào thôi. Mình đây lợi thế hơn người thứ 3: lúc nào cũng kè kè, chí ít ngủ cũng giường, công khai có quyền tiếp cận, có quá khứ mặn nồng, có biết bao nhiêu cái chung, hiểu hắn quá rõ, hiểu cả tính cách lẫn môi trường của hắn… Nếu hắn có gì thì lỗi của mình cũng không nhỏ tí nào đâu.
Ra đường lúc nào chả có gió, muốn tránh bị cảm thì chỉ có cách mặc áo mão, khăn đai chống cảm đầy đủ, chứ đi tìm chỗ không có gió thì cả đời ngồi nhà cũng không xong, vẫn bị cảm như thường..

Urmyangle
Đọc xong bài của chị SL thì em hiểu ra rằng điều cơ bản là làm cho gia đình mình lúc nào cũng hạnh phúc, giữ tình yêu của chồng đối với mình thật bền vững thì tự nhiên tác nhân bên ngoài nó tự rơi rụng, nó thua cuộc thôi ( thật ra lúc đầu em vẫn hơi băn khoăn vì nghĩ đàn ông dù sao vẫn tham lam, nhưng sau đọc câu kết bài của chị về cái sự thoáng thoáng thì lại thấy hết lăn tăn luôn ).
Còn chị MTCT thì em nói thật không biết trải nghiệm cuộc đời thêm 10 năm nữa em có đạt được trình như chị không, có vẻ như chị đã vượt qua ngưỡng của tham, sân, si, hỉ nộ ái ố, chị đạt đến từ bi hỉ xả rồi thì phải, bọn em vẫn hỉ nộ ái ố, vẫn tham sân si lắm. Đang luyện từ từ ạ, may từ ngày gặp chị và các chị khác đã sửa được một số điều rồi ạ. Cám ơn các chị.
TKO_2010
Hehe, sau những lời vàng ngọc của mẹ SL và chị Trâu em TKO cũng cực kỳ thấy bứt rứt vì cái vụ cay cú với các quả “bom tấn” bên ngoài, vì sợ mất chồng của các em gái nên cũng muốn “chua” thêm vài nghĩa nho nhỏ xung quanh vấn đề này tí nữa…
Cái việc làm cho chng mình luôn yêu mình, nói như mẹ SL là không có công thức chung nào cả. Bởi cuộc sống thì thiên biến vạn hóa mà lòng người thì muôn hình vạn trạng. Nên ngoại trừ mình có khả năng làm chủ bản thân, tạo dựng cảm xúc của mình trên một nền tảng đúng đắn, có lợi nhất cho bản thân và cho tất cả những gì có khả năng liên đới đến bản thân ngay từ ban đầu thì khả năng nhìn thấy và được hưởng một cuộc sống theo mong muốn của mình là hoàn toàn có thể; Trường hợp chưa làm được như thế thì cũng không nên quá lệ thuộc, quá phó mặc cảm xúc, hành vi của mình vào đối phương mà nên “đúng đn nht là các bn phi luôn sng yêu đi, yêu người, và yêu bn thân mình” (tớ bê nguyên xi câu này của mẹ SL kèm tặng thêm một bông hồng đỏ thắm cho mẹ ấy vì quá đúng, quá chí lý!). Hành trình này không phải ngày một ngày hai mà tu thành chính quả! Không giả nhưng phải có nghệ thuật. Đừng cho rằng yêu thương không cần phải nghệ thuật. Cái nghệ thuật ở đây là cách thể hiện, cách biểu cảm vẻ đẹp nội tâm, vẻ đẹp tâm hồn của mình sao cho có sức lay động đối phương ở mức cao nhất!
Không ai muốn mình xấu, muốn mình sống không tốt. Nhưng một khi mình đã đẹp, lại biết sống tốt, còn biết cách thể hiện ra ở mức độ cao nhất những cái hay mình có thì không chỉ khiến đối phương tâm phục khẩu phục mà còn khiến bản thân mình cảm thấy cuộc sống luôn tràn đầy niềm tin, tình yêu thương và từ đó có hứng khởi để sống sao cho tốt, cho đẹp hơn!
Ngay cái hôm nghỉ lễ tớ về quê, tớ gọi điện cho mẹ chồng bảo

M, mai con v!

Thế các cháu có v không con?

Không, con v mt mình! Con v ăn tết đc lp vi b m!

Thế con v trên ông bà (ngoi ca t ) trước ri mi xung phi không con?

– Không, con v phi vào nhà mình trước ch!.

Đấy, bình thường về tết với chồng con thì tớ mè nheo lắm, cứ thích lên nhà bố mẹ đẻ trước cơ. Nhưng hôm nay về một mình, tớ muốn để bố mẹ chồng và chồng tớ biết là không phải tớ bên trọng bên khinh gì cả mà tuỳ hoàn cảnh tớ đều có cách “xử lý” phù hợp.
Các bạn biết không, khi tớ dừng xe ở cổng mẹ chồng tớ chạy ra đón. Nhìn cái dáng lúp xúp, xiêu vẹo của mẹ chồng tớ bỗng nhớ cồn cào bóng hình bà nội của tớ. Tớ hỏi mà thấy lòng chùng xuống, rưng rưng các mẹ ạ!

M, răng m già nhanh ra?! Mi hôm tết đến gi con không gp mà trông m c như là người khác!

Không, con yên tâm! M vn kho. m lên hai cân so vi hôm tết Là cái hàm răng gi b lng m tháo ra nên ai cũng qu!
Rồi tớ vào ăn bữa cơm với bố mẹ chồng, nói bố chồng b không được ung nhiu rượu na. B có biết bây gi BV Bch Mai ti khoa chng đc có bao nhiêu người già phi vào đy vì b lon thn do rượu không?! Con thương b m mt nhưng con thương chng con mười nên con phi nói. B mà b làm sao, ri lay lt, chng con là người kh tâm nht, b m biết không?! (Nhà chồng tớ rất hoàn cảnh!). Tớ vừa nói chuyện với bố mẹ chồng vừa khóc, tay cầm máy gọi cho chồng “Anh v mà xem này! M thì già đến mc suýt na em không nhn ra. B thì toàn ung rượu! Thương thì thương tht nhưng mà em gin qúa!!!”…
Nói thật với các mẹ là tớ không EQ nổi vụ này khi chồng tớ bảo “Bố già rồi sống được mấy nỗi, bố thích làm gì cho bố làm!”. Nhìn gia cảnh hai ông bà già bây giờ lòng tớ nặng trĩu…
Thôi, tớ lạc đề tí, bán than cái tâm tư từ hôm về quê với các mẹ tí, giờ tớ nói tiếp cái vụ ‘làm cách nào để chồng yêu mình nhé”…
Ai đó nói “đàn ông yêu bng mt” tớ cho là đúng. Đàn ông đẹp, đào hoa, tốt thích phụ nữ đẹp đã đành. Đàn ông xấu, thô, củ chuối toàn tập cũng thích phụ nữ đẹp. Nhưng tớ thì quả thực tớ nhận tớ chả có đươc cái “vừa mắt đàn ông ấy” nên tớ chăm chỉ “tu thân” theo những nấc thang cảm xúc mà tớ đặt ra trong cuộc đời đối với cuộc sống, con người diễn ra xung quanh tớ, miễn làm sao trong bất kỳ hoàn cảnh nào tớ cũng cảm thấy được sự CÂN BẰNG là ok rồi!
Các bạn hãy luôn luôn nhớ cho tớ điều này, vẻ đẹp bên ngoài của người phụ nữ chỉ có thể khiến người đàn ông “mãn nhãn” nhưng vẻ đẹp nhân cách mới có thể khiến cho người đàn ông có ham muốn khám phá và chinh phục.

(Đã đọc 114 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận