Làm sao để dịu dàng, ngọt ngào với chồng

  • thugiangtran

Mình tuy đã lớn tuổi nhưng cuộc sống hôn nhân gđ chưa được 10 năm.
Bạn bè nói mình có cá tính và mình cũng biết điều này. Người ta hay nói phụ nữ phải lấy nhu thắng cương, nhưng thật sự mình không tài nào dịu dàng, ngọt ngào với chồng được. Mình dễ nóng tính, nói chuyện rất hay ngang ngang. Mấy người bạn nam cũng nhận xét thế bởi vậy mình cũng thích giao thiệp với đàn ông hơn. Chồng mình cũng biết điều này và đã nhiều lần trao đổi nhưng cái tính ương ngạnh hay cãi từ nhỏ rồi sao khó bỏ quá. mẹ chồng thì nói là cái gì mình cũng được chỉ có cái tính cứng cỏi quá và khuyên mình làm phụ nữ phải dịu dàng, thua kém chồng chút cũng đâu có sao; bà bảo mình để cái tôi lớn quá. Mà mình thì thấy chồng nói vô lý hay không đúng thì phải quạt ngay, khỉ thế cơ chứ. Tính mình là ai nói gì sai là phải cảnh tỉnh liền chứ mình không im được. Ăn thua thì không đúng nhưng mình nghe cái điều gì không logic hay sai là không chịu được. Bởi vậy cứ mỗi lần tranh luận là y rằng chiến tranh xảy ra. Mình nói chuyện về cái gì thì cũng phải dựa trên cơ sở xác thực chứ không thích nói theo kiểu chủ quan hay số đông. Nói chung là phải hợp lý logic, abc rõ ràng. Cho nên bây giờ muốn tranh luận vấn đề gì thì lại kiếm mấy ông bạn đồng nghiệp để tám. Mình rất ít bạn thân mà mấy bà đó thì cũng không hợp tính cách với mình. Nhớ có lần chồng mình nói chơi với mấy tay kỹ sư riết tính tình giống vậy. Thật tình đi làm về nhà rất muốn tám với chồng nhưng ngành nghề và môi trường làm việc khác nhau nên ổng không hiểu nhiều vấn đề của nhà máy nơi mình làm. Ổng làm cho nhà nước nên câu chuyện nơi ổng và nơi mình cứ chan chát nhau. Riết chẳng buồn nói nữa. Theo các mẹ làm sao cải tổ nội các bây giờ.

  • wic

Cái này mình rứt chi là hiểu vì mình cũng thế. Cái gì thấy bất bình là lao vào phân tích phải trái ngay. Kiểu rất chi là Lục Vân Tiên..

Tuy nhiên, không hiểu sao với zai nhà mình, mình lại ngọt ngào nữ tính lạ. Chắc là bản năng phụ nữ mách bảo. Chứ mình ra đường toàn chém gió với các anh chuyện Biển Đông, chuyện dân chủ, chuyện chính trị, chuyện bóng đá. Hăng tiết vịt lên còn nói bậy.. :”> (Chị em đừng sụp đổ hình ảnh nhá.. :P)

Để cải thiện tình hình này thì mình nghĩ bạn nên làm theo lời bạn MTCT đã cảnh tỉnh: Phải biết mình muốn gì, mục đích là gì. Đừng chỉ nói cho sướng mồm. Nếu chồng bạn thấy thoải mái với tính cách đó thì không sao, nhưng có vẻ như không phải thế.

Vậy thì giờ bạn luôn phải nghĩ tới mục tiêu dài hạn của bạn là gì: để chồng thêm yêu vợ, để hôn nhân thêm bền vững. Hay mục tiêu trong cuộc sống của bạn chỉ đơn thuần là đấu tranh với cái xấu, cái sai (theo thế giới quan của bạn)? Sự thực là bạn có nghĩ tranh luận phải trái xong, thì nó giúp ích gì cho hôn nhân của bạn không? Hay nó làm cho tình hình xấu đi. Hôn nhân có phải là mục tiêu quan trọng nhất của bạn không?

Khi nào bạn luôn tự nhớ và nhắc nhở về điều bạn muốn, điều quan trọng với bạn trong cuộc sống, tự nhiên hành vi của bạn sẽ thay đổi. Điều này không dễ, nhưng không phải là không làm được, bạn nhỉ.

 

  • Giatam

Em là mem mới của tóp và chắc chắn là ít tuổi hơi chị, nhưng vì thấy có nhiều điểm tương đồng nên thử chia sẻ kinh nghiệm của bản thân xem có giúp ích gì cho chị được không. Nếu có gì chưa chuẩn, mong các mẹ trên đây góp ý thêm với nhé.

Bản thân em cũng là một người nóng tính và “ương bướng”. “Ương bướng” là cách gọi của chồng em vì em cũng có cái tính là khi đã cùng trao đổi vấn đề gì đó, mà mình cảm thấy không bị thuyết phục thì mình khó mà nghe theo. Trong khi chồng em thì không những nóng tính, cục tính, cùn mà còn rất gia trưởng. Vợ chồng cưới nhau cũng được gần 1 năm mà các cuộc tranh cãi thì nhiều vô kể, gần đây còn có vụ cãi nhau to, mà lúc đó em mới bầu 4 tháng, tưởng 2vc chuẩn bị ly thân đến nơi rồi. Nhưng đến lúc đó, em mới nhận ra được những cái hành xử chưa chuẩn của bản thân mình, và đến bi giờ thì đã và đang từng bước điều chỉnh. Cũng từ đó đến giờ, gia đình em thực sự “yên ắng” hơn rất nhiều. Dưới đây là mấy điều mà em đúc rút được:

1. Đàn ông có cái tôi rất to, và việc bắt họ nhận sai trong những cuộc tranh luận là điều rất khó. Vậy nên nếu trong lúc tranh luận mà cảm giác không khí bắt đầu nóng lên thì tốt nhất phụ nữ phải là người nhún trước. Đừng nghĩ rằng việc mình nhún là mình chịu thua mà thực ra mình nhún xuống để giảm sự căng thẳng lúc đó. Em thường chọn một thời điểm khác, khi mà hai vợ chồng đang vui vẻ hoặc tâm lí vô cùng thoải mái để khéo léo nhắc lại vấn đề và giải thích với chồng về quan điểm của mình. Thường lúc đó nếu đúng chồng mình sai thật thì cũng sẽ cười trừ và không tranh luận thêm.

2. Quan điểm “thua” ở trên, em cũng nhìn nhận lại. Và thấy rằng, mỗi cuộc tranh luận (dù là về vấn đề gia đình cho đến vấn đề xã hội), cốt là cần sự đồng thuận cuối cùng của hai vợ chồng. Nếu là về vấn đề về gia đình, thì đích hướng đến là chia sẻ và đồng quan điểm hai vợ chồng, nên e sẽ chọn cách như cách 1 để giải quyết. Còn đối với chuyện xã hội thì tốt nhất là em hạn chế tranh luận, bởi cũng chẳng biết lợi ích của nó như thế nào nhưng việc nó khiến cho 2vc căng thẳng là không cần thiết.

3. Việc trao đổi và chia sẻ các vấn đề mà hai vợ chồng cùng quan tâm cũng giúp cho hai vợ chồng hiểu nhau hơn nhưng nếu nhận thấy, trong mỗi đề tài mà bắt đầu có dấu hiệu được đẩy từ chia sẻ thành tranh luận thì em thường cố gắng tỉnh táo để ngăn mình lại trước, không bị cuốn vào cuộc tranh luận. Mà cách hiệu quả nhất là thay vì mình nói nhanh, nói nhiều, nói theo dòng suy nghĩ liên tục của cuộc tranh luận thì sẽ giảm tốc độ, chủ động nói chậm, nói từ từ. Khi đó cũng sẽ dễ điều chỉnh nội dung và sự căng thẳng trong từng câu chữ. Việc dịu dàng, ngọt ngào với chồng không có nghĩa là sến chảy nước, mà chỉ cần thái độ ôn hòa, cầu thị là đủ rồi.

4. Đối với các vấn đề mà nhận thấy chồng có dấu hiệu sử dụng võ “cùn” thì em thường chọn giải pháp là lắng nghe, cười mỉm và khẽ tỏ vẻ đồng tình, không comment thêm hoặc không đưa qua ý kiến của mình. Cũng có nhiều lúc chồng em bảo, “sao bình thường hay nói mà giờ lại không nói gì?” thì em chỉ trả lời “hôm nay vợ không thích trao đổi về vấn đề này lắm” kèm theo một nụ cười thật tươi. Khi đó chồng em thường sẽ ngưng lại một chút hoặc vớt vát thêm 1,2 câu nữa rồi cùng dừng, chả nói về vấn đề đang tranh luận nữa.

5. Còn về việc chia sẻ về công việc và môi trường làm việc của 2vc dù nó không liên quan đến nhau thì em nghĩ là cần thiết. Bản thân em cũng làm DN nước ngoài, ông xã làm nhà nước nhưng luôn cố gắng chia sẻ với nhau để hiểu và thông cảm về đặc thù công việc của nhau nhiều hơn. Tốt nhất là những chuyện về công việc thì không phải cứ 1 ngày, chọn 1 thời điểm để nói về 1 vấn đề cụ thể nào đó. Em thường hỏi han về công việc của chồng hoặc kể lể cho chồng nghe về công việc của mình lúc hai vợ chồng đèo nhau trên đường đi làm về. Giai đoạn đầu có thể mình chưa hiểu rõ lắm thì chịu khó lắng nghe, dần dần sẽ biết hơn và ngược lại, mình cũng dành cho chồng một khoảng thời gian để dần dần lắng nghe nhiều hơn các vấn đề về công việc của mình và từng bước hiểu hơn về đặc thù công việc của mình. Việc chia sẻ về công việc giữa hai vợ chồng cũng là rất quan trọng, bên cạnh các vấn đề về gia đình và con cái, có như thế thì mới có thể hiểu hơn và dễ chia sẻ, động viên nhau hơn.

(Đã đọc 309 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận

  1. VC e kết hôn đc 6 năm. Lúc mới cưới bọn em ở riêng tại BD (bên nhà chồng) sau 2 năm thì e sinh bé. Nhưng vì công vc nên buộc 2 vc phải dọn về nhà ngoại(SG) để tiện vc gởi con cho ngoại giữ hộ để em đi làm ở SG. Đến nay con trai cũng đã gần 4 tuổi. Ox em là người ít nói, nhưng rất siêng năng, hằng ngày đi làm ở BD rồi chiều về. Anh ấy đã 1 lần đổ vỡ hôn nhân nên e cảm thấy anh rất trân trọng cái hạnh phúc hiện tại . Em biết anh ấy rất thương em. Em nói gì anh cũng nghe theo cả. Chính gì vậy nên đôi khi em có nói chuyện hơi ngang & khó chịu với c nhưng anh vẫn im lặng, chỉ buồn rồi ngày hôm sau trở lại như cũ. Nhưng vài tháng trở lại đây em thấy anh rất khác. Không còn chiều chuộng em, luôn lén lút xem đt, nhìn em bằng cặp mắt ghẻ lạnh, tối ngủ thì chỉ ôm mềnh rồi ngủ. Rồi cách đây 1 tháng vào ngày thứ 7 em dt cho c luc 4h chiều (vì hôm đó có đám cưới) chồng nói anh chuẩn bị về, nhưng e có dự cảm k hay nên dt trực tiếp đến cty thì nv báo hnay anh xin nghi nữa buổi chiều. Em hợi sốc (vì nghĩ tại sao anh lại nói dối, nữa ngày trời anh đi đâu). Khi em hỏi thì anh giận trách là tại sao em luôn kiểm soát & không tin tưởng anh rồi anh làm mặt lạnh, hờ hững với e hơn nữa. Đến thứ 7 vừa rồi vào buổi trưa em có dự cảm không tốt nên lúc gần 1h (giờ nghĩ trưa) em dt cho c. Chồng nói giờ đang chuân bị đi ra quán cafe hợp, tí nữa xong anh sẽ gọi lại. Nhưng k hieu sao em thấy lo, nên 20phut sau em dt lại thì anh k bắt máy. Đến tối về lúc em đi tắm ra, lúc bỏ đồ vào sọt em mới phát hiện quần lót của c dính tinh trùng, tính em thẳng nên chạy ngay vào phòng hỏi “trưa nay anh đi đâu vậy?” . Anh quát lên “đi uống cafe rồi đi lấy đồ chứ di đâu” (chưa bao giờ anh quát em lớn tiếng như vậy) đến lúc ngủ lúc nằm gần mặt anh nồng nặc mùi tinh trùng. Em ức quá nên hỏi rõ ràng, c k thừa nhận ngoại tình chỉ nói k biết tại sao..rồi căng thẳng leo thang. Đến hôm sau vc em mới nc rõ ràng. Anh nói là anh k ngoại tình . Anh chỉ có cảm giác sợ hãi em, nỗi sợ ngày càng lớn. Em luôn luôn quản lý anh 1 cách ngạt thở. Anh mệt mỏi lắm. Em nói”tại anh đi làm xa nên em thấy bất an, e thấy mình sai nên sẽ k như thế nữa. Tưởng là mọi chuyện đã yên. Đến 2 hôm sau canh lúc anh đang sửa soạn đi làm. Em mở dt anh lên thì thấy tn của 1 cô nào đó “đền lại cho em đi” . Em định giữ im lặng & đi vào phòng tắm nhưng uất ức quá em chạy ra hỏi tai sao có cai tn đó. Anh vẫn một mực chối (Lúc này tn đã bị xóa mất). Đến hôm noel em viết mail cho chồng. Ý nói là dù có giận em như thế nào cũng đừng nên làm chuyện sai trái, em sợ tan nát cái gia đình mà 6 năm qua mình cố gắng vung đắp. Sau đó c viet mail lại nói là : anh mệt mỏi với cách quản lý của em, nếu cứ vậy hoài anh nghĩ mình sẽ sớm ra đi& chia tay thôi, a thấy khoản cách ngày càng lớn & cứ vậy hoài chuyện ngoại tình chắc cũng sẽ k tránh khỏi & cuối thư lại ghi là anh yêu em & con lắm, đừng buồn nữa nha em! Em đọc thư vừa buồn lại vui vì em nghĩ mâu thuẩn giữa tụi em đã dc giải quyết. Dù cho trước đây a đã lằm lở thì em sẽ cho qua lần này vì con, vì con em cần có ba. Nhưng mà khi về nhà thì vẫn cảnh cũ. Anh vẫn len lén nt & giật mình khi em đến gần. Tối noel anh chở 2 me con đi chơi nhưng mặt rất buồn, cứ nôn nóng về rồi trong ngóng dt suốt. Em cảm giác như anh đang yêu vậy. Em k biết mình phải làm thế nào đây! Em làm ở SG nên k thề biết dc ox làm gì ở BD. Em muốn biết rõ ràng tất cả để giải quyết 1 lần nhưng lần nào anh cũng chối & giận đến k nói chuyện. Em phải làm sao đây các chị ơi! Em muốn lôi kéo anh về với gia đình, em phải làm sao , giúp em với!

    • Như chị kể thì chồng chị ngoại tình chắc rồi. Vậy, câu hỏi là giờ chị muốn làm gì?
      Chị có biết vì sao chồng chị ngoại tình không? Có kê lại được những chỗ lệch nhịp trong hôn nhân của chị không? Giới hạn của chị là gì?