Làm sao để chồng đưa tiền cho vợ một cách vui vẻ?

Cái việc chồng đưa tiền cho vợ hoàn toàn bình thường với nhà khác thì lại gây shock cho mình. Mình muốn chia sẻ cùng các mẹ những kinh nghiệm của mình trong việc chấp nhận chồng không đưa tiền, và đón nhận niềm vui anh ấy chia sẻ cùng mình nhé.

 

meokhongbeo

Hôm qua chồng mình tự dưng mang tiền ra cho mình xem, xong 2 đưá hò nhau đếm đếm, rồi chồng bảo mình: Em cầm đi!
OMG. Cái việc chồng đưa tiền cho vợ hoàn toàn bình thường với nhà khác thì lại gây shock cho mình đấy các mẹ ạ. Một thời gian dài trở lại đây chồng mình không đưa tiền riêng cho mình rồi nên đây thật là một sự lạ lùng và niềm vui bất ngờ, dù số tiền không phải nhiều. Mình ngồi nghĩ lại, và muốn chia sẻ cùng các mẹ những kinh nghiệm của mình trong việc đóng góp chi tiêu, chấp nhận chồng không đưa tiền, và đón nhận niềm vui anh ấy chia sẻ cùng mình nhé.

Sai lầm đầu tiên: Chứng minh mình lúc nào cũng có khả năng tiêu sạch tiền.

Hồi mới cưới nhau, chàng đưa hết tiền cho mình chỉ giữ lại 1 ít để tiêu. Nhưng chúng mình chơi chứng khoán bị lỗ nhiều lắm, rồi chi tiêu mua sắm, thế là lúc nào nhà mình cũng hết tiền, trả nợ, chi tiêu. Năm này sang năm khác, chồng thấy mình cứ cầm tiền là hết. Tất nhiên không phải lỗi của mình, nhưng lỗi của mình là không biết phân chia tiền ra, trả nợ 1 phần, để dành một phần. Cái này là lỗi phân bổ tiền và không biết cách tạo lòng tin.

lam sao de chong dua tien

Làm sao để chồng đưa tiền cho vợ?

Sai lầm thứ 2: Yêu cầu thêm tiền và tạo áp lực gia đình

Vì tiền thì lúc nào cũng hết, chồng trong lòng đánh giá năng lực quản tiền của mình kém không nói ra, nên mình ngây thơ và thoải mái yêu cầu thêm tiền. Lương chồng thì chỉ có thể, thêm vào túi mình nghĩa là chồng phải cắt từ phía chồng. Mình thì ngây thơ, chồng thì ấm ức, và những cuộc cãi nhau bùng nổ, tạo thêm hố ngăn cách qua những dòng tiền.

Xem thêm:

Hãy thôi đạo đức giả và trung thực với bản thân mình

dewdrop: Chồng không công khai thu nhập

Sai lầm thứ 3: Em chả tiêu gì cho em cả

Mình một mực nghĩ rằng chồng đối xử với mình thế là không công bằng. Vấn đề ở đây là mình lồng ghép cảm xúc cá nhân, tự cảm thấy bị xử ép mà không hiểu rằng phải giải quyết đại cục. Quan trọng là làm thế nào để đủ tiền chi tiêu và làm mọi người đều hài lòng chứ không phải là có tiền nhiều thêm nữa, nữa và nữa. Chồng bắt đầu nghĩ rằng minh chỉ thích tiền mà không quan tâm đến cảm xúc của anh ấy. Mình thì nghĩ anh ấy không yêu mình và chỉ tính nước để tiền riêng.
Và mình còng lưng ra gánh các khoản chi phí phát sinh ngoài số mà 2 đứa có thể afford. Mình tạm ứng công ty, đập tiền này sang tiền khác, âm thầm chịu đựng, và thỉnh thoảng bùng nổ trong sự hờ hững dần dần của chồng. Đau đớn trước những câu nói kiểu: Tiền thì chỉ có thế thôi!
Rối một ngày, mình tìm ra hướng giải quyết: Mình không cầm tiền chi tiêu nữa, đẩy bóng sang chồng. Hàng tháng mình góp gần 1/2 tiền chi tiêu trong gia đình để nuôi con và chu toàn mọi việc. Chi thêm là việc của chồng.
Ôi, từ đấy trong tôi bừng nắng hạ. Cái ý nghĩ phải quản lý, phải kiểm soát, phải biết chồng có bao nhiêu bay biến khỏi đầu mình tắp lự. Mình hớn hở vui tươi và chi tiêu thoải mái trong những gì mình có. Chồng đau đầu vì tiền kệ chồng, mình lúc nào cũng tươi tắn và đáng yêu. Chi là việc của chồng, nhưng mua từng món thì mình “giúp đỡ” anh ấy. Thế là mình lại thoải mái mua những gì mình thích chứ không phai nâng lên đặt xuống như lúc mình cầm tiền (vì sợ mang tiêng không tiết kiệm). Hàng tháng, mình đưa chi phí cho chồng xem, chi phí nào cũng “vì chồng vì con” tuốt.
Rồi mình biết chồng có khoản thu nhập cũng khá lớn, nhưng không nói ra với mình. ờ, mình cũng suy nghĩ chứ, rồi đặt ra giả thiết là anh ấy không còn tin mình nữa, anh ấy đính đường lùi vv và vv. Nhưng mình cũng lại nhớ ra tôn chỉ của mình, là không có quyền quản lý thời gian hay tiền bạc của người khác, mình lại lờ chuyện đó đi.
Mình chăm sóc chồng tốt hơn, làm cho ngôi nhà vui vẻ hơn, ít gây chuyện cãi nhau hơn. Mình luôn dạy con yêu bố, bố là tất cả, vắng bố 2 mẹ con sẽ buồn bã vô cùng. Mình tạo điều kiện để chồng có không gian riêng, được làm những việc anh thích, chơi những môn thể thao anh yêu. Minh thân thiện và hòa nhã với tất cả bạn bè anh, làm cho họ thấy mình luôn ủng hộ mối quan hệ của anh với họ và hy vọng vào những mối quan hệ tốt đẹp. Khi anh ốm mình chăm sóc anh thật nhiều, vui tưoi như chú chim nhỏ dù mình mệt vô cùng tận vì vừa trông con, vừa chăm chồng, vẫn phải làm việc công ty. Có lẽ nhờ thế mà mọi chuyện thay đổi chăng? Mình cũng không biết nữa.
Và hôm qua, tự nhiên anh chia sẻ cùng mình về tài sản của anh. Mình vui lắm, mình chúc mừng anh đã kiếm được tiền dù đổi lại là những đêm thâu anh phải làm việc. Mình nhắc anh gửi số tiền đó vào sổ TK, nhưng anh lại đưa cho mình.
Đã lâu lắm rồi mình mới được nhận niềm vui này, phải nói là hạnh phúc ý vì có thể lấy lại niềm tin đã mất từ chồng. Và mình nghĩ rằng niềm vui ấy nó lan tỏa trên mặt mình, lây sang cả anh nữa, vì anh có vẻ cũng rất vui. Mình cũng rất cân nhắc khi chia sẻ chuyện riêng trên này nhưng mình lại nghĩ đến các mẹ đang khổ sở vì suy nghĩ chồng không tin mình, chồng để mình tự chèo chống, hi vọng giúp được phần nào.
Và mình cũng nhắc nhở các mẹ cũng như bản thân mình: không có gì là mãi mãi. Cây chỉ xanh khi ta chăm chỉ bón tưới và dành tình yêu thương.

yeuhaicon

chúc mừng em mèo toàn thắng trở về cái đã
nhưng mình phản biện tý nhé, thế nhỡ cái đo đỏ ở trên í, đá quả bóng sang chân chồng nhưng chồng không chịu nhận, thì làm thế nào? Hay nói cách khác, kế sách nào để chồng nhận lấy quả bóng ấy??? (phải giải quyết được điểm chốt này thì mới hòng có ngày toàn thắng như em mèo được

wicket

Chồng có 2 lựa chọn:
1. Tin vợ và đưa thêm tiền.
2. Không tin vợ và giữ tiền.

yeuhaicon

p.a 3: vẫn đưa từng ấy tiền và nhất định không chịu giữ tiền.

Thế mới khó chứ wick

wicket

Chả có gì khó cả. Cắt internet, cắt điện thoại. Cho ăn cơm rau muối vừng.. Thế thôi.
Hiếu hỉ nhà chồng cắt nốt. Anh có giỏi thì bóp cổ tôi cho ra tiền. Thế cho vuông.
Xem ai lì đòn hơn ai?

yeuhaicon

hị hị, gặp phải cao thủ á, đối tượng còn chủ động cắt cơm í chứ chả cần cơm nắm muối vừng đâu, còn cắt điện thoại, thì bây giờ có ai dùng điện thoại bàn đâu, internet thì cắt mình die trước vì nhu cầu mình nhiều hơn đối tượng, hihi…
nên xem ra tớ vẫn chưa tìm đựoc kế sách

Xem thêm:

Nhimxu: Chồng đổ lỗi cho vợ không biết quản lí thu chi

Phụ nữ và 2 chữ hi sinh

wicket

Thế thì bạn cứ học em Mèo mà đá quả bóng sang cho chồng. Tiền học của con: Chồng đưa. Tiền giải trí của con: chồng đưa. Cứ liên quan tới con thì chồng ơi chồng hời..
Đơn giản thế thôi. Còn nếu lão chả thiết cả con thì chịu. Lúc này thì có 2 lựa chọn. 1: Bỏ chồng. 2. Chấp nhận.
Tất nhiên khi tớ đưa ra bài toán này đều là trên cơ sở simplify mọi yếu tố. Nhưng quan trọng là mình muốn gì và mình clear với việc đó. Lì hơn không nhất thiết là đàn ông. Thường thì đàn bà lì hơn đấy (sức bền tốt hơn mà mà sức chịu đựng cũng tốt hơn). Quan trọng là mình hiểu cái mình có, chứ không phải là so sánh nhà mình với nhà khác về bề nổi (như kiểu nhìn nhà em Mèo Béo qua chuyện em kể) để về học tập y hệt được.

GaTo1x

Tiền hay tình thì cũng phải có từ 2 phía. Mình đơn phương thì vui vẻ thế nào được. Nhỉ? Mà đã là tình/ tiền đơn phương thì hoặc là ngậm đau mà tiếp tục, hoặc là dũng cảm chém phát đứt luôn.
Qua cách kể của yeuhaicon, thì chồng chị chỉ lo cái thân mình, tôi ăn ít tôi nộp ít, tôi không cần con học trường tư, trường quốc tế, học trường làng là được rồi. Sữa chua váng sữa, có thì ăn không thì thôi, ngày xưa tôi có những cái đấy đâu mà vẫn tốt … Nên tôi chả đưa tiền nhiều, tôi chỉ có thế thôi, còn thừa tôi lo cái thân tôi. Cô có nhu cầu cô tự giải quyết.
Nhưng chị ạ, trừ những người bẩm sinh là kẻ ác, không yêu thương gì máu mủ của mình, thì không có một ai tự nhiên lại sống như vậy và cùn kiểu ấy. Công nhận họ sai, nhưng cái mình cần tìm hiểu là vì sao họ như thế, đừng phán luôn 1 câu là họ tồi nên họ như vậy. Nếu tồi, sao mình lại yêu, nếu tồi, sao mình lại lấy, lại sinh con, và còn chưa bỏ chồng??? Hẳn là còn 1 điều gì đó, điều đó mình chưa chịu công nhận mà thôi.
Phụ nữ, hãy nhìn thẳng vào thiếu sót của bản thân, ưu điểm của chúng ta là sự mềm dẻo, ngọt ngào, tính nhẫn nại <không phải nhẫn nhục>. Cái chúng ta thừa là sự chủ quan của bản thân, cái tôi quá to. Cái chúng ta thiếu là đặt vị trí của mình vào vị trí của người khác, không hiểu tư duy logic của đàn ông.
Cũng như chị meokhongbeo. Sau 1 thời gian dài không để ý, bây giờ nhìn lại, thấy cuộc sống của chính bản thân cũng sướng gần như tiên. Những ai đã từng biết cuộc sống trước đây của nhà em thì chắc cũng sẽ thấy giật mình không kém em một chút nào đâu nhỉ. Vấn đề không phải chồng của chúng ta từ kẻ xấu thành người tốt. Mà là cách nhìn nhận, cách cư xử, lối tư duy của chính bản thân chúng ta thay đổi. Mình thay đổi, tự sẽ thấy người khác thay đổi thôi.

Xem thêm:

vetquan: Chồng tự quyết chi tiêu, coi thường vợ

Vi_vy: Chồng tiêu xài hoang phí

wannabe

Quả bóng tiền tớ cũng đá sang chồng lâu rồi, bớt được bao nhiêu trận cãi vã, tớ chỉ nói “em sắp sinh rồi, bao nhiêu chi phí chồng phải lo đó, tiền sinh nở, tiền tã, sữa, học phí của con…. chồng tính toán đi nha.” Chồng trả lời “vợ không phải lo, chồng lo được hết”. Vậy thôi mình không quan tâm nữa, cứ cần gì lại kêu, bảo chuẩn bị khoản nhiêu đây để vợ sinh, chồng cũng bảo đủ hết rồi.
Vấn đề là vợ chồng mình không có khoản tiết kiệm (có ít thôi chẳng đáng là bao, chủ yếu do mình tiết kiêm từ trước) mấy tháng nay có đồng nào chồng tiêu hết đồng đó, chồng mình tính tiêu xài hoang mà, còn tiêu đi đâu mình cũng không hỏi đến. Mình có hai phương án: một là sau khi sinh khoản 4-5 tháng thì sẽ tìm cách lấy lại chức danh thủ quỹ quản lý tiền, khi đó mình tự cân đối chi tiêu rồi rút ra một khoản để tiết kiệm; hai là vẫn để chồng giữ tiền, yêu cầu chồng mỗi tháng đưa thêm một khoản cố định 10% thu nhập mình bỏ tiết kiệm, chứ mình khỏi giữ tiền suy nghĩ cho mệt óc. Mà vẫn chưa biết phương án nào tốt nhất đây, giữ tiền thì mệt mà không giữ thì cứ bức rức, đúng là phụ nữ mình tham nhỉ.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

2 Responses

  1. smile says:

    đọc bài viết của chủ top và phản biện từ các mẹ thì TH của em ko áp dụng dc với bài của chủ top. Bởi y như yeuhaicon có chia sẻ, thì ck e là người lì lợm như và tính y như thế. mình càng cứng càng chết, em cung chả bảo ck đưa tiền dc cho e với ty tỷ giải thích a còn fai làm ăn, anh còn fai trả nợ… nên thôi kệ cho nhẹ đầu. avay a lo , a tiêu hết a tự chịu, nợ a a trả, tôi mệt vì anh rồi

    • Jany says:

      Mỗi nhà lại có 1 kiểu chồng khác nhau. Những gì mọi người góp ý là cho 1 trường hợp cụ thể. Còn để áp dụng vào trường hợp nhà mình, thì các chị phải tự điều chỉnh, lựa chọn phương pháp sao cho phù hợp. Không có 1 phương pháp vạn năng nào có thể dùng cho mọi ông chồng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.