Làm gì khi con rất bướng, nói trống không, hay đánh em?

Em có con rất bướng, hay nói trống không. Khi nó học không tập trung 1 chút nào hết. Cứ viết 1 chữ lại ngửa mặt lên nói bla bla. Gần đây lại là vấn nạn đánh em, bạo lực, hay hét/quát.  Nhiều khi em không còn đủ kiên nhẫn. Hạn chế quát tháo lắm nhưng em lo lắng không biết em có đủ kiên nhẫn với thằng con không.

Em có con rất bướng, hay nói trống không. Cháu là bé trai, 6 tuổi. Mặc dù mỗi lần nói là mẹ nói lại để con nói lại, nó nói xong lần sau vẫn trả lời kiểu cụt ngủn, không có chữ “con” ở đầu câu. Bố thì cũng chăm con lắm, nhưng nhiều lúc điên lên, là lại dọa ra khỏi nhà. Giờ nó hơi nhờn, còn dám cãi lại ” bố mẹ đuổi con ra khỏi nhà, con gọi công an bắt bố mẹ vào tù”. Bà thì hay dọa cho nó đi trại giáo dưỡng.

Vấn đề em ức chế nhất là khi nó học không tập trung 1 chút nào hết. Cứ viết 1 chữ lại ngửa mặt lên nói bla bla, nhìn ngó xung quanh, mẹ với bố ngồi kèm sát sao mà viết 1 bài (ví dụ tòan chữ th, kh.) Cũng mất hơn 30p. Nó viết xấu, xóa nhiều bắt viết lại là nó cáu, dọa lại luôn là ” bố / mẹ xóa là con không viết nữa đâu”. Đã có lần em phải bắt nó ngồi tự viết cam kết. Nó ngồi nặn 20p theo lời mẹ đọc được cam kết 2 dòng là ” nếu không thích đi học thì con tự đi làm nuôi con” rồi 2 mẹ con cùng ký kết. Sau hôm đó nó ý thức được việc cần đi học để làm gì.

Nhưng gần đây lại là vấn nạn đánh bé em, bạo lực, hay hét/quát. Và hôm rồi nó đánh bé em kinh quá, em lại cho vào phòng, 2 mẹ con viết cam kết. Lần này là cam kết “không dùng bạo lực” em giải thích cho con là bạo lực là đánh/ làm tổn thương người khác, mà còn là bạo lực về tinh thần “quát tháo, hét” người khác làm người ta khiếp đảm. Nó gật gù hiểu lắm, và cũng có các hình thức phạt tương ứng. Viết xong 2 mẹ con cùng ký. Và tối qua nó đã vi phạm lời cam kết. Nên em đang thực hiện mức phạt khi vi phạm lần 1.

Có lẽ ở nhà nó không sợ bố nó bằng em. Nhưng nhiều khi em không còn đủ kiên nhẫn. Hạn chế quát tháo lắm nhưng em lo lắng không biết em có đủ kiên nhẫn với thằng con không. Mỗi khi con mắc lỗi em thường cho ngồi ghế phạt, tức là ngồi im trên ghế, không thò chân xuống, suy nghĩ và ngồi đến số mấy… Nếu vẫn không nghiêm túc khi ngồi ghế phạt, em sẽ cho vào phòng, đóng kín tối. Ở trong đó 1 lúc thì mẹ sẽ vào nói chuyện 1 cách chân tình, nhẹ nhàng. Lần nào nó cũng gật gù lắm, nhưng đâu vào đấy.

Ví dụ chuyện con học tóan không tập trung, mẹ phân tích là do con chơi ghép hình quá tập trung nên khi học vẫn nghĩ đến đó. 2 mẹ con bàn bạc, nó đồng ý mang gửi cả bộ lắp ghép, chỉ sang bà ngoại, và chỉ chơi vào cuối tuần. 2 mẹ con tự cầm hộp đi sang nhà bà để mẹ gửi. Hiệu quả hơn 1 chút trong việc học. Và mẹ thì mỗi khi con làm tốt đều khen ngợi, nó thích khen, nên làm đúng liên tục. Nhưng thằng này độ kiên nhẫn thấp, dễ cáu kỉnh. Luyện cái tính này thế nào các mẹ ?

Xem thêm:

Chồng ngoại tình, chỉ muốn sống vì con, có nên ly hôn?

Những rắc rối khi mẹ chồng lên chăm cháu

Dab ma i

Em tả con em hay em đang tả con gái chị thế em. Em cũng có con rất bướng bỉnh đây. Mỗi khi cảm thấy bất lực với con, thì hãy nhớ câu “cha mẹ sinh con, giời sinh tính” để tự mình xoa dịu, làm giảm áp lực cho cái sự “không biết dạy con” của mình em ạ. Và em phải xác định, em là mẹ, em còn chả kiên nhẫn được với nó. Thì đừng đòi nó, là đứa trẻ con mà biết làm điều con mẹ không làm được. Với những đứa bướng, không tập trung, bản tính “hoang dã” vẫn còn quá nhiều, chị học cách xử lý như người dạy xiếc thú ý (mình thật là con mẹ mìn khiếp khủng).

Nàng ý học vừa dốt vừa đu đơ, độ kiên nhẫn thấp nên chị rất chịu khó nịnh, động viên. Viết xấu như ma không ngửi được thì cũng phải cố bảo “ôi cái móc này của con đẹp thế nhở, nếu mà con vòng chỗ này tròn hơn tí thì còn đẹp nữa”. Bà ý viết xong một chữ còn đập tay high five, tung hô bà ý đến khổ. Lúc đầu con mẹ kè kè ngồi cạnh, viết xong một chữ là nêu kết quả động viên, để cho nàng ý đỡ tự nghĩ ra trò đau đầu, đau bụng, đau đít…làm trò để gián đoạn việc học. Sau con mẹ ngồi xa dần, nịnh là viết xong 2 chữ rồi đưa mẹ xem, rồi 4 chữ, rồi một dòng, rồi hai dòng… Và đến cuối cùng là con ngồi tại bàn học một lèo hết bài, mẹ ngồi vểnh râu cáo lướt net, học xong con mới đưa bài ra cho mẹ nhận xét. Thỉnh thoảng con mẹ đưa ra lời khen như “hôm nay con ngồi học ngoan, tập trung, không đứng lên, hỏi han mẹ nhiều, giờ con muốn mẹ thưởng cho con cái gì nào”  – thế là con bé rất chi là sung sướng và hiểu rằng, chỉ ngồi im không ngó ngoáy thôi cũng có thể được thưởng. Quá trình này kéo dài liên tục trong vòng hơn 3 tháng, ngoài việc kiên nhẫn, có thưởng, có phạt ra thì không còn cách nào khác để uốn nàng ý.

Về vụ đánh em, hay là hét, cáu kỉnh, là do tính ích kỉ trẻ con, và trời sinh nàng ý thiếu khả năng khống chế cảm xúc. Không được như ý là bùng nổ. Lúc đầu, chị áp dụng biện pháp rắn mặt luôn. Không có tác dụng. Sau rồi khi thấy nàng đánh em, chị lôi nàng ra hỏi:

– em làm gì con mà con đánh em vậy (lúc trước là: tại sao con là chị mà con lại đánh em)

– tại em làm con tức giận, em làm con buồn.

– thế à, thế em làm gì, nói cho mẹ nghe xem em có hư không nào?

Nàng ý vẫn hừng hực cảm xúc, nói ngắt quãng không ra đầu ra đuôi: nào là em lấy đồ chơi của con, em ẩn con, em giật tóc con, con không thích chơi với em, em cứ hét làm con điếc tai… Nói chung là tại em hết. Mẹ càng nghe, càng gợi mở để nàng bùng nổ hết bức bối trong lòng – không phân biệt bức bối đó là đúng hay sai, hay ngang như cua bò đường nhựa – rồi mới từ từ phân tích:

– thế đồ chơi em lấy của con là cái gì thế?

– em lấy búp bê của con ý (gào lên thảm thiết)!

– đâu, búp bê nào…lấy mẹ xem…ôi, con quên à, đây là búp bê mẹ mua cho em chứ, búp bê của con đây cơ mà. Con quên à?

– nhưng mà con thích chơi búp bê này (giọng gào lên).

– uh, con thích chơi nhưng em cũng thích chơi. Lần sau em mà chạy ra đòi thì con nhớ bảo em đây đây, rồi lấy một búp bê khác cho em chơi, chứ con cứ cầm chạy đi thì em lại chạy theo đấy.

– nhưng mà em cứ hét lên ý làm con điếc tai. (khóc ầm lên) con không thích em ý hét đâu, con không thích chơi với em ý đâu (dãy đành đạch)

– uh, con không thích chơi với em thì con đi ra chỗ khác. Nhưng con là chị mà, con là người lớn mà, em là trẻ con. Con phải yêu em như mẹ yêu con ý.

– con không thích làm chị đâu (dậm chân bình bịch). Con không thích yêu em đâu (gào thét)

– uh, thế mẹ cũng không thích làm mẹ nữa. Mẹ cũng không thích yêu con nữa nhé.

– nhưng mà con chỉ thích mẹ yêu con thôi.

– uh, mẹ yêu con, thì con yêu em còn gì. Ngoan nào, mẹ bảo này, ai cũng thích làm chị hết, vì em mà hư thì chị còn được mắng em nhé. Nhưng là chị thì phải yêu em, em bé tí teo như thế, con chơi cùng em có phải vui không nào. Em không biết thì con bảo em, như mẹ bảo con ý, con nhớ chưa.

– nhưng mà con không thích đâu…

Lần nào cũng phải lao vào xử đẹp nàng ý, nhẹ nhàng có, quát nạt có, cuối cùng nàng cũng thông suốt, hiểu rằng làm chị có nhiều “quyền lợi”:

+ được mắng em nhẹ nhàng là: em trẻ con thế, em chẳng biết gì cả.

+ được phân phát, hướng dẫn em chơi đồ chơi

+ được sai bảo em làm điều mình muốn với điều kiện không được đánh em, không được là hét em, không được cướp đồ của em. Còn thằng em thì tí tuổi biết gì đâu, cứ ê anh tập nói, lũn cũn theo sự chỉ đạo của con chị.

Những lúc nàng ý bướng quá mức, phản kháng quá mức, không nghe lời, chị dùng đến biện pháp lạnh lùng nhất là “con không nghe lời mẹ thì tốt nhất mẹ con mình không ở với nhau nữa. Đi ra khỏi nhà cho mẹ”. Nàng vẫn nhơn nhơn thì chị dắt thẳng ra khỏi cửa đóng sầm lại, tha hồ cho khóc lóc ỉ ôi gào thét chán đi. Dọa cho đến mức nàng sợ hãi tột độ và hiểu rằng đừng có nhờn với mẹ, nên lần sau mẹ chỉ cần gằn giọng, hay quắc mắt lên, là nàng hiểu đã đến lúc phải dừng. Chị quan điểm, với con trẻ, lúc nào mềm, thì rất mềm, nhưng đã rắn, thì rắn kinh khủng để tạo thành ấn tượng sâu đậm với nó, mỗi độ tuổi lớn lên, cái sự mềm, sự rắn sẽ kèm theo giải thích, hướng dẫn phù hợp với khả năng hiểu, và tiếp nhận nâng cao của trẻ. Tạm thời con bé nhà chị, ở với bà, được chiều, vẫn bộc lộ bản chất “xấu xa” tiềm ẩn nếu bị buông lỏng. Nhưng ở với mẹ, nàng răm rắp luôn, không dám được đằng chân lân đằng đầu, không thiếu kiểm soát cảm xúc nữa.

Venguon14

@tinhtinhieu, cậu bé có triệu chứng ADHD, attention deficit hiperactivity disorder. Những bé này cần

– hoạt động thể thao mỗi ngày, có thể buổi chiều sau giờ tới trường, trước giờ làm bài tập.

– chơi có kế hoạch thay vì chơi tự do như là một mình ôm ipad.

– ăn đều đặn, không quá 3 tiếng. Chất protein và carbohydrat nhiều hơn một tí, giảm ngọt.

– ngủ đều đặn đúng giờ

– tuyệt đối hạn chế lớn tiếng là mắng và đánh đòn con

– khi con không tập trung được nữa, tạm ngưng, cho chơi cho vã mồ hôi rồi trở lại làm tiếp.

– thời khoá biểu đơn giản nhưng giống nhau mỗi ngày, hạn chế thay đổi

– dùng positive reward, thưởng tốt, thay vì punishment, phạt. ADHD loại nhẹ khá thông thường, không cần thuốc, nhưng em nên đầu tư tí thời gian kẻo sau này con không thành công nổi.

Xem thêm:

Sách: Cẩm nang giành cho bố mẹ có con tăng động giảm chú ý

ADHD: Những điều bố mẹ cần biết

Dab ma i

@ chị ve nguon: đại tỉ có thể tư vấn cho em mấy đầu sách chuyên dạy trẻ “tăng động giảm chú ý” không ạ. Em rất cần cho người nhà em, con bé năm nay 6 tuổi rồi mà năng lượng lúc nào cũng như hạt nhân bùng phát. Đến giờ mới chỉ nói được 3 âm tiết, mà răng cứ sít sịt vào nhau, không ngồi yên một chỗ được lúc nào, mà xinh như tiên ý, thương ơi là thương. Sách tiếng Việt thì sướng quá, còn không tiếng Anh cũng được ạ. Nhà em sẽ cố dùng cả body language kết hợp google dịch xem sao.

Yamanote

Chị bad ơi tăng động giảm chú ý chỉ là các cháu hay quên, thiếu tập trung, chân tay luôn động vv thôi ạ, là 1 loại bệnh nhẹ, nhiều cháu xem hoạt hình hay chơi game nhiều quá cũng bị. Cháu nhà chị mà 6 tuổi mới nói được 3 âm tiết thì là bệnh khác, có rất nhiều bệnh, từ tự kỉ, chậm phát triển, tổn thương não vv nói chung là các biến thể khác nhau của tự kỉ/tổn thương não chị ơi, webtretho cũng có nhiều topic lắm. Hi vọng là không phải, vì cháu 6 tuổi, nói được 3 âm tiết, náo loạn hoạt động, mà người nhà vẫn không biết bị sao thì em buồn quá.

Venguon14

Mẹ bad, có một triệu chứng gọi là selective mutism. Không dám chắc đây là chiều hướng bé đó. Haizza hôm nay đi làm trở lại rồi it giờ quá, sẽ viết thêm sau. Nhưng mẹ có thể tả thêm bé không nói nhưng vẫn hiểu và vẫn làm theo chỉ dẫn không? Và bé không nói khi có người lạ nhưng nếu chỉ riêng mẹ thì sao?

Dab ma i

@ chi ve nguon, yama nhà em thuê cô giáo dạy tiếng Việt cho cháu từ 3t mà cháu nói cực kém. Nhưng tiếng Anh thì bắn cả câu mặc dù không được dạy, chỉ nghe lỏm trên ti vi mà nói rất khá với mẹ cháu cũng nói ít như thế. Nếu mẹ cháu đầu hàng, nói bằng tiếng Anh thì cháu lại hào hứng. Nhưng mẹ cháu cũng bảo thủ, mọi người bảo kệ nói gì cũng được nhưng nhất định chỉ nói tiếng vịêt với bé cháu không tivi, không ipad, ngày nào cũng được đi bộ ít nhất 1km được đạp xe đạp, đá bóng các kiểu ra đường đông là cháu biết tránh lên vỉ anh hè, biết sợ, chọn an toàn.

Cháu sợ biển, sợ bể bơi, sợ độ cao, sợ những gì mênh mông cháu vẫn đi học mầm non, mẫu giáo như bình thường, không bị đào thải. Cô bảo rất nghịch nhưng không đánh, cắn các bạn, thích ngồi cạnh cô, ôm cô mặc dù không nói gì với cô cô nói gì cũng nghe lời, vì không biết nói nên nhận thức kém. Cháu rất thích được tình cảm, ôm vào lòng âu yếm nhưng không được ngoáy tai, nhổ răng, ngoáy mũi, động chạm vào vị trí cố định trong cơ thể. Cháu rất yêu mẹ, yêu cô gì chú bác anh chị em họ, những người hay chơi với cháu. Cháu rất thích lân la ra chơi với trẻ khác, nhưng vì không biết nói nên chỉ được 1 lúc là không ai chơi với cháu cháu có khả năng ghi nhớ hình ảnh siêu việt.

Dẫn cháu đi vòng vèo trong công viên, bỏ mặc, cháu đi lại đúng lộ trình cũ không sai một li về điểm xuất phát. Nhưng tư duy của cháu chỉ như chụp ảnh, không có cảm xúc. Đi khám, bác sĩ phán cháu tăng động. Thang 10 là bệnh, thì cháu đạt 5 thang trẻ bình thường là 10, thì cháu cũng chỉ đạt 5 nhà em cũng chịu khó đọc trên wtt rồi, nhưng cháu cứ lửng lơ con cá vàng, nên không cái gì áp dụng triệt để được.

Me bống

Theo em, chị nên nói người nhà đưa cháu đi khám ở nhiều nơi khác nhau, ví dụ trung tâm NT  của thầy Nguyễn Khắc Viện. Biểu hiện của cháu (theo post sau của chị) em nghĩ là không thuần túy tăng động giảm chú ý (ADHD). Chị bảo người nhà cho cháu đi thử các trung tâm, làm thử các bài test đánh giá khác nhau xem thế nào. Em không biết người nhà chị đã có can thiệp gì cụ thể cho cháu chưa, nhưng có vẻ là chưa, vì cho đến giờ (cháu 6 tuổi) vẫn chưa có định vị rõ vấn đề của cháu là gì thì em nghĩ chắc chưa có can thiệp sâu với vấn đề của cháu. 6 tuổi là hơi muộn, nên chị động viên bố mẹ cháu nên tích cực lên một chút để hỗ trợ con.

Venguon14

Mẹ bad. Tham khảo thử cái này. Nếu thấy bắt mạch có thể đúng, thì tụi mình bàn thêm cách chữa. Bảo đảm không cần test, không cần thuốc men, bác sĩ gì cả. Chỉ có mẹ thôi mà vẫn phát triển bình thường, giỏi nữa là khác. Mà điều đầu tiên là mẹ không được ép nói tiếng Việt. Bé muốn nói tiếng gì cũng được. Giảm căng thẳng là yếu tố chính.

Mẹ bad, nói sơ sài bằng tiếng Việt nhé. Selective mutism là vấn đề anxiety disorder chứ không phải vấn đề phát triển. Khi bé biết nói nhưng không chịu nói, thường là vì bé không vượt được sự căng thẳng để mà cất tiếng. Giống như một con nai khi gặp đèn sáng thì đông cứng không chạy được. Bé chọn nói tiếng Anh vì một lý do nào đó nó làm cho bé thoải mái hơn. Thông thường thì những bé này nói rất nhiều với mẹ, và chỉ im lặng khi đến trường, ra đường. Nhưng trường hợp này có lẽ mẹ ép em học tiếng Việt quá nên em căng với mẹ luôn. Tụi Mỹ thì hay nghiêng về thuốc. Hở tí là giộng thuốc vô cho mau. Và trường hợp này thì cho anti anxiety medicine, nhưng phần đông không cần. Chỉ cần kiên nhẫn cho bé thêm giờ để lên tiếng và tập một vài kĩ năng vượt căng thẳng là ok. Khi vượt được sẽ giỏi như mọi bé khác, không thua kém gì cả.

Dab ma i

@ chi ve nguon: đa tạ đại tỉ. Em sẽ cố nghiên cứu để tranh thủ nâng cao cái trình tiếng Anh còi của em. Thực ra xung quanh em có rất nhiều người có con bị như thế, nhưng vì xã hội việt nam hiện tại:

+ một là cơm áo gạo tiền, bố mẹ không thể theo dõi mọi bước phát triển của con.

+ hai là đi khám bác sĩ bảo chữ bệnh một phát là cuống lên, quá khích, nào thuốc men, nào cho con vào trường chuyên biệt.

+ ba là trình độ của bác sĩ Việt em nói thật chưa tin được. Vì hiện tại vấn đề trẻ như thế này mới được quan tâm, chứ ngày xưa các cụ toàn bảo thằng này, con này học dốt, mải chơi, chậm nói, đu đơ, ngớ ngẩn, mỗi thế.

Em sẽ cố gắng để thỉnh thoảng lên tổng kết tình hình, kết quả đạt được khi áp sách vở vào thực tế. Kiến thức gì cũng nên biết và học một tí, giúp người cũng là giúp mình chị nhỉ.

@ me bong: nếu là con mình thì chắc mình sẽ chủ động được nhiều thứ từ khám xét đến phác đồ điều trị. Nên thôi viết lên đây rồi copy cho mẹ cháu đọc, rồi cùng mẹ cháu nghiên cứu để mẹ cháu bớt bảo thủ một chút.

@ chị venguon: các mô tả bênh lý “câm có chọn lọc do rối loạn lo âu” có vẻ giống cháu em ở các điểm sau:

+ she’s fine, she’s so smart. It’s just a phase or something.

+ she loved the playground, but would keep largeli to herself.

+ selective mutism is an anxiety disorder, characterized by anh child’s inability to speak in certain settings and to certain people.

Em nghĩ cháu em là kết hợp của tăng động, chậm phát triển và câm có chọn lọc. Thôi thì có bệnh vái tứ phương, chị có tài liệu hữu ích thì cho em xin chị nhé.

Saudau

@tinhtinhieu: hai nhóc 5 với 7 là ok rồi mà, lâu lâu tranh thủ gửi con chừng 2-3 tiếng là đủ để hai vợ chồng có thời gian thổi lửa rồi. Tranh thủ đi bạn, 9h tối cho con ngủ rồi hai vợ chồng dắt tay nhau đi dạo chừng 15-20 phút cũng được mà. Mà sao con mới 7t mà ép con học nhiều thế, con tớ ở tuổi đó buổi tối không phải học, thi thoảng còn bài thì cũng chỉ học chừng 30 phút là nhiều. Rồi lâu lâu tranh thủ nhảy dù buổi trưa, tại sao mấy cặp tình công sở họ vẫn thu xếp được thời gian hẹn hò buổi trưa mà mình lại không hẹn hò được nhỉ? Ở SG rất nhiều quán cà phê lãng mạn cho các cặp tình nhân đến ăn trưa, hẹn hò tâm sự…

Xem thêm:

Saudau: Làm gì khi con thường xuyên chống đối mẹ?

Làm gì khi con lười ăn, ngủ kém?

Tinhtinhieu2014

Cám ơn chị good. Em cũng là người chịu khó đọc các bài liên quan đến giáo dục lắm, nhà mài bên box gia đình, rồi dạy con kiểu Mỹ. Và em cũng áp dụng rất rất nhiều bài để cải thiện thằng con em. Có lẽ con gái chị là con gái nên có thể dễ dàng hơn 1 chút. Em cũng nịnh chàng ác chiến lắm, rồi dù 2 mẹ con có cáu kỉnh thì khi nó đi ngủ vẫn ôm nó, hôn nó và nói mẹ yêu con, mẹ mong con bla bla. Rồi 2 mẹ con kể chuyện cho nhau nghe.

Em cảm thấy bố cháu nhiều khi hơi gây áp lực cho cháu, chữ ph phải thế này, chữ nh phải thế này, và bắt sửa đi sửa lại, em thì rất ủng hộ quy định mới không chấm điểm, đã giảm áp lực rất nhiều cho các con và bố mẹ. Cháu em ở nước ngòai chữ xấu như ma mà chả sao cả, nhưng Việt Nam dù không chấm điểm vẫn rất là quan trọng cái việc chữ phải đẹp. Tội nghiệp con em. Hôm qua cô đọc cho biết 4, 5 từ, nó chỉ viết nhầm dấu sắc thành dấu huyền mà bị cô vụt 5 roi. Trong lớp cũng có mấy bạn bị vụt. Hic hic.

Em sẽ kiên nhẫn hơn với con như chị good nói, mình không kiên nhẫn thì sao thằng con có kể kiên nhẫn được. Nó kiên nhẫn 1 thì mẹ phải 10 mới rèn được…

Cảm ơn chị ve nguon lắm: cách đây 2 năm: em đã đọc tài liệu về tăng động giảm chú ý, và lo lắng con bị bệnh vì có 1 giai đoạn 2 tháng liền nó khùng điên, tòan đánh bố/mẹ, hét. Em trao đổi với cô giáo rất nhiều. Và hiểu là mẹ phải nhẹ nhàng, khi con kích thích thì bố mẹ không nên làm con bị kích thích thêm nữa. Sau 2 tháng nó về bình thường, thậm chí còn cực kì ngoan, giúp mẹ rửa rau quét nhá í, nói năng lễ độ. Thời kì đó, em phải cực kì kiên nhẫn, vì mỗi khi nhìn nó cáu mà em cũng cáu thì 2 mẹ con nổ tung, em cũng đã nước với bố để bố bớt nóng với con. May là đã qua.

Chồng em cũng ý thức được là thằng con em cần vận động thể thao, nên anh ấy rất hi sinh thời gian của mình, đi làm về đón con sớm, rồi 5h về đến nhà là 3 bố con ra công viên chạy, chơi trò chơi vận động, có thêm 2 cậu bé nữa cũng chơi vui lắm. Vụ này em cám ơn chồng em lắm, vì em 5h20-5h30 mới về. Và cũng ra sân cổ vũ mấy bố con. Con em không được chơi iphone hay ipad, never chị ạ. Tivi thì em chỉ cho em tối đa 30p/ ngày, t7 hoặc cn mà có phim trẻ con hay thì có thể được xem thôi. Khi học con không tập trung, em thường tắt đèn học và nói con hãy tĩnh tâm 1 chút, khi nào sẵn sàng 2 mẹ con tiếp tục. Không biết có nên làm thế không. Nó sẽ đòi học tiếp ngay sau đó 2-3 p. Đợt hè có định cho nó đi học đàn mà cô giáo kiểm tra bảo con chưa sẵn sàng nên chắc sang năm lịch học, chơi hàng ngày của con em khá là quy củ, ăn cơm xong, được xem tv đến giờ quy định. (nếu đánh em bị cắt xem tv 3 ngày) sau đó đúng giờ này là vào học, học các môn tập viết rồi đánh vần, làm tóan, và cuối cùng là mẹ con nói chuyện tiếng Anh, sau đó uống sữa đi ngủ sớm. Con em và mẹ sẽ kể chuyện cho nhau nghe, ôm nhau 1 tẹo rồi con tự ngủ.

Về phần thưởng cho con: thì con em không được xem tv nhiều nên nó lúc nào cũng thích phần thưởng là 5p hay 10p xem tv, giờ thì nó thích nghe bài hát tiếng Anh trên điện thoại của mẹ nên mẹ đổi phần thưởng sang nhe nhạc, mỗi bài 2-5p thôi. Con cũng có lần được thưởng đi xem phim hoạt hình ở rạp, nhưng nói thực là xem 1h30p, âm thanh thì ù. Nên em cũng không thích món này lắm, con được đi dộ 3 lần. Phần thưởng chung cho cuối tuần nào cũng là bố mẹ cho 2 anh em đi siêu thị, nó rất thích. Chị có thể gợi í thêm cho em phần thưởng nữa không ? Đồ chơi nó chỉ thích siêu nhân, lắp ghép nhưng giờ em phải cất với đi gửi rồi, để con có thể tập trung học/ ăn hơn.

Còn nữa, nó 6 tuổi, cao 113 cm, nặng 19k5. Và nhu cầu ăn rất ít. Mặc dù mẹ cũng để nó tự ăn, ngồi góc riêng để không bị mất tập trung, trêu em khi ăn,. Nhưng nó cũng chỉ ăn 1 chén cơm (bé hơn mẹ) + thức ăn (chỉ ăn được ba chỉ, giò, tôm, cua, lươn, trứng mà không thích ăn cá) + rau. Nhiều hôm ăn rất nhanh, nhưng nhiều hôm ăn đến 40p mới xong, mẹ nhắc liên tục. So với các bạn thì nó khá gầy, nhưng chạy thi thì rất khỏe, trộm vía nó cũng ít ốm vặt.

Xem thêm:

Bộ đồ chơi xếp hình lego phát triển IQ cho bé 6-12 tuổi

Bộ đồ chơi lắp ráp kính thiên văn cho bé 4-6 tuổi

Yamanote

Chị bad, tâm linh 1 tí nhé. Cá nhân em thấy là khi sinh ra đứa trẻ đã có 1 linh hồn khác, nên nếu đứa trẻ hoàn toàn bình thường và sẵn lòng líu lo 1 ngoại ngữ khác hoặc líu lo ngôn ngữ không ai hiểu được, nhưng đến tiếng Việt thì tịt, thì có nghĩa là gốc gác linh hồn nó không phải người việt em nói vậy cho vui, vì các bà như bà chị chị nhiều khi khoa học sách vở không nói được phải nói đến tâm linh hay gì đó đấy. Tức là người mẹ, đầu tiên phải chấp nhận giao tiếp với con bằng bất cứ ngôn ngữ nào con có thể giao tiếp được, và từ từ dạy con tiếng nói của mình.

Em ví dụ, con em nó biết kể chuyện rất nhanh, rất sớm, nhưng nó nói luyên thuyên lủng tủng xẻo hảo su cù gì đó, thỉnh thoảng em bắt được âm tiếng Trung (!!!) Vì em biết tiếng Trung mà (ví dụ wei shen ma, tại sao, con em nó nói na ná cái từ này!!!), mà cháu sinh ra ở Nhật về từ bé nên không thể nói là bị loạn ngôn ngữ được. Sau đó có thể thấy cháu rất ức chế vì không nói được tiếng Việt, không giao tiếp được, mình nói người khác không hiểu, bắt đầu đánh, ăn vạ, nhăn nhó đập phá rất khổ sở. Em thề lúc đó mà em cũng mặc kệ hay cứ theo kiểu thông thường thì con em bác sĩ cũng phán tăng động sớm. Việc này diễn ra 1 thời gian khá dài đến khi em dạy cháu nói tiếng Việt hoàn chỉnh. Em chấp nhận con em đến từ 1 quốc gia khác đấy và dạy cháu nói tiếng Việt từng từ một. Dạy cháu quan sát về cuộc sống xung quanh, các lễ nghi, tâm trạng cảm xúc của người đối diện (vì cháu không thích chào hỏi, gặp ai là thích im im lườm lườm quan sát, thân thân thì lại nổ máy không kìm được).

13 tháng em dạy con nói động từ, em học nhiều ngoại ngữ thấy quan trọng nhất là động từ. Thay vì con cứ vỗ vỗ ghế bảo mẹ ngồi bằng một tràng luyên thuyên, em ép con nói chữ ngồi. Tương tự như vậy với tất cả các động từ và danh từ đơn khác.

14 tháng, ghép câu 2 chữ 15 tháng ghép câu 3 chữ

16 tháng nói câu 4 chữ, và cháu bắt đầu không đợi mẹ dậy được nữa bắt đầu rối rít nói.

18 tháng cháu nói nhanh và nhiều đến mức shocking, vì ngôn ngữ nó tuôn ra ào ào, sai đúng bất chấp, nói ngọng cũng chấp luôn. Cháu nhanh chóng trở thành hiện tượng nói sớm thông minh vượt độ tuổi trong mắt các bà các cô. Ngoài 2 tuổi em phải dạy thêm tiếng Anh vì cháu rất có khiếu học ngoại ngữ (và mẹ cũng có cái khiếu này, và có khiếu dạy). Và luôn luôn miêu tả kể chuyện về thế giới hiện tại xung quanh con, để cháu bớt lo lắng và im lặng.

Em kể để chị hình dung, trẻ không nói được nó rất ức chế, tăng động là tất yếu. Bé trai thì sẽ như bé nhà em, còn bé gái sẽ rơi vào mutism, chọn cách im lặng, gia đình buộc phải can thiệp và dạy cháu rất sớm. Sự líu lo mấy câu tiếng Anh là vì cháu xem, nghe đĩa, bắt chước được mà không bị áp lực là nói cho giống mọi người, nói mọi người hiểu. Đấy là cách tiếp thu của cháu, nên tích cực nghe đĩa tiếng Việt hoạt hình, bài hát, xem hoạt hình tiếng Anh như Magic English, hay tiếng Việt như mấy bộ cổ tích. Học từng bài hát đơn giản một. Dạy cháu nói từng từ một. Tăng động không đáng lo vì cháu ức chế ngôn ngữ nên tăng động thôi. Quan trọng nhất là giúp con nói được từng từ một; và giúp con hòa nhập với thế giới xung quanh, thấy mình là một phần quan trọng và tất yếu.

Lilan02.

Chị Dab ơi, em có hỏi người quen về trường hợp của cháu bé người quen của chị, có thể cháu bị ” rối loạn phát triển lan tỏa “, hay còn gọi là hội chứng Aspenger. Đó là bệnh giữa bé bị tự kỉ và bé bình thường. Rối loạn phát triển hay còn gọi chứng Asperger là một rối loạn phát triển lan tỏa (rối loạn phổ tự kỉ), thuộc dạng nhẹ và có khả năng sinh hoạt cao nhất. Trẻ có những rối loạn phát triển trong các lĩnh vực: xã hội, kĩ năng giao tiếp, cảm xúc và hành vi. Rối loạn Asperger có thể xuất hiện lứa tuổi 2-3 tuổi và có thể sẽ tồn tại suốt cuộc đời của trẻ. Trẻ với rối loạn Asperger có nhiều hành vi giống trẻ tự kỉ, nhưng trẻ có những kĩ năng nhận thức, tương tác xã hội cũng như kĩ năng ngôn ngữ tốt hơn.

* mẹ là người sẽ giúp cho cháu tốt nhất đó chị. Thương cháu quá.

Dab Ma I

@lilan02: thanks thông tin của em nhé. Nhà chị cũng cố gắng tìm đọc cái tài liệu rồi vận dụng hết cỡ để giúp cháu phát triển bình thường. Mình thì muốn con mình thông minh xuất chúng còn người ta chỉ mong con được làm một người bình thường.

.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.