Làm gì khi con bị cô giáo mắng?

Bạn sẽ làm gì khi con bị cô giáo mắng? Khi mỗi ngày thấy con đi học về mắt rưng rưng đỏ, nói “cô đánh vào tay vì con viết chậm, dây mực đầy sách vở, đầy tay”, “cô đánh vì con nộp bài chậm”, “cô không cho con ra chơi, vì con chưa viết xong”…cô nói “cái thằng này rơi từ trên trời xuống” cô nói…, cô nói…, các bạn cười cợt…. các bạn nói…

Làm gì khi con bị cô giáo mắng?

by Harmonius

Nhân dịp nhà giáo việt nam, nhân chuyện trường lớp và cô giáo của con nhà mẹ haivach, tớ giơ tay thỏ thẻ thủ thỉ với các mẹ một ý về cái vấn đề nuôi và dạy con yêu nhá, nếu mà tớ có trái ý hay động chạm mẹ nào một tẹo, cấm không được bo bo xì tớ nhá.

Đau đầu với chuyện học của con

Tớ cũng từng nghĩ nát đầu óc về chuyện trường lớp cô thầy cho con. Tớ cũng gặp một số điều khúc mắc như các mẹ từng gặp. Tớ nghĩ đó là cái chung của một xã hội đang thời kỳ phát triển mà kiến trức thượng tầng (văn hóa) và hạ tầng (vật chất) đang xô bồ như xã hội của chúng ta hiện nay.

Giáo viên cũng là một nghề

Nhưng tớ nghĩ thế này, dù là thầy cô có khó tính, có thế nào đi chăng nữa, thì bản thân phụ huynh chúng ta càng cần phải bình tĩnh suy xét vấn đề, hóa giải các khúc mắc giữa gia đình và nhà trường, chứ không phải là gặp chuyện thì suy nghĩ đầu tiên ập đến trong đầu chúng ta là xử lý vấn đề theo hướng tiêu cực. Với nền văn hóa phương Đông của chúng ta, vô hình trung, trong suy nghĩ của mọi người, thầy cô là các bậc trồng người, là có phẩm chất thanh cao, là thế này, thế này, thế nọ, thế kia… túm lại là những người đức độ trọn vẹn. Nhưng tớ thì nghĩ khác, thầy cô là người bình thường, nghề giáo cũng là một nghề để kiếm sống như các nghề khác. Từ đó, tớ thấy rằng việc thầy cô có thế nọ, thế kia một chút thì cũng rất bình thường, nghĩ được thế, tự nhiên cách hóa giải các vấn đề bỗng trở nên dễ dàng hơn.

Không có nhiều giáo viên thực sự yêu nghề

Còn nữa, hãy nghĩ về một giai đọan lịch sử, khi mà câu “chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm” đã trở thành châm ngôn, thì càng dễ hiểu và dễ thông cảm cho các thầy cô, đặc biệt là các thầy cô giáo cấp tiểu học. Thử hỏi, trong hàng vạn, hàng triệu thầy cô giáo cấp tiểu học, mầm non của chúng ta hiện nay, có bao nhiêu thầy cô là do yêu trẻ, yêu nghề mà ngay từ đầu đã ước mơ thành thầy cô giáo.

Tớ nhớ, các bạn học cấp 2 của tớ, không thi đậu được vào cấp 3 thì học 12+1 hay gì gì đấy rồi về làm thầy cô tiểu học. Tớ cũng nhớ rõ, thời đi học, sự tiếp thu và nhận định nhân sinh quan của các bạn ấy khác tớ hơi hơi xa. Rồi tớ cũng nhớ là khi thi đại học, chỉ các bạn nào yếu sức học, nhắm không đạt các trường khác, thì mới thi sư phạm, và tớ cũng nhớ là các bạn cấp 3 này cũng có sự nhanh nhẹn tiếp thu và nhận định vấn đề hơi hơi xa với tớ. Như vậy, thì tớ nên thông cảm với cái sự chưa vẹn tòan của các bạn ý trong khi dạy dỗ học trò để cũng giao tiếp thế nào mà đem lại hiệu quả tốt nhất. Hay tớ nên lạnh lùng đánh giá vấn đề sai hay đúng giữa hai bên và xử lý theo khả năng của tớ?

Áp lực của một người làm nghề giáo

Rồi môi trường giáo dục thì sao?

Trường nhỏ, lớp đông, chật chội, nóng nực?

Các mẹ nghĩ xem có bao nhiêu trường công lập của chúng ta trang bị được hệ thống máy lạnh, máy sưởi cho lớp học? Một thầy, cô đứng lớp cho bao nhiêu học sinh? Mỗi ngày phải dạy bao nhiêu môn theo chương trình? Mấy giờ thầy cô phải có mặt ở trường? Mấy giờ tan tầm và thời gian nào giành cho việc sọan giáo án? Đồng lương của thầy cô giáo là bao nhiêu /tháng? Rồi sách giáo khoa, chương trình thay đổi mấy năm mỗi lần…còn nhiều, nhiều điều lắm.

Tớ hỏi thật, nếu bản thân các mẹ đang chém gió diễn đàn này, đang ngồi máy lạnh, thoa kem dưỡng da hàng hiệu, nước hoa nhè nhẹ thoang thỏang, gõ computer nhoay nhóay thu nhập vài ngàn/tháng có chọn trở thành thầy cô giáo, chấp nhận điều kiện làm việc như vậy được không? Chưa kể, các thầy cô cũng có con cái, có gia đình, có những khỏan phải lo toan y hệt như bất kỳ ai, nên việc dạy thêm, việc làm suy tính làm thế nào để tăng thu nhập âu cũng là thường tình.

Đã vậy, tại sao chúng ta không thấu hiểu hơn cho những khó khăn mà các thầy cô phải đương đầu?

Đầu năm nay, đi họp phụ Huynh, tớ cũng shock với cô giáo chủ nhiệm lớp con tớ. Cô xưng hô trống không với phụ Huynh, cô thẳng thừng bảo phụ huynh là khi học sinh hư, giáo viên có đánh học sinh bằng thước, cô cũng nói phụ huynh phiền lòng điều gì thì gặp cô trực tiếp, đừng phát ngôn, gặp gỡ nơi khác để phát sinh vấn đề không hay. Buổi họp phụ Huynh chỉ xung quanh việc đóng tiền thế nào cho trường. Hết. Chóang chưa.

Tớ nghĩ nghĩ nghĩ.

Rồi tớ thông vì cái suy nghĩ như bên trên.

Xem thêm:

Dạy con từ thuở còn thơ

Dạy con làm việc nhà

Mẹ, con và cô giáo

Con tớ không học lớp 1 Việt Nam, vào thẳng lớp 2.

Con tớ nói giỏi tiếng Anh. Nhưng nhiều từ hán việt không hiểu, chưa biết viết tiếng Việt, đọc tiếng Việt không thông, chỉ được mỗi cái làm tóan rất tốt. Nhưng muốn làm tóan đúng điểm 10, thì đương nhiên con phải đọc tốt. Như thế chắc các mẹ cũng dự được khó khăn cho con, cho tớ và cho cô thế nào.

Con đi học về mắt rưng rưng đỏ, nói “cô đánh vào tay vì con viết chậm, dây mực đầy sách vở, đầy tay”, “cô đánh vì con nộp bài chậm”, “cô không cho con ra chơi, vì con chưa viết xong”…cô nói “cái thằng này rơi từ trên trời xuống” cô nói…, cô nói…, các bạn cười cợt…. các bạn nói…

Đối với con

Tớ nghĩ nghĩ nghĩ, xót xót mắt.

Rồi tớ cười xòa ôm con bảo “ô hay, cô nói đúng nhỉ, con bay về Việt Nam bằng máy bay, thì đúng là trên trời rơi xuống rồi, cái gì ở đây cũng khác, nên cái thằng trên trời rơi xuống có nghĩa là đối với con, điều gì cũng lại, cũng cần nhanh nhận biết và hiểu rõ chúng phải không nào?

Tớ xoa xoa tay con bảo “xem nào, ngày xưa, thời ông bà con đi học, ai mà không đọc được bài, viết bẩn còn bị quỳ gai mít, bị đánh sưng đỏ tay kia, con mới vô học có 1 tuần, mà chỉ bị khẽ thước thế này là con rất giỏi rồi, đảm bảo sau 2 thánh, con sẽ lọt vào top 5 của lớp, không bao giờ cô cần cái thước cho con đâu, cố lên nhá, viết mãi thành quen, như mẹ đây này, giờ mẹ nhắm mắt cũng viết được mà

Tớ trợn mắt hung hăng bảo “các bạn cười àh, đứa nào cười đứa đó hở mười cái răng, sợ quái gì đứa nào nói, đứa nào cười., có bạn nào có mẹ giỏi như mẹ của con không? Có bạn nào được đi chơi nhiều nơi như con không? Có bạn nào bay máy bay trên trời vèo vèo như con không? Có bạn nào nói tiếng anh giỏi như con không và có bạn nào chỉ cần học 2 tuần là biết đọc sách tiếng việt như con không? bla bla…

Đối với giáo viên

Tớ có gặp cô giáo, tớ đề nghị cô giúp gia đình và cháu cùng tiến bộ, tớ trình bày ưu điểm của con, nhược điểm của con, ưu điểm của tớ, nhược điểm của tớ trong việc dạy và học cùng con. Tớ cũng trình bày rằng con tớ hay nói trống không, mà tớ uốn hòai con vẫn quên. Thời gian ở trường nhiều hơn ở nhà, nhờ cô lúc nào tiện thì uốn cháu.

Tớ trình bày, trình bày.

Kết quả là sau 3 tháng, con tớ đương nhiên là top 5. Tóan văn đều tốt, chữ xấu cũng không sao, chính cô cũng cười khuyên mẹ yên tâm, để đến hè thì rèn chữ cũng không sao, giờ chỉ cần viết nhanh.

Khó khăn sẽ giúp con lớn khôn

Con vẫn nghịch ngợm, vẫn có nhiều lỗi lầm, cô giáo vẫn la mắng trên lớp, thỉnh thỏang cũng bị khẽ vài thước, các bạn vẫn khi cùng nhau đùa vui, khi nghỉ chơi. Nhưng tớ mừng là con đã có một môi trường tuổi thơ thông thường như hàng ngàn hàng vạn trẻ thơ khác. Tớ cũng úm con, luôn kỳ vọng che chở con như một con gà mái mẹ. Nhưng tớ nghĩ rằng điều quan trọng hơn là con tớ sẽ luôn được trang bị những khó khăn, những vấp váp đầu đời để đựợc cọ xát thực tế để dần nhận biết điều tốt, điều xấu, để dần lớn khôn.

Tớ mừng là tớ hiểu cô nhiều hơn, biết nhiều khó khăn của các cô hơn để xóa tan cái choáng trong lần đầu gặp mặt tại cuộc họp phụ huynh và những cái xót xót xót qua lời con kể.

Xem thêm:

Xjang Jang: Dạy con khái niệm mới

Để chồng yêu thương con và có trách nhiệm với con

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.