minhminh: Làm gì khi chồng gia trưởng và ích kỉ, coi thường vợ

Sau khi cưới anh dần dần thay đổi thành con người khác. Anh giống như người ở trọ trong căn nhà, không nói với mình lời nào.  Anh thật gia trưởng và ích kỷ. Nói chuyện với anh rất căng thẳng, thường xuyên lớn tiếng, nói mình “ngu”, đuổi mình ra khỏi nhà, xưng hô “mày tao”.

Q: Nguyễn Minh Minh

Mình và anh kết hôn 6 năm, con mình được 4 tuổi.

Lúc quen nhau, tụi mình ở xa vì anh ở tỉnh (miền tây nam bộ) và mình làm việc ở thành phố HCM, do anh là đối tác ở tỉnh của công ty, do mình phụ trách. Lúc đó, anh nhiệt tình, thường xuyên gọi điện hỏi han, chia sẻ công việc và cuộc sống, rãnh rỗi là lên TP thăm mình. Anh nói muốn cưới mình, nhưng mình ở tận Đà nẵng, nhà chỉ 2 chị em gái, và mình muốn về quê. Mình nói với anh cưới xong tạm thời mình về tỉnh cùng anh nhưng anh hãy sắp xếp công việc để mình cùng anh về Đà Nẵng.

Anh hứa thì mình đồng ý cưới, anh nói đồng ý nhưng thời gian thì không cụ thể được, mình tin anh và làm đám cưới. Sau đám cưới, mình cũng đến thưa chuyện với ba anh rằng vợ chồng con xin phép không ở cùng với ba mà có ý định về Đà Nẵng. Ba anh đồng ý. Ba nói rằng ba đã có các anh chị lo rồi, nhà mình neo đơn nên không sao, anh lại giận mình về chuyện đó và nói rằng mình nói gì chuyện đó với ba, mình tin và cứ đợi ngày anh thực hiện lời hứa.

Còn anh, sau khi cưới anh dần dần thay đổi thành con người khác. Thời gian đầu anh còn từ chối các cuộc nhậu nhẹt, siêng đi chơi, xem TV, cà phê, nói chuyện cùng vợ. Nhưng sau đó anh về nhà chỉ biết có xem báo, lướt net, mà không nói chuyện với vợ câu nào, cả ngày thứ 7 và chủ nhật anh chỉ có TV và net, anh khoán hết việc chăm con, cơm nước, dọn dẹp…. là của mình. Mình không thể nào làm hết, và cũng phó mặc nhà cửa luôn, thế là anh bảo mình lôi thôi, nhà cửa không dọn dẹp. Mình nói với anh rằng mình không thể làm hết, anh hãy giúp mình thì anh sửng cồ nói rằng chuyện đó là của phụ nữ, muôn đời là vậy, đừng đòi hỏi sự công bằng. Mình phân tích thì anh nói rằng mình hơn thua, đàn bà mà như vậy làm chồng xấu hổ. Anh thật gia trưởng và ích kỷ.

Còn chuyện nhậu nhẹt thì anh luôn nhậu tới khi về đến nhà chỉ biết ngủ, mình đợi anh về nhà quá mệt mỏi, nên khi anh về mình mặc kệ, anh nói rằng mình làm vợ nhưng không biết chăm sóc cho chồng khi chồng nhậu. Về vấn đề nhậu nhẹt, mình nói với anh rất nhiều nhưng anh tỏ rõ quan điểm anh cứ nhậu, càng nói thì anh sẽ càng nhậu nên mình có nói sẽ bằng thừa. Những lúc mình mệt mỏi hay bận gì cũng phải cố gắng sắp xếp giữ con vì anh bận nhậu.

Mỗi khi có chuyện gì muốn nói với anh, anh luôn vô tâm, đầu óc không tập trung nên thường không nghe hết hay mình muốn dặn chuyện gì, rồi không làm, làm sai, thế là đổ tại mình nói chuyện không rõ, đã xảy ra rất nhiều lần, vợ chồng cứ hiểu lầm nhau hoài. Nói chuyện với anh rất căng thẳng, phải nói đi nói lại. Anh thường xuyên lớn tiếng, tệ nhất là trước mặt con, thường xuyên nói mình “ngu”, đuổi mình ra khỏi nhà, xưng hô “mày tao”.

Mình đã nói chuyện nhỏ nhẹ với anh, rằng đừng nói ngu, mình có ăn học, đừng đuổi vợ ra khỏi nhà, vì là nhà chung. Mình cố gắng không tranh cãi, không lớn tiếng, nhưng vợ chồng nói chuyện là anh lại lớn tiếng, vùng vằng, đập bể đồ đạc trong nhà.

Chẳng hạn như chuyện, ngày nghỉ anh thường ngủ dậy trễ, sau khi mình gọi con dậy, vệ sinh cho con, nấu đồ ăn xong anh mới dậy, mình nói anh tranh thủ lau nhà, anh nói mặc kệ nhà dơ đi, mình nói nhà dơ làm sao con chơi, thế là anh nạt lên “thái độ vậy là sao, nói chuyện với chồng như vậy đó hả, nói bao nhiêu lần không nhớ”. Tức là không được bảo anh phải làm chuyện gì, mình là vợ thì phải hầu hạ chồng. Những lúc như thế, mình im vì không muốn con thấy ba mẹ tranh cãi, nên mình rất ức chế, có nói xin anh đừng lớn tiếng trước mặt con, nhưng anh không nghe, rất nhiều lần, và mình nói “thôi, không nói nữa, không tranh cãi nữa, xin anh im cho”, anh nói “tao không thèm nói với mày”.

Công ty mình phá sản, mình thất nghiệp, ở tỉnh xin việc thật khó, thời buổi này lại càng khó hơn, mình ở nhà chăm con, anh không vừa lòng việc gì là nói “ở không làm việc đó cũng không xong”, “làm không được việc”, mình xem đó là sự xúc phạm nên rất đau. Anh luôn đem công việc để chỉ trích mình, nói mình đi làm nhưng chẳng làm được gì.

Anh giống như người ở trọ trong căn nhà, sáng dậy anh đi làm, trưa ăn cơm xong anh nghỉ trưa, không nói với mình lời nào, tối anh đi đánh tennis hoặc là đi nhậu, vợ chồng hàng ngày nói chẳng được bao nhiêu câu, nói chuyện với anh mà không vừa ý anh là anh lớn tiếng “khùng hả”. Vậy mà vừa rồi vô tình mình nghe được anh nói chuyện điện thoại với cô gái nào rất ngọt ngào, cô ta giận thì anh hết lời năn nỉ, nói chuyện hơn 30’ vẫn chưa xong, khi thấy mình anh ta mới cúp máy, mình hỏi ai thì anh nói chỉ là đối tác, đừng quan tâm.

Mình nhắc lại chuyện về Đà Nẵng thì anh nói “gái phải theo chồng”, không có chuyện anh hứa cái gì cả, chỉ là nếu giàu có thì anh mua thêm nhà ở Đà Nẵng rồi già rảnh rỗi về đó nghỉ dưỡng (nhà hiện giờ chưa ra gì, không biết tới khi nào mới có tiền mua nhà mới ở đây chứ đừng nói ở Đà Nẵng), anh cũng không nhớ là mình có thưa với ba anh chuyện về Đà Nẵng. Anh lật lọng làm mình như tạt nước lạnh vào mặt, rằng mình đã sống với người chồng nói dối.

Bây giờ mình phải làm sao, chỗ mình nộp đơn xin việc hẹn đầu năm nay sẽ phỏng vấn.. Mình biết bây giờ ly hôn thì mình khó giành quyền nuôi con vì mình thất nghiệp, anh luôn nói rằng mình có đi đâu thì đi, nhưng con phải là anh nuôi. Mình không muốn ở với anh nữa, quá sợ người này, mình có nên dẫn con về quê mình không? Ở nhà, mẹ mình chỉ biết có chuyện anh nhậu nhiều, mẹ không muốn mình khổ vì anh nhậu nhiều sẽ sinh ra bệnh tật, nói mình hãy suy nghĩ kỹ, mẹ luôn chờ mình về.

Mình rất nhiều lần khuyên anh về chuyện nhậu nhẹt, về chuyện gia đình, nhưng tất cả những lần đó đều nhận được sợ miệt thị của anh, không một chút lắng nghe mà anh còn chĩa mũi qua mình, nói mình chỉ là kẻ thất bại, không lay chuyển được gì cả, kể cả về nhà mẹ 2 lần.

 

 

A: Wicket

Thế hồi xưa 2 bạn yêu nhau vì gì. Chồng bạn có ưu điểm gì? Bạn có ưu điểm gì, nhược điểm gì?

Mình thấy hồi đầu chồng bạn cũng chịu khó về nhà đó. Mà chắc ở nhà chán/buồn/bực bội nên anh ta chán chăng?

A:Wannabe

chồng bạn gia trưởng, bảo thủ và có phần chán vợ rồi nhé.

Ly hôn bây giờ hoàn toàn bất lợi cho bạn, vậy thì ta phải làm thế nào để mình có lợi thế (về tài sản, con cái) đúng không? Trước hết là tìm việc làm, sau khi có việc làm thì nghĩ đến việc vun vén cho mình một khoản tiết kiệm riêng phòng sau này một mình nuôi con thì vừa có tiền để dành vừa có thu nhập hàng tháng cũng sẽ đỡ vất vã. Đó là tính đến bước cuối cùng là ly hôn, nhưng từ bây giờ đến lúc đó thì là cả một khoảng thời gian dài để bạn có thể cải thiện tình hình. Và chán nản nên bạn mạnh miệng nói thế thôi chứ tớ dám cá bạn không dám ly hôn đâu.

Vậy nếu không ly hôn thì làm sao có thể sống với một người chồng chán vợ và mình cũng ngán ổng đến tận cổ rồi? Thế này nhé, cá thích ăn giun và bạn thích ăn táo. Vậy thì phải làm sao để cá vui sướng vì có được giun mà chui vào lưỡi câu của ta, và làm sao để người ta tự nguyện dâng cho ta táo, thì khi đó ta hạnh phúc và cá (dù sắp vào nồi) cũng nghĩ mình hạnh phúc. Vấn đề là bạn có hiểu con cá của bạn hay không?

Đọc thêm:

Cá không ăn táo, người không ăn giun

Đọc vị nhu cầu cơ bản của đàn ông

Q: Nguyễn Minh Minh

Chồng mình thì bao giờ cũng về nhà, nhưng anh ta chỉ về nhà như nhà trọ mà thôi bạn à!

Lúc trước mình yêu anh vì anh luôn quan tâm đến mình, mà mình lúc đó chưa nhận ra rằng anh ta là người gia trưởng và bảo thủ. Khi về sống chung thì càng ngày anh ta càng thể hiện rõ và nói thẳng với mình rằng “đừng bao giờ nghĩ rằng có chuyện bình đẳng ở đây, là vợ thì phải chịu lép vế với chồng“, mình phân tích cho anh ta thì anh ta nói rằng “đừng có lý sự lý thuyết“.

Tình hình thì mình không thể cải thiện được rồi, anh ta vẫn đối xử bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra sau mỗi lần vợ chồng tranh cãi, anh ta vẫn vui vẻ với mình, và anh ta vẫn bảo thủ trong suy nghĩ và việc làm, việc mình mình làm, việc anh anh làm, mình có góp ý gì không vừa anh ta là anh nạt ngay bất kể trước mặt con hay mọi người.

Mình biết rằng đợi đến khi có việc làm ổn định để ly hôn là cả thời gian dài, mà sống chán nản thế này mình thực sự mệt mỏi, mệt mỏi khi phải nói gì, làm gì mà không vừa ý anh là anh ta nạt nộ, kể lể rằng mình không có kỹ năng sống, thua người này người kia, rằng em phải như thế này như thế kia…. như con rối cho anh giật dây mà thôi.

Ý mình bây giờ không phải đợi đến ly hôn, mà bây giờ mình có nên ra đi về quê của mình, mình sẽ bắt đầu lại từ đầu cùng con, để anh ấy ở 1 mình. Mình đã suy nghĩ rất nhiều đến chuyện đó, nhưng mình vẫn chưa quyết định được, mình hèn quá, không dứt khoát để khỏi phải như vậy nữa, mình rối quá!

 

A: wicket

Bạn cứ đem con về quê nếu thích. Tuy nhiên bạn sẽ phải đối mặt với nhiều điều còn tệ hơn nhiều. Cách của Wan không hẳn đã dễ với bạn nhưng là cách theo mình là tốt nhất bây giờ và có lợi cho bạn sau này.

Còn việc anh ta nói lèm bèm thì bạn cứ để ngoài tai. Bảo vâng tôi chỉ có thế thôi, anh thích thế thì anh lấy vợ khác. Đã quyết lành làm gáo, vỡ làm muôi thì cứ vùng lên xem thế nào. Có khi chồng lại sợ vãi. Còn chồng bạn mà không sợ thì cùng lắm nó cặp bồ. Ồ may quá, biến đi cho khuất mắt bà để bà tập trung kiếm tiền nuôi con.

Đấy bạn có làm được thế không? Hay giờ bực chồng nên nói thế, chứ có đứa nào nó quắp lấy chồng lại lên đây than van? ? ? Mình hỏi thật.

Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận