L0veyou: Chồng nghi ngờ vợ ngoại tình

Chia sẻ bài viết này

L0veyou

các chị ơi, bây giờ em thật ko biết phải làm gì khi chồng nghi ngờ vợ ngoại tình, em chỉ thấy rối bời, và thấy đau.

cách đây khoảng 2 tuần, chồng có nhìn thấy em nhắn tin với 1 người bạn trai lúc tối khuya, tầm hơn 11h, em thấy chồng nhìn và nghĩ chắc anh sẽ hỏi, nhưng anh ko hỏi gì. em cũng ko nghĩ gì chuyện đó nữa, người bạn đó là bạn học cấp 2 với em, bọn em trước thân nhau(xưng hô là anh trai và em gái, vì ngày học sinh hay chơi kiểu gia đình, bố mẹ chị em ý, nên cứ gọi nhau như vây đến giờ), hay nchuyen, nhưng khi em lấy chồng thì cũng thỉnh thoảng nhắn tin hỏi thăm dịp lễ tết, SN, hay hỏi thăm trên Facebook thôi. hoàn toàn trong sáng. hôm đó, bạn ấy nhắn từ sớm, nhưng em bận bé con chưa ngủ, nên đến lúc bé ngủ rồi mới nhắn lại, và nói chuyện qua lại (em ko để ý thời gian, lúc thấy chồng nhìn, em nghĩ là mình sai rồi khi nhắn tin muộn quá, nhưng chồng ko hỏi, nên em cũng đã lờ đi)

2 hôm sau, chồng em đi Hải Phòng, khi đưa 2 mẹ con em về ngoại, trên đường đi có nói với em kiểu như bóng gió là ko thích em có quan hệ với bạn trai…. Em nói em ko bao giờ làm gì có lỗi với tình cảm vợ chồng. hãy tin em và đừng nói với em kiểu như vậy nữa.

chiều hôm đó anh xuống HP, tối gọi về cho em và nói rằng ” đừng tưởng anh ko biết gì, anh biết cả đấy, anh nhịn vì không muốn gia đình này bung bét, nhưng em sống sao thì sống, đừng để nó bung bét” rồi cúp máy mà ko để em kịp nói lời nào.
em gọi lại thì tắt máy. em nhắn cho anh “nếu anh có gì thắc mắc thì hãy cứ hỏi em, em sẽ giải thích để anh hiểu, còn em ko làm gì đến nỗi anh nói với em như thế, anh ko hỏi ko nói, chỉ nghĩ và áp đặt cho em, anh đang nhỏ nhen chứ ko phải là anh nhẫn nhịn đâu”

mấy ngày ở HP anh và em ko nói chuyện gì với nhau cả, sau 4 hôm, anh về, trc khi về nhà, anh gọi và bảo em rằng “em tự giải quyết với bạn em đi, rồi anh về anh với em nói chuyện”, em nói ” anh cứ về đi rồi mình nói chuyện”
Lúc này em thật sự đã rất ấm ức rồi, nhưng em nghĩ chắc do anh hiểu lầm chuyện tin nhắn nên thế, em cũng muốn anh về rồi vợ chồng nói chuyện với nhau.

anh về đến nhà là tối khuya, anh nói với em là ” em hẹn bạn em đi, không thì anh cho người gọi nó ra, nó ko ra, anh cho người đến tận nhà nó” , lúc này em vẫn nói là “anh đừng nói nữa, mai gửi con về mẹ rồi mình nói chuyện” vì em ko muốn to tiếng cãi nhau trước mặt con, dù em cũng muốn tức điên lên với cái kiểu vô lối của anh rồi. nhưng anh bảo ko phải chờ, nói luôn đi. em nói:
– anh có gì thì hỏi em trứoc đã, em có thể giải thích cho anh. em có gì đâu mà phải giải quyết với hẹn bạn em ra.

– ko có gì, ko có gì mà suốt ngày nhắn tin, đêm hôm nhắn tin, anh em ngọt xớt, tưởng ko biết chắc, tôi biết từ lâu rồi, tôi còn biết nó đi Nha Trang còn báo với cô, ko phải thanh minh, tôi tra ra ngay số ĐT của nó gọi cho cô ntn…
(bắt đầu tôi-cô với em; và giờ em mới nhớ ra là vô tình em biết anh đã lưu số ĐT của bạn này trong máy anh lâu rồi, lưu với tên khác, và đổi cả đầu số để em ko biết; chắc cũng để ý lâu rồi, vì bạn ấy học trong Nha trang và làm việc trong ấy, có khi cả năm mới ra; nhưng tuyệt nhiên ko nhắc, ko hỏi gì đến tận chuyện lần này; em nhắn tin trong máy em cũng ít khi xóa, vì chẳng có gì mờ ám cả, nên chắc anh đọc lúc nào em ko biết)

– em đã nói mai mình nói chuyện, giờ anh đừng làm con tỉnh dậy, em chỉ nói là em chẳng làm gì có lỗi với ạnh cả

– cần bằng chứng thì có nhé, tôi lấy đc bảng kê chi tiết tin nhắn, cuộc gọi của nó đấy

– anh có cái đó vậy anh cứ đọc tin nhắn đi rồi hãy nói em ( tin nhắn hỏi thăm, nói chuyện về chuyện của bạn em và người yêu bạn ấy, còn bọn em gần như chẳng bao giờ gọi điện cả, và lần nhắn tin này là lâu lắm rồi, đến gần nửa năm mới lại nhắn; nên em nghĩ anh bằng cách nào đó (tiền ạ) lấy đc cái đó thì cũng tốt, để anh tự giải tỏa nghi ngờ của mình)

– rồi, cô cứ đợi đấy

hôm sau là thứ 6, anh đi làm đến chiều tối về, bé con bị ốm nghỉ học, em cũng đang ốm dở, nên anh đưa 2 mẹ con về ngoại luôn (bình thừong sáng thứ 7 mới về ngoại chơi). tối, em gọi điện nói “mai mấy giờ anh đón em, em muốn nói chuyện với anh”, anh bảo” không cần, không có gì để nói cả”

– có gì thì em cũng muốn mình nói chuyện với nhau, anh đón em, hay em tự về?

– anh ko đón, mai anh bận

-em hỏi lại là mai anh đón em hay em tự về nhà?

– đã bảo là ko cần nói

– vậy anh muốn em làm sao đây, anh ko hỏi em, chỉ áp đặt, rồi cũng ko để em nói, anh muốn sao chứ?

– chả muốn sao cả, tôi ko muốn vợ mình là một con điếm

em ngắt máy luôn và bật khóc, chồng em nói với em như vậy sao?! em bế con xuống nhà (lúc đó đang cho con ngủ) và định rằng gửi con ông bà ngaọi và em sẽ phải về nhà ngay để nói chuyện với anh. nhưng vừa ko muốn bố mẹ biết chuyện, vừa lo con còn đang ốm dở, em lại thôi.
nhưng cả đêm đó em thức và cũng ko rơi giọt nc mắt nào nữa, đến hôm nay là 3 ngày rồi, em cũng ko hề khóc nữa, em ko khóc đc, dù muốn khóc cho đỡ nặng lòng.

thứ 6, thứ 7, hôm nay là CN, bọn em ko liên lạc ( anh biết con ốm cũng chẳng hỏi thăm).
đêm hôm qua, em đã nhắn cho anh là ” em xin lỗi anh. điều duy nhất em sai trong chuyện này là em đã nhắn tin nói chuyện với BẠN là con trai lúc quá muộn. Chỉ thế thôi. anh ạ”

tối nay, anh gọi điện nói, trưa mai (thứ 2) anh sang đón em, con gưi ông bà ngoại. em ko nói gì cả.

Đến giờ này, em vẫn ko khóc, chỉ nặng trong lòng, đau đớn đến muốn vỡ òa ra nhưng nhìn con em ko dám làm mình ngã hẳn. bọn em yêu nhau 6 năm, cưới đc hơn 3 năm, bé trai 2.5 T rồi, cũng bát đũa xô nhau, cũng xót xa nhiều, nhưng chưa bao giờ có chuyện gì liên quan đến chuyện trai-gái, giờ anh nói với em như thế thì em ko dám tin vào tai mình nữa. anh là người hay ghen, em hay đùa, em chỉ bước từ cái lồng của bố mẹ sang lồng của anh, chứ em chưa đc ra đời… em ko hội hè, bạn bè bao giờ, quan hệ ngoài gia đinh chỉ là những lúc nhắn tin hay on line bạn bè, vậy mà giờ anh nỡ nói với em như thế. Anh là người lúc tức giân thì nói bừa bãi (nhug ko bgio nói bậy với em), nhưng đến mức này thì em thật ko dám tin.
em đã nghĩ rằng, anh ko còn muốn sống với em nữa, nên cứ áp đặt sinh sự với em, và chẳng cho em cơ hội để nói chứ đừng nói là vợ chồng ngồi tâm sự.
em nói xin lỗi anh vì dù sao em ko nên nhắn tin qua lại với con trai khi muộn quá. nhugn chỉ thế thôi.
còn điều anh đã nói với em, em chỉ thấy rối bời, đau đớn. em phải làm sao đây? giờ em muốn khóc, muốn khóc…khi buồn thì khóc giúp em nhẹ lòng nhiều, nhưng ko thể…em ko buồn, em đau. tất cả yêu thương giờ nghẹn đắng ở 2 chữ “con điếm”
trời ơi….

 

wicket

@l0veyou: Việc chồng nghi ngờ vợ và bạn thân khác giới, rõ ràng đây là lỗi của bạn. Bạn biết rõ hơn ai hết chồng hay ghen. Bạn biết rõ hơn ai hết nhắn tin cho bạn trai vào lúc nửa đêm ko phải là điều hay ho gì. Bạn nhận thấy rõ sự khó chịu của chồng. Nhưng thay vì chạy ra nói chuyện với chồng để xóa bỏ khúc mắc ko cần thiết thì bạn lờ đi. Coi như ko?

Khi chồng đã phải bóng gió, thì bạn phải biết đường hóa giải những nghi ngờ của chồng thì bạn làm một câu cụt lủn em chả làm gì sai cả?

Đổi ngược vai trò của hai người, bạn sẽ phản ứng thế nào?

Nói chung mình là người thẳng thắn nên mình nói thật là mình thấy cách ứng xử của bạn cực kỳ tệ hại và mình ko hề ngạc nhiên hay bức xúc khi câu chuyện leo thang đến mức chồng bạn phát ngôn ra cái câu đậm đậm đó.

Mình ko tán thành câu nói đó tẹo nào, nhưng hơn hết, chính bạn là người đẩy chồng nói ra câu nói đó..

Mình nghĩ bạn nên rủ chồng ra cà phê, nói rõ toàn bộ câu chuyện. Là em cũng nghĩ đơn giản, chứ ko có ý gì. Tình bạn của bọn em là trong sáng, đây các tin nhắn của bọn em đây. Hôm nào bạn đấy ra đây, em sẽ giới thiệu anh với bạn ý để anh hiểu rõ hơn quan hệ của bọn em. Em xin lỗi vì đã làm anh hiểu lầm. Nhưng quả thực là ko có gì cả..

Nếu chồng hiểu ra thì cũng bổ sung thêm là: Em biết anh hiểu lầm và giận em nhưng lần sau dù giận đến mấy anh đừng nói với em những câu như thế nhé. Em đau lắm. Anh chọn em làm vợ chắc anh cũng hiểu tính em thế nào. Có thể em hơi vô tư, vô tâm nhưng em là người đàng hoàng, là vợ anh yêu anh và con hết mình. Thế mà anh vì giận em lại nỡ nói thế, em đau lòng lắm..

Đại khái thế.. Nói chung là bạn cũng nên rút kinh nghiệm. VC với nhau phải thẳng thắn rõ ràng. Ko còn là thời yêu đương mèo chuột vờn nhau để mà cứ im lặng ko giải thích để chờ người kia tự hiểu. Khi mọi hiểu lầm có vẻ xuất hiện, là phải cùng nhau ngồi xuống để giải quyết ngay. Chứ cứ vờn nhau, rồi ko xử lý để những hiểu lầm trở thành mâu thuẫn, leo thang tới mức xúc phạm nhau thì..  :Silly:

 

Ahamadien

@ loveyou: e nói thật, kể cả là ko có gì nhưng nếu là em thì em cũng thấy ngứa mắt vì chồng hoặc vợ mình nhắn tin chiu chíu đêm hôm với bạn khác giới. Chị không thể nói là mình không làm gì sai, ko có tình ý gì mà chồng chị phải tự hiểu điều đó, thật đấy

 

Bachduong14

@ I0veyou: Em đọc diễn biến câu chuyện nhà chị mà còn cảm thấy…nghi nghi kìa. :Smiling:

Em đùa chút thôi, thực ra, ở đây, ai cũng biết là chị trong sáng, không có chuyện gì với anh bạn học cũ. Vì chị trần tình 1 lần đầy đủ chi tiết diễn biến câu chuyện. Còn đối với chồng, đối tượng chị cần được hiểu, được thông cảm, lắng nghe nhất thì chị lại không giải thích, không nói cho ra ngô ra khoai như vậy ngay từ đầu. Hiển nhiên là chồng sẽ càng nghi hoặc, càng ghi gói trong lòng, rồi hậm hực, điều tra , quy kết.

Xã nói chị câu khá đau lòng và bất ngờ, nhưng nếu đặt vào vị trí người chồng thì hoàn toàn có thể hiểu được. Bây giờ, để tránh cho sự viẹc liên đới đến anh bạn trai kia, tránh việc chồng tiếp tục tìm hiểu về số điện thoại của vợ và bạn vợ, thì chị nên giải quyết càng nhanh càng tốt.

Nếu em là chị, tranh thủ lúc nào hai vợ chồng về nhà , ăn uông xong, con ngủ (hoặc ko ngủ cũng đc), tầm 8h tối là hợp nhất. Chị gọi điện cho bạn ngay trước mặt chồng: “Alo, ông ah! Hôm trước tớ nhắn tin cho ông muộn quá, tận 11h, nghĩ lại vô duyên quá. Không biết ông có bị bạn gái (vợ) hiểu nhầm cho không. Lần sau, tôi không thế nữa nhá. Tôi ko vô ý vô tứ thế đâu, trừ phi có chuyện gì gấp lắm tôi mới nhắn tin muộn thoai. Hê. Thế nhá. bb ông”.

Xong rồi vứ cái điện thoại ra xa, ôm cổ chồng bảo: Ghét cái điện thoại kia, tự dưng tự lành làm chồng tôi đang ngon lành cành đào thế này lại nghi oan cho vợ, rồi phát ngôn rất đáng đánh vài roi vào đít. Thui, xí xóa, làn này em sai trước, anh sai sau. HUỀ nhé.

Rồi thì bịt miệng không cho zai kịp phản ứng cách gì thì tùy chị, em thì em hay dùng võ khóa môi, nhanh, tiện mà hiệu quả cực kỳ luôn

 

Wicket

Chị nghĩ cách của em Bạch Dương hiệu quả khi chồng dừng ở mức lườm nguýt và bóng gió. Nhưng mà giờ là cực kỳ điên rồi đấy. Ko phải một cú đt chơi vơi thế mà xong đâu..

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.