Kukucaca: Làm sao để chồng chia sẻ công bằng việc nhà?

Kukucaca

Các chị ơi, tối qua em lại gây chuyện với chồng. Đến mức chồng bảo “em làm cho anh cảm thấy anh như thằng vô tích sự ấy, anh vô tích sự thế cơ à? anh làm em khổ sở lắm à?”

Em nghe đến đây thì nghĩ bụng “thôi chết rồi, thế là làm ngược lại hoàn toàn những gì các chị trên này dạy rồi…”. Nhưng em kệ, lâu lâu rồi không gây chuyện, phải làm ra ngô ra khoai 1 phen để bõ những ấm ức.

– Thế bây giờ e muốn gì?
– Cái em muốn thì anh đã từ chối không làm còn gì. (Em đói và mệt, e nhờ chồng nấu bữa tối hộ. E mệt vì buổi trưa e làm lẩu đãi 6-7 người khách là bạn chồng, một mình em làm tất cả đi chợ, nấu nướng, dọn dẹp. Nhưng chồng còn mải cầm ipad chơi điện tử, em chờ mãi không thấy gì đành dậy nấu với cái mặt đeo đá).
– Nếu em đã làm rồi (nấu bữa tối) thì tại sao em không vui vẻ lên thì có phải là ăn xong 2 vc mình lại đi chơi không?
– Ý anh là em nên im miệng và làm hết đi thì mọi việc sẽ ổn hả?
– Ý anh không phải như vậy, chỉ vì nấu 2 bát bún mà em gây sự như thế có đáng không? Nấu 2 bát bún khó thế cơ à? khổ vậy à?. Em đang làm quá lên đấy. Em làm anh hơi thấy hối hận đấy, biết thế anh cứ dậy nấu cho em có phải đã không có chuyện gì.
– Giả sử anh đói và kêu em nấu cơm, em cứ nằm ì chơi điện tử, anh chả gầm rú lên ấy à? Còn em đói thì anh mặc kệ, cứ nằm chơi ipad. Anh chỉ quan tâm bản thân mình mà thôi.

Đến đây thì chồng đứng phắt dậy, không thèm ăn bát bún em nấu nữa, tự nấu bát khác. Nấu xong rồi mang bát ngồi xuống ăn

– Anh mà ăn bát bún của em thì đúng là chan nước mắt mất

Em chẳng nói gì. Mang bát ra ngoài ban công ngồi ăn vì không muốn nhìn mặt chồng. Chồng đi theo, (chắc vì sợ em khóc, những lúc tủi thân em thường hay khóc nhè, chồng cũng chứng kiến vài lần nên rất sợ nhìn thấy vợ khóc), rồi chồng nhất định bắt em phải vào nhà, (chắc để em một mình ngoài ban công không yên tâm). Lại vào nhà.

– Nếu lúc nãy em không nấu thì anh cũng sẽ nấu còn gì, anh chỉ chơi thêm 1 tí thôi. Anh có bảo anh không làm đâu. Với cả, anh thấy em mệt nhưng đâu đến mức không nấu nổi bữa cơm?
– Mệt đến mức không nấu được thì chắc phải ốm liệt giường, ý anh là chỉ đến lúc đó anh mới làm cho em hả? Trong khi đó ngày nào em cũng làm cho anh, vậy mà nhờ anh làm 1 chút thì thấy khó khăn quá.
– (mặt chồng sầm lại) tại sao em không công nhận là anh đã giúp đỡ em rất nhiều. Khi em nấu cơm thì anh vẫn quanh quẩn nhật rau bóc tỏi…khi em làm thì anh cũng tìm việc gì đó anh làm, dọn cơm, cất đồ, có phải anh chưa bao giờ nấu cơm cho em, chưa bao giờ rửa bát cho em không? vậy mà em cứ làm như thể anh là thằng vô dụng ấy. Anh luôn sẵn sàng làm giúp em cơ mà?
– Anh không sẵn sàng như anh tưởng đâu. Mỗi lúc em nhờ anh thì anh lại khó chịu. Nên nhiều lúc lại chẳng muốn nhờ nữa, cố làm dù hơi mệt.
– Em đừng quan tâm thái độ. Anh bảo làm thì anh vẫn làm cơ mà, dù rằng có thể càu nhàu một hai câu, nhưng anh bảo làm thì anh sẽ làm. Mà sao những việc này là việc nhỏ thôi cơ mà, tại sao lại khó khăn thế nhỉ?
– Tại sao nó (việc nhà) là việc nhỏ trong khí nó tốn thời gian và công sức và ngày nào cũng phải làm?
-…
– Nếu anh cho rằng nó là việc nhỏ nhặt chẳng đáng để nói đến, thì anh cũng sẽ không ghi nhận công sức hàng ngày của em phải không?
– Dù anh nghĩ nó là việc nhỏ nhưng anh vẫn luôn ghi nhận những gì em làm cho anh đấy chứ
– Ghi nhận bằng cách nào, bằng cách luôn nói rằng đó là việc nhỏ à?
– Nhưng em vẫn làm được cơ mà
– Tất nhiên làm em làm được. Nhưng em làm được thì em sẽ phải làm mãi à?
– Anh không giống em, em đừng muốn biến anh thành như em, bản chất đàn ông và đàn bà khác nhau. Và em nên ghi nhận công sức của anh, anh đã hỗ trợ em rất nhiều.

Đại loại là em không thể tẩy não cho ông chồng em được. Với chồng em, việc nhà là trách-nhiệm của phụ nữ, không phải trách nhiệm của cả 2. Vợ có thể nấu 1 mình, chồng xem ti vi, nhưng không có chuyện vợ xem ti vi và chồng nấu 1 mình. Điều đó là cấm kỵ. Chồng làm thì vợ cũng phải ở đấy, và chồng cũng chỉ “hộ” một tí thôi. Như vậy, đối với chồng, là tử tế lắm rồi.

Em biết là bản chất ông ấy như vậy rồi thì sẽ không thay đổi được. Trong cuộc sống có nhiều người thích làm, nhiều người không thích làm, và số này còn nhiều hơn gấp bội, và ông chồng em là một trong số đó. Nhưng ông ấy là người có trách nhiệm với gia đình, nên ông ấy sẽ thay em làm nếu em không làm được (và chỉ khi nào em không làm được) và hỗ trợ ở mức nhất định. Thật là bất công bằng!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!. Tại sao đó không phải là trách nhiệm của cả 2 mà lại của riêng mình em, và ông ấy chỉ làm giúp khi em không thể làm được?? Các chị hãy khuyên giúp em gì đó để em dễ chấp nhận cái sự bất công này hơn với. Hoặc làm sao để chồng chia sẻ công bằng việc nhà với vợ? Chứ nhiều khi nghĩ đến là em lại muốn gây chuyện.

Cutun

Em kucaca cầm một cái khoan + 1 cái búa + 1 cái kìm + 2 cái tovit tháo tất cả đồ điện + điện tử + xe máy trong nhà ra. Rồi em lắp vào một lượt sao cho nó chạy được bình thường, sau đó vào đây tố khổ tiêp. OK!

Vuhuong

mấy cái đó lâu lâu mới hỏng, còn việc nhà thì phải làm thường xuyên liên tục bác Tũn ạ

cutun

Thứ lâu lâu mới hỏng và thứ phải làm thường xuyên thì liên quan gì đến công bằng. Việt Nam 30 năm 1 cuộc chiến nhỏ, 50 năm 1 cuộc chiến lớn. Tớ là tớ sẵn sàng làm tất cả mọi việc cả đời để phụ nữ ngồi chơi 30 năm xong đi đánh nhau 1 lần chết mất xác. Ok không Vuhuong.

Dhtran

Cái này bây giờ xưa như diễm rồi bác ơi, chỉ cần bỏ 1/2 ngày công nó phục vụ bác 24/7. Bác vào website bazan ấy, HĐ365k/năm, gọi đến ngay từ lắp bóng đèn, sửa đường đện, đương nước, lắp bàn thờ, lắp các loại thanh móc treo quần áo.

(Đã đọc 94 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

One Comment

Viết bình luận