Kinh tế khó khăn vẫn phải nuôi em chồng ăn học

Simple-life

Các bạn ơi tớ có 1 trường hợp cần hỏi các bạn.

Tớ có cô em (bạn) gặp 1 tình huống khó xử, tớ biết tình huống này rất rất nhiều bạn trẻ gặp phải, vì bây giờ nhiều bạn trẻ ngoại tỉnh học và ở lại làm việc, sinh sống tại TP HCM hoặc HN, mà đây là tình huống khá tiêu biểu và xảy ra thường xuyên ở rất nhiều gia đình, nên tớ muốn nêu ra ở đây làm case study cho các bạn trẻ khác. Đó là kinh tế khó khăn vẫn phải nuôi em chồng ăn học.

Các bạn cùng cho tớ xin ý kiến đóng góp nhé.

2 vợ chồng em ấy sẽ đón 1 em trai chồng lên học, tất nhiên là ở cùng anh chị và anh chị sẽ thay bố mẹ nuôi em chồng ăn học rồi. Vấn đề là cả 2 vợ chồng ngoại tỉnh, còn trẻ, thì đồng lương không phải là cao, ở nhà thuê, con nhỏ hoặc sắp có con, thì nuôi thêm 1 người là cả 1 vấn đề. Lương chồng chỉ đủ trả tiền nhà là hết, lương vợ dùng để chi tiêu cho 2 vợ chồng và con, cũng không quá chật vật, nhưng vẫn là khó khăn.

Ngoài vấn đề kinh tế, còn vấn đề nếu đây là cô em thì còn đỡ, đây lại là cậu em. Việc hầu hạ chăm sóc là không tránh khỏi, vì khó mà em có thể làm việc nhà như em gái, cộng thêm em được bố mẹ rất chiều chưa phải làm gì bao giờ và rất ham chơi, tối về nhà toàn cắm đầu vào chơi điện tử, không bao giờ làm gì hết. Vậy nên việc em không làm việc nhà giúp chị là đương nhiên, và bố mẹ cũng như anh trai cũng không cho làm, vì quan điểm là lên đây để học, nếu để cậu làm, bố mẹ và chồng cũng mắng cô ấy.

Thêm vào nữa vì là con trai nên cậu rất bừa bãi, lộn xộn. Bạn ấy đã biết tương lai của mình như sau:
Hết giờ làm hùng hục lao về nhà, đường xa lại hay tắc, rất mệt mỏi, bụng chửa vượt mặt mà về cái phải lao ngay vào dọn dẹp cái nhà bừa bãi suốt 1 ngày, hùng hục lau dọn, nấu cơm, giặt giũ, trong khi đó cậu em chồng ngồi dán mắt vào máy tính chơi.

Cô ấy sợ sẽ không kiềm chế được, bản thân thì sẽ luôn căng thẳng bực bội, quan hệ chị dâu em chồng mâu thuẫn. Từ đó sẽ làm vợ chồng lục đục, bố mẹ chồng ghét bỏ.

Cô ấy không biết phải nói với chồng thế nào, vì kinh tế thì hạn hẹp, nhà thuê thì chật chội. Nhưng mới hơi nói ra thi chồng cô cho là cô hẹp hòi, ích kỷ. Tất nhiên là ông anh nào chả thương em. Mình có nơi ăn chốn ở mà không cho em đến ở thì không được. Hơn nữa cũng muốn thể hiện với bố mẹ ở quê.

Nhưng lại không hiểu cho vợ.

Vợ thì ở vào tình thế vô cùng khó xử, không thể bảo không cho em ở, vì sẽ mang tiếng, và mâu thuẫn với chồng và nhà chồng là cái chắc. Hơn nữa nếu nói là vợ chồng còn đang khó khăn không nuôi được em thì lại bị cho là coi tiền quan trọng hơn tình nghĩa. Và chồng kiếm tiền ít hơn vợ 1 tí, chỉ đủ tiền trả tiền nhà, nên hay nhạy cảm, cho rằng vợ coi thường mình không kiếm ra tiền. Cô ấy sợ chạm vào tự ái đàn ông của chồng.

Mà cho ở thì các bạnc ũng hình dung được tương lai rồi đấy.

Thêm vào nữa mối quan hệ của vợ chồng bạn ấy không phải là êm đẹp lắm, cũng có nhiều hục hặc, cãi cọ, ghen tuông như bao bạn trẻ ở đây. Vợ cũng yêu chồng nhiều quá nên đánh mất mình, để chồng lấn át và coi thường. Nên không phải ý kiến của bạn ấy dễ dàng thuyết phục được bên kia.

Và quan trọng là cậu em chồng lên học đại học, mà học đại học thì mấy năm các bạn biết rồi đấy. Không phải ở vài ngày vài tuần rồi đi mà bảo thôi cố chịu đựng.

Đã thế ở chung là lắm chuyện, trước kia cô ấy có cư xử gì không khéo hay vợ chồng cãi cọ gì, cũng chẳng bao giờ đến tai bố mẹ chồng. Giờ có cậu em chồng, ít nhiều cũng khác. \

Cô ấy lo lắng lắm các bạn ạ.

Các bạn góp ý giúp mình nhé. Mình muốn trưng cầu dân ý, vì 1 ý kiến của mình có thể không khách quan. Hãy giúp cho bạn ấy biết nên ứng xử thế nào với việc này, nên làm gì, nói gì, cư xử ra sao. Và cũng là giúp cho các bạn trẻ nào ở vào tình huống tương tự thì có thể tự tìm ra cách giải quyết.

Cảm ơn cả nhà nhiều..

 

Yamanote

Kinh tế khó khăn vẫn phải nuôi em chồng ăn học, em chồng lại quen được nuông chiều, khó hơn leo núi nhỉ SL nhỉ. Tớ chỉ có kinh nghiệm chả giống gì nhưng rút ra bài học đau thương thế này. Chuyện gì mình hình dung là rất tệ và có cơ sở tin là h/d của mình đúng thì phải làm gì đó, đừng cứ mặc kệ rồi nghĩ mình sẽ hi sinh sẽ chịu đựng vv cuối cùng chỉ càng bùng nổ mà thôi. Cách tốt nhất là phải nói với chồng trước rồi cậu em c sau, là em đang bụng mang dạ chửa vv ko thể chăm sóc cơm nước cho em chồng được, chú ấy và anh phải cùng làm việc nhà, rồi phân công rõ ràng ra. Trước khi cậu em bắt đầu ở cũng phải nói như vậy, dán cái bảng phân công công việc, nó lười làm nó cũng phải ngượng. nó lười thì tick ô vào đấy. Ví dụ, giao cho nó việc rửa bát, lau nhà quét nhà, cho chồng việc dắt xe ra và chở em đi làm , hay còn những thể loại việc gì thì viết gạch đầu dòng ra, rồi đưa cho chồng xem, tick một vài ô bảo em bụng mang dạ chửa rồi năm tới là con nhỏ, tình hình chỉ làm được những việc này thôi, nếu cố gắng quá con nó gầy còm thì lại ân hận cả đời.

Nắn gân cậu em từ lúc mới ở quê ra thế sẽ hiệu quả đấy, cứ ngọt nhạt, bây giờ em ko đc ở cùng bố mẹ nữa, chị rất hiểu là em sẽ vất vả hơn nhiều, cơm nước chăm sóc chị ko thể bằng bố mẹ được, chưa kể em sẽ phải tự làm rất nhiều việc chăm sóc bản thân như một người tự lập, từ giặt giũ đến việc đơn giản như gấp chăn màn buổi sáng, em sẽ chưa quen ngay được đâu, sẽ chẳng có thời gian mà chơi điện tử nữa, em cần chị giúp gì thì cứ bảo nhé, nhưng mà chị tin em đàn ông, lớn rồi, sẽ tự lập được, giúp đỡ anh chị được nhiều việc ý chứ –> gài vào đầu nó một số suy nghĩ kiểu ta trưởng thành rồi ta phải thế này thế kia. Xong thỉnh thoảng lại lôi ra giáo dục tiếp.

Kết quả có thể mình vẫn phải làm nhiều, nhưng mình ko stress là đc rồi. Thực ra, rồi chắc bạn ý cũng phải làm hầu hết việc Nhưng cái giống đời, phụ nữ thực ra chả ngại làm hết việc, nếu mà ngại thì chồng đã phải làm khơ khớ ko thì ai làm. (như nhà tớ tớ ngại từ lúc chưa cưới nhau thành ra bây giờ việc nhà chồng vẫn phải làm khơ khớ ). Nhưng phụ nữ, hay cô em bạn của SL chỉ cần 2 cái đồng chí đàn ông kia hiểu nhiệm vụ, thông cảm yêu thương nịnh bợ ng phụ nữ trong nhà để làm hộ cái lọ cái chai, và để hiểu là tôi có thêm cậu trong nhà tôi vất vả lắm đấy nhé, cậu liệu liệu đấy.

 

gauanhgauem

Theo em ca này xử lý như sau ạ:
Về mặt tư tưởng thì đồng ý hoàn toàn với mong muốn của bố mẹ chồng và chồng, tuyệt đối không mặt nặng mày nhẹ, tỏ ra rất vui vẻ.
Về mặt tổ chức cuộc sống:
Tùy theo điều kiện của vợ chồng thì có tổ chức cho phù hợp. Nếu nhà riêng có phòng cho em trai ở thì là tốt nhất còn nếu không thì tổ chức một không gian riêng cho em trai một cách đơn giản ví dụ gường riêng có kê một cái tủ đựng sách làm vách ngăn chẳng hạn…
Việc lo lắng em trai không biết làm việc nhà thì em nghĩ là hợp lý nhưng không khó giải quyết. Ngày trước, em ở với em trai năm nó học lớp 12 và em có một vài ý kiến như sau:
+ Chia việc nhà cho hợp lý phù hợp và các bên hiểu rõ công việc của mình: chia cho em trai lau quét nhà, tự giặt quần áo của em trai, cắm cơm…. Nguyên tắc của việc này là hài hước vui vẻ không cầu toàn, muốn gì thì nói và hướng dẫn tận tình.
+ Một số việc tuyệt đối không để em trai làm: giặt quần áo của mình nhất là đồ nhỏ, nấu đồ ăn(em trai mới làm nấu dở mình khó lòng ăn được).
+ Tổ chức ngày tự do trong tuần, tháng, vào ngày này em trai được đi chơi qua đêm với bạn, anh chị có khoảng trời riêng.
+Công khai các khoản chi tiêu về tiền điện nước, tiền ăn của gia đình với cả em trai. Mục tiêu là em trai hiểu được khó khăn của anh chị, có thể em trai sẽ về nói với mẹ chồng, mẹ chồng hiểu và thông cảm với con dâu hơn.
+Tổ chức cuộc sống hàng ngày về sinh hoạt cho phù hợp không quá tốn kém về chi tiêu hơn so với bình thường do em trai ở quê lên ăn khỏe hơn mình khá nhiều. Em có gợi ý là thế này ạ: sáng chị dậy đi chợ nấu ăn sáng và để lại đồ ăn cho em trai ăn trưa(nếu ở nhà), chủ động đưa tiền nếu em trai đi học cả ngày(tránh tình trạng mẹ chồng đưa cho em trai tiền ăn trưa và trách anh chị hoặc em có tiền đi đánh điện tử)
+ Thường xuyên khen chồng và sai chồng trước mặt em trai:Smiling:
Ps: em nghĩ là em trai tiềm ẩn ít mâu thuẫn hơn em gái rất nhiều nên chị cứ vui vẻ đón nhận nhé!!!!

 

Simple-life

Nhưng vấn đề là kinh tế của vợ chồng cô ấy cũng eo hẹp nữa cơ Gấu ạ. Cô ấy còn phải gồng lên kiếm tiền rất vất vả. Lương thì thấp. Lương chồng chỉ đủ trả tiền thuê nhà là hết. Nói thì sợ chạm tự ái chồng. Vì mới hơi tỏ ra quan ngại việc nuôi thêm em chồng, là chồng đã cho rằng cô ích kỷ, coi trọng đồng tiền hơn tình máu mủ rồi. mà nuôi thêm 1 người thì không thể là 1, 2 triệu là đủ ở cái TP đắt đỏ thời bão giá này. Thỉnh thoảng chẳng lẽ không cho em tiền tiêu vặt. Mà đến cô ấy còn chả dám tiêu vặt.

Ôi giời, rồi còn bao cái khó khác nữa.

Chứ không phải chỉ là va chạm sinh hoạt. Còn nếu kinh tế thoải mái thì vô tư. Em chồng ở 10 năm cũng được.

(Đã đọc 132 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ