Khi vợ chồng có sở thích khác biệt

Chia sẻ bài viết này

HUỆ NGUYÊN

Hiếm có vợ chồng nào là “cặp đôi hoàn hảo”. Gia đình nào ít nhiều cũng có cãi vã giận hờn vì con cái, vợ chồng có sở thích khác biệt. Nhưng cuối cùng chẳng lẽ vì không cùng sở thích mà lại chia tay nhau? Trong cuộc sống chung, mỗi người cẩn nhún nhường một chút để chia sẻ quan điểm cùng đối phương cho êm nhà, đẹp cửa, hạnh phúc bền lâu. Điểu này xem ra cũng không khó.

Chị Xuân nhà ỏ quận 2 (TPHCM) suốt ngày than vãn, nhà có bốn người gổm hai vợ chồng với hai đứa con. Thế mà mỗi người có một sở thích khác nhau, chị thì thích mỗi bữa cả nhà cùng ngổi ăn cơm và chia sẻ với nhau những buồn vui diễn ra trong ngày, để kịp thời điểu Chĩnh, nhưng chồng chị và hai đứa con thi chỉ muốn mỗi người một tô vừa ăn, vừa làm việc riêng, không sợ ai làm phiền, cho đó là cách tiết kiệm thời gian. Và cũng vl chuyên không ăn cơm cùng nhau, nên các thành viên trong gia đình ít quan tâm dến nhau, do không có cơ hội chia sẻ, dẫn đến không hiểu hết tâm tư, tình cảm cùa nhau. Con cái thì đang dần đến tuổi trưởng thành, cũng muốn khẳng định cái tôi của bản thân, vợ chồng chị thì chị cũng bước sang giai đoạn tiền mãn kinh nên ngày nào cũng cãi vã nhau inh ôi. Thế nhưng từ ngày nghe lời khuyên chuyên viên tư vấn, chị đã họp mặt gia đinh và đưa ra thông điệp hài hòa vừa tôn trọng sở thích riêng của các thành viên, mà mình cũng được toại nguyện. Đó là muốn làm gì thì làm nhưng đến bữa tối nhất định cả nhà phải tập trung đông đủ để cùng ăn cơm, ngoại trừ việc bất khả kháng. Kể từ ngày đó, nhà chị êm ấm hẳn.

Chị Điệp nhà ỏ quận Bỉnh Thạnh thì có nỗi bực dọc khác, nhà có mỗi cái ti vi để ở phòng khách, con thì thích coi phim hoạt hình, chồng thì thích coi bóng đá, chị lại thích xem cải lương, thế là đến bữa, người nào ngưởi nấy đểu vội vội vàng vàng, ăn cho nhanh để còn giành tivi coi chương trình mình yêu thích, thế là ngày nào nhà chị cũng có lời qua tiếng lại um xùm. Giải pháp tốt nhất cho nhà chị là mua cho mỗi phòng một cái ti vỉ, khỏi phải tranh giành mà các thành viên lại biết tôn trọng lẫn nhau. Tuy nhiên, vợ chồng con cái cũng giao hẹn là phải có những buổi xem tivi chung, ví dụ chương trình truyền hình thực tế cuối tuần chẳng hạn.

Anh Dương nhà ở huyện Củ Chi thì than thở, người ta thì mê nhậu hoặc sà vào gái gú cờ bạc, còn anh đơn giản chỉ thích chim, hoa cá cảnh, nên rảnh lúc nào là anh đi ngắm và mua lan. Vây mà mỗi lần anh đem lan về là bà xã anh cứ cằn nhằn rồi đá thúng đụng nia, quát mắng con cái, cho rằng anh dành thời gian cũng như tiển bạc vào việc sở thích vô bổ. Tuy nhiên, nào có nhiều nhặn gì cho cam, lâu lâu mới có cây ngọc điểm lạ hoặc hồ điệp hay giống lan lạ hoa đẹp thì anh mới bỏ ra vài ba trăm ngàn, cùng lắm là triệu bạc, vừa trưng bày cho đẹp, vừa để có mảng xanh trong nhà, ấy thế mà bà xã cứ làm ầm lên. Bạn bè và người thân trong gia đình đều khuyên chị như vậy là hạnh phúc rồi, chổng chỉ thích những thú vui tao nhã như vậy, phải lấy đó làm điều may mắn mới phải chứ.

Chị Oanh cũng là bạn của vợ anh Dương thì nói: “Ước gì chổng em được như anh Dương thì hay biết mấy, đằng này suốt ngày hắn ta chỉ mê đi đá gà rối cá độ, chả lo làm ăn gì cả. Nói thật chứ, chồng em mà được như anh Dương thì em có mà tha hết cả vườn lan về cho chăm, vừa vui mắt, đẹp nhà lại không lo nợ nần”. Không biết những lời khuyên can của mọi người có hiệu quả không mà lúc này nhìn anh Dương có vẻ tươi tắn, còn vợ anh thì thi thoảng cũng chụp ảnh vài giò lan nở hoa khoe trên Facebook.

May mắn hơn anh Dương là Quyết nhà ở quận 9. Anh có sở thích câu cá, cứ ngày nghỉ là lại xách cần và mồi tìm kiếm chỗ càu. Vợ anh mới đầu cũng cằn nhẳn dữ dằn lắm, nhưng sau khi nghe lời mẹ phân tích thiệt hơn, đến giờ chị lại đam mê câu cá hơn anh, thậm chí còn tự mua khoai về làm mồi, cứ đến cuổi tuần là tự chuẩn bị hết mọi thứ cho một buổi đi câu, rồi cùng chổng lên đường. Chị nóỉ: “Trời chả chịu đất, thì đất phải chịu trời” để cho gia đỉnh yên ấm vậy, vợ chồng có sở thích khác biệt, tôi thì thích đi nhảy đầm, còn anh thi ghét cay ghét đắng cái món đó và còn ghen tuông ầm ĩ. Nhưng từ ngày tôi chịu nhũn một bước đi câu cùng anh thì đến bây giờ thi thoảng anh cũng đi nhảy cùng, mậc dù nhảy không đẹp. nhưng đó cũng là một bước tiến mới cho hai vợ chổng dung hòa sở thích cùng nhau. Thôi thì cứ lùi một bước để tiến hai bước vậy” ■

Bài viết đăng trên Giáo dục và thời đại, số ra tháng 9

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.