Khanhjun: Mâu thuẫn thông gia, chồng không nhìn mặt con, đòi li dị

Khanhjun

Em và ck yêu nhau 7 năm mới kết hôn.Chúng em kết hôn năm ngoái và giờ đang có 1 bé trai 3 tháng tuổi.Em khá hài lòng với cuộc sống hôn nhân của mình: có 1 ng chồng yêu thương và quan tâm, do không ở cùng bố mẹ chồng nên mối quan hệ của em với gia đình nhà chồng cũng khá tốt. Cũng phải nói trước với các chị là chồng em là con 1, cũng gia trưởng nhưng là người tình cảm, yêu thương vợ con và rất nghe lời bố mẹ ạ. Chuyện xảy ra khi em bắt đầu sinh cháu.Em đau đẻ 2 ngày 2 đêm và được bs chỉ định phải mổ.Cả 2 ngày trong viện chỉ có mẹ chồng và mẹ đẻ em chăm, chồng em do bận việc nên chỉ ở đó chốc lát.Đến lúc bs chỉ định mổ thì không có chồng em ở đó, phải gọi điện mãi mới thấy chồng em đến để ký giấy đồng ý mổ.Như người ta thì ký luôn để vợ còn được mổ, đây chồng em còn phải gọi điện về cho bố ck em để xin ý kiến là có nên mổ ko các chị ạ. May sao em vẫn được mổ và sinh cháu mẹ tròn con vuông. Mẹ đẻ em sau khi chứng kiến việc đó + thái độ của chồng em khi chăm em đẻ ( mấy ngày em nằm viện chồng em bảo có các bà rồi nên chỉ vào thăm mẹ con em như khách thôi) tích tụ lại nên bà rất bực. Đỉnh điểm là hôm mẹ con em được xuất viện về nhà, chồng em hôm đó hơn 10h đêm mới về. Mẹ đẻ em bực quá nên bà mắng chồng em.Lúc đó có cả mẹ chồng em ở đó, mẹ đẻ em có nói :” Bà phải xem lại con trai bà xem nó làm như thế có đc ko”.Ngay lúc đó thấy sự có mặt của cả 2 mẹ ở đó là ko ổn nên em đã lựa lời nói mẹ chồng em về. Mẹ em ở lại chăm em được 1 tuần thì trong 1 tuần đó chồng em mặt lầm lì,ko nói ko rằng, ko chào ko hỏi mẹ em 1 câu nào, coi như không có mặt trong nhà. Mẹ em bực quá, tính nóng lại nổi lên, lại nói chồng em( mẹ em nói gay gắt thôi chứ ko hề có 1 câu nói láo nào đâu ạ).Cũng ko ai như chồng em, anh ấy ghi âm rồi đưa cho bố chồng em nghe các chị ạ.Bố chồng em thì chả biết đầu cua tai nheo thế nào gọi điện lại cho bố mẹ em bảo sao lại mắng con ông thế, con gái lấy chồng phải theo nhà chồng, gả bán con gái cho nhà ông ấy nên ko có quyền….Lời qua tiếng lại nói chung là bênh chồng em và nói nhà em không ra sao.Mẹ em từ trước đã ác cảm với nhà chồng em nên lại càng bức xúc, mâu thuẫn giữa 2 gia đình lại càng lớn.
Em thì nhìn thấy cảnh chồng mình cư xử với mẹ mình như thế thì sao chịu đươc. Hai vợ chồng cãi nhau và trong lúc nóng giận em đã nói anh lo cho gia đình nhà anh thì em cũng phải lo cho bố mẹ em, không thể sống như thế này đc,ly hôn thôi. Chồng em đồng ý luôn các chị ạ.
Mẹ em cố ở chăm em đến khi con em đc 15 ngày thì bà về.Lúc chỉ còn 2 vợ chồng và con tình hình cũng không khá hơn là mấy.Chồng em đi suốt từ sáng tới tối, kệ 2 mẹ con em muốn làm gì thì làm.Hai vợ chồng ko nói với nhau câu nào.Chồng vẫn nhất mực đòi ly hôn với lý do em bướng,không hiểu chồng, không bênh chồng khi mẹ nói, không quan tâm đến chồng….2 mẹ con em tự bơi với nhau được hơn 1 tuần thì em ko trụ nổi. Thấy 2mc em vậy chồng em nói về nội.Trong lúc tâm lý còn chưa ổn định, ức chế về chồng, về nhiều thứ em không đồng ý về ( giờ nghĩ lại nếu về lúc đó khéo khi đã chả có chuyện gì nữa). Mấy hôm sau thì em nói chuyện với chồng em là về ngoại chứ ở đây có 2 mc em thì em ko xoay sở đc.anh ấy đồng ý và nói là về thì tốt cho con và em nên về.Nói thêm với các chị là nhà bọn em ở là nhà của bố mẹ em ạ.
Ngay sau khi hai mẹ con em về ngoại thì anh ấy dọn hết đồ đạc và đòi em hồi môn bố mẹ anh ấy cho khi bọn em kết hôn rồi dọn ra ngoài ở.Ngày con em đầy tháng, anh ấy không lên thăm con.Anh ấy không nghe điện thoại, không gặp mặt, và nhất nhất đòi ly hôn.Bọn em chỉ nhắn tin với nhau thôi.Anh ấy nói anh ấy bỏ em, ko cần vợ, chỉ cần con, vợ chết cách đây mấy tháng rồi…xưng mày tao.Trước đây chưa bao giờ anh ấy như vậy cả.Gia đình nhà chồng em thì nói ko có thông gia như nhà em, không chấp nhận cuộc hôn nhân này nữa.Em cũng không hiểu tại sao chúng em yêu nhau gần đó năm mà giờ mới xảy ra chuyện này anh ấy lại ruồng bỏ mẹ con em như vậy. Từ khi xảy ra chuyện đến nay cũng gần 2 tháng rồi mà anh ấy ko 1 lần gặp con,em ốm nằm viện cũng không hoỉ thăm lấy 1 câu.Suốt thời gian qua, em không ăn ko ngủ đc vì lúc nào anh ấy cũng đòi ly hôn.Thực tình là em cũng bất cần lắm.Chồng thì chồng mà chả chồng thì thôi.Dù sao cũng hành hạ em và bỏ mặc mẹ con em ngay lúc mẹ con em cần nhất rồi. Nhưng nghĩ đến con thì lại xót. Em nên làm gì bây giờ các chị ơi.Em ngu lắm nên mong các chị cẩm tay chỉ việc giúp em với ạ.Gạch đá em nhận tất.Em xin cảm ơn.

Bad Ma I

Nói thật với em nhé, chồng về mách bố là quá đáng lắm rồi, đây lại còn ghi âm lại làm bằng chứng thì thằng chồng em cái TÂM nó…đen vãi nồi ra ý.

Cộng thêm những gì em kể về thái độ của nó với mẹ con em thì chị nghĩ việc mẹ em nặng lời chỉ là cái cớ để nó vùng lên thôi
1. Nó muốn đẻ con xong là về nội để ko còn cảnh chó chui gầm chạn.

2. Chị nghi ngờ trong quá khứ nó đã ấm ức việc nhà vợ ở chiếu trên về kinh tế, nên khi mẹ vợ làm mất mặt nó cũng cho nhất là bét luôn.

3. Nó muốn nhân cơ hội này lập lại trật tự gia đình, để em biết sợ mà quắn đít lên.
Ly hôn vì chồng bị gia đình vợ sỉ nhục
Vì sỉ nhục nên nó ko đến nhà em – chứ ko phải nó ko thương con, sẽ đánh tráo khái niệm là thế.

Việc cần làm của em là…chẳng làm gì cả, cứ tập trung nuôi con cứng cáp, coi như điếc lác.
Hàng ngày nhắn tin thông báo tình hình của con, gửi ảnh con, nhắn nhủ mẹ con nhớ bố.
Tốt nhất tìm người giúp việc rồi tự ở nhà riêng đi, đừng ở nhà ngoại, thì nó mới có cơ hội chăm con

Cứ coi như điếc, như lác, như đứa thiểu năng chả nhớ, chả thấy chuyện cũ quan trọng gì cả, thấy yêu chồng, yêu con nhất quả đất.

Rồi quan sát tiếp, nếu thằng chồng chủ động làm mọi thủ tục li hôn, hoặc ra điều kiện mẹ đẻ và em phải quỳ bò xin lỗi thì sút cụ nó đi.

Kim

@khanhjun
li hôn quách đi chị ạ. Phụ nữ thế kỉ 21 mà. Nói được làm được. Sợ quái gì. Lúc chị bảo chồng li hôn, hẳn là chị cũng đã dự tính được khả năng chồng sẽ đồng ý, rồi cũng tính toán luôn là nếu chồng ok thì chị sẽ làm gì, nuôi con ra sao, thủ tục li dị ra làm sao, sau li hôn sẽ cho thằng bố đến thăm con 1 tuần mấy lần, có cho đón đi chơi ko, có cho về nhà nội chơi ko, tã bỉm sữa của con sẽ chia phần đóng góp như thế nào, hết thời gian thai sản thì gửi con cho ai để đi làm, có cần thay đổi công việc, thói quen sinh hoạt để phù hợp với cs của bà mẹ đơn thân hay ko, rồi có nên tìm kiếm ng đàn ông khác ko, tiêu chuẩn chọn chồng mới là gì, nếu ng ta có con riêng rồi thì sao, nếu ng ta ko chịu sống chung với con chị thì sao…bla bla
Hẳn là chị đã nghĩ tới cả rồi, và cũng đã có dự tính hết rồi. Nên thế thì ta cứ li dị thôi. Đá đít thằng chồng bẩn tính đi thôi, lưu luyến gì.

Khanhjun

bắt đầu Em cảm ơn chị Dab.ck em cũng nói chỉ đến gặp con khi ko có mẹ em ở đó chị ạ.em cũng đang làm giống như chị bảo là coi như điếc lác,vẫn nt thông báo tình hình và gửi ảnh con.hôm nào ko gửi là nhắc em luôn.chỉ nói chuyện về con chứ tuyệt nhiên ko nói đến các vấn đề khác chị ạ kết thúc[/su_expand]

ThePromiss1000

Em cứ yên tâm chăm con thật tốt đi, chồng em bây giờ muốn cũng chả có quyền gì ly hôn với em đâu. Con em mới có 2 tháng thôi, chả ai cho chồng ly hôn vợ cả.

Nhưng em cũng nên tính đến việc khi con thêm 1, 2 tháng nữa tìm người gv, thuê nhà riêng ( nhà bố mẹ cho em cho thuê lại lấy tiền giắt váy, k cần cho chồng biết, coi như em trả bố mẹ rồi ). Sau khi thuê nhà riêng, em nói chuyện với chồng em, giờ chỉ có em, chồng với con, chuyện nội ngoại ntn em chả nhớ gì hết như chị SN đã nói rồi ấy. Phải là nhà riêng thì nó mới đến thăm con, em mới có cơ hội cho nó cái trách nhiệm với con được.
Em không chịu về nội, lại về ngoại thì nó cũng không đến nhà ngoại thăm con em đâu. Xưa chị cũng phải cắp con ra ngoài ở riêng chật chội nóng bức chỉ để bố nó đến thăm con đó, cũng mâu thuẫn nội ngoại. Tuy nhiên khi con chị gần 2 tuổi, chồng chị bảo nếu muốn gia đình về ở với nhau thì nhà chị phải sang bên nội xin lỗi nói chuyện, nó gặp mẹ chị không thèm chào, mà mẹ chị còn chưa nói nó câu nào đấy. Chị nghe ngứa tai nên chị sút tung đít cho nhẹ nợ rồi

Khanhjun

 

Cảm ơn chị. Đúng là em đã nghĩ đến việc ly hôn và cũng có dự tính như chị nói rồi ạ. Nhưng nhìn thấy con là em lại chùn lòng. Không thể cứ đứng nhìn gia đình mình thế trong khi mình ko làm gì cả. Em vẫn muốn níu giữ gia đình cho con em vì trước khi sự việc xảy ra thì ck em vẫn là người yêu thương vợ con và chưa làm điều gì có lỗi với em cả. Nhưng sau sự việc đó thì cứ như là người khác chứ ko phải là chồng em nữa.Bỏ mặc mẹ con em, không quan tâm chăm sóc vợ con, chửi bới, trách móc em.
Sau khi anh ấy dọn ra khỏi nhà được gần 1 tháng thì em có bế con đi tìm nhưng anh ấy không chịu gặp mẹ con em. Em đã gọi điện về xin lỗi bố mẹ chồng và có mong muốn đưa cháu về thăm ông bà nhưng ông bà dửng dưng nói việc đưa con về phải hỏi chồng em, còn nếu cố tình mang về thì phải nghỉ việc ở nhà chăm con hoặc để lại con cho ông bà nuôi rồi muốn đi đâu thì đi. Chuyện vợ chồng thì tự giải quyết, ông bà không can thiệp. Cũng nói với các chị là chuyện chưa đâu vào đâu thì ông bố chồng em đã thông báo với tất cả họ hàng, người quen biết là vợ chồng em ly hôn rồi ạ.
Chồng em đến giờ vẫn khăng khăng đòi ly hôn. Trước anh ấy chuyển hết giấy tờ cho em để làm thủ tục (giấy đkkh bản chính + sổ hộ khẩu+ chứng minh thư), giờ lại đòi lại để tự làm. Còn con thì bảo khi nào không có mẹ em ở đó thì mới đến gặp. Em thì thấy không thể để chồng đối xử với mẹ mình thế được.

Sau 1 thời gian căng thẳng thì giờ chồng em lại nói ý là cho con em về nhà nội thăm ông bà “Dù không là vợ chồng nữa nhưng cháu là cháu ông bà nên cứ đưa về”. Còn thái độ với em thì vẫn vậy ạ.

wic

Mình hơi nghi cái câu chồng yêu thương vợ con của khanhjun nhỉ. Yêu vợ con eck gì mà lại thế? Giận mẹ vợ thì giận, chứ ko thèm thăm con, ko thèm tới dự thôi nôi/sinh nhật con thì mình ko hiểu yêu ở chỗ nào. Thèng chồng bạn còn trẻ con ngu dại lắm. Bạn có nhẫn nhịn được lần này 1 lần thì rồi nó sẽ tiếp tục phát huy cái tính trẻ con ngu ngốc của nó.

Mình mà là bạn thì mình sẽ hẹn nó nói chuyện. Cứ nhận là có thể em đã ko khéo, em đã sai, nhưng anh đối xử với mẹ em như thế cũng là ko nên. Giờ nếu anh muốn li hôn thì em cũng đành nghe anh. Còn về phía em, em muốn 2 đứa xí xóa để làm lại từ đầu vì em ko hiểu tại sao đang yên đang lành lại phải li hôn? Chỉ vì anh ko bằng lòng với mẹ em 1 lần duy nhất này hay là thế nào? Tuy nhiên, em sẽ tôn trọng quyết định của anh.

Đá quả bóng cho nó quyết. Hoặc là phải moi ra cho được tại sao chỉ vì cái vụ kia mà lại làm ầm như thế.

xz

SN

Coi như điếc đi, đồng ý với chồng luôn, lên lịch cụ thể ngày giờ về. Sau đó gọi điện thoại cho bố mẹ chồng, xin phép cho con đưa cháu “về chơi” với ông bà abcd… không có đưa ra bất kỳ cam kết nào về chuyện ly hôn, để con lại nhà nội nuôi, hay không đi làm…v…v….

Họ có đề cập thì cứ đánh trống lảng “Vâng ạ, con hiểu rồi ạ, để con bàn với anh ý. Vâng ạ….giai đoạn này con cũng chỉ mong tập trung nuôi con cho cứng cáp…”

Nhà chồng em có 2 mục tiêu
1. Thiết lập lại trật tự tôn ti, em sẽ phải thờ chồng như chúa, từ nay đến hết đời đừng có trái ý gì hết. Dằn mặt nhà vợ, đừng có đùa với nhà tôi, đương nhiên mẹ em sẽ bị coi như mẻ.
Cả đời em sẽ sống mà phải nhìn sắc mặt nhà chồng.

Tuy nhiên, nếu may mắn (0.001%), quá trình quỵ lụy luồn cúi của em gây được tiếng vang, nhà chồng hay quên, yêu em lại từ đầu, em và mẹ đẻ của em cùng nhịn, cư xử thật khéo, thì có thể cục diện sẽ thay đổi, em sẽ không phải cụp mắt xuống khi nói chuyện.

2. Nếu em không chấp nhận điều kiện của họ, thì ly hôn.

 

Mọi chuyện có thể bắt nguồn từ lỗi của chồng em, nhưng cái sai của mẹ, và em là đẩy mọi chuyện đi xa quá mức.
Nếu em và mẹ có thể cầu thị nhận mình đã nặng lời với chồng em vì abcd…nhận đúng cái lỗi mình mắc thôi, chứ không phải hạ mình quỵ lụy… thì biết đâu nhà kia được xoa dịu.

Cái gì mình sai thì mình nhận, cái gì cần làm thì mình làm, không có chỗ cho tự ái, hạ mình gì ở đây cả. Còn làm đến thế mà nhà chồng em không chịu, hoặc mẹ đẻ không hợp tác cùng em, thì số em đen, em phải tự quyết định theo 2 phương án chị nêu cho em thôi.

Lúc đấy thì cười mà chấp nhận, vì làm gì mình làm được hết rồi còn gì.

Còn tốt nhất vẫn là tác động chồng, dùng tình yêu, dùng con cái, dùng thái độ, lời nói khơi gợi lại tình cảm trong nó. Chứ đừng có câng câng cái mặt lên theo kiểu “Mẹ và tôi nói với anh thế vì anh abcd”, cái đó không phải là nhận lỗi.

Chồng sai, nhưng mình cũng sai, việc nào ra việc đấy. Có thế mới khiến chồng thấy, việc nó đòi ly hôn cũng là sai lầm. Còn thằng bỏ mẹ đấy vẫn te tái ly hôn thì thồiiiiiii, thả nó đi em ôi, giữ ko nổi đâu

Khanhjun

Vấn đề là chồng em không chịu gặp em.” Cô tìm thấy tôi ở đâu là tôi sẽ dọn đi ngay khỏi đó, không cần gặp mặt gì hết, tôi không muốn gặp cô”. Nguyên văn chồng em nói thế đấy chị ạ. Với em, nếu chồng nhất quyết ly hôn thì mình cũng chả giữ làm gì nhưng phải gặp nhau nói chuyện cho ra ngô ra khoai. Nhưng chồng không gặp thì em làm thế nào được. Vẫn cứ nói yêu con,có trách nhiệm với con, chỉ bỏ vợ, không bỏ con, cần con không cần vợ mà con thì không đến gặp, cũng chả hỏi thăm nó thế nào.

wic

Mà nói thực mình nghĩ chính bạn khanhjun còn chưa hiểu vì sao tự dưng chồng và nhà chồng phản ứng dữ dội như vậy thì phải tìm hiểu cho ra. Chứ ko hiểu nguyên nhân sâu xa thì ứng xử cách gì cũng dễ trượt lắm.

Đọc post mới thì thôi giải tán đi. Thèng chồng em nó hèn, nó ép em thôi chứ nó cũng hiểu nó vô lí. Vì nếu tự nó thấy nó có lí thì sợ gì mà ko gặp

Kim

đứng trên quan điểm của em thì đi ra đường gặp người già là đã phải tỏ ra kính trọng rồi, chứ đừng nói là người thân.
Nguyên tắc ứng xử giữa người với người là kính trên nhường dưới, ng có học/có học thức đều cư xử vậy cả.
Ấy thế mà, vì giận dỗi mà gặp mẹ vợ ko thèm chào, mẹ vợ mắng mỏ thì ghi âm để về méc lại cho bố ruột, đấy là cách hành xử của kẻ tiểu nhân hẹp hòi. Lần này làm căng, được thỏa mãn, thì sẽ có n lần sau.
Con nhỏ dưới 6 tháng chồng ko được phép đơn phương li hôn.
Chị cứ quăng giấy tờ cho hắn tự làm lấy. THÍCH LÀ NHÍCH. Phụ nữ thế kỉ 21 mà dám đem li hôn ra dọa à?
Em ủng hộ chị li dị, sút quách lão chồng vớ vẩn ấy đi.

Giờ ấy à, cứ ra thuê nhà ở riêng, mẹ con rau cháo nuôi nhau. Lão tới thăm thì vui vẻ tiếp đón, lão ra về ko thèm níu kéo. Cháu thì vài tuần đưa về nội chơi 1 lần. Nhà nội cho cháu cái gì thì lấy cái đó, ko cho thì thôi, cóc cần.
Ấy, như chị vuhuong đấy, bỏ được ông chồng hãm, giờ trẻ đẹp xinh xẻo, giai tân giai già theo đuôi xếp hàng phục vụ người đẹp, con thì vẫn được ông bà nội thương. Chả sao hết.

SN

Nó không gặp em là việc của nó, em nhắn tin cho nó “xin phép” đưa 2 mẹ con về thăm nhà nội ngoan hiền vào.

1. Nó đồng ý thì triển khai luôn.
2. Nó không đồng ý thì gọi điện cho bố mẹ chồng, trình bày con muốn đưa cháu về nhưng anh ý không cho phép, con mong ông bà tác động để anh ý đồng ý.
3. Cứ kiên nhẫn, nhỏ nhẹ đề nghị chồng, cho đến khi nào nó đồng ý thì thôi.
Còn ghi sổ vào. Tổ sư 1 tháng thăm con mấy lần, tôi đề nghị 10 lần anh từ chối cả 10, thì anh yêu con méo gì mà yêu.

Không phải dằn vặt gì nữa sút nó đi.
Con nó nó còn chả thương, chả nhớ, chả cần thì cái thân xác te tua của em nó cần gì.
Lúc đó nó mới là người không biết suy nghĩ, vì sĩ diện vứt bỏ cả gia đình, vì chấm đen vứt luôn mảnh vải trắng, cho nó về với bố mẹ nó thôi em ạ.
Nó không đủ tư cách để bảo vệ mẹ con em đâu.

=============
Nó có bảo em nó thái độ ly hôn như thế là vì nó cảm thấy bị coi thường, bị mẹ em sỉ nhục, bị chó chui gầm chạn, bị nhà vợ chèn ép coi khinh không???
Em vẫn chưa làm rõ cho bọn chị cái lý do nó nổi điên, rồi ủ mưu ghi âm về mách cả bố nữa

wic

Mà nói đi phải nói lại. Mẹ đẻ em xưa nay có đụng chạm gì tới thông gia không? Và bà nói những gì để thèng con rể quý nó phải ghi âm lại thế? Em tự đánh giá khách quan xem mức độ tệ hại đến đâu? Và nếu ko phải mẹ em mà là mẹ ai nói thế mà tình cờ nghe được thì phản ứng của em là thế nào?

Mình thấy có gì đó hidden ở đây. Ko một thèng điên nào tự dưng lên cơn ứng xử như vậy.

SN

Bổ sung: không có thằng nào tự nhiên lại bật luôn máy ghi âm khi mẹ vợ vừa mở mồm, nếu không phải vì nó sợ không có bằng chứng – và nếu không phải vì chuyện đó thường xuyên xảy ra

Nghĩa là việc mẹ vợ hạ nhục nó có thể thường xuyên xảy ra.

Em khanhjun ko khai thật, tô hồng mẹ mình là bọn chị cho đau bụng uống nhân sâm nhá.

Ngoài ra, em có nghi ngờ nó gái gú gì không, để nhân cơ hội này kiếm cớ đá đít em đi.

Cutun123

Vụ này tớ nghi nhà bạn khanhjun kết hôn với tâm lý cửa trên và vụ hạ nhục cũng không ít. Cư xử kiểu đó là bạn chồng uất cực rồi. Bố mẹ mềnh và vợ con là vẩy ngược của mềnh, suy từ mềnh ra thì u vợ mà có gan nói câu đó có khi mình đấm mẹ vợ luôn quá, mềnh nói thật cảm xúc nhá. Giải quyết luôn cho nóng khỏi phải ghi âm.

Khanhjun

@SN: có chị ah.chồng em có nói ly hôn như vậy là vì bị mẹ em coi thường, sỉ nhục, không coi nhà thông gia ra gì, đầy nhà vợ tốt chứ không như nhà em.
Trước đây thì chưa bao giờ có chuyện xích mích giữa 2 gia đình chị ah.Vì nhà ck em ở Thái Bình, nhà em ở Thái Nguyên, còn vợ chồng em ở HN chị ah. Gia đình 2 bên cũng ko gặp nhau mấy để có chuyện va chạm cả. Chỉ tới khi em sinh, cả 2 bà cùng lên chăm thì mới có chuyện. Mẹ chồng em là ng chỉ chuyên lo việc đồng áng thôi, bà cũng hơi chậm và lóng ngóng còn mẹ em thì tháo vát và nhanh nhẹn. Cũng phải nói với các chị là nhà chồng em không có điều kiện ạ. Mọi việc từ nhà cửa, sắm đồ cho cháu, lo cho em đi đẻ toàn nhà em hỗ trợ thôi.
Mẹ em chỉ mắng chồng em đúng 2 lần.Lần đầu là lần em vừa từ viện về xong,hôm đó có cả mẹ chồng em ở đó.Bà cũng chỉ nói là làm gì mà vợ đẻ không thấy mặt đâu, nhìn thấy vợ chồng nhà người ta chăm nhau mà thấy xót cho con mình và nhân có cả mẹ chồng em ở đó thì bà có nói 1 câu là ” Bà là mẹ nó thì bà phải biết con bà như thế nào, bà xem con bà làm thế có được ko”. Còn lần 2 là lần thấy thái độ của chồng em láo nên bà lại nói. Em cũng không nhớ chính xác mẹ em nói gì nhưng bà bực nên cũng nói động chạm ạ. Tính mẹ em nóng lắm,được cái nói xong là xong, ko để bụng nhưng chồng em không hiểu điều đó.
Em cũng không biết chồng em bật ghi âm lúc nào(ghi âm bằng điện thoại ạ). chỉ đến khi bố em gọi điện xuống nói mấy mẹ con làm gì mà để thông gia gọi điện rỉa rói, mỉa mai, cho nghe cả ghi âm chửi bới thì em mới biết.

NgocDu24

Em là chồng khanhjun thì em cũng bực mình. Kết hôn rồi, con rể cũng là con, mẹ vợ ko hài lòng gì cứ nói thằng con rể thôi. Đằng này lại bảo mẹ chồng” phải xem lại con trai bà”, nghe xóc óc dễ sợ. Thế nó ko phải con rể bà hay sao? Kiểu dạy cả mẹ cả con ngta ấy. Thèng đờn ông nào mà ko nóng máu khi có người “dạy bảo” mẹ mình NGAY TRƯỚC MŨI MÌNH như thế chứ.

xz

 

cutun123

 

À u vợ có làm gì mềnh đâu. Cơ mà mềnh từng xử sự khi có người động đến gia đình mình. Quả thật lúc đó mềnh như con thú luôn. Là mềnh mô tả cảm xúc để các bạn phụ nữ hiểu thôi. Đánh người không bằng hạ nhục, đặc biệt đúng với đàn ông.

SN

@khanhjun: Rồi, coi như chuyện mẹ em là xong.
Giờ quay lại em, em bảo vợ chồng hạnh phúc, yêu thương kiểu quái quỷ gì mà em chửa đẻ thằng chồng em mất hút con mẹ hàng lươn để mẹ đẻ phải cáu mù lên thế.

Hôn nhân bọn em có vấn đề gì không, hay em không biết nốt?

Khanhjun

Chồng em cũng nói nếu không vì cái gia đình bé, không vì con thì không bao giờ anh ấy im lặng như 1 thằng đần thế đâu. Lúc mẹ em nói chồng em không phản ứng gì, cũng ko nói lại gì, chỉ im lặng rồi xách xe đi đến đêm mới về. Em cũng biết là mẹ em nói thế là không phải nhưng em làm sao ngăn được mẹ em nói vậy. Những gì đã nói rồi thì rút lại sao đc, nghe thì cũng nghe rồi.

dombeo

Nếu không hề có xích mích gì từ trước thì đại khái mẹ bạn nói gì với con rể,động chạm đến mức nào? Nói dài ngắn ra sao, có đay nghiến nhiếc móc không?
Bởi vì nếu chỉ nói một hai câu và không đến nỗi xúc phạm lắm thì chồng bạn nó không kịp bật ghi âm lên đâu.
Và bạn trong lúc đó thì phản ứng như thế nào?

wic

Vậy tức là khi em sinh con xong, 2 mẹ vẫn chăm em và từ đây tiếp tục xảy ra chuyện? Xin lỗi em, chị thấy chuyện nhà em nó cứ lủng củng nhể?

Thế chồng em bỏ đi từ lúc nào? Em đang ở riêng với 2 mẹ cùng chăm hay thế nào?

SN

hế lời xin lỗi chưa nói thì có nói ra được không

Em đã bảo thẳng bố mẹ đẻ là nhà chồng con đòi ly hôn vì anh ý bảo bị mẹ coi thường, hạ nhục, cả dòng họ nhà anh ý cảm thấy không được mẹ tôn trọng chưa.
Thái độ bố mẹ em thế nào khi nghe vụ ly hôn này.

Mẹ em gây ra thì cũng nên bắt mẹ em chịu trách nhiệm chứ nhở

cutun123

Xin lỗi là thế nào. Tao là mẹ sao tao phải xin lỗi. Kiểu thế. Nhà này cực dễ tan mặc dù lí do lãng xẹt.

enjoylife

Làm gì thì làm, đâu ra đó. Nếu anh ta cùn, anh ta chỉ cần bày tỏ thái độ với vợ, anh ko đồng ý với mẹ abc. Cho nên nếu mẹ lặp lại điều XYZ (ví dụ đã từng xảy ra), thì anh đi ngay, hoặc anh đến nhà theo đúng nghĩa vụ thôi, ko thân thiết..v..v.v. chẳng hạn.

Vì sao? nếu ngược lại, các bà MC mắng mỏ nạt nộ con dâu, con dâu nó bảo, tôi táng cho bà 1 cái bây giờ thì mr chồng nghĩ sao? hay con dâu vác máy ghi âm ra rêu rao MC thì chồng nghĩ sao? cho nên đâu còn có đó, mình cứ xử sự đúng vai trò của mình cái đã. rồi mới nói người khác được.

Tối qua mình đã đọc bài bạn Khanhjun rồi nhưng mà no comment, vì đang chờ thêm thông tin. Mình cũng chả tin, 1 người chồng đang yêu vợ thương con chăm sóc abc đủ thứ mà ngày vợ đi đẻ con đầu lại chỉ lảng vảng vào thăm như khách. Tớ nói thật chứ tớ đi đẻ, 1 bà mẹ hay 10 bà mẹ ngồi ngoài kia không sánh được với 1 ông chồng, trừ phi ông í có lý do đặc biệt, như đagn đi ctac chưa về kịp, hay gì đó thì phải báo cáo hẳn hoi, rằng là sau khi anh làm n thứ để về với em mà ko được, nên đành chịu. Chứ tự nhiên ko tới là ko có được nha. Nếu bạn hỏi, vào làm gì? chả làm gì, cứ vào ngồi đó. Chửa đẻ là cửa mả, ngồi đó, cấm đi đâu.

Vậy nên bạn cần cung cấp thêm thông tin. Không thì thật là ko hiểu. Người chứ ko phải máy để mà bấm nút quay 180 độ.

Tớ đồng ý rằng chồng bạn này sai, nhưng bạn mới là người đấy cái sai đi xa….nhưng mà, năm đầu tiên sau cưới, sinh con đầu…là thời kỳ mật ngọt nhất…tớ nghi ngờ việc bạn nói yêu nhau 7 năm nồng thắm, yêu thương gì đó…Và sai đâu thì xin lỗi và sửa sai ở đó, ko vác BMV ra nói và con cái ra để chịu trận giùm.

Còn nếu thật sự là ko lý do gì, thì thôi, tiễn chàng. Tớ cũng ko khoái vụ nhắn tin, gửi hình con nó anh ta, rồi cố gắng vác con về nội…v..v.v….Cho dù mẹ bạn có lỗi gì đi nữa thì đó cũng là lỗi của mẹ bạn, chứ ko phải của bạn và con anh ta. Cho nên nếu có oán trách gì đó, thì anh ta chứng tỏ bản lĩnh đàn ông của mình đi, anh thuê nhà, đưa vợ con ra riêng ko nhờ BMV nữa…nói chugn tớ cực ghét loại đàn ông, làm thì ko làm được, cực ko chịu, sướng vẫn muốn, mà còn lên tiếng hoạnh họe người khác.

Anh chồng này, thì vì bất kỳ lý do gì, mà có màn, ko nhìn con từ lúc mới sinh ra đến giờ, căng thẳng với bà đẻ, (may mà nó ko lên hậu sản), rồi ghi âm…..ah, mà vợ mổ đẻ, còn phải hỏi ý kiến bố xem ok ko, nếu ông í ko ok thì ko ký à? mà mấy vụ này, chậm là dám chết cả mẹ cả con.

Mà bạn Khanhjun mới sinh, mà đã xài điện thoại rồi chụp hình rồi tin nhắn, rồi nét tá lả vậy, vài hôm hết cữ mắt mờ, chân tay run rấy, lại kêu than bây giờ? off hết đt, hết net đi, con thức thì chăm con, con ngủ thì mẹ ngủ cho khỏe, kệ cha thằng nào, ai muốn gì thì đến đây nói chuyện (thăm con, thăm cháu, hay ly hôn ly dị…). Khi nào con lớn mẹ khỏe tính sau.

SN

Dễ mà bác Tũn, mẹ không thấy mẹ có lỗi thì mẹ dọn sẵn một cái phòng để con về ở với mẹ, bị chồng bỏ vì mẹ vợ hạ nhục chồng.

Đến lúc đứng giữa việc xin lỗi 1 mình con rể với việc phải chịu cái tiếng con gái bị chồng bỏ vì mẹ, dám mẹ bạn ý lại nghĩ khác đấy he he.

Nói chung bạn khanhjun kể kỹ thêm về cái gọi là tình yêu vợ chồng của bạn đi, chứ giờ thấy nhạt toẹt ra thì làm sao có cửa đoàn viên

Cutun123

Được thế thì mừng cho gia đình bạn ấy. Cư mà khó, quan điểm tao là bề trên tao có sai tao cũng không xin lỗi nó hơi bị khó thay đổi.

Khanhjun

@ SN: trước lúc xảy ra chuyện thì vợ chồng em không có vấn đề gì. Chồng em vẫn rất quan tâm tới vợ con. Còn lúc em sinh thì thấy anh ấy nói có 2 bà rồi nên anh ấy ở đó cũng không làm gì nên đi làm. Chồng em làm quản lý bán hàng nên phải đi thị trường suốt ạ.
Còn việc có NT3 ko thì em không biết, cũng không tìm hiểu được gì. Phần vì tin tưởng chồng, phần vì tất cả điện thoại, mail,zalo, face của chồng đều không cho em biết mật khẩu.

Dab Ma I

Ối giời đất ơi là giời đất ơi.

Có cả nhà EQ chứng dám ông chồng tôi lười, phũ phàng, củ chuối, hay bẻ hành bẻ tỏi, giờ giấc làm việc thì củ chuối khủng khiếp,…. nhưng lúc tôi đẻ nhá, xin nghỉ 5 ngày liên tục, không phải làm gì cả vì không chỉ có 2 bà, mà còn có cả osin, chị gái vợ, em gái chồng vào hỗ trợ.

Không làm gì cả nhưng có mặt từ đầu đến đít nhá.

Ôi tôi cũng chả hiểu khanhjun yêu đương cái mẹ gì mà hỏi gì về chồng cũng chỉ nói được không quá 3 câu, mà nhạt toẹt thế này.

Enjoylife

Tớ vẫn chưa rõ lý do vì sao mà anh cu chồng lại ko vào viện chờ vợ đẻ chăm con đầu? Đây cũng ùa nguyên nhân để mẹ bạn í xót con….

Mà bất quá, thì từ nay ko mẹ con gì, kiểu thế, nhưng mà vợ con thì phải lo chứ? sau khi bạn ấy sinh, mẹ đẻ chỉ chăm có 15 ngày rồi về, anh ta cũng bỏ bê và cuối cùng đồng ý cho vợ con về ngoại để có người chăm. Tớ nói thật nhé, chuyện nào nó ra chuyện đó, ghét MV, ức vì kte, mà muốn MV nuôi vợ nuôi con giùm? đàn ông gì mạt thế?

NgocDu24

Một điểm nữa là khanhjun đã đỡ lời chồng với bố mẹ mình bao giờ chưa? Không thấy bạn nói mấy về cảm giác, cách đối xử của bạn với chồng nhỉ.

Mình trước từng ở nhà ngoại vài tháng. Có những hôm chồng đi chơi về khuya, toàn phải đỡ là con thèm cái này cái nọ bảo anh ấy đi mua, bố mẹ cứ ngủ tẹo anh về con mở cửa. Rồi có gì bảo chồng sau.

Dĩ nhiên là tớ cũng ko bênh chồng bạn trong loạt cư xử khó hiểu, trẻ con của anh ta nhé.

xz

SN

Đấy, nên tôi với mụ wick mới đang truy cùng đuổi tận hỏi bạn khanhjun về cái mà bạn ý luôn khẳng đinh, mô tả là “vợ chồng em yêu thương nhau” để xem là yêu theo chuẩn ISO nào đây.
Mà hỏi mãi cũng chỉ được mỗi thế này

“Trước lúc xảy ra chuyện thì vợ chồng em không có vấn đề gì. Chồng em vẫn rất quan tâm tới vợ con. …Tất cả điện thoại, mail,zalo, face của chồng đều không cho em biết mật khẩu.”

Bó tay chưa

Khanhjun

@wic: Sau khi từ viện về là xảy ra chuyện,ngay hôm sau mẹ chồng em về luôn còn mẹ đẻ em ở với em thêm 2 tuần nữa chị ạ.Thấy mọi chuyện căng thẳng nên mẹ em về cho vợ chồng em tự giải quyết. 2 mc em tự bơi được thêm hơn 1 tuần nữa thì em về ngoại. Ngay sau đó chồng em cũng dọn ra ngoài luôn.Giờ em đang ở với ông bà ngoại ạ
@ SN: Bố mẹ em thì không chấp nhận chồng em nữa. Ông bà còn nói ly hôn đi sống cho nhẹ nợ. Vì một thằng chồng như vậy thì không thể lo cho mẹ con em được. Từ lúc em sinh tới giờ, con em 3 tháng rồi mà nhà nội và chồng em không 1 lời hỏi thăm chứ đừng nói là đến gặp con[/su_expand]

dombeo

Thôi thì bạn cụ thể hóa việc chồng bạn biểu lộ yêu thương như thế nào đi, có những nhược điểm hay bất đồng gì giữa hai vợ chồng không? Có khi bạn thấy ổn nhưng kể ra mọi người lại nhìn thấy điểm không ổn thì sao?
Chứ mọi người bảo nghi ngờ đoạn “yêu thương” của chồng bạn mà bạn nhất định không kể ra mà cứ bảo không vấn đề gì, rồi hỏi cả cụ thể mẹ bạn nói gì, bạn lại bảo không nhớ nhưng vẫn biết “mẹ nói thế không phải”, rõ ràng bạn không cung cấp đủ thông tin như thế thì khó nói lắm.
Nếu sự thực vợ chồng yêu thương chăm bẵm nhau, bà ngoại nói năng không khéo nhưng không hạ nhục, thì cách cư xử của chồng bạn thật là phi lô gic, không thể đến mức “xách xe đi cả đêm”. Trừ phi nó là thằng cực kỳ chấp nhặt tiểu tiết và có cái tôi to đến mức ai phê bình tí ti cũng hằn học với người ta. Mà đã có cái tính như thế thì sống chung không thể ổn được.

wic

Thật ra việc lão chồng khanhjun cư xử thế (ko có mặt khi vợ sinh vì có 2 bà) tớ nghĩ là cũng phổ thông đấy, ko phải ko có đâu (ko bàn chuyện hay dở ở đây nhá). Tớ đi đẻ, chồng chỉ có mặt cùng tới khi đẻ xong thôi. Đẻ xong mẹ tròn con vuông, đỡ được con đưa cho bà ngoại phát là chuồn luôn. (Thực ra lúc ấy đêm rồi mà chả có chỗ ngủ nên tớ đuổi cả nhà về cho đỡ khổ nhau.) Chuồn tới khi tớ tự bò về nhà cùng MC mà.

Tớ chỉ thấy là quan hệ VC của bạn khanhjun rất là nhạt. Vì nếu quan hệ tốt thực sự, gắn bó thực sự thì dù có giận Mẹ vợ, giận lây sang vợ cũng chả thể giận sang con được. Quá vô lí và ngớ ngẩn.

Còn bác Tũn hay nói kiểu cực đoan thôi, nhưng mình có xu hướng đồng ý, cái câu mẹ vợ nói xoáy kiểu dậy dỗ thông gia như thế, thực sự rất khó tiêu hóa. Nhất mình là con. Như mình, lúc nào mình cũng rõ ràng với tất cả mọi người: nhà chồng mắng mình chửi mình có thể mình sẽ chịu được (nếu chồng đứng về phía mình), nhưng động tới mẹ mình chẳng hạn thì dù chồng nói abcd gì mình cũng rất khó bỏ qua.

Cái này nó là cái sĩ diện cá nhân nên rất là khó vượt qua nhá các nàng ạ. Các nàng nên practical một tí.

enjoylife

Nhà tôi cũng thế nhá. Nhà tôi ko có oshin nhưng có đủ 2 bà, có cả ông già tôi, vì ông già chồng yếu rồi ko đi được. em trai em gái, có bà chị ngoài quê vào phụ mẹ tôi nhé. Chồng tôi đòi xin nghỉ phép năm luôn nhưng bà ngoại ko cho,bảo nghỉ 3 hôm thôi, phòng khi sau này vợ ốm con đau xin nghỉ sau. Mà mẹ tôi là bác sĩ sản nhé. Việc của mr chồng vẫn ngồi đó, ôm bọc đồ của con ngồi như lão xe ôm ngoài bến xe miền đông, ngủ 1 đêm trên ghế trước phòng đẻ. Mẹ tôi xót ruột bảo con rể lấy phòng sớm lên nghỉ đi mà cũng chả dám đi…ngồi ngay trước cửa phòng khi người ta gọi có mặt ngay.

nhà bạn này, Yêu cái kiểu gì kỳ cục dzậy?

SN

@khanhjun: chốt lại là giờ em muốn gì

1. Nếu không muốn li dị thì làm đủ mọi chiêu trò, ôm con về nhà chồng lăn lê bò toài van xin chịu nhục.

2. Li dị thì bố mẹ đẻ giang tay đón nhận.

3. Ngồi im không cần làm gì mà chồng không ly dị thì nên kê cao gối ngủ mà mơ tiếp

hannnguyen

khanhjun, chị thấy mỗi người trong cuộc đều có một cái sai riêng. Mẹ em, em, chồng em, và cả ba chồng em nữa. Chuyện chẳng có gì mà thành ra như thế này là vì cách cư xử thảm hoạ của cả 4 người.

Đành rằng mẹ em xót con gái. Nhưng nếu thương con thì đúng ra phải không để dâu rể ghét mình. Vì như thế làm sao con mình hạnh phúc cho được. Đã thế còn la mắng con người ta trước mặt người ta (mẹ chồng em) cái này là một đại kị. Ngoài ra việc nhà em có điều kiện kinh tế hơn, có nhà cho vc em ở, có tiền lo cho cháu thì lại phải cẩn thận hơn trong cách cư xử với con rể và thông gia. Một gia đình bình thường, mẹ xót con gái, mắng con rể vài câu người ta có thể nghĩ ra đúng cái ý đó và có thể thông cảm. Còn như trường hợp mẹ em sẽ rất dễ làm người ta nghĩ rằng mẹ em ỷ có tiền lo cho rể, cho cháu nên coi thường con rể và thông gia.

Chồng em nếu là người trưởng thành, biết cách xử sự thì bị mẹ mắng vài câu thì chỉ nhẹ nhàng giải thích con thấy có tới 2 mẹ chăm và con có việc làm nên… Đằng này lại tỏ thái độ làm cho tới mẹ vợ nổi điên lên. Xong còn cái màng ghi âm và về méc phụ huynh nữa. Rồi đòi ly hôn, không thèm tới thăm con các kiểu. Tuy là ly hôn vì cái chuyện lãng xẹt như vậy là không đáng. Nhưng sự việc này cho thấy chồng em vẫn chưa trưởng thành đủ để làm chồng, làm cha. Chị nghĩ có ly hôn thật cũng chẳng đáng tiếc đâu.

Còn lại em và ba chồng em, tuy không phải người trực tiếp gây ra chiến tranh. Nhưng cả 2 không những không khéo léo giảm bớt hay dập tắt nó mà lại còn làm nó khủng hoảng hơn.

Giờ em phải thật sự thấy cái sai của mình và của mẹ. Vì cái sai đó mà nhận lỗi với chồng, nhận lỗi không có nghĩa là quy luỵ. Còn nếu chồng em vẫn khăng khăng đòi ly hôn thì cũng đành chấp nhận thôi. Sống với người chồng chưa trưởng thành sẽ khổ lắm. Biết chờ tới chừng nào anh ta mới lớn đây.

 

wic

Ko ai nói ông chồng này hay ho cả. Nhưng nàng hiểu nhầm ý cuối nhỉ. Ông ý chán và muốn li hôn. Ko phải muốn có vợ có con và đưa nhà ngoại nuôi.

Giọng kể của khanhjun thì chắc là bạn cũng đồng tình với mẹ bạn. Theo mình là vậy rồi thì chia tay, BM mình vui, mình cũng đỡ phải nghĩ.

enjoylife

Nhưng mà, rất khó bỏ qua cho MV, chứ ko phải bỏ con, mà đây lại là đứa con đầu lòng.

Về quan điểm chung tớ luôn luôn lưu ý vụ thông gia tôn trọng lẫn nhau, hoặc mình phải là người ở giữa dung hòa 2 bên. Thậm chí nhiều lúc tớ còn là người ở giữa chồng tớ và MC nữa cơ. Bên nhà chồng mà đụng tới BM tôi là tôi cũng cùn, nhưng mà tôi là nói rõ ràng,

Thật sự, nhà bạn Khanhjun, tớ cảm giác, vụ này chỉ là một giọt nước tràn ly….vì tất cả những sự vô lý đã xảy ra.

happyyyy

Có lẽ chị khanhjun nên làm một bài thật chi tiết kể tường tận sự việc, lời nói, hành động, cử chỉ, sắc mặt….. chuyện đẩy đến khả năng tan vỡ hạnh phúc của mình cho các cao thủ EQ nghe cũng như chuyện “chồng yêu vợ” như chị nói để các chị bốc bệnh cho thuốc chính xác. Đừng sợ lộ chuyện, đừng sĩ, đừng bênh nhà ngoại….
Chứ cứ lâu lâu són 1 ít khó nói lắm. Em cảm thấy có gì đó chưa thật ở đây.

Cutun123

Uhm li hôn hợp lý. Bạn chồng vui, bạn vợ vui, bố mẹ 2 bên đều vui. Đến phần chúc em hạnh phúc thì phân tích làm gì nữa.

wic

Ừ, thế nên bạn ấy khăng khăng là quan hệ VC rất ổn thì mình rất ngạc nhiên. Ngạc nhiên từ việc chồng bỏ bê vợ con tuyệt đối. Thà là qua ngó cái mặt xem con thế nào, vợ chết chưa rồi lầm lầm lì lì biến đi thì mình hiểu là giận quá mất khôn.

Nhưng bỏ mặc tuyệt đối thì mình vô cùng ngạc nhiên. Mình ko tin là chuyện mẹ vợ, nhất là nếu bạn khanhjun khẳng định đúng là MV chỉ động tới con rể đúng 2 lần khi ở trong viện. Ko logic tẹo nào trong toàn bộ câu chuyện này. Chỉ sợ chính bạn khanhjun còn chả biết đâu là sự thật.

enjoylife

ah, ko phải tôi hiểu nhầm đâu Wick. Mà bạn í nói rằng, sau khi bạn í sinh 15 ngày thì mẹ bạn í đã về nhà. Chỉ còn lại 2 VC và con nhỏ ở nhà (do BMV mua cho). Lúc đó mr chồng vẫn đi tối ngày suốt 1 tuần để 2 mẹ con trông nhau ko nổi, anh chồng cũng thấy thế, nên đề nghị về nội. Tuy nhiên bạn í ko muốn về nội mà đề nghị là về ngoại. Anh chồng thấy thế ok nên bạn í mới về. Đó là tớ thuật lại, còn sự thể thế nào dĩ nhiên tớ ko biết.

Ý tớ là, lúc đó, MV đã về rồi, anh ta ở cùng vợ con, thì anh ta có thể giúp vợ chăm con. Hoặc nếu anh ta ko thèm cái nhà của BMV, thì đề nghị thuê nhà đưa vợ con ra riêng. Ok luôn việc ko thèm đến nhà BMV, ko cần sự giúp đỡ của BMV.

Tớ chỉ muốn nói rằng, làm chồng (hay vợ) thì phải có trách nhiệm, nhất là khi làm bố/làm mẹ. Không phải sướng lên, nuông chiều cảm xúc bản thân, là quăng con

wic

Vì nàng vẫn đọc chưa kĩ. Mẹ con bạn ấy vừa về ngoại phát, lão chồng xách đồ đi luôn và đòi li hôn.

FMGN

Hì hì, tớ sờ voi đoán mò thì bạn khanhjun ko những thấy mẹ mình sai, ko biết vai trò trung gian của mình lại hùa vào đổ thêm dầu vào lửa, chửi chồng bênh mẹ nên bạn chồng mới ko muốn nhòm mặt bạn í nữa Bạn khanhjun đâu vào càn phơm giúp cái đê

xz

enjoylife

Tôi vẫn đọc đủ mà. Vậy nên tôi mới nói là giọt nước.tràn ly thôi….

Và tôi vẫn nói là man này hèn. Ngon thì nói ngay trước mặt nó, sao phải đợi nó đi, rồi dọn đồ đi…ko quang minh chính.đại.tí nào. Anw, theo logic thường.tình, thì thôi, tôi người.trần mắt thịt, chả hiểu vụ này, tôi xin phép next …

dombeo

Em cũng sờ voi đoán mò, là bạn chồng có tính giận ai là để bụng,,không hay nói ra mà cứ im im ghi sổ thù. Khéo nó tích tụ qua năm tháng rồi đến bây giờ đòi li hôn, bạn khanhjun không phát hiện ra cứ tưởng vợ chồng vẫn ổn thì sao?

À ý mình cũng là: đây là giọt nước tràn ly của bạn chồng đó. Nhưng trước đó đã có những vụ khác rồi, mà bạn chồng không nói ra, bạn khanhjun lại không đủ tinh tế để phát hiện và giải quyết mâu thuẫn, thành ra cứ tích tụ rồi bạn chồng bùng nổ, đòi ly hôn. Chứ lẽ gì mẹ vợ nói dăm ba câu mà đến mức giận không thèm ngó nghiêng con đẻ mình?

wic

Bố ai mà hiểu được bà enjoylife. Tôi nghĩ lão chồng có thể ko định li hôn mặc dù cũng uất ức. Vợ tuyên bố về mẹ đẻ lão ý cũng ừ kiểu xem vợ có làm ko chẳng hạn (trong bụng nghĩ vợ phải hiểu câu chuyện chứ, dở hay sao mà cắp nhau về nhà ngoại lúc này), mà con vợ ngây ngô trong sáng nên thấy chồng ừ về luôn.

Chồng thì nghĩ à con vợ nó thách thức mình, mình bảo nó về nội thì nó ko chịu, nhà nó có coi nhà mình ra cái quái gì đâu, v.v.. rồi uất ức tới tận cổ. Đã thế ông mày biến. Mày về nhà nội thì về ko thì giải tán. Tao ko muốn dính gì tới nhà mày nữa. Thế chẳng hạn.

Câu chuyện nó có nhiều khả năng. Cơ mà bạn khanhjun ko kể được cho đàng hoàng khách quan đầy đủ nên chị em cứ thi nhau làm thầy bói thôi.

FMGN

Case này mình ko nghĩ là để bụng mà là vượt quá ngưỡng chịu đựng. Ranh giới chịu đựng của mỗi người khác nhau, nhà bạn khanhjun đã xúc phạm thế nào để MC lên chăm con dâu đẻ mà phải về ngay hôm sau, bạn chồng thay đổi thái độ ngoắt 180 độ.

Các bạn trẻ dạo này nhiều ca có bệnh chung là thiếu tôn trọng mình và đối tác 1 cách trầm trọng. Khoan hãy nói cao xa đến việc yêu đương, hãy học bài học cơ bản nhất, các bạn, bố mẹ các bạn KHÔNG CÓ QUYỀN xúc phạm đến người khác. Hậu quả là khôn lường, đừng hỏi tại sao

enjoylife

Về cơ bản, tớ đồng ý. Nhưng, tớ cũng mong bạn tách bạch, đừng vơ “bố mẹ” vào.

Vì sao? Bản thân mình chỉ có thể control được bản thân mình mà thôi (nhiều khi còn chả được nữa là). Các bạn chỉ có thể học bài cho mình thôi, chứ đâu có học giùm bố mẹ được?

H&T

Ôi quả thật chán ngán với các ca “chúng em yêu thương nhau….năm, chúng em rất hiểu nhau…bla bla” rồi đùng phát “chúng em chia tay nhau mà không hiểu nguyên nhân luôn”

Mấy bạn nữ cần tỉnh táo lúc chửa đẻ dùm cái, không phải trường hợp nào cũng giống trường hợp nào và nhất là chửa đẻ cũng theo cơ địa. Cũng như không phải ông chồng nào cũng giống ông chồng nào khi vợ đi đẻ.

Lúc tớ đẻ đứa đầu xuất viện về nhà được 1 bữa thì nhà toàn kiến, chồng bảo dời lên gác xép để xịt thuốc kiến. Mẹ tớ thì kiêng đúng kiểu miền Trung nên bảo là “bảo chồng bế lên” chồng tớ nghe xong bảo “để đi kiếm cái cẩu” Tớ nghe xong thì bảo “76 ký như voi để con tự lên” Má tớ càm ràm bảo là không kiêng khem sau này hối hận. Tớ bảo “má yên tâm đi, con mà kiêng thì sống 80 tuổi, không kiêng giảm thọ 5 năm sống còn 75 tuổi. Mà sống 75 tuổi vui vè nên má đừng lo”

Lại có chuyện Má tớ bảo về ngoại ở để má chăm cho kỹ, chồng tớ bảo tớ “bảo Má viết giấy ký vào có chuyện gì chịu trách nhiệm” đại loại là ông ấy không muốn cho về muốn ở đây. Tớ thì tớ nghĩ có chồng chồng lo không việc gì để Má và chồng không vui nên tớ bảo má tớ “thôi con ở trong này chồng con đi làm về chăm con thấy con cho tình cảm, còn muốn chăm sao má cứ chỉ con bảo chồng làm ”

Vậy đó, cũng lắm chuyện lắm nhưng tớ cứ lớt phớt cho xong chứ kể ra chi li thì các bạn nhảy đỏng lên “trời ơi sao khổ thế, nhục thế”

Buu

Mình nghĩ chồng bạn khanhjun mâu thuẫn với mẹ vợ trước rồi , căn bản là không hay chạm mặt thì không sao , nhưng đến lúc vợ đẻ thì cả 2 bà đều có mặt ở đấy nên tìm cách tránh hẳn mặt bà , có mặt bà mẹ vợ là anh ta chuồn . Chi tiết bật cả máy ghi âm lên , thì có nhẽ là việc nó đã có tiền lệ rồi , và anh ta RẤT ĐỂ BỤNG cái tiền lệ đó nhé . Bà chửi con rể quàng sang cả thông gia đã 2 lần thì những câu động chạm con rể chắc nhiều vô số và bạn vợ coi nó như muỗi không thèm để ý , chứ chồng bạn thì nó ghi sổ thù lâu rồi .

Lý lẽ thông thường là vợ đẻ có thể coi như không , kể cả có NT3 coi vợ như rác , nhưng việc nhìn mặt con mới sinh là việc thằng nào cũng muốn , chả có nhẽ anh chồng bạn khanhjun lại chả buồn biết mặt mũi con mình ra làm sao ?

Còn nếu luận về tâm lý , mỗi người đều có 1 cái line của sức chịu đựng giới hạn . VD như mình , vợ chồng có thể cãi nhau , sao cũng được , chồng có thể cờ bạc rượu chè , việc gì cũng có thể giải quyết , nhưng đừng bao giờ động đến bố mẹ mình , mình sẽ coi nhất là bét , chồng thì chồng mà không chồng thì thôi . Chồng mình biết rõ cái line nó nằm ở đâu và không bao giờ bước vào vùng cấm kị đấy .

Bạn khanhjun có thể thấy chuyện mẹ bạn nói chả có gì , nhưng nó chỉ không có gì với bạn và gia đình bạn thôi , còn nó có như thế với chông bạn không ?

Nói thêm là , nếu cảm thấy chồng là người không chấp nhận được sự xúc phạm tới gia đình, thì bạn phải bằng mọi cách tránh cho nó xảy ra , như thế là bạn bảo vệ hạnh phúc của bạn . Còn nếu bạn bảo , mẹ muốn nói gì mẹ nói , mình không cản được , mà nói thì nói rồi … thì tức là bạn phó mặc hạnh phúc gia đình bạn , con bạn , vào tay mẹ bạn rồi . Mà phó mặc rồi thì nó ra sao do người khác quyết , bạn không được quyền kêu .

Bằng cách nào hạn chế việc mẹ xúc phạm chồng mình ? VD , nói với mẹ là , mỗi người có cuộc đời của riêng mình . Chồng con do con chọn , con chưa kêu thì bà đừng kêu hộ , như thế nhiều khi làm cho con khổ hơn đấy ạ . Trưởng thành cả rồi , có phải học sinh đâu mà phạm lỗi viết sổ gửi về cho phụ huynh ? Mẹ bạn chửi thẳng mặt chồng bạn , kể có chửi thế nào thì cũng phải nghe , nhưng mà nhé , quàng trách nhiệm , chửi ké sang cả bố mẹ người ta , thì … , em có thể hiểu được phản ứng của bác CuTun .

Còn tất cả những việc sau đó , việc anh ta thờ ơ con cái và vợ , đều có thể hiểu là anh ta đã quyết sẽ bỏ vợ , giọt nước vừa rồi đã làm tràn li . Vì sao ? vì vợ không hề nhìn thấy cái sai của mẹ vợ  Vợ không cho rằng như thế là 1 sự xúc phạm nặng nề đến gia đình chồng và chồng , bởi nếu có , thì hẳn phải có câu nói hoặc tác động gì đấy đến mẹ vợ. Và như thế tức là vợ đứng cùng 1 chiến tuyến với mẹ vợ .

Rồi sau đó khi tình hình còn chưa được giải quyết ,mâu thuẫn còn nguyên xi , anh chồng đề nghị vợ con về nhà chồng , thì không , cô vợ lại le te chạy về nhà đẻ . Chấm . Hết.

Mà nghe cái điệu vợ chồng con gái mềnh cãi nhau ( do mình gây ra ) , đòi bỏ nhau , mà bố mẹ vợ gật đầu cái roẹt , còn hậu thuẫn đâu ra đấy thế kia , thì mình đoán là anh kia trước giờ cũng khổ sở với nhà vợ không ít .

xz

Khanhjun

2 vợ chồng em lấy nhau sau 7 năm yêu nhau. Cuộc sống vợ chồng không tránh khỏi những lúc xô bát xô đũa.Tính em hay nghĩ ngợi, hay tủi thân nhưng rất bướng.Vợ chồng em bằng tuổi nên em cũng không nghe lời chồng mấy. Nếu giận dỗi thì em chỉ im lặng thôi rồi lại tự mình đi làm lành. Trước anh ấy không để mật khẩu các tài khoản nhưng rồi cái tính tò mò của em nó trỗi dậy. Thi thoảng đọc được tin nhắn này nọ em hay hạch sách rồi nghĩ ngợi, vợ chồng hay cãi nhau nên anh ấy bảo từ giờ cấm đọc.
Trước khi sự việc xảy ra, anh ấy vẫn đối tốt với vợ con. Những lúc ở nhà thì cùng vợ làm việc nhà, lúc em bầu bí cũng chăm lo cho em: thấy ai nói cái gì tốt cho bà bầu là về làm cho vợ ngay, đưa em đi làm hằng ngày; cuối tuần thi thoảng đưa vợ đi chơi. Tuy nhiên vợ chồng em thì tiền chồng đi làm không bao giờ đưa cho vợ.Em có cảm giác không thoải mái khi nói về vấn đề tiền nong vì chồng em lúc nào cũng nghĩ là tiền trong gia đình là chồng phải giữ.Mà cứ nói về vấn đề này là vợ chồng em lại cãi nhau.
Khi mẹ em nói chồng em, em không bênh chồng được 1 câu nào cả. Chỉ 2 vợ chồng ngồi nắm tay nhau thôi. Em cũng nói với anh ấy là mẹ nóng nên nói vậy chứ không có ý gì. Đây là lý do mà chồng em nói là em không đứng về phía anh ấy.
Còn khi thấy thái độ của chồng cư xử với mẹ mình thế em đã nói chuyện với chồng. Em cũng nói dù sao mẹ cũng là mẹ em, dù giận mẹ nhưng anh đừng cư xử như vậy. Nhưng chồng em vẫn giữ thái độ vậy. Em cũng tỏ thái độ không cần với chồng luôn.Hai vợ chồng em việc ai người đó làm.Con thì mình em chăm.Đêm hôm nhờ anh ấy trông con thì anh ấy lại nói ở nhà có mỗi việc trông con thì mệt gì, anh ấy còn phải đi làm.Có phải có mỗi mình em đẻ, em sinh con đâu.
Em biết mình là người đứng giữa câu chuyện nhưng lại không những không làm gì lại đẩy mọi chuyện phức tạp lên. Chính thái độ của em đã làm chồng em cư xử như vậy.Giá kể như lúc đó em quan tâm tới chồng hơn, bế con về nội hay nhờ bà nội lên chăm thì chắc mọi việc không tới nỗi như vậy.
Chính em cũng không hiểu nổi sao chồng mình lại cư xử như vậy,chuyện cũng chẳng đến mức to tát và cái nữa là vợ chồng em cũng chưa bao giờ cãi nhau đến cái mức là quá sức chịu đựng, giọt nước làm tràn ly.
Em không hề phụ thuộc chồng về kinh tế nên nếu ly hôn thì cũng không vấn đề gì. Chồng em cũng nói sẽ có trách nhiệm với con cái.
Còn giờ em vẫn muốn giữ gia đình chị ạ. Bảo mẹ em xin lỗi thông gia thì không bao giờ có chuyện đó
Trước em bế con đi tìm chồng mà chồng không thèm gặp, nói chuyện về cho con về nội thì dọa bắt con của em.
Em còn chả tin được, chả thấy câu chuyện của mình logic, bản thân em còn không giải thích nổi thì các chị thấy nó lủng củng và vô lý cũng phải ạ.hic
Em gọi điện về ông bà nội thì ông bà không nghe điện thoại của em. Nhà chồng em thì từ khi có chuyện là tất cả họ hàng nội ngoại bên chồng đều nhất nhất đòi bỏ. Chồng em là người nghe bố mẹ nên cũng bị áp lực từ gia đình nhiều.[/su_expand]

SN

Em làm ơn nhớ lại rõ cho chị “không tránh khỏi” là theo tần suất 1 lần/ ngày hay là như thế nào.
Chứ giờ em vẫn khẳng định chồng em yêu em nhưng:
1. Tiền nong thì không đưa cho em, động đến là cãi nhau.

2. Điện thoại thì cài hết mật khẩu, cấm em động vào.

3. Con từ lúc đẻ ra giờ 3 tháng không đoái hoài chăm lo, đầy tháng cũng ko thèm ngó. Vợ chủ động bưng con đến tận nơi vẫn xua đuổi không muốn gặp.

4. Mở mồm ra là đòi li dị, và chủ động xúc tiến hết mọi giấy tờ

5. Chắc chắn có nhiều chuyện nó đi kể lể với cả họ nhà nó mới đến mức cả nội, ngoại, nhà chồng nều nhất trí cho nó bỏ em, bỏ cả con em.
Bỏ em vì bản thân em quá tệ, không xứng là vợ chứ chẳng phải vì mẹ vợ. Nó cưới em chứ có cưới mẹ vợ đâu mà bảo vì mẹ vợ. Khéo nó có vợ con sơ cua rồi ý chứ.

Nên em có muốn giữ cũng chả giữ nổi, vì sự thật là em chả hiểu quái gì chồng em cả. Em không định vị được hôn nhân của em thực sự đang rơi vào tình trạng nào.
Và nẫu ruột nhất là chồng em CHÁN em. Nó muốn bỏ em vì CHÁN em, còn chuyện mẹ vợ chỉ là cơn gió xô đổ cái túp lều rách mà em tưởng là biệt thự mà thôi.

Chị chính thức bó tay với case nhà em, khi em bảo em giữ gia đình nhưng em chẳng làm được gì cả, mẹ em cũng chẳng giúp gì cả, và cả đại gia đình nhà chồng em cũng chẳng muốn thấy sự xuất hiện của em nữa.

Giờ ngoài việc cùn, cù nhầy bầy bựa, không ký, không lị dị không gì hết thì biết làm sao.
Khéo 1-2 tháng nữa chồng em cưới vợ mới, vợ mới có bầu em lại ớ hết cả ra cũng nên

Ngày xưa cũng có một vụ tương đối to mà dưới lăng kính của mẹ đẻ tôi, chồng tôi không thương vợ, yêu con. Khi lão già xuất hiện, bà già mặt rất kiểu bề trên bảo:
+ Bây giờ 2 vợ chồng mày có mặt đông đủ ở đây rồi mẹ phê bình thằng X, mày như thế là không được. Vợ nó đang abcd…. thì lúc này là lúc cần sự có mặt của con nhất.Chúng tao già rồi, có phải lúc nào cũng sẵn mà theo hầu chúng mày đâu. Không thể hiểu nổi bây giờ chúng mày vợ chồng với nhau kiểu đ.éo gì.

Lão già mặt tím bầm, quay lại nhòm mặt mẹ vợ cười nhẹ bảo “Vầng, vợ chồng con kiểu đấy mẹ ạ” rồi phủi đít đi hút thuốc.

Bà già mình lại đứng nhảy nhót vì con rể hỗn quá, láo quá. Mình phải dập bà ngay:
– Mẹ nói anh ý nặng lời thế lần sau anh ý cho hết vợ chồng luôn để bà khỏi thắc mắc”.
+ Chồng thì thì chồng chả chồng thì thôi, việc đúng thì phải nói – Bà gào lên

– Vâng, việc đúng thì nói rồi, nhưng nói xong con rể nó bỏ đi luôn thì con gái mẹ khổ chứ ai khổ. Mẹ nói mà cả nó, cả mẹ cùng bực tức, con thì chịu khổ thì mẹ nói làm gì.

Bà lại gào lên “Con mất dạy, mày chỉ biết thằng chồng mày thôi, từ nay đừng bao giờ gọi mẹ mẹ với tao nữa nhá”.

– Con vẫn phải gọi chứ ạ, gọi nhiều là đằng khác. Thôiiiii, mẹ biết thừa tính anh ý rồi, gì thì gì nó cũng là thằng con rể, có phải con trai bà đâu mà bà mắng nó xơi xơi thế. Nhất là cái giống thích nịnh kinh hồn nữa. Mẹ đẻ anh ý còn chưa bao giờ dám mắng anh ý như mẹ đâu.

– Mẹ đẻ nó không dám dạy nó thì để tao dạy nó.
– Thồiiiii, tự nhiên tự lành mẹ mua việc vào người làm gì cho khổ ra, kệ nó đi. Lần sau thấy con rể cứ gật đầu chào, cười là xong, khỏi nói nhiều khát nước…..

Và mẹ tôi phải tự điều chỉnh dần đấy, lúc vui bà rất EQ, nhưng có những lúc tăng xông cáu bẳn bà cũng muốn cắt cổ con rể chứ chả đùa
Nên mình phải nắn chỉnh bố mẹ mình cho sớm he he

Memime2009

Em đoán chắc chồng Khanhjuncó bồ nên gặp chy cái mới sẵn sàng quyêt liệt đòi chia tay vậy chứ? Trc ở mục tâm sự cũng có topic vc mâu thuẫn xong tức lên đòi li dị thế là lão kia nằng nặc làm thật, sau làm đủ trò mới moi ra có bồ nên bảo sao dứt khoát thế.
Bạn cũng nên chuẩn bị sẵn tinh thần…

enjoylife

Có, Dab ạ, tôi vẫn nói ở các pot trước là mình là người ở giữa, cần điều chỉnh và giúp cả 2 bên hiểu biết lẫn nhau ..v..v đấy thôi. Nhưng mà bạn gì í nhỉ? FGMN hô lên hoành tráng là phải học phải học thì ở đây tôi đề nghị bạn í mềm lại, ta chỉ có thể góp ý và điều chỉnh dần thôi, nếu gặp bà ko điều chỉnh được thì ta tránh tạo ra hoàn cảnh thôi (của đáng tội, mẹ bà khéo bỏ xừ ra í Dab).

Còn nếu khi sự việc xảy ra, thì ko thể vì nói rằng bố mẹ cô/anh ko chịu học bài đấy, là do cô/anh ko chịu dạy, ko chịu giúp bà học, or cô/anh chịu luôn hậu quả đi được…

Có bà nào ghét MC mà suy ra bỏ luôn chồng con ko? hay vẫn là, uh MC thế nhưng mà thương chồng nên abc…

P/s: tôi thì ko phải làm trung gian nhiều để giải quyết hậu quả tức thời giữa mẹ tôi với chồng, nhưng mà tôi cũng cứ phải tranh thủ kể tốt cho chồng nhiều thứ, giải thích nhiều thứ để mẹ tôi hiểu là con rể nó coi vậy đó chớ nó yêu thương con bà nhắm nhắm…còn giữa MC với con zai bà nữa chứ, có hôm MC gọi điện thoại thút thít với con dâu, con bảo nó, đừng có cáu gắt mẹ…, cò hôm phải tỉ tê với mẹ mình, là mỗi lần con về nội, MC mua gì nấu gì….v..v.v..v (nhưng mà mình chỉ cố thôi, chứ mình cũng chả kiểm soát được và không thể chịu trách nhiệm 100% được. Ta chỉ bắt ta học và chịu trách.nhiệm về hành vi của.ta mà thôi.)

tranthuynguyen

Em nghĩ hoàn toàn chính xác. Người vợ ở giữa nên điều chỉnh các mối quan hệ giữa các bên. Nếu không điều chỉnh được thì phải tránh tạo ra hoàn cảnh.

Nhiều khi em cũng phải là người hòa giải giữa mối quan hệ chồng với mẹ chồng. Chồng thì thẳng tính, nhiều khi chẳng kiêng nể gì, dù là bố mẹ đẻ. Em lại phải lựa lời, không bà lại tự ái. Hic hic

FGMN

Bản thân bài học nằm ở nội dung của mệnh đề. Nếu bạn học và nhận thức được rằng “bố mẹ bạn cũng ko có quyền xúc phạm chà đạp người khác“, bạn sẽ có hành xử đúng đắn và phù hợp. Bạn hãy đọc hiểu đúng ngữ nghĩa mà tớ muốn truyền tải, ko có chỗ nào nói bố mẹ phải học cả.

Dombeo

Hic thế có ai như nhà em không nhỉ, nhiều khi em hơi bị khó chịu vì sự quan tâm thái quá của mẹ em tới con rể???
Nhiều khi bà quan tâm và nịnh con rể hơi phô ý.
Ví dụ cứ gọi điện cho em là hỏi con rể ở nhà hay đi trực, đi trực từ bao giờ đến bao giờ, bao giờ về, về thì có về quê không.v.v hỏi rất chi tiết và tỉ mỉ và lần nào cũng thế, làm em hơi..bực mình.
Cứ về quê là y rằng làm các món mà con rể thích, khen con rể lắm lắm.

Đành rằng em biết bà làm thế là để con rể yêu thương con gái mình, con gái mình quả có hơi lởm, nhưng có cần thiết phải quan tâm thái quá không? Con gái bà cũng có những giá trị riêng chứ
Hay là chính em mới có vấn đề nhỉ?

xz

SN

@ dombeo: động viên bà quan tâm con rể nhiệt tình vào, miễn là đừng nhét giun vào mồm nếu nó thích ăn táo

Mẹ chị mà thấy con rể về là cứ hải sản mà phang, ghẹ hấp, mực hấp…v…v…, ui giời 2 mẹ con yêu nhau tíu tít. Cứ xong việc là con rể rút ví tẩm bổ bà.

Nhưng nếu yêu con rể làm nồi lẩu dù có bào ngư vi cá thì mặt thằng con rể vẫn như khỉ ăn ớt, vì nó sợ nóng

Em chỉ cần mồi cho mẹ em mọi thú vui, sở thích của chồng, đồng thời mồi lại cho chồng mọi thú vui, sở thích của mẹ, mình ngồi rung đùi hưởng lợi nhìn họ chăm nhao

meminmon211

Em phải công nhận là chồng bạn ấy hoặc là 1 công tử được chiều chuộng, giận lẫy cả nhà quen thân nên không nghĩ được tới vợ tới con khi vợ đẻ con thơ như thế, 2 là thuộc diện có gì đó bên ngoài mới thờ ơ được thế, còn 3 là tình yêu của các bạn ấy quá của nhạt cho nên không có cái thương nằm trong cái bạn ấy gọi là yêu, chứ em cũng sinh nở, chồng cũng thuộc diện vô tâm, công tử đấy, nhưng mà cái quần chip vợ đẻ xong còn hỏi để giặt hộ cơ.
Mà cái yêu hay không, có bồ hay không, em nghĩ có thể cảm nhận được chứ đâu nhất định phải có pass zalo, email hay là facebook gì đâu.
– Và em cũng đồng ý câu của mẹ đẻ bạn ấy là câu quá động chạm. Bà xem lại con bà, í là gì, ý là con tôi không ra gì, bà trả rể à mà phải xem lại. Em rể em chỉ cần vừa cười vừa kể tội vợ với bố mẹ đẻ em là em đã vừa cười vừa bảo, thế giờ ý chú sao, chê vợ không ngoan nên tố với bố mẹ vợ hay bảo bố mẹ dạy lại hay thế nào, rồi cười hề hề nhưng em cũng không thích ai động vào nhà đẻ đâu, mẹ chồng mắng chửi con dâu tẹt ga, vì tội con làm con chịu, nhưng cứ động chạm kiểu như mẹ bạn này là em cũng tự ái đùng đùng ngay được đấy. Dựng vợ gả chồng cho rồi, thấy ngon lành rồi nhào vô rồi, giờ lại kêu xem lại là xem thế nào, con nhà ai chả vàng chả ngọc, đành là nó cư xử k đúng, thì nói thẳng nó như người lớn dạy dỗ con trẻ đi, lại vơ thông gia vào mà nói làm gì.
Trong khi ấy con vợ chỉ nghe cũng chả đỡ lời cho câu nào (ví dụ như à tại con mà, con thấy có 2 bà, anh ấy hỏi có cần không thì con xua đi làm chứ anh ấy cũng định ở lại bla blo, thì có phải không tới cái nước này không?)
(Thôi em té đây, nhà EQ cho em học được nhiều phết, lúc nào em ăn cắp được giờ làm sẽ ngoi lên báo cáo thành tích :P)

Buu

Nói chung chuyện nhà khanhjun nó là tổng hợp của nhiều thứ .
Nhà vợ không ưa con rể , hay có lời nói động chạm . Vợ vô tư như con dế , không để ý đến tâm trạng của chồng , nó bức xúc tới nỗi ghi âm lại mang cho bố chồng nghe làm bằng chứng để bỏ vợ . Nhà chồng ít có thiện cảm với vợ . Chồng sẵn chán rồi nhưng vợ vẫn chả biết gì , nó nhìn thấy thế nó lại càng bực hơn .
Tiền nong chồng để làm gì vợ không biết , có sự tham gia của bên thứ 3 nào đó không cũng không rõ .
Chỉ 1 cái vấn đề thế này nhé , bạn bảo mẹ bạn bực mình lên nói vậy chứ không có ý gì , và bảo chồng mẹ như thế nào cũng là mẹ , không nên tỏ thái độ với mẹ như vậy . Bạn dùng lý do “bực mình” để bao biện cái việc là mẹ bạn cư xử rất .. khó mà chấp nhận được , rằng bà “không có ý gì” , rồi đẩy lỗi sai cho chồng khi cư xử với bà như thế ? Nghe thôi đã thấy cái lý luận cãi bướng nó lồ lộ ra đấy rồi .

Đúng theo kiểu nhận lỗi : em xin lỗi vì đã làm thế trong cơn bực tức , NHƯNG , em bực như thế là vì anh đã abc , xong rồi xyz , rồi thì bla bla ….

Đại loại là chuyện nhà bạn nó là 1 cái cốc sinh tố , giờ bỏ thêm vài cục đá hơi bị to thì nó tràn ra ngoài .

Còn mà ý , có NT3 hay không đâu có quan trọng , khi mà vợ chồng tư duy trật lất với nhau , giao tiếp và xử lý tình huống dở ẹc , thì có NT3 hay không có NT3 , hôn nhân nó vẫn chán và dễ đổ vỡ như thường ah .

dombeo

Khiếp chị Dab ơi, mẹ vợ nịnh con rể như mẹ em hơi phô, đến em nghe còn thấy hơi..ngượng, bây giờ lại tiếp thêm nhiệt cho mẹ em nữa thì..hic. Chàng rể nhà em ra ngoài, về nội thì bị chê tơi bời, chỉ có về nhà ngoại chàng mới được bốc lên mây. Chả thế mà về ngoại thì chăm chỉ lắm, ai nhờ gì cũng làm, không nhờ cũng băm bổ đi làm, về quê nội là tót đi chơi.
Nhưng bây giờ bạn ý bắt đầu không thích về ngoại rồi, bắt đầu chán bố vợ rồi, kể xấu bố vợ với vợ, của đáng tội những điều bạn ý nói đều là những điều em bức xúc về bố, thế mới ..buồn rầu, vì em không có lý do gì bênh bố mình cả. Đúng là xa thơm gần thối nhỉ

khanhbumbin

Ôi đọc case nhà Khanhjun, mình nghĩ chồng mình đã trẻ con nhưng phải gọi chồng bạn này bằng cụ. Sợ thật. Chồng mình đã động tí thì dỗi, nhưng sau nhiều chuyện thì cũng hiểu là chúng mình cần nhau yêu nhau thì khó, chứ ghét nhau thì dễ lắm nên cũng đỡ nhiều rồi.
Nếu là mình thì mình sẽ về nhà và tìm giúp việc. Con 3 tháng thì mẹ con chăm nhau được rồi, lên ổn định cuộc sống tìm giúp việc rồi chuẩn bị đi làm là vừa. Chứ tuyệt đối đừng mò về nội ở, nó đi tối ngày bỏ lơ mình với con, ông bà nội lại cạnh khóe chuyện mẹ đẻ nữa thì xì trét chết ah. Rồi về đấy ở, đến lúc muốn ra ở riêng thì khó bằng giời. Chỉ về nhà mình thôi. Vợ chồng gặp nhau nó cũng dễ xử lý hơn. Mỗi bên nhún một tí chắc là ổn ngay í mà

Khanhjun

Các chị ơi, quay lại case nhà em giúp em với ạ.
Em đã đọc và suy nghĩ về các ý kiến của các chị. Đúng là chuyện tình cảm của vợ chồng em đã nhạt mà em lại không đủ tinh tế để phát hiện ra, cứ ngô nghê cho rằng chồng vẫn yêu mình tha thiết. Đã yêu thì phải thương chứ đến cái mức vợ ốm nằm viện không hỏi han gì thì đến tình thương cũng chả có

Có chị nói vói em rằng bố mẹ em không ý kiến gì khi vợ chồng ly hôn thì trước chồng em cũng gặp nhiều sóng gió với gia đình em thì không phải vậy đâu. Bọn em cũng mới kết hôn được 1 năm, dù không thích con rể nhưng bố mẹ em chưa thể hiện ra mặt lần nào. Nhà em ở Thái Nguyên, chồng ở Thái Bình và bọn em đều công tác ở Hà Nội. Từ khi kết hôn, số lần về nhà em của chồng em chỉ đếm trên đầu ngón tay vì công việc của anh ấy rất bận và lần nào về cũng chỉ trong ngày rồi đi ngay. Cũng không có va chạm gì để nói là bố mẹ em gây khó dễ hay cạnh khóe hay tỏ vẻ khó chịu với con rể cả.

Còn về việc bố mẹ em không ý kiến gì khi vợ chồng em nói ly hôn thì vì bố mẹ em thấy hành động của chồng em là hèn, là trẻ con, là đàn ông mà không bảo vệ được gia đình, cứ cho là lỗi ở mẹ em hết thì cũng không thể bỏ vợ, bỏ con, không nom dòm gì đến con từ lúc đó đến giờ. Bố mẹ em cũng nói người đàn ông như vậy không thể làm chỗ dựa cho mẹ con em được.Không những thế nhà chồng em cũng không quan tâm, không hỏi han gì đến cháu nội cho dù cháu là đích tôn (chồng em là con 1 và là trưởng họ)

Những việc chồng em làm có thể nghĩ là do quyết tâm bỏ nên mới phũ thế. Uh thì bỏ vợ vì chán vợ, vì em không xứng là vợ và chỉ cần con nhưng chỉ nói mồm thế còn chả làm được gì cho con. Trước em không gửi ảnh con còn nhắn tin chửi bới em là tước quyền làm bố của anh ấy trong khi chính bản thân anh ấy không đi gặp con, chả ai cấm đoán hay cản trở việc anh ấy thăm con cả. Anh ấy nói chỉ gặp con khi không có mẹ em và còn đề nghị em bế con ra ngoài cho gặp khi anh ấy lên nhà em chứ nhất định không vào nhà. Em không đồng ý.

Còn gia đình, họ mạc nội ngoại nhà anh ấy trước rất quý em. Chỉ từ khi có chuyện và em thay vì về nội lại quay ngoắt về ngoại thì họ mới có thái độ vậy.Bảo em là coi thường nhà họ, con gái lấy chồng phải theo nhà chồng chứ nhà đẻ gả đi rồi là hết chuyện. Giờ em cũng thấy mình ngu khi chưa gì đã le te về nhà rồi ạ

Giờ em hằng ngày vẫn nhắn tin, gửi ảnh, kể chuyện con cho chồng (chỉ nói về con thôi). Em biết chồng cũng yêu con vì bình thường chồng em quý trẻ con lắm, thấy đứa trẻ nào cũng xoắn xuýt, ôm ấp, chơi đùa huống hồ lại là con mình. Sáng nay anh ấy bảo em là cho con về thăm ông bà nội. Em cũng chưa ý kiến gì cả và cũng không biết phải làm sao.

Thứ nhất là vì nhà chồng em từ khi cháu sinh ra đến giờ cũng không hỏi han gì tới mẹ con em cả, trước em gọi điện xin cho mẹ con em về thì ông bà từ chối bảo hỏi chồng em. Còn nếu cố tình đưa về thì nghỉ việc ở nhà chăm con hoặc để con ở nhà cho ông bà rồi muốn đi đâu thì đi.Chuyện vợ chồng thì tự giải quyết với nhau. Thi thoảng em có gọi điện về nhưng không ai nghe máy.
Thứ nữa là gia đình nhà em.Bố mẹ em đang sẵn không có thiện cảm với chồng và gia đình nhà chồng( trước khi lấy bố mẹ em đã phản đối nhiều vì hoàn cảnh 2 gia đình khác nhau,nhà chồng không có điều kiện, chồng em lại không có công ăn việc làm ổn định còn em thì đang làm giảng viên đại học…nhưng em quyết lấy nên bố mẹ mới đồng ý. Chuyện này chồng em không biết vì em cũng tôn chồng em lên cho bố mẹ yên tâm nữa), giờ lại thấy con cái mình khổ ( cho dù lỗi có là do mẹ em đi nữa) thì cũng không thể cho em đưa con về đó được. Mẹ em lại có tiền sử bệnh tim, huyết áp nữa. Có muốn về cũng không biết phải nói như nào cho bà hiểu được.
Cái nữa là kiểu cách, thái độ của chồng em vẫn như kiểu kẻ cả, nói cho con về nhưng lại nói kiểu ” Dù không là vợ chồng nữa nhưng cháu vẫn là cháu ông bà”, ” Cho con về thăm ông bà được không”.
Lúc cho con về ngoại xong em cũng suy nghĩ nhiều lắm, cũng thấy mình sai, cư xử thiếu hiểu biết, cũng van xin chồng nghĩ lại vì con, chả ăn chả ngủ được. Rồi lại thấy chồng thờ ơ, coi mình chả ra gì thì đến giờ em cũng thấy nhẹ nhàng hơn rồi. Em mà cứ tự hành hạ mình thì chỉ có con em khổ, em khổ. Chồng thì chồng chứ chả chồng thì thôi. Em cũng eck cần. Nói vậy chứ nhiều lúc vẫn suy nghĩ phết ạ. Đâu có phải cứ nói là làm được.
Các chị cho em ý kiến với ạ[/su_expand]

meominmon211

cụ tỉ thì chắc đợi các cao thủ vào chỉ mình chỉ gợi ý bạn thế này: bạn nên xác định rõ mình muốn gì và đi kiên định hướng ấy
1. Thấy chồng và nhà chồng k ổn muốn dừng cuộc chơi thì thôi trăn trở dành thời gian nghỉ ngơi lấy sữa cho con, hồi phục sk rồi tính cuộc chơi mới.
2. Tha thiết quay lại thì nên kể rõ hơn cs vợ chồng bạn từ đây mng bắt mạch xem lệch nhịp ở đâu mà kê đơn, nhạt cũng phảu biết nhạt vì sao mới mong kéo lại. Ví dụ tại sao chồng bạn k ưa bme bạn dù ít tiếp xúc, liệu việc bme bạn chê chồng bạn và cấm cản trc đây có phải bạn kể hết với ch không? Bạn về chơi ông bà chê bôi trách móc gì bạn cũng thấy đúng lên trách cứ chồng không…
mình kể bạn nghe mình sinh bé xong mẹ chồng muốn mình về quê nội mà mình muốn ở HN cho mẹ đẻ chăm chồng mình phải xin phép trước khi sinb, mẹ đẻ phải có lời qua một tí, cũng chỉ ở HN 23 hôm là về nội. 2 tháng sau xin phép ra HN ở tự chăm con, khi đi bà vẫn vui vẻ mà suốt 2 tháng sau đó bà không gọi điện hỏi han gì. Mình tự ái lắm, nhưng nghĩ con là con mình và mình ở bậc làm con thôi thù xoa dịu bà là trách nhiệm của mình mình phải bốc điện thoại khoe con với bà đấy. Cứ tầm 1 2 tuần lại alo khoe con biết abcd lọ chai. Kiên trì thế mà bà cũng chả thèm chủ động gọi bao giờ. Nhưng chồng mình hiểu hết và biết vợ đã rất cố gắng. Nên bạn cứ cân nhắc nếu muốn giữ gd phải xem kĩ nên làm gì và khi làm thì làm cho tới

SN

Này em, chị nói thật, em xem lại em đi, đứng trước gương nhìn thật lâu, thật sâu xem mình có xứng là mẹ, là vợ không. Vì sao ư????

1. Chồng em muốn gặp con, yêu cầu địa điểm gặp không phải nhà em. Vì em không đồng ý ra ngoài nên nó không đến.
Chồng bảo cho con về thăm bà nội, thì em im re chưa ý kiến gì cả, em gào lên em cũng không biết làm sao?
==> Dưới con mắt thằng chồng: em không tạo điều kiện cho con gặp bố chứ không phải thằng bố không muốn gặp con.

2. Em muốn cho con em về nhà nội, em phàn nàn mình gọi điện xin phép thì bố mẹ chồng bảo hỏi chồng – trong khi rõ ràng thằng chồng em bảo em cho con về nội nhé, thì em lại không ý kiến.
Tóm lại em định đổ tội cho ai không cho em đưa con về nội?

3. Em muốn cho con về nhà nội, em phàn nàn vì mẹ em không muốn em khổ, mẹ em bệnh tật nên không biết phải nói thế nào, rồi vì chồng em muốn em về, nhưng ăn nói kẻ cả abcd….nên mẹ không hài lòng.
Em buồn cười nhở, em bảo mẹ vợ chồng con ly dị thì con khổ, con không hạnh phúc, mẹ muốn con sống tốt đẹp thì mẹ để con đưa cháu về là xong.

4. Chẳng qua ý, em cũng đ.éo có trách nhiệm gì với cái cuộc đời em cả. Em không về được nhà chồng vì chồng em bảo em về nhưng ăn nói khó nghe, bố mẹ chồng em không trực tiếp đồng ý mà lại bảo em cứ hỏi ý chồng, và mẹ em thì không muốn.
Tóm lại là sĩ diện chứ gì, muốn chồng phải ăn nói dễ nghe, năn nỉ, rước kiệu đúng không???

Không có đâu nhá. Cả lò nhà nó đồng ý cho li dị rồi, nó đã tử tế mở đường cho em rồi em còn lắm nhọt.

5. Thằng chồng em nó hèn, trẻ con, lởm khởm như nào các chị nói mỏi tay rồi. Và vì em lên nhà EQ xin ý kiến, nên người trực tiếp hành động được chỉ là em thôi, nên chị chỉ tập trung vào em mà thôi, không lại bảo ôi sao chị không bênh em.
Muốn không bỏ nhau thì xách cái mông lên, thu dọn đồ đạc, hẹn chồng mà mò về.
Về rồi tính tiếp.

6. Không muốn làm gì, muốn ngồi im và có ông Bụt xuất hiện thay đổi mọi chuyện, thì cứ yên tâm cuộc đời sẽ chìa cái đơn ly hôn vào mặt (mà có rồi đấy chứ chả phải đợi đâu).

7. Trước đây em suy nghĩ, ngồi im, hành xử như thế nào để chuyện nát đến hôm nay – thì giờ em nghĩ em vẫn ngồi im, vẫn nghĩ, vẫn lo, vẫn đổ tội, hành xử hệt như cũ, ở nhà ngoại thì em sống hạnh phúc????

Sốt hết cả ruộttttttttt!!!!!!!

 

 

 

Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận