huhaha: chán người chồng quá nhiều tật xấu

Huhaha 
Lần trước em vào nhà EQ với tâm trạng vô cùng buồn bã vì chồng say nắng, vì chồng không yêu thương, thì bây giờ em lại vào nhà EQ với tâm trạng chán người chồng quá nhiều tật xấu của mình vô cùng.
Tình cảm của chồng em với em thì giờ rất ổn (từ phía chồng nhé), nhưng từ phía em thì…

– Ưu điểm của chồng em: Không cờ bạc, rượu chè, không la cà đi chơi sau giờ làm. Ngoại tình thì em cũng chả biết, vì giờ chán quá cũng chả muốn biết (nhưng chị nào nhớ em thì biết trước đây đã từng say nắng một con bé rồi ạ), nhưng chắc sau vụ đó thì tới giờ là không. Chiều con (nhưng toàn chiều một cách vô lối). Và em biết là cực kỳ yêu vợ. Cái này thì em chắc chắn ạ.

Nhưng giờ Em thực sự chỉ mong muốn tìm được một lý do nào đó để có thể bỏ chồng.

Miêu tả thế nào về chồng em nhỉ? Một người đàn ông vừa trẻ con, vừa đàn bà (hình thức bên ngoài thì cực kỳ manly bụi bặm nhé), vừa côn đồ, vừa Chí phèo và cực kỳ bảo thủ.

– Trẻ con: Luôn chấp những cái rất nhỏ nhặt cả với con gái của mình. (Em chả biết miêu tả thế nào. Ví dụ như thế này: Rất hay có trò bật hoạt hình lên để dử con, nhưng khi nó vào xem thì quát đuổi nó ra ngoài. Đúng kiểu trẻ con lôi cái kẹo mút ra để dử nhau ấy. Đến bữa ăn cũng thế. Muốn con ăn cơm, và biết nếu nó xem hoạt hình thì nó không ăn. Nhưng cũng lại bật hoạt hình lên nhử nó. Xong rồi lại là những tràng quát tháo, chửi bới). Có kiểu trêu con rất quái thai: Trêu nó đến lúc nó phát tức lên, nó phản ứng lại thì quay ra chửi bới (với những ngôn từ cực kỳ côn đồ và khó nghe) rồi tắt TV ko cho nó xem. Mà chồng em có kiểu trêu con cực dai, lắm lúc em chỉ muốn cầm cái gì đó tương cho chồng em một phát vào miệng thôi. Trêu nó những câu mà không thể nghe nổi: Em xin lỗi trước: Con ăn ..ứt đi, ôi, bát ..ứt của con ngon thế…Kiểu dạng như vậy….Nói chung là nhiều vô cùng tận, em không thể kể hết được. Con mắc lỗi gì thì không biết chỉ bảo sai đúng cho nó, mà chỉ biết quát tháo chửi mắng.

– Đàn bà: Làm tí việc nhà nhưng rất hay tị nạnh với vợ. Có chuyện gì xảy ra là cực kỳ lèm bèm và nói dai. Sạch sẽ đến độ phát bệnh. Con ăn cơm mà rớt ra nhà một tí là lại chửi um nó lên. Lúc nào cũng nhăm nhăm đi quanh nhà xem có cái gì không vừa mắt mình không để quát tháo. Túm lại là như kiểu bị bệnh ý. Con chơi cái gì cũng quát nó, cũng có cái điệp khúc: Mày bừa ra rồi lại đến tay thằng này phải dọn (mà nói thật là nhà em bé như cái mắt muỗi. Dọn của chồng em là tuần hút bụi 1-2 lần. Rửa bát. Giặt và phơi quần áo – Mà cái này cũng khiếp, lúc nào cũng nhăm nhăm đi giặt quần áo, kể cả mới có 1-2 bộ bé tí. Như kiểu để sợ nó là ổ bệnh ý).. Suốt ngày đi lùng xục trong nhà xem có cái gì thừa ra để vứt, nên chuyên đi vứt đồ của em. À đây. Lại có kiểu: Đồ của mình thì giữ cẩn thận lắm, nhưng đồ của vợ thì kệ mother nhà vợ. ĐI chơi, hai vợ chồng cùng để đt ở nhà người ta. Lúc về chồng em cầm mỗi cái đt của chồng em, còn cái của vợ cứ kệ để đấy, cũng chả có câu nhắc nhở.)

Rất hay than thở, việc nhọc đến thân một tí là than, là quát. Cái gì của mình mua hay mình làm thì quý lắm, to tát lắm. Nhưng của người khác mua hay người khác làm thì chồng em coi như đinh rỉ ấy.

Ngày trước còn đưa tiền đi chợ cho em, nhưng có một dao cách đây mấy năm em ở nhà một thời gian thì tuyệt nhiên không đưa tiền nữa. Và tới tận bây giờ tự quyết định việc chi tiêu trong gia đình (tự đi siêu thị…). Một tháng chi cho gia đình tầm 4 triệu, nhưng lúc nào cũng cảm giác như to lắm. Em tính lì nên cũng kệ. Chồng em không đưa thì em cũng chả hỏi. Cho chồng em tự chi tiêu. Tiền em thì em tiết kiệm.

– Côn đồ: Cái này thì nó thể hiện rõ vô cùng: Cái gì không vừa ý là mở miệng ra chửi. Đập phá đồ. Đánh vợ (Một lần ngồi trêu con gái. Trêu nó nhiều quá, nó tức. Em mới đập tay vào chân chồng em. Chồng em quay lại phát con bé con nhà em rõ đau. Cứ thế, em đập vào chân chồng em cái nào thì quay ra đánh con em cái đó. Em tức quá mới nói: Anh đàn ông gì mà chả ra đàn ông, cứ như trẻ con – công nhận là em ngu khi nói thế. Thế là đánh em một trận thừa sống thiếu chết luôn. Đánh xong nói: Mày làm vợ mà mày dám đánh tao à? (Ý là tao đánh mày vì mày dám đánh tao ý ạ). Hôm sau em đi khám thì bị thủng màng nhĩ (thời điểm đó em vừa đặt tiền mua nhà, lại đang làm thủ tục vay ngân hàng. Nên không muốn li hôn. Giờ mới thấy ân hận).

Đứa trẻ con cùng khu (một thằng bé 3 tuổi) khóc nhè thì đứng trong nhà chửi nó là khóc như thằng đàn bà . Ai làm gì mà không vừa ý mình hoặc không đúng ý mình cũng chửi bới nó (tất nhiên là chửi thì vợ nghe ạ. Chứ trước mặt bạn khéo nhũn như con chi chi). Con chơi với bạn ở ngoài, bị bạn đánh, bạn cào, thay vì dạy con cách tự bảo vệ, hay ra nói chuyện nhẹ nhàng với bố mẹ chũng nó thì phăm phăm ra chửi bới, dọa dẫm chúng nó ầm ĩ lên (như kiểu đầu gấu ngoài chợ giời ý). Vợ nấu cơm mà chả may không ngon hay không vừa miệng, cũng thể hiện thái độ rồi kiếm cớ chửi bới (theo kiểu mượn gió bẻ măng: con ăn vạ thì bảo “Có bữa cơm tối đã đ..éo ra gì rồi mà mày còn lắm mồm à? Mai tao cho mày ăn …ứt cho khỏi khóc nhé)…

– Chí Phèo: Độ giở mặt hơi cao ạ. Vừa nói ngọt ngào đấy, chả may nói gì không vừa ý cái là giở mặt chửi bới luôn. Chồng em bình thường thì ngọt ngào. chiều vợ con lắm. Nhưng cái tính Chí phèo thì chả biết thế nào mà lần. Vừa ngọt đấy nhưng rồi lại chửi được luôn.

– Bảo thủ: Theo kiểu đã ngu còn tỏ ra nguy hiểm ý ạ. Lúc nào cũng cho rằng mình đúng, mình thông mình, còn những thằng khác là ngu hết. Tranh cãi vấn đề gì mình cũng phải là người đúng, người thắng. Nếu bị em vặn lại không cãi được thì lại điệp khúc “Im mother mày mồm đi” và lại một tràng chửi bới. Mình làm thì không sao, nhưng người khác làm là chửi, là sai, là không được. Con thì là con gái, nhưng chuyên có kiểu sờ soạng vợ trước mặt con. Mà nói bao nhiêu lần rồi không nghe. Em cứ tránh thì lại dỗi. Hôm trước cũng thế, con đi ra ngoài chơi, cửa chỉ đóng chứ không khóa, chồng em tắm xong cứ đứng tồng ngồng thế giữa nhà. Con về đột xuát thì lại quay ra quát nó. Chán chả buồn nói.

Nói chung là hiện giờ em không còn một tí tôn trọng nào với chồng cả. Ngồi nghe chồng nói mà lúc nào cũng có cảm giác coi thường trong bụng và không muốn nghe. À đấy, chồng em lại có kiểu thế này: Không biết lắng nghe người khác, nhưng lại rất thích người khác phải lắng nghe mình (nói cho sướng mồm ấy ạ).

Giờ em chả biết làm thế nào nữa cả. Vì nhiều lúc lại nghĩ cho con. Về kinh tế thì e không lo, và cũng không phụ thuộc vào chồng. Các chị bảo em làm thế nào giờ ạ? Bây giờ đến giờ đi làm về là em không muốn về nhà để khỏi phải nhìn mặt chồng em nữa. Chán lắm ý. Đợt nào mà chồng em dỗi em thì em sung sướng vô cùng ý.

Giờ nghĩ cảnh lại phải về nhìn cái mặt ý mà chán. Các chị cho em xin lời khuyên với.

Em cảm ơn các chị.

P/S: Quả tình là em chả biết diễn tả như thế nào nên văn em lủng củng. Các chị thông cảm nhé.

Em cảm ơn các chị. [/su_expand]

Dab Ma I

Chị hỏi thật là khoản xxx chồng em có ngon lành không chứ đọc post của em xong chị tự hỏi nó có gì để em vẫn muốn ở bên????
Vì đặc điểm nào cũng đáng để sút tung đít rồi.

Giờ em muốn:
– Li dị
– Cải thiện hôn nhân
– Chia sẻ cho nhẹ lòng
Để chị em còn biết đường tư vấn.

Còn chị thì chắc sút nó từ 8 kiếp

pretty_sunshine

Chồng quá nhiều tật xấu như vậy mà bạn vẫn bảo tìm không ra lý do để bỏ chồng thì mình thấy lạ quá, chưa kể là còn có cái tội không chung thủy, từng đi ngoại tình nữa chớ. Nói thật, trong cái list này, chỉ riêng vụ côn đồ thôi là quá đủ lý do để nộp hồ sơ ra tòa bạn nhé!

Huhaha
Một người đàn ông vừa trẻ con, vừa đàn bà (hình thức bên ngoài thì cực kỳ manly bụi bặm nhé), vừa côn đồ, vừa Chí phèo và cực kỳ bảo thủ.

Với cả, bạn nói chồng bạn cực kỳ yêu vợ, cho mình xin thêm ít dẫn chứng có tí thuyết phục tí đê, chứ đọc bài bạn chỉ thấy kể chuyện chồng không đánh vợ thì chửi vợ (bonus thêm cả chửi con) thôi, thì không biết, chồng bạn thể hiện tình yêu vợ thế nào? Hay là chồng bạn có cách thể hiện tình yêu với vợ khác với bình thường?

Đồng í với nàng siêu nhân là phải em em cũng sút từ đời tám hoánh rồi í, hông có bất cứ một điểm gì để nuối tiếc luôn. Trừ phi là bạn vợ mới chỉ kể ra được một nửa câu chuyện hia hia

hoviba

Chào bạn Huhaha, tớ đọc thấy bạn liệt kê một lọat tính cách của chồng như : trẻ con, đàn bà, vũ phu, chí phèo với bảo thủ thì tưởng bạn đang kể về bạn Dương Đại Hiệp ở topic Tôi chào thua vợ! – Phần 1 nhưng đọc kỹ thì không phải. Chồng bạn là phiên bản được cải tiến thêm chức năng cực kỳ yêu vợ và liên tục có nhà không phải như bác đại hiệp kia.

Thật sự là tớ cũng không biết nên chia sẻ với bạn như thế nào. Bởi tớ thấy đa phần những người mà đã bảo thủ lại còn kèm theo chí phèo nữa thì khó chiều lắm, chứ chưa nói tới chuyện thay đổi được cách nghĩ của họ. Có khi chỉ đến lúc bung bét hết, hy vọng vài phần là họ sẽ cởi bỏ được sự cố chấp trong cách nghĩ thì may ra mới nhìn nhận được những thiếu sót khác.

Đọc tâm sự của bạn, tớ biết bạn đã cố gắng rất nhiều rồi, và bản thân bạn đã đưa cho mình hướng đi. Giờ bạn muốn qua những cái nhìn đa chiều của mọi người, để củng cố và khích lệ tinh thần trước khi đưa ra quyết định cuối cùng. Nếu thôi nhé … bạn vẫn chấp nhận được một người chồng yêu mình, thật sự thương và có trách nhiệm với con, chiều được bạn ở một số điểm, thì cứ cố cải tổ dần dần. Còn nếu như bạn cảm thấy người chồng đó không còn có ý nghĩa gì với bạn từ tâm tư, tình cảm và vật chất thì nên giải phóng cho mình.

Đời người còn dài, trai tài không thiếu. Chỉ là bạn có đủ bản lĩnh để làm lại hay không? Tớ chợt thấy mẹ con bạn có hình bóng của mẹ con chị Chúy trong topic Lần này để vợ cầm cưa, không cưa được vợ chồng mình giải tán nhớ 😀 .

Tất nhiên mỗi người một hoàn cảnh, nhưng mục đích cuối cùng của chúng ta là đem lại hạnh phúc cho bản thân và con cái. Bạn đã hạnh phúc chưa, và con đường nào đưa bạn tới điều đó. Nếu đi nhầm đường, chúng ta có nên tìm đường khác đi không? Tớ khẳng định là có, dù sẽ phải tốn thời gian và công sức, nhưng vì tương lai con em chúng ta thì không gì là không có thể, phải không bạn.

Chúc gia đình bạn mọi điều tốt lành.

Huhaha

Vâng. Em cảm ơn các chị.
Về khoản xxx thì em nói thật là nhà em chắc 1 tháng/lần. Em ko có nhu cầu đã đành, chán chồng lại càng ko muốn. Cũng may chồng em cũng ko có nhu cầu khoản đó nhiều.

Nhà em lại thuộc dạng cực khắc khẩu. Nói chuyện với nhau đc yên lành hiếm lắm. Nên nhiều lúc về nhà hai vc toàn yên lặng (căn bản nhất là em cũng chán ko muốn nc với chồng nữa).

–> như hai đứa ở trọ chung nhà.

Chị SN có hỏi em: em muốn thế nào? Li dị hay cải thiện tình hình. Quả thật giờ em muốn li hôn. Vì cải thiện chắc chắn khó. Em có thể thay đổi bản thân, nhưng chồng em thì chắc chắn ko thể. Vì tính bảo thủ nặng nề. Ko bao giờ thừa nhận mình sai, dù sai lè lè ra vẫn phải tìm cách đổ lỗi cho thằng khác. Nói người khác thì được, nhưng người khác nói thì không được. (Kể cho các chị nghe chuyện này: hôm vừa rồi em đang ăn cơm, chồng em ăn xong trước. TV đang nói về bệnh gì đó về đường ruột. Chồng em cứ ngồi trêu con bé con: viêm đại tràng ỉ..a ph..ân đen ph…ân lỏng…Cứ nói mãi như thế. Em bực quá bảo: anh này hay thật, em đang ăn cơm mà cứ nói thế ai mà ăn được. Thay vì yên lặng, chồng em lại tiếp tục điệp khúc và nói to hơn. Em lấy ví dụ để thấy về việc chả ai nói đc là như thế đấy ạ)

Thêm nữa là em ko muốn con em nó bị ảnh hưởng xấu của bố. Lắm lúc nhìn nó bị bố chửi, tủi thân mà thương.

Nhưng: li hôn thì em lại thương con. Cũng lại nghĩ ko biết mình sống thế nào. Vì rõ ràng bây giờ dù ghét chồng, và chả dựa dẫm gì, nhưng dù sao chồng em vẫn là cái cột. Dù là cột ruỗng. Chồng em cũng biết tính em lì và bướng. Lần trước chồng em doạ li dị, em làm cho tới bến, sau sợ quá phải nói là anh ko muốn li dị thế này thế kia. Nên giờ chắc chắn chồng em sẽ ko nói li hôn trước với em.

Thêm nữa là trước đây em đã li hôn 1 lần (hồi đó em trẻ con, chả biết nghĩ gì, không yêu mà đâm đầu vào lấy. Sau được hơn 1 năm thì chia tay. May chưa con cái gì. Bố mẹ em hồi đó ủng hộ em chia tay, nhưng buồn lắm. Giờ em li hôn nữa không biết bố mẹ em ra sao nữa.

Em đang rất muốn phương án sống li thân. Nhưng cũng chưa biết tính thế nào. Chả lẽ li thân vẫn sống cùng nhà. Mà cùng nhà thì chắc chắn vẫn có xung đột. Thuê nhà khác thì dở, bố mẹ em sẽ biết. Giờ em chỉ muốn sống li thân cùng nhà nhưng nước sông không phạm nước giếng là được. Nhưng nghĩ đến cái cảnh nói với chồng, xong rồi lại nghe một tràng chửi bới mà em nản. Giờ em trong tình trạng không còn muốn quan tâm tới bất cứ điều gì của chồng em nữa cả. Em cũng chả muốn nói gì, ngày trước chồng cư xử như thế em còn phản ứng. Giờ chán quá thì kệ. Chả buồn nói. (Thế nên chồng em càng được thể)

Nói về chuyện đánh vợ: chồng em đánh em 1 lần đó (nhưng đánh ác lắm), nhưng em nghĩ cũng ngu, biết chồng em tính đàn bà thì nghĩ trong đầu thôi. Lại đi nói ra cơ. Chết cái tội ngu . Lần đó mà ko vướng cái nhà là em bỏ rồi đấy.

À, có chị hỏi: em dẫn bằng chứng nói chồng em yêu em. Chồng em có cái tính: đã không yêu thì không thèm quan tâm, không thèm đôngj chạm, coi như không có luôn. Hồi cưới được 2-3 năm, em vật vã trên này nhờ sự tư vấn của các chị vì tình trạng này. Sau em thay đổi suy nghĩ, thay đổi cách cư xử (thay vì lệ thuộc cảm xúc vào chồng thì em cho chồng thấy không có chồng e vẫn sống tốt). Sau đó thì tình cảm 2vc quay 180 độ. Em thì ngày càng chán. Chồng thì ngày càng xoắn xuýt vồ vập lấy em. Giờ cũng thế. Lúc nào không cáu vợ thì cứ xoắn lấy.

Haizzz.

Ôi, em ước gì bắt gặp chồng em ngoại tình để em có cớ li hôn.

Đấy, chuyện nhà em như thế. Lại nhờ các chị vậy.

thuylun

@huhaha: chị ơi thế lúc anh ấy xoắn lấy chị chị có nhân tiện nói ‘anh ơi mình là bố là mẹ anh đừng nói chuyện cứt đái với con nó sẽ abc’ ko?
Hay chị có góp ý là ‘mình là cha là mẹ mình phải bao dung với con, e biết anh thương con nhưng mình đừng chấp nhặt con mà đánh nó để nó bị tổn thương’ ko?
Lúc đấy chị có chia sẻ với anh là ’em biết anh muốn gần gũi và làm bạn với con nhưng anh phải nghiêm túc không là con nó giỡn mặt đó’ ko?
Em nghĩ cái chính là chị không có thiện chí cải thiện tình hình khi ngày càng chán chồng rồi. Chứ em thấy đã được chồng yêu thì chị muốn hái sao trên trời anh ấy cũng hái cho chị.

1u29

Huhaha: việc gì mà phải chờ chồng ngoại tình mới có cớ để ly hôn. Chồng quá nhiều tật xấu, đã ko muốn sống cùng thì tiến hành thôi chứ việc gì mà phải chờ cớ với ko. Chồng đánh vợ như thế mà bạn vẫn nghĩ phải có cớ à? Hay đánh vợ ko nặng bằng tội ngoại tình?

Mình mà xác định là hết vui, hết hạnh phúc rồi là mình đi, chả phải cớ ciếc gì. Ra tòa cũng có cái mục ko hợp nhau đấy còn gì.

 

(Đã đọc 60 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

1 Response

  1. julya says:

    hết yêu rồi thì li dị đi bạn
    làm khổ nhau thế làm gì nhỉ

Viết bình luận