Lỡ có thai phải cưới, làm sao để chồng yêu mình?

1 tháng sau, em có thai phải cưới. Lúc đó em chỉ nghĩ được anh có những ưu điểm rất đáng quý như trách nhiệm, yêu trẻ thơ, chung thủy, trung thực, thẳng thắn..v..v.. Em tham. Em tiếc người đàn ông quá tốt này. ANH TA PHẢI LÀ CHỒNG CỦA EM. Năm đó em 22 tuổi, em còn quá trẻ. Đáng ra em phải tỉnh táo mà bỏ cái thai đi, hoặc nuôi con 1 mình, chứ không nên ép một con người còn quá nặng lòng với người khác. Hôn nhân địa ngục của em, không, địa ngục của chồng em bắt đầu.

Hongnguyetque

Em lúc chưa chồng vốn dĩ là đứa có cá tính mạnh mẽ, bướng bỉnh nhưng lại được cái hài hước vui vẻ nên cũng có khá nhiều người theo đuổi. Em sống khá phóng khoáng, thoải mái trong các mối quan hệ, tuy nhiên riêng việc chọn chồng em lại kĩ tính và không để ” trái tim nhầm chỗ để trên đầu”. Trước chồng, em có yêu hai người, nhưng sau thời gian tìm hiểu em chủ động chia tay, vì một anh thì lăng nhăng còn một anh thì mama boy, em ngửi mùi không ổn, em té. Vậy mà cuối cùng lại vẫn chọn không được thông minh lắm. Hồi đó, nếu như đọc bài chọn chồng của chị Sim sớm một chút, có lẽ mọi thứ đã khác.

Xem thêm:

Simple_life: Nguyên tắc chọn chồng/người yêu

gatre: Chuẩn bị làm dâu

Chồng em cùng kiểu người như em, cũng vui vẻ, biết pha trò, khá nhiều cô vây xung quanh vì anh còn thêm cái mẽ cao to đẹp zai. Thế nên, khi vừa gặp nhau, trò chuyện hơp gu vô cùng là lập tức bập vào nhau rất nhanh. Thực ra lúc đó em đã có cảm giác hơi kì lạ, vì anh đẩy tiến độ đi nhanh quá. Em lờ mờ nhận ra, có thể, anh vừa đi qua một cuộc tình. Có thể, anh yêu em vì muốn quên đi một ai đó. Nhưng vốn là đứa tự tin và có phần háo thắng. Em coi thường chuyện đó. Em tin vào bản lĩnh của mình, trên hết em khinh thường mấy cái chuyện kiểu như người yêu cũ là khó quên, rồi thì sẽ mãi yêu một ai. Em suy bụng ta ra bụng người như thế, và em bước chân vào mối quan hệ này. Yêu nhau 3 tháng, em ngất ngây trong hạnh phúc vì cái cách anh tôn trọng em, tất cả mọi người đã biết chuyện chúng em. Cả bạn bè gia đình hai bên.

Từ những thái độ kì lạ của bạn bè anh, em lại càng tin cảm nhận ban đầu của mình là đúng. Rồi cuối cùng cũng đến cái ngày anh nói với em về ” cô ta”. Anh và cô ấy yêu nhau được 1 năm. Đã có 1 đứa con chung, đã sắp xếp chuyện cưới xin, nhưng cô gái kia giận dỗi vì trong lúc cô ấy bầu bí, lúc chuẩn vị cưới bao nhiêu việc mà anh bỏ đi chơi bên Sing 1 tuần, cộng với chuyện hai người vốn đã chia tay, nhưng vì dính bầu mới quay lại mà cô ấy tự ti, đi bỏ cái thai đó. Đám cưới bị hủy bỏ.
Anh trấn an em rằng anh xác định làm lại tất cả mọi thứ với em. Anh vốn là đứa trẻ không có cha, nên anh rất trân trọng gia đình và yêu trẻ vô cùng và không thể chấp nhận chuyện bỏ thai, cũng như bản thân đã hết tình cảm với cô ấy từ trước đó. Mong em hiểu, thông cảm, chấp nhận con người anh. Em đồng ý.
Yêu nhau được 6 tháng, em với anh hòa hợp về khoản nói chuyện, giao tiếp vui vẻ và xxx. Nhưng em bắt đầu thấy thiếu một thứ mà mối quan hệ này đáng ra đến thời điểm này là đã phải có, và cần phải có: sự sẻ chia. Em với anh không chia sẻ với nhau về những góc khuất nội tâm, những ước mơ thầm kín hay những nỗi đau diễn ra trong tâm hồn. Em hiểu cái này chưa thể gọi là tình yêu, nó rất dễ đổ vỡ. Và đúng vậy, anh nói chia tay với em sau 6 tháng hẹn hò.

người yêu cũ biết anh có em thì nhắn tin, gọi điện níu kéo, lấy chuyện đã phá thai ra để bảo rằng hai người họ sẽ bị quả báo cả đời, rằng cô ấy sẽ không lấy nổi chồng nữa. Cái trách nhiệm, cái tử tế trong anh trỗi dậy. Anh chia tay em, và không quay về với cô ấy. Anh bảo anh và cô ấy đã là quá khứ chẳng thể quay lại, tình cảm cũng không còn, nhưng việc anh nên làm là đợi con gái nhà người ta an yên trước, anh mới có thể nhẹ nhàng mà bước đi.
Như em đã nói, em là đứa rất thủ đoạn, em đã sai khi làm chuyện này. Đến bây giờ khi kể lại em vẫn không tránh khỏi cảm giác xấu hổ. Em đồng ý chia tay với anh. Nhưng rồi 1 tháng sau, em dính bầu. Đáng ra lúc đó em phải tỉnh táo mà bỏ cái thai đi, hoặc nuôi con 1 mình, chứ không nên ép một con người còn quá nặng lòng với người khác. Dù sự nặng lòng đó là tình yêu, tình thương hay trách nhiệm gì đi nữa. Năm đó em 22 tuổi, em còn quá trẻ…

Em gọi điện thông báo với anh. Hỏi anh tính sao. Lại còn trơ trẽn bảo, nếu anh không còn tình yêu với em thì chúng ta đừng cưới, em sẽ sinh con, anh chỉ cần có trách nhiệm với con là được. Trong khi em thừa hiểu, anh sẽ không để mẹ con em như thế. Em tham. Em tiếc người đàn ông quá tốt này. Lúc đó em chỉ nghĩ được anh có những ưu điểm rất đáng quý như trách nhiệm, yêu trẻ thơ, chung thủy, trung thực, thẳng thắn..v..v.. ANH TA PHẢI LÀ CHỒNG CỦA EM. Quả nhiên, anh nhanh chóng chuẩn bị đám cưới.

Hôn nhân địa ngục của em…Không, địa ngục của chồng em bắt đầu ngay trong đêm tân hôn. Em lao vào fb anh, xóa tất cả các thể loại liên quan đến cô người yêu cũ, rồi vô tình vào nhật kí hoạt động thấy có tìm kiếm fb của cô ấy, em khóc như một con điên, em trách móc anh sao không yêu em mà cưới, kể cả anh không cưới em, em cũng vẫn giữ thai cơ mà. Tại sao còn yêu người yêu cũ thì không tiến tới đi..bla..bla.. Anh càng giải thích, dỗ dành em càng điên, kết cục mỗi thằng một góc.

Những ngày tiếp theo thì càng ngày càng tệ. Em kiểm soát anh từng phút một. Em vừa ra trường chưa có việc, lại mang thai nên ở nhà luôn. Rảnh rồi quá đâm suốt ngày gọi điện kiểm tra anh làm gì, ở đâu, với ai…v..v.. Em đòi tất cả mật khẩu các tài khoản cá nhân của anh, cả ngày chỉ ngồi rình rập, thấy gì khả nghi là sẵn sàng nổi cơn tam bành, thắc mắc, chì chiết, trách móc.. Bất cứ chuyện gì em cũng lôi “cô ta” vào, lôi chuyện chẳng qua em lỡ có thai phải cưới chứ yêu đương gì vào. Vì cái tâm lý tự ti đó, em sẵn sàng thể hiện: bà cần mày, bà thừa hiểu cái bụng dạ xấu xa của mày, mày lừa bà chứ gì, tưởng bà ngu à, thích thì chia tay đi… Đúng thế, từ chia tay lúc nào cũng trực chờ ở cửa mồm em. Nhưng giống như bao thảm họa khác, anh không kí thì tôi cũng… thôi, chẳng qua tại anh không kí nhé, và tiếp tục chửi rủa, suy diễn.

Đến tháng thứ 5 của thai kì, em sảy thai. Hôn nhân của bọn em rơi vào khủng hoảng trầm trọng. Anh lúc đầu còn dỗ dành, giải thích cho em, cố gắng công khai hết các tài khoản cá nhân, điện thoại cho em, nhưng với em mãi mãi là không đủ. Mất con, em càng chán nản uất ức, càng sợ hãi anh sẽ rời xa em, càng thảm họa hơn bao giờ hết. Dần dần, anh chán nản, đứng trước sự nản lòng của anh, em càng điên loạn.

Mỗi khi anh đi chơi về muộn: Á à...tôi biết ngay thế nào cũng có ngày này mà. Ngay từ đầu anh lấy tôi vì cái thai, nên giờ con mất rồi anh coi tôi ra gì đâu.

Mỗi khi anh góp ý rằng nhà hôm nay sao có mùi gì thế, em ở nhà làm gì mà không giặt nổi cái chăn: Anh tưởng tôi ở nhà sung sướng lắm hay sao, tôi sẵn sàng đi làm để anh ở nhà đấy. Anh ở thử đi, 1 ngày thôi xem có phát rồ ra không.

Khi chồng chia sẻ với em về một vấn đề gì đó, khi anh kể với em về chuyện bạn bè anh, chuyện anh đi nhậu nói những gì, em chẳng tỏ ra hứng thú nghe mà sẵn sàng nhảy đỏng lên phán xét: thằng đàn ông nói vợ thế là đ.éo ra gì, thằng mất dạy, thế bỏ vợ luôn đi sao phải cặp bồ...

Mỗi lần như vậy, anh im lặng. Em lại còn đắc ý trong bụng: á há, tôi nói đúng quá chứ gì, anh không cãi được chứ gì... Thế là càng ngày anh càng ít nói chuyện với em. Mỗi lần em gợi chuyện là anh sợ thọt cả lên cổ, anh đề phòng em đến nỗi chỉ cần em nhỏ nhẹ thế này:

Hôm nay anh đi ăn lẩu hải sản ngon nhỉ. Em thấy hình trên fb. Lẩu đó bao tiền một nồi hả anh?

Là lập tức anh phải vội phân bua:

Không, không.. hôm nay anh được mời mà, mình không mất tiền đâu.

Cứ thế, 2 năm hôn nhân của bọn em dài như cả thế kỉ, vì những trận cãi nhau triền miên, vì những lệch nhịp em không đủ tinh tế nhận thấy. Đến một ngày, khi em khóc lóc, gào rú ném vào mặt anh hai chữ chia tay quen thuộc, anh không bỏ đi hút thuốc, hoặc bỏ ra ngoài như mọi lần nữa mà anh nhìn vào mặt em, điềm tĩnh đến lạnh lùng: Em đưa đơn đây, anh kí.

Em cứ như đang ở trên trời rơi xuống vực thẳm, nhưng vì háo thắng, máu nóng đang bốc lên đầu nên hùng hổ viết đơn. À được, anh tưởng tôi không dám làm à. Đơn viết xong, anh kí cái roẹt, còn xếp đồ vào vali bỏ đi. Còn lại một mình, em nhìn tờ đơn có đủ chữ kí của cả hai vợ chồng, cảm thấy hụt hẫng, à, hóa ra đúng như tôi nghĩ. Anh ta vốn là chẳng yêu thương gì tôi. Nhưng, chả biết thế nào, lại chỉ khóc mà không dám đem nộp. Thực ra lúc anh soạn đồ, em đã lờ mờ cảm thấy mình sai rồi, nhưng cái sĩ diện và háo thắng được nuông chiều quá lâu nó khiến suy nghĩ của em bị lệch lạc khủng khiếp.
Mấy ngày anh bỏ đi, em rất sĩ diện nên không hề nhắn tin gì. Được cái đơn vẫn không dám nộp. Em lao vào wtt lập topic nói xấu chồng, làm như mình là nạn nhân, tất nhiên giấu biến việc mình bẫy chồng ra sao, toan tính bẩn tưởi như nào. Có vài lời vuốt ve, vài lời xoa dịu, vài lời chửi mắng chồng hùa với em… nhưng không hiểu sao em vẫn không thể vui vẻ. Sự nóng giận, hăng tiết vịt, sự sĩ diện trẻ con cứ mỗi ngày, mỗi ngày giảm đi từng chút một. Thay vào đó là nỗi buồn khủng khiếp khi vắng chồng, nỗi sợ khi mà chuyện ” hình như anh ấy muốn bỏ nhau thật” nó từ từ rõ nét hơn bao giờ hết. Đó là lúc em mò vào nhà EQ.
Các chị biết không, cái đầu tiên em gặp ở nhà EQ là những Dolce.vita, những mẹ Bống, những Wicket, những yellow tea… Lúc đó EQ là gì,với em cũng chưa rõ nét lắm, em chỉ có cảm giác rằng: ” ồ, sống với những con người thế này, hẳn là sẽ rất dễ chịu…”, và em muốn được như thế. Được trở nên sâu sắc, chân thành, thấu hiểu, biết lắng nghe.. như thế! Chứ chưa hề có mơ ước rằng sẽ khiến chồng yêu mình, khiến gia đình hạnh phúc gì cả đâu. Nghe giống như học sinh trung học muốn trở nên giống thần tượng các chị nhỉ? Nhưng, đó là nền móng đầu tiên để em thay đổi bản thân mình. Thế là chỉ trong mấy ngày, em cày nát cả tầng 10, rồi quay lại những tầng cũ, đọc lướt. Mấy ngày là xong. May mắn, em ở nhà, rất rảnh.
Em soi gương, cảm thấy một con người khác đang nhìn mình chằm chằm. Một mụ phù thủy đáng sợ. Đâu rồi cô gái tự tin, vui vẻ trước kia? Em vốn dĩ là đứa có tư duy, thoải mái, phóng khoáng lắm cơ mà? Tại sao em lại để bản thân ra nông nỗi? Là em dùng cái thai để ép anh cưới. Tại sao em lại trách anh? Mọi chuyện khởi nguồn đều do em, tại sao em không dám một lần chịu trách nhiệm cho những hành vi CỦA MÌNH? Em đã từng hứa với bản thân, anh sẽ phải yêu em cơ mà? Tại sao em lại phá hỏng tất cả? Sao em bỏ cuộc dễ thế?

Và… em có yêu anh không?

Yêu anh, mà khi nghe anh tâm sự, rằng anh có mẹ là người thứ ba, mẹ bỏ anh khi còn rất bé, để anh phải sống nay đây mai đó ở nhà những người họ hàng không mấy ưa anh, em lại chẳng rớt ra được chút thương cảm nào? Lại còn nghĩ, bao người hoàn cảnh khủng khiếp hơn, chuyện đó có là gì. Anh thật thiếu bản lĩnh, than thở gì nhiều. Yêu anh, mà sao khi biết hoàn cảnh anh như thế, em lại không hiểu rằng anh rất ghét chuyện ngoài luồng, chuyện vợ nọ con kia, anh sợ, con anh sẽ bị giống như anh, em vẫn cứ ngày đêm nghi ngờ tra khảo anh? Yêu anh, mà lúc nào em cũng chỉ đòi hỏi, đòi hỏi, đòi hỏi anh phải thế này, thế kia… mà không bao giờ tự hỏi, em đã khi nào làm được gì cho anh chưa? Yêu anh, sao em không nhìn những quan tâm, chăm sóc của anh bằng trái tim của tình yêu, mà lại bóp méo nó dưới lăng kính dò xét, phòng thủ?

Nếu yêu anh, tại sao em không nhìn ra những điều rất giản đơn đó?

Em nghi ngờ lỡ có thai phải cưới, anh lấy em chỉ vì cái thai, tại sao lại không nghĩ được rằng, rất có thể anh cũng nghĩ, em lấy anh chỉ vì lỡ dính bầu. Có thể lắm chứ. Nhất là khi em có thể hiện tình yêu với anh bao giờ đâu?

Em khóc. Lần đầu kể từ khi lấy chồng, em khóc không phải vì những uất ức, hờn ghen, mà vì em giận chính bản thân mình quá.

Em lấy máy, nhắn tin cho anh: anh, em sai rồi. Anh có thể cho chúng ta một cơ hội nữa, có được không?

Chỉ đơn giản như thế thôi, không dài dòng, giải thích, không phân tích, hoa lá dài thượt như những tin nhắn em đã từng gửi anh. Em hiểu, lúc này là anh đã quá chán nản rồi. Em cần tối giản mọi thứ. Chỉ còn sự chân thành, có lẽ anh mới có thể tha lỗi cho em.

Không có tin nhắn trả lời.

Nhưng em biết, tổn thương em gây ra cho anh chẳng phải là nhỏ. Em không thấy khó chịu, và lồng lộn lên nữa, em thấy thoải mái lắm. Em xác định, em đã nợ anh một ân tình, dù anh không tha thứ cho em đi nữa, em cũng sẽ dùng hành động của mình mà xin lỗi anh.

Xem thêm:

Lucbao1102: Làm sao để níu kéo khi chồng quyết ra đi? (P1)

Dxcn: Giận chồng bỏ nhà đi, làm sao quay về?

Hai ngày sau. Anh trở về.

Chưa bao giờ em thấy hạnh phúc nó lại đơn giản như thế. Hóa ra nó chỉ là khi em được nhìn thấy hình dáng quen thuộc của anh. Em mừng như đứa trẻ được quà. Em chạy ra, không ngần ngại ôm lấy anh, không buông, không rời, như thể bỏ tay ra là anh biến mất.

Em nhớ anh quá. Anh về rồi.

Những lời nói đó, từ lúc lấy nhau em luôn cảm thấy quá sến sẩm, chẳng bao giờ nói với anh. Nhưng đúng là khi xuất phát từ cái tâm của mình, nó trở nên tự nhiên quá đỗi.

Em nói có thật không?

Em ngước nhìn anh, nước mắt bắt đầu vòng quanh rồi, em gật đầu, quả quyết:

Vâng.

Anh nhìn em một lúc lâu. Em cũng cứ như vậy mà nhìn anh, để cho anh thấy sự chân thành trong mắt em.

Cất đồ cho anh đi.

Đơn giản như vậy đó. Từ ngày hôm đó trở đi. Hôn nhân của em bước sang một trang mới. Những chuyển biến từ từ, từng chút một. Em biết, em là một đứa trẻ đang tập bò. Lúc đầu chỉ đơn giản là thêm chủ ngữ vào mỗi câu nói với chồng.

Ăn cơm nhà không? thành Anh ăn cơm nhà không ạ?

Sau đó là những quan tâm chừng mực, để anh thấy em không còn kiểm soát anh.

Anh ăn cơm nhà không ạ? Vâng, vậy em ăn trước nhé. À, ăn xong anh uống viên thuốc em để sẵn trong túi đó. Hôm qua ngủ anh ho cả đêm nghe mà em xót ruột.

Cuối cùng, khi anh mở lòng hơn. Là bắt đầu cợt nhả, củ chuối:
– Anh ăn cơm nhà không? Từ lúc đi tới giờ 4 tiếng rồi, nhớ vợ chưa? Nhớ thì về sớm sớm nha, hôm nay em có món đặc biệt, thêm cô tiếp viên xinh như mộng nhé!
– Nói như em thì anh phải về cả tiếng trước rồi, vợ ạ.

Từ lúc nào, hôn nhân của em y như truyện ngôn tình lãng cmn mạn.

Nhưng đời, đúng là không như mơ. Hạnh phúc ngôn tình của em chỉ kéo dài vài tháng. Đến khi chị Dab xuất hiện chói lóa trong nhà EQ, chỉ trong vài tháng chị đã đập tan mấy cái ngôn tình của em. Lẽ đời có lẽ là vậy, em học tinh túy của chị ấy thì trày da tróc vảy, mà hớt váng mấy khoản lì, bựa thì nhanh hơn chảo chớp.
Chồng: ớ! Sao hôm nay mình có 500k mà giờ chỉ còn 200k nhỉ.

Vợ: sao nữa, anh đem cho bồ nhí rồi chứ gì nữa.

Chồng: ừ nhỉ. Vợ không nhắc mình quên mất.

Hai vợ chồng ôm nhau cười ằng ặc.

Vợ: Gái được 300k mà vợ chả được gì. Vợ tịch thu cho công bằng. – thơm chụt vào má, tay bỏ tọt tiền vào túi. Nguẩy đít đi mất.

Hôm nay đi ăn với đội nào thế chồng?

– Đội nào em hỏi làm gì. Anh có nói em cũng có biết đâu.

Con vợ quàng tay qua cổ chồng, đút cho miếng hoa quả:

– ơ! Không biết em mới phải hỏi chứ biết rồi còn hỏi hóa ra em thần kinh không bình thường thật à.

– Chịu cái mồm em. Người đâu cùn bựa vcd.

Hai vợ chồng lại ôm nhau cười ằng ặc.

Hôm nay vợ nấu món gì thế? Mùi gì thơm thế nhỉ?

Con vợ lả lướt bay từ nhà tắm ra, đắm đuối thì thầm vào tai chồng: “mùi vợ

Quả này thì vợ chồng chả ôm nhau cười ằng ặc nữa mà chén nhaoo luôn.

Mà quả thật, đến khi vợ chồng thoải mái với nhau, khi cái tâm nhìn nhau thật sự thấu hiểu, thì không còn vấn đề gì là cấm kị. Có thể thoải mái nhắc lại chuyện cũ mà đối phương không hề khó chịu:

Chồng đọc báo mấy vụ xét xử gì gì đấy, làu bàu:

Gớm, trong cái lý cũng phải có cái tình chứ lị.

Con vợ giả vờ trừng mắt, bóp cổ chồng:

– Á à.. em éo thích có con đấy đấy. Có sao không?(người yêu cũ chồng tên là Tình)

– à được được, không sao. Quá hợp lý  ấy chứ! Bỏ anh ra, bỏ anh ra…

Vợ chồng lại ôm nhau cười ằng ặc.

Rồi thì, chồng thì thầm vào tai vợ: vợ, bẫy anh thêm lần nữa đi.

Xem thêm:

Cun&Su: Em gái yêu người không đáng tin cậy

meotit: Chồng gọi tên người cũ trong mơ, đập phá, đòi li hôn

=====

Hic. Cái chuyện củ chuối nhà em tưởng không dài mà dài không tưởng. Em còn tóm lược kinh khủng rồi ấy. Đây, em hầu đồng cả nhà mình quả “anh yêu em” thần thánh hôm trước thay cho cái kết.

Chồng ngồi đọc báo trên bàn, con vợ nằm giường nghịch điện thoại. Bỗng nhiên chồng nhìn vợ không chớp mắt.

– Anh yêu nhìn gì? Gợi đòn hay gợi tình thế.

– Em xinh thì anh nhìn thôi, cấm à.

Vợ cẫn nhìn cái điện thoại, sướng bỏ mịe mà vẫn nhếch mép giả vờ:

– Nịnh quá phô, kịch bản quá cũ, gọi đối thủ khác nặng kí hơn đi anh êii.

– À được… anh muốn ” ăn” vợ quá…

Vợ cười phá lên, nháy mắt gợi đòn:

– Nói được chẳng làm được, toàn để vợ mỏi hết chân. Trẻ con nó cười!

– Á à.. được.. vừa nói chồng vừa lao lên giường, đè lên con vợ. Hai vợ chồng đang cười đùa ríu rít,chồng nhỏm dậy, cách mặt vợ 20cm, nhìn sâu vào mắt vợ, nghiêm túc:

– Anh yêu em.

Con vợ tắt luôn nụ cười nhả nhớt. Cúi mặt xầu hổ như gái 18, nghĩ nghĩ mãi rồi ôm cổ chồng, hôn 1 cái thật sâu….

Đoạn sau là gì thì chắc hẳn ai cũng đều biết.

Xong xuôi, em ngồi đánh dấu vào quyển lịch.
– Em làm gì thế?

– Em đánh dấu ngày trọng đại này.

Chồng kéo vợ lại gần, thơm cái vào má:

– Điên à.. từ giờ ngày nào anh cũng nói.. em nhắm đánh dấu cả quyển được thì làm.

Ôi thôi thôi em ứ kể nữa. Lại đến đoạn sến súa rồi.
Chúc cả nhà mình buổi tối vui vẻ nha!

——

Gọi là tử tế thì đúng nhưng tuyệt thì nâng bi ổng quá. Đây đây!! Lại hầu đồng cả nhà vài pha dìm hàng ổng. Chồng em là kiểu thiếu tình thương từ bé nên là nhìn đàn ông cao to chứ làm nũng kinh khủng ấy.

Chồng đi uống rượu về, say bét tè lè nhè, sáng hôm sau phát hiện điện thoại không cánh mà bay, gắt um lên với con vợ: “Đã bảo mua quần cho tử tế!!! Mua cái túi rõ là nông giờ rơi cmn mất rồi!!
Vãi cả đổ lỗi chưa ạ ^_^

Chồng vứt đồ linh tinh không tìm thấy, lại gắt um lên với vợ: chắn chắn là em dọn nhà không để ý vứt vào thùng rác rồi. CHẮC CHẮN LÀ NHƯ THẾ RỒI.
Hé hé. mọi chuyện đều tại vợ, hen.

Chồng lên wtt lập cái tài khoản hỏi chuyện tình dục nhà bạn như nào, hỏi là bây giờ vợ em không đáp ứng đủ, mà em không muốn ngoài luồng phải làm sao ( trộm vía, lâu lắm rồi, lúc em có bầu, em thảm họa bắt chồng kiêng ý), xong quên béng. Giờ có người trả lời, wtt gửi email về cho chồng, chồng về nhà mặt sưng sỉa lên với vợ: “em làm cái gì trên wtt suốt ngày anh biết rồi nhé! Chuyện vợ chồng mà rêu rao cả thiên hạ biết!”. Dỗi vợ mấy ngày. Báo hại em phải lội lại cái top đó, 40 trang chứ ít, tìm cho ra tài khoản có khả năng là chồng, mờ cả mắt. Tại chồng chả dùng email nhiều, nên là giờ mở ra mới thấy cả đống trả lời, chứ cái top ý dài dài dài… lắm ạ. May em kinh nghiệm lội tầng đầy mình.

Đấy, coi thường vợ cả về đạo đức lẫn trí tuệ chưa ạ? (Lên wtt tâm sự tình dục lại đi đăng kí email chồng cho nó gửi về nữa mới vãi. Xong chuyện em bảo: vợ đấy đáng bỏ, vì ngu hoặc thần kinh không bình thường, lão cười hăng hắc, như thể không liên quan tới ta nha).

Những lúc như thế thì em chỉ có niệm thần chú: “nhịn không phải là nhục, mà là chờ nước đục thả câu” thôi ạ. Ngày xưa thảm họa thì em tranh cãi với chồng bằng được, hoặc thái độ lồi lõm. Bây giờ yêu chồng, hiểu chồng lại thấy cũng có phần đáng yêu mới chết chứ ạ.

Em thì sau mỗi lần thế đều đùa với lão, là lão lại biết lỗi. Nhưng biết lỗi cũng phải kiểu trẻ con mới chịu, không nhận lỗi đâu, vào ôm ôm, dụi dụi vào người vợ, yêu lắm ý.
Ví dụ cái vụ điện thoại kia. Sau khi chồng tìm thấy, lúc đang vui vẻ em ghé sát mặt chồng, xoa xoa:

– Đau không chồng?
– Đau gì?
– Thì chồng cào mặt ăn vạ hoài, vợ lo chồng đau mờ.

Thế là ôm vợ, xấu hổ không cho nhìn mặt.

 

 

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.