Hoanang: Hôn nhân nhạt nhẽo, vợ chồng ngày càng xa nhau

Dab Ma I

@ wicket: đúng là không yêu thì mày có nằm liệt giường liệt chiếu bà cũng không thấy áy náy lương tâm nhỉ

@ yama: đoạn về tập yêu chồng nhiều nàng cứ như nói lại tớ trong quá khứ ý còn lại những điều nàng nói đều là dùng EQ để hình thành thói quen mà

+ chồng cáu, mệt, gắt gỏng, muốn được yên: tạo cho mình thói quen nhìn sự việc nó chỉ như thế, không suy diễn là cáu vì vợ, chán vì vợ. Vợ cũng tạo được thói quen đầu óc thoải mái, không tự vơ tội vào người. Sẽ dẫn đến cảm giác quan tâm thực sự là “chết, sao anh ý cáu nhỉ”. Vợ sẽ tự hiểu làm thế nào để cho hợp lý. Nó đang như đồ điên thì tránh ra chứ động vào làm gì cho mệt xác. Khi nào thấy mặt nó giãn ra tí thì mon men lại gần, nó lại xù lông lên thì lại té nhanh 3 bước.

+ chồng thấy vợ không còn làm phiền mình, đay nghiến, dằn vặt, thậm chí sưng sỉ anh lúc mình cáu giận: tạo thành thói quen bực tức thì không đá thúng vụng nia, giận cá chém cái phựt sang con vợ. Thấy nó ân cần hỏi han mà mình nặng lời, nó lại cúp đuôi đi chỗ khác trông cũng tồi tội. Thực ra nó cũng chỉ là quan tâm mình, yêu thương mình mà thôi. Chồng hình thành thói quen bớt cáu kỉnh, bớt bực mình với vợ.

+ khi cả 2 cùng cố gắng, sẽ đến giai đoạn anh cáu, anh bực, nhưng nhìn em là anh thấy dễ chịu. Vì em sẽ ngồi im nghe anh xả những bức xúc văng nước bọt, như một cái bồ để anh trút âu lo, rồi em lại nhẹ nhàng động viên, phân tích, cổ vũ anh vượt qua bão tố. Lúc đó thì em chỉ cần nhoẻn miệng cười đề nghị anh là mình đi đâu cho khuây khỏa, anh lại chả co cả 2 chân 2 tay lên mà nghe lời lập tức.

EQ là dùng cho giai đoạn vênh nhau. Còn khi cân bằng rồi thì chính là trạng thái “đỉnh cao” của “thói quen” mà yama đề cập đấy. Thói quen được thấu hiểu, thói quen chia sẻ khó khăn, thói quen cùng giải tỏa bức xúc, thói quen cùng vun đắp đam mê nàng nhỉ.

Hoanang2008.

Các mẹ ạ, em báo 1 tin mới. Em đã chịu hạ cái tôi to đoành của mình xuống để gọi điện rủ chồng đi thăm người ốm (chứ em dự định im lặng đến tận cuối tuần cơ)

– anh à, chiều tối nay anh có bận gì không?

+ chiều tối nay à, không, không bận gì. Có gì không em? (giọng vẫn lạnh te ra ạ. Chắc sợ mình lôi đi tra khảo

– hôm nay con cái n (em gái của em) phẫu thuật, em muốn đến thăm, anh có đi cùng được không?

+ ừ được, thế thì chiều gửi con sang bên ông bà ngoại đi

– không cần, mình cứ ăn cơm xong rồi đi thôi, có cái t ở nhà rồi…

+ ừ

– thế thôi ạ, em chào anh. Hết.

Em đã mềm mỏng hơn chưa ạ? Em có nên sau khi thăm người ốm xong lôi chồng vào quán nào đó, e hèm…nói chuyện “phải quấy” không nhỉ. Vốn liếng của cuộc nói chuyện này chưa nhiều: chút tinh thần cầu thị (muốn làm lành với chồng) lại được các chị tiếp sức nên đang hăng hái nhưng chỉ sợ “xôi hỏng bỏng không”. Vì kéo hắn ra ngoài đi riêng với mình không dễ, mình lại có quá nhiều điều muốn truyền đạt, à quên muốn chồng hiểu nhu cầu của mình mà không biết sắp xếp thế nào. Nhỡ việc không như ý thì lại chờ đến cuối tuần chăng? Em xin ý kiến phát.

Wicket

Thôi bạn hoa nắng cứ đi thăm người ốm, cứ vào quán kem cầm tay nhau tí toáy nhau với chồng. Nhưng kiên quyết không nói chuyện phải quấy gì cả. Đừng thấy chồng lơ là ra 1 tí là tranh thủ đánh úp như thế.

Dab Ma I

Hoa ra nắng có vẻ lại nở to ác chiến nhở. Cứ thế mà phát huy em nhé. Đang có cái hứng, cái đà mềm mỏng rồi, thì chị thầy dùi cho em thêm vài phát đong đưa nhé

– không cần, mình cứ ăn cơm xong rồi đi thôi, có cái t ở nhà rồi…

Nghe giọng đã thấy ra lệnh, sắp xếp kế hoạch rồi. Nên cân nhắc cải tiến thành. + vâng ạ, nhưng hôm nay cái t ở nhà rồi thì mình ăn cơm xong rồi đia nhé.

– thế thôi ạ, em chào a.

Nghe khô như ngói ý nhể. Nên cân nhắc cải tiến thành

+ vâng ạ, chồng em làm việc tiếp đi nha. Chiều hai đứa mình gặp nhau nhoa.

Cái chữ “vâng ạ” nó cực đơn giản, là vũ khí hạng nặng để chồng có thể thấy vợ tuyệt đối tôn trọng chồng mà mình thấy mọi người có vẻ không chuộng lắm nhỉ. Nhà mình chồng nói cái gì cũng “vâng ạ, vâng ạ”, nghe rất ngoan, mà chả mất gì của bọ cả. Rồi nói chuyện kiểu tình cảm, cứ từ từ, mỗi hôm nâng cấp độ lên một tí, thì sẽ đến lúc kết thúc câu chuyện là hôn nhau chụt chụt, chồng nó cũng thành thói quen chụt chụt, thì chuyện gì cũng dễ thương lượng, đòi hỏi em đã mềm mỏng hơn rồi, tiến bộ nhanh đấy.

Dẹp ngay cái tư tưởng nói chuyện phải quấy đi, chưa làm chỉ giỏi nghĩ chuyện phá đi thăm về mà còn thời gian, vừa ôm chồng vừa thủ thỉ, giời mát lạnh thế này mà có cốc cà phê, hay ca cao, hay cam nóng thì sướng mê anh nhỉ. Rồi thử gợi lại kỉ niệm ngày xưa theo kiểu trách yêu là, em nhớ hồi anh tán em nhé, trời như này nhé, là anh toàn làm như này như này cho em, lâu rồi chẳng được chồng làm cho, thấy nhớ ơi là nhớ. Nó mà phang cho vài câu cụt hứng thì cũng kệ mẹ nó, đừng làu bàu, ôm nó chặt hơn cười hi hi bảo “vâng, bố không muốn thì em cũng thôi. Quan trọng là anh thích chứ em thích quan trọng gì”. Nịnh thối một tí mất gì đâu.

Hoanang2008

Chị good và các mẹ ơi, em báo cáo kết quả ạ. Em cứ nghĩ đến việc các mẹ bày cho em mà cứ tủm tỉm cười, chắc vì thế mặt mình trông hớn ra chăng, chồng về cứ nhìn nhìn. Em cũng hình dung ra hoạt cảnh chồng đèo xe máy mình ngồi sau ôm ấp thì thào lọ chai anh à anh ơi và quyết định thực hiện theo.

Nhưng trời không chiều lòng người. Hôm qua em có việc lại về muộn, cho con ăn xong cũng muộn vì 2 đứa nhà em lười ăn kinh khủng (thế là tâm trạng mình bắt đầu bực bực rồi). Lúc đi thăm người ốm chồng lại lấy ô tô ra đi. Mà ngồi ô tô thì mỗi đứa 1 ghế (ôm ấp cái nỗi giề). Dọc đường đi thì không khí cũng im lặng vì cả 2 chả biết nói cái gì, bọn em cũng vốn là người ít nói. Em mà mở miệng là câu trước câu sau thể nào cũng lại quay sang chủ đề cấm kị kia nên cũng im tịt. Thế là em bật nhạc lên và hát theo nhạc suốt quãng đường đến bệnh viện.

Cuối cùng cũng đến nơi. Chồng xuống xe đi trước, em lẽo đẽo theo sau trong bụng nghĩ thầm cứ như thế này thì cả ngày trời nghe các mẹ tư vấn thành công cốc. Thế là em chạy lên đi sánh ngang và khoác tay chồng. Mới đầu chồng cũng hơi cứng người nhưng rồi thả lỏng ra. Vào thăm thì nói chuyện bla bla nhưng khi ra về lại lặp lại cảnh như trước, em lại chủ động nắm tay chồng (hix, cái đồ ăn sẵn). Đêm về, em nằm cạnh chồng, chồng đưa tay cho gối và ôm em, rồi sờ soạng lần mò abc. Hix, trong quá trình đó tuyệt nhiên không có nói cái gì luôn. Tình yêu không lời là thế đó.

Như vậy cũng là làm lành phải không các chị. Nhưng em vẫn chưa thấy thoải mái lắm. Em muốn cho chồng thấy chồng đang làm tổn thương em suốt mấy ngày qua. Em suy nghĩ nhiều nên bị sụt đi mất 1kg. Em không muốn cho qua chuyện này 1 cách dễ dàng như vậy. Em không muốn chồng nghĩ: tưởng gì ghê gớm hóa ra con nhỏ này cũng dễ bị dụ thôi à, mình cứ im lặng khắc vợ sẽ phải chạy theo. (hì, lại toàn em không muốn) vậy nên em nói chuyện về vấn đề này với chồng như thế nào để chồng cảm nhận được nỗi đau của em, giải tỏa các khúc mắc của em trong bầu khí không nặng nề như tra tấn.

Em nhất định phải có buổi nói chuyện đó, sau đó em mới thanh thản để luyện EQ được (lúc đó mới dễ dàng uốn éo nọ kia được, tâm em không nghĩ vậy thì hành động ra nó không khớp ).

Tinhtinhieu2014.

Hoanang: mới chỉ là cầm tay chủ động và abc xyz mà đã như mình cho chồng cả bầu trời.,. Chồng hãy trả lại cho tôi cả vầng trăng í. Mẹ nó chưa thấm gì hết. Mình đọc pót của mẹ nó thấy còn nóng vội lắm, muốn thay đổi bản thân thì hãy nghĩ mình làm thế vì mình yêu chồng, mình nên thay đổi. Chứ đừng nghĩ tôi yêu anh thì anh phải yêu lại tôi ngay. Đừng mơ, tôi vẫn chán cô mà, chờ xem cô thay đổi được mấy hôm… Hãy kiên trì nhé, dịu dàng và tìm hiểu xem chồng muốn thế nào, thích thế nào, ăn nói cũng phải cẩn trọng. Tạm thời hãy quên cái mình muốn, mình đòi hỏi đi nhé.

Dab Ma I

@ hoanang mình thấy trường hợp của mẹ nó

– chồng đều ở dạng “say” tiềm ẩn, nhẹ nhàng

– nhưng nàng lúc nào cũng trong trạng thái “sợ anh ý nghĩ là mình cho qua dễ dàng, sợ anh ý nghĩ là mình dễ bị dắt mũi, sợ anh ý nghĩ là mình sợ anh ý, sợ anh ý sẽ lấn lướt mình”

– mà khi sợ đến dúm đít như thế, thì lại quay ngoắt 180 độ oai hùng là

– anh phải nhận lỗi, thề thốt, cam kết, hứa hẹn với tôi, thì tôi mới chấp nhận. Nói thật là mệt hết cả đít.

Tối đến ôm nhau, yêu nhau, sờ mó nhau, abc xyz nhau nó là cái tất lẽ dĩ ngẫu ở đời khi mà bản năng trỗi dậy. Cứ thế là chén nhau cho sướng, nghĩ gì mà lắm thế. Thưa với nàng là lúc chàng và nàng khởi động, rồi tí toáy tỉ mẻ, chồng nàng nó không nghĩ được nhiều như nàng đâu, vì nàng là người dẫn dắt nó máu từ tim chảy về trym, bố nó lúc đấy cũng chả nghĩ lắm thế. Thật đấy. Hàng đến là cứ chén thôi, relax đi nàng hỡi.

Mọi người đã góp ý nàng rồi, cứ hở ra là nàng thích đánh úp chồng, bắt nọn chồng, vì nàng tự tin là “đọc vị” được người khác, nên nàng có vẻ rất thích thú làm cái việc đó nhỉ? Để lại một lần nữa khẳng định là mình thông minh chẳng hạn. Đ.èo mẹ, đọc xong rồi khiến nó ghét mình như cún thì đọc làm cái quái gì. Thế thà chả cần “đọc vị” mà khiến nó “lụy” mình còn hơn.

Khuyên thật đấy, vừa mới nhẹ nhàng với chồng một tí, mà đã rình rập để đập nó rồi. Bị dở à. Với ai yêu thương mình, thấu hiểu mình, bảo nó nhận lỗi nó mới có hứng vì nó biết cuối cùng là nó được thương yêu. Chứ chồng nó đang chán em, mà nó cũng đang mặc định là em chả yêu thương gì nó, không nhận lỗi cũng ghét, nhận lỗi càng bị ghét thì “kệ mẹ cô, thích làm gì thì làm, tôi không quan tâm”. Suy cho cùng trước khi ở địa vị phán xét người khác, cũng nên nhìn lại mình tí nhỉ. Tớ cứ đặt ra kịch bản, hoanang vẫn kiên quyết phải đấu tố chồng ngay lúc này, lúc nó chán mình kinh dị – ờ hạch sách vạch tội đi kiểu như:

+ anh định như thế nào anh phải cho em biết.

– chả định thế nào cả.

+ thế chuyện với cái h anh tính sao

– chả tính gì cả

+ anh đừng có nói kiểu đấy. Rõ ràng là anh và nó abc, xyz lọ chai…anh đừng chối. Em không cấm anh, em chỉ muốn biết anh muốn gì để em còn liệu

– em muốn nói gì thì nói, anh không quan tâm. Anh chả muốn gì cả, em thích liệu gì thì liệu….

Đấy, thích nói chuyện ngô khoai chứ gì! Cô thích ngô khoai, nhưng tôi thích chuối nải đấy, làm gì nhau tưởng thế mà giỏi à, đấy đấy, đi mà giải quyết đi, bố mày chán rồi thì bố mày éo thiết gì hết.

Nó thì phủi đít đi, mình thì mũi dãi dầm dề, lại nghĩ là nó hết yêu mình rồi nó mới thế, mồm thì kêu bỏ nhau, như chả sợ dúm đít vì lý do chả ra đâu vào đâu, lại mò lên diễn đàn vật vã xin ý kiến. Với hoanang, tớ có lời khuyên nhé, trước khi hùng hổ nói chuyện với ai, đừng nghĩ mình chiến thắng. Đặt mọi tình huống xấu nhất đi, xem mình có biết cách phản ứng hay xử lý không. Đối thoại mà không đưa ra kiến nghị, giải pháp, ngồi cãi nhau cho sướng mồm thì đối làm chóa gì. Ôm nhau ngủ mẹ nó đi cho yên làng yên xóm thật đấy.

Pearl84

@hoanang: bạn phải chấp nhận một sự thật phũ phàng là hôn nhân nhạt nhẽo, chồng bạn nó đang chán bạn. Bạn muốn cưa chồng lại từ đầu. Bạn thử nhớ lại hồi xưa chồng bạn yêu bạn vì những điểm nào, rồi lấy đó làm kim chỉ nam mà cưa chồng lại. Nhưng trước hết bạn phải hạ cái expectation của bạn thấp xuống.

Ví dụ bạn đừng nghĩ mình làm abc thì chồng phải làm xyz, hoặc bạn bị này nọ, chồng phải lo lắng nọ kia. Không, bạn nên nghĩ là chồng nó chán mình rồi, thì nó chẳng thèm quan tâm mình đâu. Mình là người muốn cưa nó thì mình phải chịu thiệt, không có hi vọng gì vô nó hết. Đó, cứ nghĩ vậy đi cho lòng thanh thản giờ bắt đầu chiến dịch cưa cẩm hén. Mình nghĩ chồng đang chán thì bạn nên cho nó một chút không gian riêng. Đừng lúc nào cũng ráng kè kè theo, ép chồng phải ngó mặt mình, chán càng chán. Giờ bạn chuyển qua đánh du kích. Chăm chút cho chồng những cái nho nhỏ: nấu món ăn chồng thích, mua cái áo đẹp cho chồng, thấy chồng mệt thì mua đồ về tẩm bổ này nọ. Lâu lâu rủ chồng đi chơi, chồng không đi thì cứ đi với con, chụp ảnh nhiều vào, về post facebook hoặc để lên phone để chồng thấy là con vui vẻ, hạnh phúc ra sao. Thỉnh thoảng khoe với chồng là hôm nay con đã biết làm cái này cái kia. Lâu lâu cứ đi chơi với bạn bè cho vui vẻ, yêu đời. Đi gym, yoga để giữ dáng, tỉnh táo đầu óc.

Cứ nhẹ nhàng vậy thôi. Lúc đầu chắc chồng bạn sẽ hoang mang vì không biết vợ mình có âm mưu gì, nhưng chờ hoài chả thấy gì thì từ từ hắn sẽ bớt đề phòng, mở lòng ra với bạn. Lúc đó bạn tha hồ mà được voi đòi tiên, tha hồ mà nhõng nhẽo với chồng lại.

Hoanang2008

Em cũng báo tin vui với các mẹ là bây giờ gia đình em cũng đang rất ổn. Em vẫn đang luyện EQ hàng ngày: khen chồng đẹp trai, khen chồng nấu ăn khéo, khen chồng x giỏi…tuy phong độ còn trồi sụt nhưng có vẻ đối tác cũng bắt đầu hợp tác rùi ạ.

Hì, hôm qua cô bạn thân của chồng báo tin người yêu cũ của chồng đang làm thủ tục li dị vì chồng cô ý bồ bịch. Thấy chồng cũng sốt sắng ra lời khuyên nhủ và bảo sẽ liên lạc lại với người yêu cũ xem tình hình thế nào. Mặc dù tình huống lúc này đáng em ngại hơn trường hợp em kia mà lạ sao em vẫn thấy dửng dưng nhỉ. Hay bây giờ tin chồng rồi nên mọi chuyện đều là chuyện nhỏ.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

3 Responses

  1. Minh minh says:

    cho em hỏi cách nào viết tâm sự trên này ạ

  2. Kathy says:

    Cho em hỏi làm cách nào để viết tâm sự lên đây ạ?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.