Hoanang: Hôn nhân nhạt nhẽo, vợ chồng ngày càng xa nhau

Wicket

@hoa nắng: bạn nên đọc kĩ bài chị gud dành cho bạn nhé. Lần 1 bạn rủ chồng thì như chị ý nói là bạn chỉ nói là bạn thích, bạn muốn. Thứ nữa là bạn có vẻ không nhận thức được hoặc không chịu nhận ra rằng chồng bạn đang rất chán bạn. Chán thì dù bạn có rủ kiểu tình nhân thì hắn ta cũng chả thiết tha gì. Mình nghĩ, chồng bạn có tâm lí đề phòng với bạn. Bạn nói gì anh ta cũng cảm giác đang bị đặt bẫy, bị bắt thóp, bị tra hỏi, bị vặn vẹo. Tốt nhất và lành nhất là cứ nói không. Để phá bỏ rào cản này, bạn phải thay đổi bản thân đi. Làm sao để chồng bạn cảm thấy thoải mái không phải đề phòng ấy.

Hoanang2008.

Thế này bạn ạ. Sáng mở mắt, “anh ơi hôm nay đẹp trời vợ chồng mình đi chơi đi, lâu rồi em chưa được đi đâu cả”. Chồng bảo ” nắng này đi đâu?”

– ” thì đi tttm hay ra tràng tiền gì đó. Em thích đi, con cũng thích đi phải không con?” quay ra đứa con làm đồng minh. Tất nhiên là bọn trẻ con thích quá đi chứ.

Nhưng chồng mình bảo: anh không đi đâu, em thích thì em đi đi. Cụt cả hứng. Hoặc: anh ơi, cả nhà mình đi xem bắn pháo hoa nhé. Xem tận mắt mới sướng. Con nó cũng chưa bao giờ được xem bắn pháo hoa cả, đi cho con nó biết. Nhé nhé…vừa bảo vừa lay người chồng. Chồng bảo: “chen chúc đông đúc đi làm gì cho mệt người thêm. Anh không đi đâu. 3 mẹ con dắt nhau mà đi”

– ” không có anh thì còn gì vui nữa, thế nó không có không khí gia đình”.

Chồng không nói gì nhưng cũng không đi. Đến tối, mình vẫn chở 2 con đi. Các con thì xem bắn pháo hoa, còn mình thì ngắm sự ngạc nhiên thích thú từ con mình. Niềm vui này có tiền cũng không mua nổi. Chả hiểu chồng mình nghĩ gì nữa.

Hoặc: buổi trưa mình nhắn tin cho chồng: ” chồng yêu ơi, cuối tuần này dẫn 3 mẹ con đi phố giải ngố nhé. Hi”

– chồng đáp lại cụt lủn: “ừ”. Chưa kịp đi thì xảy ra chuyện xích mích trên. Thế là tạch mình kể vài ba ví dụ bạn nói xem mình đang rủ chồng theo kiểu tình nhân hay quan tòa?

Xem thêm:

Nguyên tắc Say yes trong giao tiếp vợ chồng

Thẳng thắn có giải quyết được vấn đề?

Tinhtinhieu2014.

Hi vọng mẹ hoanang nhìn lại mình đi. Mình đọc còn chán mẹ nó, huống chi lão chồng mẹ nó phải chịu đựng mẹ nó hàng ngày. Sorry vì mình nói thể.

Mình thì đến giờ nói chuyện với chồng hầu như lúc nào cũng “anh à, anh sắp về chưa ? Anh à, anh ăn gì chưa. Mình cảm giác cái câu anh à, anh ơi ở đầu câu nó rất là thân thương, thay vì hỏi bụp 1 cái “anh sắp về chưa.” 2 nữa là trong giai đoạn chồng chán không muốn nước với vợ thì vợ định đụng chạm chuyện tài chính với vén khéo để làm gì. Để đó đã đi. Hãy điều chỉnh bản thân mình, tránh bới móc, tìm kiếm rà sóat mọi hành động của chồng, tìm việc cho mình mà làm đi mẹ nó ạ… Đừng lởn vởn suốt ngày quanh chồng, nó đã ngứa mắt lại nghe/ nhìn/ đọc mai. Ngứa hơn thì nó không sút mình nó cũng tìm cô nào thơm ngon nhẹ nhàng giải khuây.

Trasuanong2013.

Tớ thấy chị good mắng bạn chả sai câu nào cả! Bạn biết EQ cần phải thế sao bạn không làm ???? Chừng nào bạn chịu hạ cái tôi của mình xuống và quan tâm đến chồng hơn thì lúc đó chuyện nhà bạn mới có cơ hội được giải quyết. Đề nghị bạn save 2 bài của chị good lại về máy đọc thật nhiều cho tớ, đọc khi nào ngộ ra “em biết EQ là abc và em đã làm abc chứ không xyz”.

Dab Ma I

E thích đi, con cũng thích đi phải không con?” quay ra đứa con làm đồng minh. Tất nhiên là bọn trẻ con thích quá đi chứ. Nhưng chồng mình bảo: anh không đi đâu, em thích thì em đi đi. Cụt cả hứng.

Tội thứ 1 là lại mắc lỗi “em thích”. Tội thứ 2 là lôi con ra để gây áp lực cho chồng. ===> chả thấy vui vẻ cái mẹ gì trong việc đáp ứng sở thích ích kỉ của con vợ và cái áp lực nó tạo ra. Chưa kể nhìn cái mặt cụt hứng, sưng vù của nó, mất hết cả hứng.

Anh ơi, cả nhà mình đi xem bắn pháo hoa nhé. Xem tận mắt mới sướng. Con nó cũng chưa bao giờ được xem bắn pháo hoa cả, đi cho con nó biết. Nhé nhé…vừa bảo vừa lay người chồng. Chồng bảo: “chen chúc đông đúc đi làm gì cho mệt người thêm. Anh không đi đâu. 3 mẹ con dắt nhau mà đi” – ” không có anh thì còn gì vui nữa, thế nó không có không khí gia đình”.

Tội thứ 1 là chưa quan tâm xem anh có thích pháo hoa không đã mặc định xem tận mắt mới sướng. Tội thứ 2 là có xu hướng sử dụng bạo lực khi lay người ép buộc. Tội thứ 3 là nâng cao quan điểm, rằng việc anh không chịu đi xem pháo hoa gây ảnh hưởng đến không khí vui tươi của gia đình ===> chả thấy vui vẻ cái mẹ gì cả, sao cái con này nó cứ thích điều khiển và trách móc mình thế nhỉ.

Hoặc: buổi trưa mình nhắn tin cho chồng: ” chồng yêu ơi, cuối tuần này dẫn 3 mẹ con đi phố giải ngố nhé. Hi” – chồng đáp lại cụt lủn: “ừ”.

Lần này nó “ừ” là vì có chữ chồng yêu. Tiến bộ hơn thì phải là “chồng yêu ơi, cuối tuần này anh có bận gì không, ba mẹ con xin phép bố được cho lên phố giải ngố được không ạ – kèm theo các biểu tượng yêu thương xì tin chíu chít”. Nó “ừ” phát thì phải nhắn tin “hi hi, ba mẹ con em cảm ơn bố nhìu nhìu. Yêu lắm cơ, chụt chụt” – phải thể hiện cái sự reo lên vui sướng như thế nó mới có hứng chứ.

Vấn đề là ở chỗ, nếu không khí gia đình bình thường, thì cách xử sự như em hoàn toàn bình thường nhưng thằng chồng em nó đang chán em, nên cái bình thường sẽ là bất thường, phải hiểu điều đấy nói chung là em vẫn bảo thủ lắm. Tôi đã nói, đã làm hết nước, hết nhẽ mà thằng đấy nó vẫn thế, chả hiểu nó muốn gì. Kiên nhẫn, và đừng có xấu hổ, hay cảm thấy bị hạ thấp giá trị bản thân, hay cảm thấy sợ bị chồng nghĩ là mình sợ chồng, hay cảm thấy việc mình làm thật là màu mè giả dối. Vì chồng em nó đang chán em. Hãy để nó có cơ hội được phũ phàng từ chối mọi đề nghị của em khoảng 20 lần. Thay vì để nó nhìn thấy gương mặt cụt hứng, giọng nói hờn giận, trách móc vô hình của em, thì hãy đáp ứng yêu cầu của nó theo kiểu quan tâm là

+ anh không thích thì em không ép, không hiểu vì sao anh lại không thích nhỉ, và anh thích cái gì nhỉ.

+ anh không thích thì mẹ con em thu xếp đi, nhưng lúc về sẽ mua một cái gì đó mà anh thích choa ăn, rồi mấy mẹ con hào hứng kể cho bố nghe đi chơi vui thế nào, rồi mô tả theo kiểu mọi thứ sẽ còn hoàn hảo hơn nếu có bố ở cùng.

Quan trọng nhất là học tôn trọng cái tâm trạng “không thích” của nó em nhé. Nó thấy được tôn trọng

– 10 lần từ chối cả 10 lần em đều tươi tỉnh, quan tâm là tại sao nó không thích

– không dằn vặt hờn trách

– thì nó sẽ không đề phòng, thủ thế, co vòi vì cái cảm giác em luôn muốn lên kế hoạch, điều khiển nó. Kiên nhẫn đến lần thứ 20, luôn tươi cười thì khéo nó còn rủ em trước đấy. Làm được không, hay mới chỉ làm đến lần thứ 3-4, đã gào lên là làm mãi rồi, cố hết sức rồi, nhưng không có tác dụng?????

Hoanang2008

Chị dad, chắc chị cũng đến bực vì em lắm nhỉ. Cứng nhắc, bảo thủ, chồng em còn bảo em là sống lý thuyết, sách vở nữa kìa. Em đính chính lại là hồi yêu nhau thì anh ấy tán em là chính, em vô tư hưởng lợi. Sau khi lấy nhau rồi thì vai vế bị đổi ngược lại thành em chủ động đi lấy lòng chồng ạ. Chồng vừa hắt hơi xổ mũi gì cũng đã giục chồng đi khám mua thuốc mua thang rồi ăn uống tẩm bổ.

Đối với nhà chồng thì tuy em không lấy lòng theo kiểu nịnh nọt (ví dụ em thấy không đẹp thì không bao giờ em khen mà chỉ im lặng thôi) nhưng nhà chồng vẫn quý em vì em sống thật và biết điều, biết kính trên nhường dưới, quan tâm đến ông già bà cả nội ngoại 2 bên của chồng. Đó cũng là 1 điểm cộng của em trong mắt chồng. Khi anh ý mở công ti làm ăn riêng, em cũng hỗ trợ anh ý nhiều trong công việc sổ sách giấy tờ. Nhưng từ khi anh ấy mê tín đi xem người ta nói 2 vợ chồng không hợp làm ăn chung cùng nhau nên em cũng tránh không can thiệp vào công việc của anh ấy. Việc gì liên quan đến gia đình em đều có hỏi han bàn bạc với anh ấy, tôn trọng sở thích riêng của anh ấy dù em không thích. Tính em làm gì cũng phải có kế hoạch nhưng anh ý thì quyết định tùy hứng hoặc nước đến chân mới nhảy. Đã bao lần em nhắc anh nếu không đi đón con được thì phải báo em biết sớm để em còn thu xếp. Nhưng anh ý toàn 5giờ đón con thì 5giờ kém mới báo làm em nhiều lần toán loạn hết cả lên: việc thì chưa xong, đến đón muộn thì cô giáo ghét.

Vậy đó, không phải em vô tâm với chồng mà em muốn anh ấy được thoải mái muốn làm gì thì làm, hỏi nhiều thì lại sợ anh ấy nghĩ mình kiểm soát. Việc anh ấy trả ơn trả nghĩa trong thiên hạ em nghĩ cũng phải đạo nên không bao giờ nói. Tuy nhiên từ khi em h xuất hiện, em mới sinh ra so sánh và nhìn nhận tình cảm chồng dành cho mình chả được bao nhiêu. Em thuộc tuýp người không dễ gì tâm sự, cởi mở tấm lòng. May mà có các mẹ các chị ở đây giúp em nhìn nhận vấn đề được rõ ràng hơn, đỡ phiến diện hơn. Em sẽ cố sửa mình trước khi sửa người. Em sẽ báo cáo kết quả với cả nhà, hi vọng đó là tin vui.

Dab Ma I

Nên cảm ơn em h, vì em ý mà không xuất hiện thì em sẽ không biết cuộc hôn nhân nhạt nhẽo của em đáng chán, và chồng em nó đang chán em đến mức nào các chị ở đây chồng nó còn đi ngoại tình công khai còn chưa chết ai. Nữa là em mới ở giai đoạn phán đoán, nghi ngờ đã hoắng lên. Sai thì sửa, mà chửa thì đẻ, mà không đẻ được thì thụ tinh, không thụ tinh thì xin con nuôi, không xin con nuôi thì sống một mình. Việc gì chả có cách giải quyết. Trước khi ấn chồng lên con thuyền, và đẩy nó phăm phăm đến bờ bến lạ thì hãy biến mình thành cái mỏ neo, lúc nào thuyền ra khơi thì kéo neo lên, thuyền cập bến thì hạ neo xuống nhá.

Yamanote

Hoanang ơi, cậu nên tập yêu chồng, có yêu mới EQ nhiều nhiều lần được cậu ạ. Không có tình yêu, không có tâm, thì mọi chiêu trò đều là nước đổ lá khoai. Liệt kê hàng trăm ngàn thứ mình yêu, để cái hồ lô tình yêu mình luôn đầy và sóng sánh, rồi thì mình sẽ tự dưng cảm thấy anh mệt ý gì, anh chán ý gì, thôi anh nghỉ ngơi đi để em trông con/em làm abc choa lại gắt với em ý gì, chắc anh mệt công việc hả, anh uống nước này, anh abc này anh về muộn à, khổ thân lại phải tiếp khách à, có gì vui không anh, có được việc không anh, có cần nước chanh giải rượu không vv dần dần chồng cũng

– mình thấy con vợ mình khó chịu, có lẽ do mình khó chịu bên ngoài, trong người mình khó chịu chứ không liên quan đến vợ

– vợ mình hôm nay nhiều lời quá, có lẽ nó cũng mệt, căng thẳng ở cơ quan, thôi chả chấp nó

– nó quan tâm mình thế, thực sự chỉ có vợ là thương mình nhất, lúc mình mệt có mái ấm để về vv

Đấy, lúc đầu phải tự kỉ một tí, nghĩ là nó gắt, nó mệt, nó chê bai mình đều là tự nó không biết phân tích không biết nhìn nhận đánh giá mình, chứ mình ngon mà, rồi thể hiện cái ngon của mình ra: quan tâm, chăm sóc, cho chồng không gian thoải mái vv. Đến lúc tập mãi, mình ngon thật, chồng cũng sẽ thấy mình ngon thật, thế là hai bên đều ổn, tình yêu sóng sánh, EQ thành bản năng, thật thoải mái quá.

Wicket

Giá mà nói rất hay. Cảm giác bạn hoanang không phải khô khan mà không yêu chồng lắm. Vì không yêu lắm nên bạn í cũng không phải là không biết nên làm gì (như chị gud và trà sữa đã chỉ ra) mà chỉ đơn giản là không muốn làm. Tại sao tôi phải làm nếu anh không làm theo ý tôi. Đại ý vậy. Cần chồng thì đúng, còn tình cảm với chồng thì đúng. Nhưng tình yêu chắc phôi pha từ lâu.

Ví dụ như mình rất lười, nhiều lúc cũng phàn nàn chồng. Nhưng chồng mà mệt là mình cố gắng vượt qua chính mình một cách dễ dàng ngay. Dù có mệt mấy cũng tự dọn dẹp không kêu than (còn bình thường chồng mà khỏe thì chết với bà. ). Mình nghĩ thực tình mình mà không yêu chồng thì với sự lười biếng vốn có của mình, chắc chồng có nằm bẹp mình cũng chả nhấc tay nhấc tay chân làm gì hết.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

3 Responses

  1. Minh minh says:

    cho em hỏi cách nào viết tâm sự trên này ạ

  2. Kathy says:

    Cho em hỏi làm cách nào để viết tâm sự lên đây ạ?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.