Hoanang: Hôn nhân nhạt nhẽo, vợ chồng ngày càng xa nhau

Dab Ma I

Nói thật với em, chị là đàn bà, thấy em lèm bà lèm bèm như trên chị còn thấy chối, chứ đừng nói là thằng chồng em. Nó chưa bảo em dai như giẻ rách là còn tử tế lắm rồi đấy. Em đọc kĩ những chỗ chị bôi đậm đi. Nguyên tắc của đối thoại thành công là 2 bên phải cùng có thiện chí. Nó đã thể hiện sự bất cần, sự chán nản đến cùng cực như thế, mà cứ lao vào. Em có quan tâm đến cảm xúc của nó éo đâu, em chỉ muốn được việc của em thôi còn kệ mẹ nó. Bảo sao nó chả điên, muốn tử tế cũng chả tử tế được. Chưa kể nghe giọng em vừa kể cả, vừa bố đời, chó nó ngửi được.

Chị là chị cứ phũ phàng nói thẳng như thế. Thiếu gì cách để trò chuyện, em cứ như con mái già quàng quạc, giọng thì khệnh khạng chất vấn, thể hiện ta đây biết hết rồi và thông minh, như quan tòa tra hỏi chồng. Này, thế thì nhất là bét nhé, mày muốn làm gì thì làm. Bố mày thích giấu đấy, bố mày chán đấy, có giỏi thì xử lý đi. Có mỗi cái việc nói chuyện với chồng còn không nói được. Rồi lại tự vơ vào người là nó chán mình. Rồi coi nhau như kẻ thù, toàn em tự biên tự diễn tự sướng. Bảo sao nó chả ngán đến tận cổ nó chán đơn giản là vì chán nó cũng chả hơi đâu coi em như kẻ thù. Chỉ có em nhỏ nhen điên dở thôi.

Đấy, đến nói chuyện nó còn phát ngấy với em, lại còn đòi nó phải hào hứng tham gia ngay các việc đi chơi, pháo hoa, đi xa. Quên đê, bị dở ah. Tất cả những việc em cho là “hâm nóng tình cảm” toàn xuất phát từ ý thích, suy nghĩ cá nhân của em. Chứ không phải việc đó là bắt nguồn từ việc em đón, và hiểu ý thích của nó. Cô thích nhưng tôi éo thích đấy. Làm gì nhau nào? Cô thấy thế là hay nhưng tôi éo thấy thú vị đấy. Có gì sai sao? Thế cứ cái gì cô làm là hay, là tốt hết à?

Em hoàn toàn không hiểu gì về tâm lý chồng em. Em không nhận ra mình sai ở điểm nào đâu. Vì em đã, đang và sẽ luôn cho rằng việc mình làm đều là vì anh ý, nên em đá thúng vụng nia, khó chịu bực mình khi thằng chồng em nó không hưởng ứng. Uh thì vì anh ý, nhưng anh ý không thích thì vì làm-cái-gì. Nếu vì anh ý, thì khi anh ý không thích thì phải vui vẻ giải tán chuyện đấy chứ, đằng này lại sưng sỉa anh lên. Thế thì là vì mình chứ có vì anh ý éo đâu. Em sai ở chỗ: chồng em là con cá nhưng em lại đem quả táo ra làm mồi câu.

Bài học này EQ nói mãi rồi, táo tốt, nhưng chỉ dành cho ngựa. Cái em cần làm, là hạ cái tôi xuống, đừng tự cho mình là thông minh, nắm và lường hết mọi việc, đừng có xoắn lấy thằng chồng như giẻ rách. Nó mệt và chán thật đấy. Cho nó yên tĩnh một lúc đi. Trước khi nói chuyện với chồng, thử tự mình đứng trước gương mà nhìn mình một chút.

+ mình nghĩ mình nói nhẹ nhàng, nhưng có phải lúc đấy giọng mình kẻ cả, mặt mình khinh khỉnh hay không

+ mình cao giọng, kèm theo khuôn mặt cau có nhìn chỉ muốn tát cho phát hay không.

+ hay mình vừa cất lời, thì 2 cái lông mày đã nhíu chặt lại, nhìn chỉ muốn cho cái đạp hay không.

Muốn người ta cởi mở tâm tình, đối thoại hết nhẽ thì trước hết phải cho người ta thấy thành ý tâm sự của mình. Còn để đến mức thằng chồng nó bảo “tùy em”, với “chán lắm” là nó ngao ngán tột độ rồi đấy em ạ. Mà chồng em là nó như thế là còn thành thật chán đấy cái quan trọng là kết quả 2 vợ chồng ngồi xuống nói chuyện, xóa bỏ nghi ngờ, hâm nóng tình cảm. Muốn vậy thì phải biết chồng nó thích gì, nó cần gì, nó muốn mọi chuyện như thế nào. Chứ cứ ngồi đấy đòi nó phải trả lời, việc tra khảo dưới góc nhìn của nó, còn là trò chuyện tâm sự dưới góc nhìn của em thì cứ yên tâm là nó đi tìm cô abcxyz thấu hiểu nó nhé.

Em có giận vì chị sỗ mồm chị cũng phải nói, vì chị thấy chồng em nó chán em ra phết rồi đấy. Câu cá bằng giun cô bé nhé. Em thích đi dạo dưới bầu trời hoa nắng nhưng nó thích đi dưới mưa lãng mạn thì sao tỉnh lại đê em ei.

Harmonius

Hehe, chị good mắng em hoanang nghe sướng tai dễ sợ

@hoanang: có lẽ bạn khá thông minh, nhanh nắm bắt vấn đề (ở khía cạnh bạn muốn nắm bắt). Nhưng chưa hẳn bạn đã hiểu hết mọi thứ mà người khác nói, thể hiện. Đây là mạng ảo, bạn rất muốn học, xin ý kiến tư vấn, nhưng tớ thấy bạn học mà không ngấm. Thật đấy. Trong mắt chồng, bạn toàn lừa ông ý sơ hở, sai sót để bắt thóp chồng. Híc, sống với người chuyên bắt thóp mình thế, không chán, cùn mới là lạ. Các khía cạnh khác mọi người cũng đã phân tích với bạn cả rồi. Tớ chỉ nhắc thêm ý này thôi. Còn vì sao thì bạn tự ngẫm nghĩ xem nhá. Nghĩ không ra thì đừng có mơ mộng chuyện hâm nóng tình cảm với chồng.

Hoanang2008.

Em rất cảm ơn sự góp ý quý báu của mọi người, mắng cũng được cho em tỉnh ngộ ra với. Em không tâm sự được với ai nên hành động toàn theo bản năng.

Tính em thích trắng đen rõ ràng, nên kiểu mập mờ của chồng em làm em rất khó chịu. Từ trước đến giờ em không hề kiểm soát chồng, can thiệp thô bạo vào các quyết định và các mối quan hệ làm ăn của chồng. Chồng có nói cho cái gì thì biết cái nấy. Từ thời yêu nhau chồng em còn trách em vô tâm, và chồng em bảo giả sử anh có bắt cá 2 tay chắc em cũng không biết. Em chỉ cười trừ bảo rằng anh sướng thế còn gì, nhiều người sợ bị vợ/ người yêu quản lý chặt, em để anh tự do chả quản lý gì từ thời gian, tiền bạc,…vậy mà vẫn không hài lòng sao. Và hậu quả của việc đó là khi chồng không chia sẻ mọi việc với vợ nữ anh thì em hoàn toàn mù tịt trước mọi thông tin của chồng. Chứ không phải lúc nào em cũng xoắn lấy chồng đâu.

Việc xuất hiện em h làm em cảnh tỉnh ra rằng mình lơ là chồng quá nhiều để bây giờ chồng đi chia sẻ với người khác. Em không ghen tuông vô lý đâu ạ vì có những sự việc khi em kể, các mẹ đây đều nói rằng chồng em có vấn đề. Chỉ có mỗi em là bênh chồng không nhìn ra điều đó. Em nói qua về tính cách 2 vợ chồng nhà em để các mẹ hiểu. Em

– thuộc dạng hiền lành, ngoan

– đần (kiểu cổ điển), ít nói (nhưng cục tính – từ khi có con em mới biết mình có tính xấu này)

– thiếu kiên nhẫn, mọi việc phải ra ngô ra khoai em mới chịu yên, em đã biết cái gì thì muốn biết đến tận cùng mới thôi.

– cũng không quảng giao lắm, không nữ công gia chánh lắm, nhan sắc thì thường thường bậc trung

– thẳng tính, ghét sự giả tạo nịnh nọt (thế nên chả bao giờ lấy lòng sếp cũng như mẹ chông, may sếp và mẹ hiểu tính nên cũng dễ thở).

Chà, kể ra mới thấy mình cũng chả có điểm gì nổi bật nhỉ, EQ thấp thảm hại, à được cái chung thủy, không dễ bị cám dỗ trước những lời đường mật.

Chồng em cũng ít nói, hay cả nể, tốt tính được nhiều người quý mến (việc này hay bị em “xuyên tạc” là tốt với người ngoài để giữ hình ảnh cá nhân còn người trong nhà thì chả được hưởng cái gì), tức là làm bất cứ người ngoài: bạn, anh, em của anh ý đều cảm nhận việc anh ý làm là thật tâm đối xử tốt với mọi người, quan tâm lo lắng kín kẽ từng tí một. Vậy mà người quan trọng không nhất thì nhì là em đây mà anh ý chả đối xử tốt tẹo nào: em ốm đau ho hắng cả tháng trời mà không có 1 lời hỏi thăm (với người lạ vừa than mệt ốm đã hỏi thăm rối rít cả lên), em đi công tác hoặc đâu về muộn chả bao giờ gọi điện hỏi han lo lắng xem em có bị sao không hay em thế nào, việc trong nhà bên nội ngoại thông báo cho anh thì anh cũng chả báo lại cho em biết làm nhiều phen mình phát ngại vì chả biết gì cả trong khi mọi người nghĩ vợ chồng với nhau thì phải biết rồi chứ.

Kể ra thì dài dòng nhưng em với chồng em như 2 thái cực khác hẳn nhau. Các mẹ chỉ cho em xem làm thế nào để xâm nhập vào trái tim “hắn” một lần nữa bây giờ. 2 thỏi nam châm trái dấu hút nhau mà em có thấy hút nhau đâu toàn đẩy nhau ra xa đấy chứ. Vợ chồng bằng tuổi nên cũng không nhường nhịn nhau lắm, chồng nói chuyện gì em cũng không phục ngay đâu mà phải tìm hiểu ngọn ngành rồi mới đồng ý với chồng, mà tính em không giả vờ được (giả vờ dưới cơ, giả nai giả thỏ ý ạ), già vờ là chồng biết ngay. Thế mới buồn. Làm sao để chồng hiểu mình cũng tôn trọng chồng lắm chứ, tin tưởng chồng lắm chứ. Em biết mà không thể hiện ra bên ngoài nổi.

Dab Ma I

Đọc post tiếp theo của em chị thấy chồng em nó không chán em cũng hơi phí nhể. Đừng nói câu “em biết mà không thể hiện ra bên ngoài nổi” mà chính xác phải là câu “bà biết thế nhưng bà éo thích làm đấy”. Không ai trách người không biết gì cả. Nhưng người biết – mà cố tình không làm – thì nói nữa, nói mãi cũng vô ích. Em biết, em hiểu mọi vấn đề của em hết. Nhưng vì bà mày không thích – nên bà mày không làm – mỗi thế thôi. Chị toàn thấy em mô tả em không thích thế này, em không thể thế kia, em khó chịu thế nọ, em không phục thế chai. Rồi em tị nạnh với thiên hạ là sao thằng chồng mình nó cứ ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng.

Trong khi chị chả thấy em tả ra được là anh ý thích như này như này, anh ý muốn như này như này sao em không tự đứng trước gương hỏi lại mình : bản thân không có gì xuất sắc, lại sống cứng nhắc, chồng nó nhắc khéo là “vô tâm” từ lúc yêu còn chưa tỉnh ngộ, những việc chồng làm thì không biết cách ghi nhận, rồi lúc nào cũng to ve tỏ vẻ tôi không thể giả dối, tôi không thể nịnh nọt nên tôi chỉ có thể thế thôi. Đến mệt.

Vô tâm là người không biết, không hiểu, không đếm xỉa gì đến cảm xúc của người khác. Cứ sống với quan điểm của mình rồi tự hào là ta đây chân thật. Ờ, cô cứ sống thế đi, cô có quan tâm gì đến tôi đâu mà tôi phải ngọt nhạt với cô. Thiên hạ người ta quan tâm tôi như thế nào, thì tôi quan tâm lại. Cô biết được lúc tôi đến công ty ho hắng, các em đồng nghiệp đi mua thuốc cho tôi à. Cô biết được lúc tôi đói bụng, mệt nhọc, khát nước, bạn bè tôi mua chăm sóc tôi ngay à. Cô vô tâm với tôi cô chỉ nhìn thấy lúc tôi trả nghĩa họ, cô nhảy đong đỏng lên so sánh. Mệt.

Nói thật, em không cần tìm đường đến tim chồng em đâu, vì em thuộc tuýp không chịu phát quang bụi rậm, thậm chí chui bờ tường để tìm đường đâu. Vì tính em nó thế – việc gì em phải làm thế. Em cứ ngồi ôm cái mớ tính cách chân thật, không màu mè, không giả dối, vô tâm đến vô tình của mình rồi yên tâm chồng nghìn năm nữa sẽ hiểu là em cũng trân trọng anh ý nhé.

Thay đổi mình trước đi em ạ. Nói chuyện với chồng còn không ngọt ngào, nịnh nọt, dịu giọng được thì chị không hiểu em định tâm sự, định lôi kéo chồng kiểu gì. Chị đoán là em sẽ nói theo kiểu: + hôm tới 10-10 bắn pháo hoa, em muốn cả nhà mình đi xem cho vui anh ạ. Chồng em nó chỉ nghe thấy từ “em muốn” thôi, nên thế thì “anh không muốn nhá” chồng nó đã chán mình sẵn rồi ý, thì câu nào mình nói ra nó cũng ngứa tai, và cảm thấy bị mình sai khiến. Giai đoạn hâm nóng, chồng đang bất hợp tác, muốn rủ chồng thì phải uốn éo thế này (đây là chị vẽ ra các tình huống cho em nhé):

+ anh ơi, hôm tới bắn pháo hoa đấy bố ạ

– uh, thì sao

+ hì hì, em đang định hỏi bố có kế hoạch gì không cho em bám càng với

– khồng, chả có gì cả.

+ hay hôm đấy mình cũng bon chen đi cho có tí không khí đia

– khồng, vừa đông vừa tắc, dở hơi mà đi à

+ uh nhỉ, em cũng không nghĩ ra vụ tắc, làm thế nào nhỉ, chả mấy khi có dịp vui thế này. Hay không xem pháo hoa nữa, mình đi ăn cái gì được không anh. Thỉnh thoảng chàng phải cho em đi giải ngố tí chứ.

– lằng nhằng, ăn uống gì rách việc. Không là không…

Thấy thái độ nó thế là té ngay, không lèm bèm nữa. Sang ngày hôm sau, lúc nào nó vui lại lựa lựa để nịnh. Đang giai đoạn nhạt nhẽo, xuống dốc, thì phải bỏ công sức ra mà hâm nóng. Còn khi đã nóng, đã ổn định rồi thì chỉ cần bảo “anh ơi hôm nay vợ chồng mình cũng bon chen ra đường tí cho vui đi” thì nó cũng sẵn sàng hưởng ứng. Mà nói chung chị cũng cố viết dài nốt lần này cho em thôi. Chứ chị vẫn tin là em đọc nhưng không chịu hiểu. Em biết nhưng em sẽ cố tình không làm. Em sẽ vẫn giữ quan điểm em là em, tính em nó thế rồi. Chúc may mắn.

Xem thêm:

“Tính em nó thế rồi, em không làm được đâu”

Cauvongtinhyeu: Vợ chồng khắc khẩu, chồng kiên quyết đòi li dị

Mycheat

Bạn hoanang2008, mình không dám múa rìu trước mặt các cao thủ, nhưng mình có chút kinh nghiệm trong chuyện này. Mình có một bạn đồng nghiệp khi thảo luận công việc với mọi người rất ít được kết quả như ý, nếu không muốn nói hẳn ra là “hư bột hư đường” hết. Vấn đề ở chỗ bạn ấy vừa nghe hết phần trình bày của người khác thì câu đầu tiên là “really? Tôi thấy phương án này không hợp lý vì… “.

Thay vì tỏ ra nghi ngờ đối phương, thậm chí làm đối phương thất vọng ngay từ đâu như thế, bạn thử, thoạt tiên tỏ ra tán đồng quan điểm của người ta, kiểu như ” ồ, kế hoạch này nghe được đấy, vì nó abc, xyz gì đó”, tóm lại là tạm nương theo người ta, làm cho người ta hồ hởi phấn khởi lên để dễ tiếp nhận ý kiến của mình. Sau đó thì mới khéo léo đưa ra những thắc mắc kiểu : “tuy nhiên mình có chút băn khoăn về abc trong trường hợp xảy ra a’b’c'”…

Ai cũng có như cầu được tôn trọng, đề cao, với những ông chồng thì như cầu đó càng cao chót vót. Chồng mình lớn hơn mình nhiều tuổi nhưng vẫn hay đưa ra những đề nghị chuối không chịu nổi, mình thì không muốn làm “quê” bạn ấy chút nào nên phải học cách đi đường vòng vèo như thế.

Hoanang2008

Tks mycheat1990 nhé. Nếu mình khéo léo được như bạn thì đã không đến nỗi. Hì, mình còn nhiều thiếu sót lắm, lại nóng tính nữa nên nhiều khi không đạt được như ý. Mình có thể “đọc vị” người ta nhưng để khiến người ta làm theo ý mình thì là cả 1 chặng đường dài. Vậy là đã 3 ngày mình và chồng không nói chuyện với nhau. Mình cũng cố tránh tiếp xúc với chồng để suy nghĩ thêm nên đối mặt với chồng theo cách nào.

Đêm qua chồng đi hát karaoke đến hơn 1g sáng mới về. Mình định không gọi nhưng bản tính hay lo của người phụ nữ lại khiến mình bấm máy. Lần đầu tiên không thấy trả lời. Lần thứ 2 cách đó 15p thì chồng nghe:

– anh sắp về chưa?

– anh đang đi hát karaoke với anh h và anh t. Lát nữa mới về. Giọng thì vẫn lạnh lùng thôi nhưng dù sao vẫn cho mình biết thông tin.

Phải mình thì mình sẽ nói: chưa, lát nữa mới về, đi ngủ trước đi. EQ kém là ở chỗ đấy nhỉ. Lần thứ 3 (lúc đó là hơn 1g rồi, và chồng mình chưa bao giờ về muộn đến thế), mình lại gọi điện. Chồng bảo đang về. Mình quay ra tiếp tục gõ bàn phím nốt tâm sự dang dở với các chị em trên này thì chồng lạch cạch mở cửa. Nếu EQ của mình tốt thì mình đã chạy ra mở cửa cho chồng, pha nước pha nôi giúp chồng giải rượu rồi dìu chồng lên giường. Nhưng mình chẳng làm gì cả, bụng thầm nghĩ “rốt cuộc cũng về, làm mình đỡ lo hẳn” và lại tiếp tục gõ phím mặc chồng tự leo lên gác và đi ngủ.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

3 Responses

  1. Minh minh says:

    cho em hỏi cách nào viết tâm sự trên này ạ

  2. Kathy says:

    Cho em hỏi làm cách nào để viết tâm sự lên đây ạ?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.