Hơi tí lên cơn giận hờn

Bài viết của tác giả Nguyễn Hoàng Đức, đăng trên báo HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH trang 5, số ra ngày 31/07/2015

 

Đã là hoàng tử và công chúa sống trong cung đình thì làm sao phải mang gánh lo khi từ nhỏ đã quen được chiều chuộng, bế ẵm, chăm chút từng li từng tí? Con một xưa kia đúng là hoàng tử và công chúa, bởi cha mẹ hiếm muộn, có khi đi khắp nơi cầu tự, sinh được một mụn con, thậm chí phải nghĩ: Đó là đứa con do thần thánh sinh ra. Không chỉ cha mẹ mừng, mà ông bà, họ hàng cũng mừng theo, bởi vì cặp vợ chồng này đã thoát khỏi cảnh “cây độc không trái”, để hưởng phúc cuộc đời như mọi người.

Nhưng chưa bao giờ người ta thấy rõ vị thế của con một như ngày nay. Cụ thể nhất là Trung Quốc, với chính sách mỗi cặp vợ chồng chỉ sinh một con. Nên cả xã hội là gia đình con một. Ông bà rồi cha mẹ chăm bẵm con một như hoàng tử và công chúa, làm cho rất nhiều đứa trẻ mắc hội chứng béo phí vì ông vừa cho ăn, bà cũng muốn cho ăn, rồi cha mẹ đi chợ về mua quà cho con, đứa trẻ ăn suốt ngày, béo phì lúc nào không hay, lúc đó có muốn “hãm phanh” cũng đã muộn. Khoản mặc cũng không kém, ông bà, cha mẹ rồi họ hàng bạn bè mua áo rồi quần rồi giày dép mới cho cô cậu nhà ta ướm thử suốt ngày. Cái này không ưng thì mua cái khác. Nhà có một mụn con (cháu) thì tiếc gì?

Thực tế trong tâm tưởng các gia đình đều muốn con cái trở thành hoàng tử và công chúa. Nào đi học võ để đeo đai đen, đai đỏ mong khi hữu sự bảo vệ được bản thân, nào học tiếng Anh để con theo kịp thời đại, rồi học nhạc, nếu con mình kéo một chiếc violon hay ngồi vào chiếc piano thì sang lắm, còn môn vi tính dứt khoát không thể bỏ qua vì thời đại công nghệ thông tin nối mạng toàn cầu, con cháu ta không thể đứng ngoài…Kết quả là có rất nhiều em vì học nhiều quá nên bé tí đã cận thị, đeo cặp kính dày cộp trông như ông bà già. Vì bị nhồi nhét nhiều quá nên nhiều trẻ đã chán học, ngang bướng, cứng cổ, bỏ học, chơi game, lang thang, đầu gấu, phát sinh tội phạm vị thành niên…

Ngày trước nếu nói “nhà con một” thì như một lời khen, tự hào. Vì con một được chiều chuộng chăm sóc tốt nên mặt mày sáng láng, quần áo đẹp, giầy dép tốt, vì được bố mẹ đầu tư nhiều hơn nên học giỏi…Cái gì cũng hơn người nên lấy làm kiêu hãnh. Nhưng giờ đây, đặc biệt với hoàn cảnh con một chung toàn xã hội ở Trung Quốc, thì nói “con một” người ta lại thấy ái ngại.

Con một cũng có nhiều điểm yếu, tính cộng đồng, tính quản lí, tính tổ chức…ở con một rất thấp. Gia đình đông con, bọn trẻ sẽ hình thành một bản năng tổ chức xã hội, biết vi trí của ai ở đâu, phải làm gì, và sắp xếp thế nào. Vì thế khi tham gia vào xã hội, óc tổ chức của người nhà “con đàn” thường nổi trội hơn nhà “con một”.

Vì được chiều chuộng nên con một thường ỷ lại, không thạo việc gia đình hay nữ công gia chánh, đã thế đụng một cái là dỗi, hay “lên cơn” giận hờn. Đặc biệt, vì quen được chiều mà đi đâu làm gì cũng muốn người khác phải chiều mình. Đặc điểm này khi bước vào hôn nhân là lúc nổi rõ hơn bao giờ hết, và cũng gặp phải ngang trái, éo le, bi kịch nhất. Chàng con một được chiều quen rồi, nàng cũng chẳng kém cạnh gì, thế là việc gia đình đùn đẩy, dựa giẫm, ỷ lại lẫn nhau, nhưng ai sẽ bắt tay làm đây? Thế là hục hặc cãi nhau. Chẳng ai chịu xuống nước làm hòa trước vì cho rằng thế là hạ mình lép vế. Có cặp đã tìm ra giải pháp chia đều tất cả mọi việc, từ nầu ăn đến giặt giũ. Nhưng khi chia đều như vậy đã là không bình đẳng, vì một số việc như lắp dây điện, sửa chữa nhà cửa xe cộ…hiển nhiên anh chồng phải làm, thế là việc so bì tị nạnh tiếp tục diễn ra.

Là con một, sướng thì có sướng, vật chất dư dả thì có dư dả, nhưng cũng thật “hoàn cảnh”, mong rằng các cặp vợ chồng rèn luyện tính tự lập và tự chịu trách nhiệm cho con từ khi con còn nhỏ. Có như vậy, khi lớn lên, đứa trẻ mới có khả năng tìm kiếm cũng như giữ gìn hạnh phúc.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.