Lily. Nguyen168: Học cách khen và khích lệ chồng

Tinhtinhyeu2014

Lão chồng chị GOOD công nhân “quái thai” thật. Hihi sorry em dùng từ hơi mạnh. Nhưng như thế thì mới có thể hợp với sự “tinh ranh” của chị. Như kiểu con cáo và báo chứ không phải là cáo và cừu được. Chứ chị mà sống với ông khác, chị giải được bài toán xong, chị chán đá phèo láo đi í chứ.

Chồng em thì chả khen vợ ở ngoài bao giờ. 2 vợ chồng chả bao giờ khen nhau với người ngoài. Nhưng vợ mà nấu cái gì thì cũng lại bài ca “Ôi hiền thê lương mẫu kính phu chiều chồng của anh”. Hoặc là vợ đảm trăm năm vào bếp một lần của anh bla bla. Nói chung là em lười nên là mỗi lần em làm là chồng khen và châm biếm ác lắm. Nhà chị Hong-Cam anh ku rất giỏi mặc cả nhỉ. Sau này cho học Luật sư có lẽ hợp nhỉ.

Yamanote

Chị Dab ơi có lẽ em qua cái giai đoạn khen chồng là vì mình đấy zồi, em đến giai đoạn bền zồi. Tức là 1 cách tự nhiên em yêu chồng thì em làm, em vì cả nhà hạnh phúc thì em làm, chồng em cũng vậy, yêu vợ con thì làm, để cả nhà vui vẻ thì làm, cuộc sống rất chi là ấm cúng hạnh phúc yên ả không cần phải vắt óc uốn lưỡi gì nữa. Lúc hạnh phúc em cũng la toáng là em rất hạnh phúc, rất vui, mà lúc em mệt hay nản em cũng nói được, hay đóng cửa chui một góc cũng được nói chung thoải mái dã man.

Chồng em cũng thế, đi tiếp khách cũng được, chơi thể thao cũng được, công tác cũng được nhưng lúc nào cũng mong về nhà hoặc đi đâu có vợ có con, chả cần mưu kế vượt qua cảm xúc gì cả, mọi thứ rất là tự nhiên. Em chỉ hơi bế tắc bên ngoài, nhưng cũng tự nhiên học được cách tự giải tỏa và không mang vấn đề về nhà, hoặc có thì cũng lựa lúc mà nói. Chuyện ấy cũng rất thăng hoa tuy cả hai đều hơi lười mà cũng không sao cả.

Chồng thích ngủ ngoài phòng khách em cũng thấy không sao hết vì chồng không chịu được điều hòa bí khó thở, sáng dậy vào ôm vợ nằm còng queo với nhau 1 lúc rồi dạy đi làm, mà không ôm em cũng thấy không sao hết, vẫn thấy là chồng rất yêu em. Kể cả chồng có bốc phét với đứa bạn nào về em theo kiểu quái thai như chồng chị em cũng trêu đùa 3 câu rồi quên ngay, chả vấn đề gì, sâu thẳm em biết chồng yêu em và cần em, vậy là ổn.

Vợ chồng cũng có vài điểm bất đồng nho nhỏ nhưng không ai coi là chuyện lớn, nói xong là quên. Em mong các chị em cũng có cho mình một nơi chốn bình yên như thế, cho mình, cho chồng và cho con. Sóng gió gì em cũng chả sợ, lúc yên an, hãy cứ cảm nhận cái yên an, lúc hạnh phúc cứ cảm nhận là mình hạnh phúc, vậy đã.

Dab Ma I

Có lẽ vấn đề vẫn là ở chị, chết không chừa bệnh hiếu thắng, muốn gì đạt cho bằng được, vẫn muốn uốn chồng đẹp như mình mong muốn. Nên chuyên gia ủ mưu hèn kế bẩn, vắt óc uốn lưỡi. Tệ thật, mai nó lại gái thì lại đớ ra. Còn lão già nhà chị thì thoải con gà mái như yamanote, tểnh tềnh tênh đến mức lắm lúc chị chỉ muốn vả cho phát. May quá, tự nhiên mấy hôm nay rỗi chém nhiệt tình, kể cụ thể case nhà mình, thế là được các “sư thầy” rung chuông cảnh tỉnh. Lại ngộ ra một ít “đạo” mới rồi. Chậc chậc. Thanks tất cả các mẹ nhoa.

Yamanote

Ấy chết em chỉ là kể chuyện em cho vui thôi, chị cứ xem thế nào, lửa ít thì hâm nóng cho nhiệt tình, mà muốn hâm nóng lúc đang nguội thì phải vắt óc uốn lưỡi là đúng rồi; ý em là lúc mà ấm áp rồi mà chàng làm kha khá điều theo ý mình rồi, thì cả hai cứ vểnh râu cho thoải mái, dắt tay nhau dung dăng đi dạo, đi công viên, đi du lịch, lên rừng xuống biển với nhau thấy đời sao mà nhẹ thế, yêu nhau sao mà dễ thế, sống với nhau cũng dễ nữa, đỡ mệt chị ạ.

Em cũng có lúc mưu, nhưng nhanh hỏng lắm, vì mình càng mưu nhiều càng kì vọng nhiều, mà đàn ông vận hành não theo kiểu riêng, nên lại cũng dễ tức giận.

 

Dab =))) Em có rất nhiều ví dụ như chị kể đấy, xong lâu lâu thành một sự tôn trọng chồng thật sự, đang làm việc cũng chat gọi, anh ơi em tức quá em ABC đâm ra nó thành tự nhiên không đáng để kể nữa. Với lại lão chồng em biết em là yamanote mà kể xấu biết phát thì mình chết dở. Hay sự ngọt ngào cũng vậy, nó thành thói quen, chứ chồng em kể ra thì cũng xấu chất thành núi. Chứ ngoài đời, ai cũng băn khoăn, sao chị lại yêu anh đấy, sao chị có thể hạnh phúc được với anh đấy người thua kém chị về mọi bậc. Ngày xưa nghe câu này tuy bào chữa cho chồng mình vẫn hơi đau đau, giờ thì thấy rất bình thường, chả lẽ lại bảo, không có anh ấy thì lấy ai mài mòn cái sự hiếu thắng của chị, lấy ai dạy chị sống thế nào mới là yêu là thương, lấy ai chèn cái chướng của chị, lấy ai giúp chị nhìn đời từ góc độ khác vv.

Xem thêm:

Sauong: Vợ cầu tiến chồng lại an phận, hôn nhân quá mệt mỏi

Suhao34: Ứng xử với tiền bạc giữa nam và nữ

Nov

Nhân có đoạn trên của Yama cảm động quá, mình ngồi kể chuyện nhà mình tí vậy.

Nhà mình cũng na ná nhiều chị em trên này. Chỉ khác là chồng mình thì giống các chị em, nghĩa là giỏi việc nước đảm việc nhà, túm lại cái gì cũng hơn mình. Và đòi hỏi cao. Còn mình thì giống mấy đấng ông chồng được nhắc đến, nghĩa là đầy tật xấu và rất dở hơi. Từ hồi lấy nhau đến giờ toàn chồng mình ủn đít mình. Ủn miệt mài, ủn nhiệt tình luôn. Hồi đầu mình…cũng sướng. Thấy bản thân tiến bộ phết, gần đèn thì rạng mà.

Nhưng dần dần, mình thấy ngột ngạt, khó chịu, mệt mỏi, xì trẹt. Một mặt vừa thấy hơi bị tội lỗi vì mình cứ ham chơi, đủng đỉnh, chả làm được cái gì cho chồng. Thương chồng. Nghĩ giá mà chồng chọn một người khác thì chắc đời chồng đã lên như diều gặp gió (mà mình nhìn xung quanh thấy hơi bị nhiều potential candidates). Một mặt khác mình lại thấy nản vì cảm giác thua kém, cố gắng bao nhiêu cũng không đủ. Cứ mỗi lẫn mình làm sai cái gì đấy, kể cả chồng mình chả nói gì, mình cũng nghĩ trong đầu “Chà, đồng chí kia lại đang thất vọng về mình đây!”.

Đến một ngày mình phát rồ lên đòi chia tay chồng. Nghiêm túc luôn. Mình yêu chồng không? Rất yêu. Chồng mình có tốt với mình không? Quá tốt. Mình chẳng chê vào đâu được. Nhưng mình không thể đánh đổi cái self-esteem của mình để ở bên cạnh chồng. Trước đây không có chồng mình vẫn sống ổn. Vui vẻ. Tự tin. Được nhiều người yêu mến và đánh giá cao. Mình hồi đó cũng đầy tính xấu, vẫn làm sai cái này cái nọ, thậm chí nhiều hơn bây giờ. Nhưng mình có thể chia sẻ với người khác về cái xấu cái sai của mình. Make joke. Sau đó làm lại, thử lại, cố gắng hơn. Mình sống đủng đỉnh cũng không có ai cảm thấy sốt ruột. Thậm chí cái sự đủng đỉnh của mình lại khiến bạn bè mình cảm thấy bình yên, nhẹ nhõm khi ở bên cạnh mình.

Đơn giản là mình và chồng quá khác nhau. Nên mình quyết định là mình không thể sống với chồng được. Phải chia tay thôi. Mình còn lên kế hoạch xem sau khi chia tay chồng thì mình đi đâu, làm gì…Cảm thấy cuộc sống giang hồ tung cánh trước mặt thật sung sướng và hạnh phúc biết bao.

Nhưng chồng mình không chịu. Trăm lần không. Ngàn lần không. Em là cứ phải đi với anh. Đi chậm thì anh vẫn ủn nhưng anh sẽ rút kinh nghiệm ủn nhẹ nhàng, vui vẻ, kèm động viên khích lệ chứ không đàn áp nữa. Còn em bảo em không mang lại hạnh phúc cho anh? Nếu anh không hạnh phúc thì sao anh lại đi với em lâu thế, sao anh lại tính chuyện mua nhà, sinh con đẻ cái, ăn đời ở kiếp với em. Em bảo em không có giá trị với anh? Giá trị quá đi chứ. Không có em làm sao anh có động lực để sáng đi làm tối về đọc sách nghiên cứu nhà cửa trường lớp con cái tương lai. Không có em thì làm sao anh luyện tính bao dung kiên nhẫn được.

Chồng mình nói rất nhiều. Mình ngồi nghe nước mắt ngắn nước mắt dài. Đấu tranh nội tâm dữ dội. Cuối cùng thì mình cũng chịu ở lại, chấp nhận thỉnh thoảng bị chồng đàn áp. Nhưng lần này mình quyết định không tự ti trước chồng nữa. Mình cũng phải đấu tranh để chồng tôn trọng một vài…tính xấu của mình.

Nói chung đến giờ thì nhà mình vẫn ổn. Yêu thương nhau. Thỉnh thoảng chồng vẫn đàn áp vợ và vợ vẫn tủi thân, dưng mà mỗi lần như thế thì vợ chồng mình không nghiêm trọng hóa vấn đề lên mà cố gắng hài hước hóa nó cho đỡ căng thẳng. Rồi thì vợ cố gắng hoàn thiện bản thân hơn một tí, chồng cố gắng bao dung hơn một tí. Cuộc sống mà. To live to fight. Biết cách thì fight với chồng/vợ mình cũng không đến nỗi tệ. Lâu lâu nhìn lại thấy…Cũng vui. Hì đấy.

Xem thêm:

Nguồn gốc mâu thuẫn trong gia đình và hôn nhân bền vững

Chẳng có sự khác biệt nào quá lớn nếu ta muốn nó nhỏ lại

Tâm sự thầm kín này ngoài mẹ mình với hai đứa bạn thân nhất của mình thì chả ai biết đâu. Dạo này nghe chuyện mọi người, Nov thấy cảm xúc dạt dào quá nên ngồi kể lể tí. Cũng may là hồi xưa mình xì trẹt quá thì mình nói thẳng hết ra với chồng chứ không tìm cách khỏa lấp nó bằng niềm vui không lành mạnh bên ngoài, còn chồng mình thấy phản ứng của mình thì kiên quyết nắm tay mình dỗ dành chứ không cáu lại “mình đã hết lòng hết dạ thế mà nó còn chê”. Và cũng may là nhu cầu được công nhận của mình không quá cao, và những đòi hỏi của chồng mình cũng rõ ràng mạch lạc với mình chứ không khó hiểu khó đoán phức tạp lắm.

Dab Ma I

@Nov ơi, đúng là tạo hóa khéo nhể, có âm là có dương, được vợ hỏng chồng mà được chồng hỏng vợ nhể(theo lăng kính đánh giá ích kỷ của mỗi cá nhân thôi). Thực ra đôi khi mình cũng đặt câu hỏi i sì như Nov, là tại sao mình lại phải ở lại, phải ủn đít, phải vì lão già lọ chai, mình chán lắm ý. Nhưng mồm kêu thế thôi nhưng thấy lão ý đủng đỉnh là lại ôm ngay cái mô tơ gắn vào đít lão ý. Không gắn là ốm chết, trong khi lão có khiến đâu. Nên đúng là mọi thứ chỉ có thể giải thích được ở chữ “yêu”, cao siêu hơn thì là “duyên phận”.

Thôi thì hãy cố gắng để cả hai cùng thật sự hạnh phúc, và như kiểu lão già nhà mình hay nói là “Ở ĐỜI, KHÔNG NÓI TRƯỚC ĐƯỢC ĐIỀU GÌ CẢ. ĐẾN ĐÂU HAY ĐẾN ĐẤY”

Venguon14

Này nhé chị có con trai lớn giống y Nov nhé. Suốt ngày cứ phải ủn nó vì quá là sốt ruột.

– Con tà tà thế thì làm sao con theo kịp với ai?

– mẹ đừng lo. I got it under control.

Nhưng sau lưng nó vợ chồng chị luôn nhủ nhau, cái thằng đó suốt đời sẽ là người hạnh phúc, mình khỏi lo. Gái nào tốt mấy đời mới vớ được nó. Chồng Nov ủn thế đấy chứ không có nàng đời chàng dể gì vui.

1u29

Mãi vẫn chưa suy được ra bạn Nov là bạn nào. Nhà mình cũng giống nhà Nov là chồng cao vợ thấp hơn, nên là toàn vợ phải gắng sức để theo chồng. Chồng khỏe hơn, dai sức hơn, chăm hơn, giỏi hơn, xông xáo hơn. Mà vợ thì xưa nay thế mạnh là có vẻ thông minh, tính tình vui vẻ cởi mở thì giờ có thằng nó thông minh hơn, biết nhiều hơn. Còn những thứ chồng không có như sự dịu dàng, kiên nhẫn, thì mình cũng. Không có nốt. Thế nên mình cũng có đôi lúc có tâm sự thầm kín giống Nov là lấy chồng tốt hay dở đều có cái khổ hết, ha ha.

Chị em ủn mông thành công ông chồng thì sung sướng về thành quả, mình cũng sung sướng khi mình. Cũng khá lên. Chỉ có cái đôi lúc cũng thấy bị đàn áp, như kiểu cãi không lại chồng (nên giờ chồng cứ bắt đầu cao giọng là mình bảo: anh mà cao giọng là em không nghĩ được nữa đâu), hay thỉnh thoảng hỏi cái gì bị lão nhìn kiểu: hỏi gì mà ngố thế. Ra ngoài được khen nọ kia, về nhà cấm có thấy chồng khen cái gì bao giờ. Thỉnh thoảng mặc váy đẹp tung tăng hỏi chồng: trông em thế nào, chả thấy nói gì, thôi mình post lên fb cho. Bè lũ chúng nó khen vậy. Nhưng được cái lão nhà mình là ông bố tuyệt vời, cái đó đúng là mình chạy theo gọi bằng cụ. Mình đúng là mẹ lởm.

Nov

Đúng là chỉ có thể giải thích bằng một chữ “Duyên” thôi. Chứ “yêu” thì cũng chưa đúng lắm. Em với chồng em cũng không say đắm nhau lắm đâu. Nhưng mà hai thằng thân nhau và thương nhau chết thôi. Kiểu ruột thịt í. Chả hiểu sao lại thế.

Hồi xưa gặp chồng em nào có nghĩ là hai đứa lại yêu nhau. Yêu rồi cũng không nghĩ là sẽ đi với nhau lâu. Đi với nhau lâu phết rồi cũng không nghĩ là sẽ lấy nhau. Lấy nhau rồi vẫn không nghĩ là sẽ ở với nhau được lâu…Nên em cũng tự nhủ là chừng nào còn đi với nhau thì cố gắng để cả hai cùng được vui vẻ. May chồng em thuộc tip lạc quan và tếu táo vô cùng nên ngoài những lúc cả hai lên cơn xì trẹt thì bình thường cuộc sống vợ chồng vẫn tươi tắn vui vẻ nhẹ nhàng. Khồng, sao lại phải hoang mang cơ chứ.

Cuộc sống lý tưởng của mình là mình với chồng nắm tay nhau đủng đỉnh bước đi đấy wicket ơi. Dưng mà chàng í đi nhanh quá nên hãm bớt rồi mà vẫn theo không kịp. Khổ ghê. Chồng Nov ủn thế đấy chứ không có nàng đời chàng dể gì vui. Thỉnh thoảng em cũng phải tự nhủ thế cho đỡ thấy khổ thân chồng đấy chị ạ.

(Đã đọc 331 lượt, 4 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận