Lily. Nguyen168: Học cách khen và khích lệ chồng

Lily. Nguyen168

Hic chồng làm giúp em việc gì em rất vui và thật lòng là rất cảm ơn chồng chị à, nhưng là trong tâm em, trong suy nghĩ của em như vậy, còn việc diễn đạt như thế nào thì hơi khó và có lẽ chồng đã quen với con người khô cứng của em từ trước đến giờ, nên mỗi lần khen chồng em không được tự nhiên, chồng cũng thấy lạ cứ cười cười nên em càng ngại hơn.

Một phần tính cách của em như thế là ảnh hưởng từ gia đình. Ba em cũng gần giống như chồng của mẹ DAB ý ạ, ba học ít hơn má, gia đình cũng khổ hơn má, nói chung tất tần tật mọi thứ ba em đều không bằng má em nên ba luôn tự ti. Không thể dùng lý lẽ và học thức để so sánh với má nên cách duy nhất của ba để hơn má là dùng sức mạnh. Từ nhỏ chị em em sống trong gia đình thường xuyên phải chứng kiến cảnh ba mẹ cãi nhau, có khi ba đánh cả má, ba xưng hô mày tao với má và chưa bao giờ ba dạy tụi em cách thể hiện tình yêu thương với mọi người xung quanh. Chỉ biết yêu, biết thương âm thầm và dùng hành động để chứng mình chứ không thể hiện và không nói ra.

Em nhớ có lần đi ăn đám giỗ nhà bác, thấy bác ôm con gái trong lòng vừa nựng vừa hôn em đã hỏi ” má ơi, sao không bao giờ ba thương con như vậy hết hả má?”. Em đang cố gắng thay đổi bản thân và thật lòng muốn thay đổi vì sợ cuộc sống vợ chồng mình sẽ như ba má ngày trước, sợ con sau này sẽ không cảm nhận được tình yêu thương, không biết cách thể hiện yêu thương như em. Thật sự là không dễ dàng để thay đổi cái bản tính vốn có hơn 28 năm nay, nhưng em sẽ cố gắng. Các chị ủn mông và giúp em với ạ.

Xem thêm:

Urmyangel: Khen chồng sao cho khéo?

Làm gì khi con lười ăn, ngủ kém?

Yamanote

Ờ wick nói tớ cũng mới nhớ ra hình như lâu lâu không khen chồng; lại dắt thủ vào túi lúc nào dùng. Hiện tại tớ thấy không cần, cứ để chồng nghĩ vợ mới là người chồng cần khen và cảm ơn như nữ hoàng ý, có cái sướng của nó. Tớ giao hắn nhiều việc lắm, hầu như đều rất tự nguyện làm là mình biết hắn hài lòng thoải mái thì không cần thêm hành động gì cả; còn nếu hắn nhíu mày hay mệt hay khó chịu cái là biết ngay, mình bảo thôi để em làm cho vậy, thế là tình cảm ngay.

Tại vì nếu mình cảm ơn chồng, chồng cũng phải cảm ơn mình chứ, ôi nhiều việc lắm cảm ơn qua lại mệt chết. Để lâu lâu mình tặng cho cái thiệp (lời bài hát):

Cảm ơn anh yêu đã cho cuộc sống em nhiều điều

Có anh em quên bao muộn phiền

Nói để bạn lily hiểu cảm ơn không chỉ bằng lời, quan trọng nhất là tinh ý và hiểu đối phương cần gì nhất mới là quan trọng; vì cái cần (ngôn ngữ tình yêu) này sẽ thay đổi theo tuổi, thời gian, độ trưởng thành, con cái.

Wicket

Chồng mình cũng ghi nhận mình oách chứ bạn Giá Mà. Nói chung phải có qua có lại nó mới bền.

Dab Ma I

Wicket và Yama ơi, trong thâm tâm mình thì luôn khát khao cháy bỏng là mình khen lão thì lão cũng phải khen mình. Nhưng đời nó éo le chỗ này, mình khen lão dễ dàng như kiểu nấu một mâm cỗ thịnh soạn – việc này là cực dễ, trong khả năng mình. Còn lão khen mình như kiểu luộc quả trứng – là cả một sự cố gắng cao độ, trong khả năng của lão. Vênh không, vênh quá đi chứ lị, nên với những người “kém cỏi” như chồng mình thì mình không vì việc mình nấu 10 bữa cỗ, lão chỉ luộc cho mình 2 quả trứng mà hằn học. Vì với khả năng của lão, việc luộc được 2 quả trứng là quá sức, là hết mình, là tôi vì cô tôi cố lắm rồi mới được thế. Nên muốn lão đạt được trình như mình, thì phải dìu, phải dắt, phải từng li từng tí một mà khéo léo.

VD: khả năng đi chơi, lượn ngoài đường của lão cực cao, lão lại thích ăn hoa quả – thì việc mình nhờ lão mua hoa quả là cực dễ dàng, nhưng nếu mua bánh ngọt là thứ mình thích, lão không thích thì cực cực khó. Nhưng nếu 5 lần mua hoa quả, lồng 1 lần mua bánh, thì sẽ đến lúc thành thói quen là, hoa quả phải đi cùng với bánh, chứ không phải là mua bánh vì “con vợ nó sai bảo”. Và kết quả cuối cùng là bánh, hay hoa quả, hay bất kỳ thứ gì vợ yêu cầu lão đều ton ton làm hết.

Lúc lấy chồng mình luôn ôm mộng, em rửa bát thì anh tráng bát, em nhặt rau thì anh rửa rau, kiểu kiểu thế. Gần mười năm mình sống cứng nhắc với quan điểm “vợ chồng thì phải thế”, “tại sao tôi làm được mà anh không làm được”, “chẳng có gì không làm được cả, chẳng qua muốn hay không mà thôi”, khiến 2 vợ chồng ngày càng xa về 2 hướng. Mình nịnh chồng, khen chồng đều là bước đệm, là nền móng cho việc khiến chồng làm những điều mà mình mong muốn. Mình kiên nhẫn, dịu dàng với chồng là bước đệm, là nền móng để lái chồng theo định hướng của mình. Mình làm những việc tưởng như bỏ quên bản thân, vì chồng vô điều kiện nhưng thực ra đều là vì mình hết. Đâm ra đôi khi mình lại chính là ngừoi hoang mang, mình có yêu chồng mình không nhỉ, vì mình ích kỷ bỏ mẹ. Thế đấy.

Hong_Cam

Tội nghiệp ông chồng mình. Vợ vừa lười vừa đoảng nên đụng gì cũng hỏng, làm gì cũng lâu, chồng nhìn ngứa mắt thể là phải xông vào làm Có nhiều cái ổng chẳng bao giờ làm hoặc hối ổng làm cũng cả tháng sau. May quá mình cũng thuộc dạng dễ tính.

Giờ con trai lười y chang mẹ. Đang phải ép buộc cu cậu. Giờ giao cho chàng nhiệm vụ rửa bát. Hôm trước chàng muốn mẹ vẽ giùm hình Konan. Đây là mẩu đối thoại của 2 mẹ con:

– Mẹ vẽ giúp con hình này đi

– Không, con thích thì con tự vẽ chứ sao lại nhờ mẹ.

– Con vẽ không được

– Con cứ vẽ đi, cứ vẽ là sẽ được.

Chàng ta suy nghĩ một lúc:

– Mẹ vẽ giùm con đi, con sẽ lau nhà mỗi ngày.

Mẹ suy nghĩ 1 giây, hí hửng trả lời:

– Ok, mẹ sẽ vẽ. Giờ con đi lau nhà đi.

– Ơ, giờ lau luôn á

– ừ, lau luôn chứ. Lau xong mẹ mới vẽ.

Thế là chàng ta đi lau nhà. Mẹ ngồi cặm cụi căng mắt vẽ.

Hôm sau:

– Nhiệm vụ của con là lau nhà hàng ngày đấy nhá, mẹ chưa thấy con lau nhà.

– Ơ, rửa bát mới là nhiệm vụ hằng ngày, còn lau nhà là mẹ vẽ cho con thì con mới lau.

– Con mà không lau nhà mẹ không vẽ cho con nữa đâu.

– Hôm nay con đâu có nhờ mẹ vẽ đâu. Hôm nào con nhờ mẹ vẽ con sẽ lau nhà.

Wicket

Chị I am Good. Em cho là không có công thức nào trong việc cảm thấy hạnh phúc chị à. Nếu chồng chị không ghi nhận chị mà chị vẫn ok thì có sao đâu ạ. Cơ mà em cho rằng chồng chị có lẽ ghi nhận chị theo cách riêng nào đó mà chị cảm nhận được. Chứ em không tin là cuộc sống chung chỉ có 1 bên cảm ơn và thừa nhận người kia, và không bao giờ có ngược lại. Em vẫn tin cuộc sống như thế không bền. Khác nhau ở mức độ nào, và khả năng hài lòng của từng cặp mà thôi.

Em cũng thực ra rất ích kỉ. Những việc nào em có thể làm chồng em vui mà em không mất nhiều công sức quá (ví dụ cảm ơn với hôn chụt thì bất kì người vợ nào cũng làm được phải không chị?) Thì em cứ mạnh dạn mà làm liên tục. Còn việc nào mà để chồng em vui, em phải nhẫn nhịn thì em cũng tùy case mà làm hay không làm. Không có gì cụ thể cả, còn tùy vào case, vào tâm trạng em lúc ấy nữa.

Em thì thấy rõ một điều (mà nhiều nghiên cứu cũng chỉ ra điều ấy) rằng nhu cầu được ghi nhận của đàn ông lớn hơn rất nhiều so với phụ nữ (phàm là con người ai chả thích được ghi nhận đúng không chị, chị cũng thế mà em cũng thế thôi nhưng ở đàn ông thì nhu cầu nó vọt lên ấy chứ). Nếu mình biết như thế, mà việc đó chả mất gì của bọ, ấy thế mà mình vẫn không làm (với những lí do ngớ ngẩn kiểu như ngượng miệng, suy diễn thành mình quỵ lụy chồng vv.). Thì với em đó là sự ngớ ngẩn (ignorance) không cần thiết.

Dab Ma I

Chẹp chẹp, người đâu mà phán chuẩn thế không biết. Mình cũng nghĩ như wicket ý. Nhưng đúng là cái quan trọng là cái “ngưỡng” của mỗi người. Đối với mình thì chả mất gì của bọ, nhẹ tựa lông hồng, nhưng với người khác thì điều đó thật kinh khủng, không làm nổi, nên có khi người khác nhìn cách mình làm thì lại chép miệng chèm chẹp sao mà khổ thế, chả việc gì phải thế, kiểu kiểu thế.

Còn vụ ghi nhận của chồng mình với mình thì mệt lắm ý. Duy nhất có nấu ăn thì khen vợ trực tiếp, còn lại mọi việc vợ làm thì luôn tỏ ra bình thường như cân đường hộp sữa trước mặt vợ. Nhưng đi ra ngoài, từ bạn bè, đến họ hàng, toàn thấy mọi người lôi mình ra rồi bảo: “Đấy, nhất mày, thằng X nhà mày đi đâu cũng khen là không ai bằng vợ. Chả bù cho chồng chị…Bla…Bla…”. Thậm chí đến với cô nhân tình bé nhỏ của chồng, chả biết chồng rót vào tai cái gì mà cũng khóc lóc trên mạng là “Rồi anh sẽ rời bỏ em mà về bên người phụ nữ tuyệt vời ấy”.

Đấy, nhưng với mình thì lúc nào cũng cấm cảu như chó cắn ma. Mọi việc em làm chả có gì là ghê gớm trong mắt anh cả. Nên số mình khổ, cứ phải từ từ động viên, gợi mở, tháo nút thắt tâm hồn lão già vậy. Có mẹ nào có cao kiến gì cho lão quái thai nhà em không. Có cách nào để mở toang tim lão nhanh hơn không nhỉ. Haizzz, em sợ nhất đến một ngày bỗng nhiên em ngứa mắt, em lại sút lão đi, li dị lão mà không cần lí do gì hết mất.

Wicket

Hahaa, chị I am good ơi. Chồng chị khen ngợi chị khắp nơi, còn make sure chị biết điều đó thì chị có gì để phàn nàn ạ. Nhất chị.

Dab Ma I

Wicket ơi, không nhất đâu. Vì chồng mình như kiểu bị giời hành ý. Rõ là không có vợ thì khen, nhưng có vợ thì hâm nước mắm ngay. Lại còn hay có cái kiểu, ngồi mãi với lũ bạn chả sao, vợ đang cho con ăn ở bàn bên cạnh xong, sang định chúc tụng mấy anh bạn chồng, thì lập tức trước mặt mọi người cao giọng “Úi xời, trông em kia xinh thế nhỉ” – mình không làm thế nào chữa được cho lão ý cái bệnh là nếu có mình xuất hiện, thì kiểu gì cũng phải to ve tỏ vẻ các kiểu. Kể cả lúc đấy mọi người cười ầm lên là, sao tự nhiên to mồm thế, thì cũng phải gân cổ lên là “lúc nào chả thế, chưa bao giờ phải to mồm”. Mình thì vì thể diện của chồng, không phản ứng, chỉ cười ruồi rồi lảng ra chỗ khác mặc dù lúc đấy chỉ muốn tát cho lão phát. Nói chung chồng mình là bài toán không bao giờ có lời giải của cuộc đời mình.

Lily. Nguyen168

Èo em phục chị thật đấy, đọc bao nhiêu com về lão chồng của chị em phát hoảng luôn, nếu là chồng em chắc em phát điên với lão mất, thể nào chiến tranh cũng xảy ra liên miên hè hè. Phục độ EQ của chị, phục tình yêu của chị dành cho chồng, phục cả cách kể hóm hỉnh của chị nữa. Sao có nhiều ông chồng thích thể hiện cái bản lãnh đàn ông, bản lãnh làm chồng kì cục vậy nhỉ. Chồng em đôi khi cũng có, thể hiện là ta đây không sợ vợ nhé, ta đây không thua kém ai nhé (nhậu không thua ai ý ạ), nhưng mà đến mức như chồng chị chắc em chịu không nổi đâu, xách dép cong đít chạy mất dạng rồi.

(Đã đọc 331 lượt, 4 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận