Hãy làm điều mình muốn đi, đừng đợi ai đó làm cùng

Hôm nay, tự nhiên tâm trạng nhẹ nhàng, lại lan man viết linh tinh cho cả nhà cùng đọc.
Mình đọc được câu nói từ Kẻ Hủy Diệt Arnold Schwarzenegger như này:

Sức mạnh không đến từ việc chiến thắng, hay đứng hạng nhất. Những khoảng thời gian trăn trở, vật lộn mới là điều tạo nên bản lĩnh của bạn.
Khi bạn đi qua khó khăn và quyết tâm không từ bỏ, đó mới thật sự là SỨC MẠNH.

Đã có người nhìn vào Arnold và nói họ không muốn tập thể hình vì sợ sẽ to như thế. Kẻ Hủy Diệt chỉ cười nhẹ và bảo rằng “Đừng lo, vì bạn sẽ không thể to như thế này được đâu”

Vậy còn mình, liên tưởng thế nào nhỉ!!!!
Khi đọc những dòng tâm sự sến sẩm của mình về cách vượt qua nỗi đau ngoại tình, cách thay đổi bản thân để sống tích cực, cách trung hòa mọi mâu thuẫn gia đình, cách nhìn ra điểm tốt ở người khác…v…v…đa phần các bạn đều nản, không muốn làm, sợ rằng mình không thể làm được.
Mình cũng chỉ biết cười duyên và trả lời rằng “Đừng lo, vì bạn không gặp nhiều xui xẻo như tớ đâu mà sợ”

===================

HÃY LÀM ĐIỀU MÌNH MUỐN ĐI, ĐỪNG ĐỢI AI ĐÓ LÀM CÙNG MÌNH.

Có đôi khi trong cuộc sống, ta luôn cảm thấy cô đơn và lạc lõng kinh khủng, dường như thế giới này được sắp đặt để ta trở nên nhỏ bé, thậm chí vô hình trong mắt người khác.
Ta đi ăn cùng bạn bè, nhưng câu chuyện cứ rôm rả diễn ra, nhưng dường như, họ càng chia sẻ với nhau, ta càng cảm thấy họ trở nên mờ nhạt, loang loáng như bóng hình phản chiếu trên mặt nước, và ta lại rơi tõm vào hố sâu của sự cô đơn. Ta uể oải, ta chán nản, ta không nhìn thấy những món ăn được bày biện thật ngon, ta không thấy cốc nước quả được trang trí thật đẹp, ta buồn, ta hận.

Thất thểu về nhà, ta cảm thấy ghen tị với những nhóm bạn up hình vui chơi hào hứng trên FB. Ta bực mình vì chồng, bạn trai đang ở đâu, sao không rủ ta đi chung. Ta mòn mỏi đợi chờ, nhấm nháp sự cô đơn, chấm đẫm gia vị của sự giận hờn, và uống một cốc nước chứa đầy sự trách tội.

Ta muốn làm nhiều thứ lắm, muốn đi đây đi đó, muốn thưởng thức bao điều mới lạ…v…v…
Ta không làm, vì ta-không-muốn-một-mình!

Liệu có phải mọi ước muốn của ta bị hạn chế bởi chính suy nghĩ cố chấp của bản thân hay không? Ta khắc khoải tìm người đi cùng mình trong một hành trình mà ta cho là tuyệt hảo.Ta háo hức vô cùng, nhưng kết quả, hoặc không thể tìm ra bạn đường, hoặc họ lạnh lùng từ chối, hoặc họ miễn cưỡng cân nhắc.
Ta lại tổn thương, lại nhảy tùm vào tuyệt vọng.

Ta bọc bản thân trong cái kén của sự cô đơn, nhốt mình vào một nơi, đợi chờ và buồn chán, đau khổ gào thét khi thấy không ai quan tâm đến ta!
Tại sao họ lại có thể tận hưởng cuộc sống mà không rủ mình đi như thế????
Và thời gian cứ thế trôi đi, ta chìm đắm trong nếp sống sinh hoạt vô vị, đều đặn, nhàm chán, ta mất hết động lực sống, ta mất hết những ước vọng của bản thân. Để rồi ta lại bất mãn nói rằng: “Không phải tôi muốn như vậy, có quá nhiều thứ tôi muốn làm, nhưng tất cả là vì không ai chịu làm cùng tôi”.

Có một sự thật là “Nói chán quá nhiều, ta sẽ bị mắc nghiện cái sự chán ấy”.
Ta không thể lúc nào cũng chờ ai đó đón đưa mỗi tối, rủ đi ăn , giúp ta cảm nhận cuộc sống muốn màu về đêm, chuẩn bị giường và chúc ta ngủ ngon. Ta không thể cả đời chỉ chịu đi chơi khi có người rủ đi chơi, thậm chí đi uống sinh tố thôi cũng phải tìm thêm người nào đó. Chỉ có ta mới là người bạn đồng hành tận tình nhất làm mọi việc cho ước muốn của ta trong suốt cả cuộc đời.

Có những người một mình dấn thân, trải qua một hành trình đầy nguy hiểm và cô đơn khi khám phá vùng đất mới. Những hình ảnh, những kinh nghiệm tuyệt vời họ chia sẻ lại là động lực để những người khác tự đứng lên đi một mình, hoặc xin nhập hội, hoặc thậm chí tạo thành nhóm khác.
Tại sao họ làm được và truyền cảm hứng cho người khác lớn đến vậy?
Câu trả lời đơn giản chỉ là: “Vì khi muốn làm điều gì đó, tôi sẽ làm mà không cần ai đi cùng cả”.

Cuộc sống sẽ trở nên dễ dàng và tươi đẹp biết bao, không còn chỗ cho nhàm chán và cô đơn ẩn náu, vì ta không phải là loại người luôn tìm được cái gì đó để đổ lỗi cho sự lười biếng, chây lì của mình.
Ai cũng hiểu hành trình hai người luôn rất sôi động.
Nhưng hành trình một mình sẽ vui, và ý nghĩa vô cùng vì đó là hành trình của sự tự do. Thứ tự do sau khi thoát khỏi nhà tù cô đơn, bởi sự cầm tù của chính bản thân, chỉ vì ta sợ phải đi một mình.

Thế giới của ta luôn tràn ngập các vị khách, họ đến, rồi đi theo từng giai đoạn của cuộc đời, chỉ có bản thân ta là ở lại mãi mãi. Hãy chăm sóc, trang hoàng thế giới của bản thân bằng những hành trình, những ước vọng, hãy tự thoát khỏi sức ì của chính mình mà không cần có thêm ai đó làm động lực. Thật là tệ nếu biết tại sao cuộc sống của mình chán như vậy, mà không chịu nhúc nhích thoát ra khỏi nó.

Có biết bao người cũng giống như ta, mong chờ một ai đó luôn ngày đêm bên mình, thúc đẩy mình, để bản thân có thêm động lực thoát ra khỏi vũng lầy của tuyệt vọng. Thay vì gặm nhấm cô đơn đến mỏi mòn, hãy tự đứng lên sống vì chính mình.

Con người sinh ra để làm được, nhưng cũng để chấp nhận được mọi thứ.
Con người cũng sẽ tìm cách học, và quen được với mọi thứ.
Con người cũng sẽ vượt được qua tất cả, kể-cả-sự-cô-đơn.

Thị Bad
Một ngày lên cơn lảm nhảm.

—bài viết của mẹ siêu nhân—

(Đã đọc 73 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận