Linux: Làm gì khi phát hiện chồng chat xxx?

Chồng em không tỏ ra sợ hãi, đau khổ, lỗi lầm như chồng bạn Cheat đâu, chỉ nói ngắn gọn “anh chỉ chat xxx để xả stress”. Chồng biết rõ em sẽ đau đớn đến như thế nào mà sao vẫn cố tình làm thế? Chồng em chỉn chu giờ giấc lắm, cuối tuần vẫn dẫn vợ con cafe, phim ảnh… tình cảm cũng vẫn nồng nàn với vợ mới đau đớn.

linux

Đợt vừa rồi nhà em bị một cơn tornado quét qua, suýt tan tành hết tất cả

Tóm tắt nhanh gọn là chồng em rơi vào case gần như chồng bạn Cheat. Chỉ là tinh vi hơn rất nhiều và quá trình phát hiện của thám tử là em cũng rất gian truân, quá trình truy nguyên tội phạm thì cực kỳ nhiêu khê rắc rối.

Chiện là vầy.

Đợt rồi, em bầu bì và bị động thai nên nằm nhà. Xếp em thương tình nên cương quyết không cho tớ tham công tiếc việc. Không cho nhân viên gửi bất kỳ công việc gì cho em luôn, em mù tịt công việc ở cơ quan, thành ra thiệt là rảnh và rỗi hơi.

Một ngày đẹp trời, em vào xem danh sách bạn của bạn của bạn của bạn trên FB. Rồi em tò mò về một nick, rồi em tự nhiên muốn tìm hiểu về Face của bạn ý, rồi em tự nhiên nghĩ đấy là face của chồng

Muốn chắc chắn, em tìm cách hack Fb, và mail, rồi lại mò ra mail khác và FB khác và một số điện thoại bí mật có liên quan. Và kết quả chính là chồng

Chính xác là chồng, cũng như các email, FB này cùng với số điện thoại kia lập ra chỉ để phục vụ mục đích chat xxx và tìm bạn tình online, kiểu tình cho không biếu không với cam kết giữa hai bên, không ảnh hưởng đến gia đình, hoàn toàn riêng tư, bí mật, ngủ với nhau xong thì coi như không quen biết.

Dù chân dung chồng xấu xí của chồng em cũng đã nhiều lần được phác hoạ ở nhà EQ. Tuy nhiên, thời gian cũng trau chuốt ngói lành thành ngọc quý, hehe, trước em nghĩ thế.

Bởi vì chồng tớ yêu vợ thương con ghê lắm. Chăm sóc chiều chuộng, lãng mạn ngọt ngào. Giờ giấc làm việc thì chỉn chu, giúp đỡ vợ việc nhà, đưa đón vợ đi làm, thỉnh thoảng buổi trưa còn đón vợ đi ăn, già thế rồi mà đi ăn còn khoác vai, nắm tay dìu vợ cùng đi. Ngồi ăn thì bao giờ cũng món ngon san qua cho vợ. … Điện thoại về vứt lăn lóc ở nhà, email, FB thì vợ biết mật khẩu…tài khoản thì cũng chả dấu diếm gì với vợ.

Ôi, em cứ yên ấm hạnh phúc lắm cơ. Các cô trong cơ quan còn bảo ước gì sau này cũng lấy được người giống như chồng em

Em cũng đã vô cùng vô tận shock, đau đớn khi phát hiện chuyện này. Đúng là sao quả tạ giáng cho em một đòn chí tử, sụm bà chè luôn roài.

Thế rồi sau mấy ngày nghĩ nghĩ ngẫm ngẫm, em cũng xử lý xong rồi.

Những điều em đã biết là chồng em đã lừa em, dùng chiêu trò với em để thoả mãn cái sự thích là nhúc nhích.

Bây giờ nhà em đang trong khung trời sạch sẽ và trong trẻo sau trận Tornado. Em cũng trong tâm thế có thể đón cơn Tsunami nào đó và cũng quyết định luôn là nếu có trận nữa thì em sẽ đá cho chồng em bị chìm theo nó luôn.

Về chuyện chồng nhúc nhích thì em cũng chỉ đau đau thôi (cảm thấy thất vọng nhiều hơn là đau khổ) bởi em biết rõ trước khi lấy em thì chồng em đã chén cả chục rổ sò rồi, nên giờ có chén thêm thì em cũng không cảm thấy ghê tởm gì đâu. Chỉ thấy vọng vì thấy chồng đầu hàng nhục dục kiểu tầm phào quá. (Hí hí, nói thiệt, em cũng hay đi công tác, đợt nào cũng có anh còn ngon mắt hơn cả chồng, rủ rê cùng nhúc nhích, nói thiệt luôn là em cũng tò cái mò muốn thử xem đàn ông khác thế nào. Nhưng em không tầm thường _ chắc là bất thường, theo lăng kính đàn ông. Nên em chưa thử)

Giờ em muốn nhà mình khuyên/ chia sẻ với em xem em điên điên cỡ nào? Và nên như thế nào để vẫn tý tửng quên được cái sự tầm thường kia, tận hưởng tối đa bầu không khí tạm có sau trận tornado kia.

P/s: chồng em không tỏ ra sợ hãi, đau khổ, lỗi lầm như chồng bạn Cheat đâu. Lão già đáng ghét chỉ nói ngắn gọn “anh chỉ chat xxx để xả stress” (giá em đủ ngây thơ để tin thế thì sướng quá) , và “cưới con vợ giỏi mệt quá, chả dấu được gì“, rồi bẩu “em mà li dị thì anh biết đi đâu ở, em đòi hết tài sản, mỗi tháng lại chu cấp thêm cho hai đứa con thì anh kiếm đâu ra tiền“, rồi lại “anh đi thì ai chăm sóc lo lắng cho hai đứa con anh

Nhưng biểu hiện ngầm là: sụt cân nhanh, xoá vĩnh viễn các email và FB (chỉ những cái mà em lấy làm bằng chứng, cái em không đả động đến thì không xoá _kinh khiếp chưa) và một số thứ khác nữa…(kể ra lộ hết)

Giờ kể lại thì em có giọng điệu bình thản vậy thôi. Chớ khi biết chuyện thì khủng hoảng lắm, nhất là trong lúc chờ đợi kết quả điều tra. Cảm giác đau khổ, lo lắng, thất vọng, cảm thấy mình và các con thật bất hạnh, cảm thấy mình chọn nhầm cha cho các con, cảm thấy có lỗi với con lắm, nhất là đứa trong bụng, lẽ nào con chưa chào đời đã thấy trước là nó sẽ khổ hơn những đứa bé khác sao, em cảm thấy nhiều thứ nhiều thứ khác nữa. Rồi em nhớ lại toàn bộ sự việc đã có giữa em với chồng, khi yêu, khi chia tay, khi quay lại, khi lấy nhau, khi cãi cọ, khi hạnh phúc, Đủ loại cung bậc cảm xúc để rồi chỉ thấy chán, buồn, đau, thất vọng và bất lực. Bởi trên hết, trong lòng em hồi nào tới giờ thì chồng em có thể không yêu em nữa nhưng chồng em rất thương con. Không thể nào mà chồng không nghĩ gì tới việc em đang bị động thai hay sao, chồng em cũng biết rõ em sẽ đau đớn đến như thế nào mà sao vẫn cố tình làm thế.

Chồng em chỉn chu giờ giấc lắm, cuối tuần vẫn dẫn vợ con cafe, phim ảnh… tình cảm cũng vẫn nồng nàn với vợ mới đau đớn chị ạ.

Nhưng trực giác cho em biết chồng em có phản bội em, có làm chuyện đó với đàn bà khác.

@ Giá mà: Có những điều không nên biết thì đỡ đau hơn. Bây giờ tớ đang hối hận vì không nghe lời bác Tũn “hãy đừng mở căn phòng thứ 100!”. Tự ngàn xưa, công chúa cũng đã bất hạnh vì liều lĩnh mở căn phòng ấy. Giờ tớ cũng thế.

Xem thêm:

Cutun123: Căn phòng thứ 100

Làm gì với căn phòng thứ 100 – góc tối của đàn ông?

Chuyện face of of of of of of là vì linh cảm phụ nữ đó Giá mà. Bắt đầu là một giấc mơ, kế đến là một buổi trưa tớ nóng ruột cồn cào nên tớ mới gọi mà chồng off máy (bình thường tớ chỉ gọi chồng khi có việc, chứ tớ tin tưởng chồng lắm, không bao giờ có kiểu gọi điện kiểm tra này nọ đâu), chiều tớ hỏi thì chồng bảo là đi nhậu với cơ quan. Có lẽ thế nên mới nhạy cảm tìm ra căn phòng 100, để rồi tìm mọi cách mò vào đấy.

Bây giờ tớ tạm thời nghĩ thông rồi, cũng đã trao đổi mọi chuyện với chồng rồi và bám vào hy vọng cuối cùng là chồng là người bản lĩnh, biết được vợ con và gia đình là xương sống máu huyết cuộc đời hay những thứ kia để chồng chọn lựa.

Nhưng vẫn down tâm trạng ghê lắm, nhiều lúc nằm ôm con vẫn muốn khóc đấy, nhưng cố gắng nghĩ đến chuyện khác, để mà lạc quan.

@Mycheat: lúc xảy ra chuyện, bụng tớ đau lắm, tim đau, đầu đau nhưng không đau bằng cái đau trong bụng, em bé chưa đạp rõ nên không biết con thế nào, nhưng đau bụng lắm, tử cung gò căng cứng, suốt một ngày hôm ấy, tớ tự nhủ lòng nếu con có chuyện gì, thì dù chồng có làm gì, cả đời này tớ sẽ không bao giờ tha thứ đâu . Rồi tớ gom quần áo bỏ đi, lúc ấy tớ không nghĩ được gì thêm cả, chỉ nghĩ rằng cần phải đi, ra khỏi nhà, khỏi hình bóng về chồng, để lo cho đứa bé trong bụng cái đã. Tình cờ, tớ ngồi lăn lóc ở vỉa hè, chuyện trò với chị bán hàng rong, rồi dần dần, bình tĩnh lại.

Xem thêm:

Mycheat: Làm sao tha thứ khi biết chồng thường xuyên bóc bánh trả tiền?

@1u29: ý của cậu chính là điều tớ nghĩ, nhưng tớ không muốn lục lọi căn phòng 100 trong lúc này nữa. Đau thì đau rồi, biết về chồng thì biết rồi. Nên tớ tạm khuyên mình mù mờ về cái góc khuất ấy, để bấu víu vào chút hy vọng còn sót lại, rằng bản chất chồng chỉ bởi thích là nhích thôi, và chắc nghĩ rằng tớ không bao giờ mò ra mấy cái thứ chết dẫm kia được.

Còn nếu chồng thực sự không trân trọng yêu thương tớ nữa, thì chờ các con cứng cáp, tớ sẽ chọn con đường riêng cho mẹ con tớ. Trên con đường ấy, chồng chỉ còn là bố của con thôi.

@ các bạn rơi vào hoàn cảnh giống như tớ: hãy tự cứu lấy mình và con mình!

Bởi khi tâm trạng cảm xúc của bạn tồi tệ, nghi ngờ chồng, thì dù chồng có làm gì cũng không giải quyết tâm trạng đó thay bạn được đâu. Tớ đã mong chồng tự thú tội, mong chồng kể hết lỗi lầm nhưng lúc đó sẽ nghĩ chồng táng tận lương tâm khi mà kể thêm làm đau vợ. Tớ đã mong chồng phủ nhận, cương quyết chối để rồi lại nghĩ chồng đã sai mà vẫn không hề ăn năn, quyết biến mình thành con ngốc. Tớ đã mong chồng quỳ xuống xin lỗi tớ, vuốt ve cái sự đau đớn của tớ để rồi nghĩ chồng tầm thường cạn nghĩ, giờ làm thế chẳng qua là làm lu mờ cái tự ái đàn bà trong tớ, chứ trog bụng chồng thì chuyện đó thường thôi, chả xinhe gì. …

Thành ra, cách duy nhất là đau thì cứ đau, khóc thì cứ khóc, kể rõ nguyên nhân thì cứ kể để chồng biết nhưng ngay giai đoạn đó thì đừng nhìn ngó quan sát thái độ của chồng để rồi lại rơi vào cái bẫy lệ thuộc cảm xúc vào chồng.

Hãy nhớ, cuộc sống là của chính mình! Các con là do mình chọn lựa mang nặng đẻ đau sinh ra chúng. Quyền quyết định về cuộc sống của mẹ con mình là ở mình. Chỉ cho chồng cái quyền thiêng liêng ấy khi và chỉ khi chồng là người xứng đáng được nhận!

@ Saudau, và các chị đã từng đau: em làm thế có sai không, khi dễ cho qua mọi thứ, khi cố gắng tạo niềm vui tiếng cười cho căn nhà hiện tại?

Em nên làm gì để không lục lọi cái góc còn lại của căn phòng thứ 100?

Em nên làm gì để tiếp tục thổi chút lửa tàn còn lại ở nhà em?

Hiện em vẫn nằm dưỡng thai. Em và chồng cũng đã trao đổi thẳng thắn chuyện kia.

Chồng vẫn giữ thói quen chăm vợ con như cũ, khi ngủ ôm em nhiều hơn (ngày xưa nhà em giống vợ chồng mụ wick, ôm nóng chịu không được), thỉnh thoảng trầm tư bảo thương vợ.

Em điên lên có hỏi nếu em cũng tìm đàn ông khác thì sao? Mới đầu chồng bảo tuỳ em nếu em thích thì cứ làm cho thoải mái tư tưởng. Sau thì bảo em không được làm thế (tiếc ghê, biết vậy ghi âm cái đoạn đầu)

 

Saudau

Ôi, ôi, sáng nay đọc được bài của linux, thương linux quá đi vừa trong thời kỳ thai nghén vừa phải lo chống bão.Nhưng cũng rất may là bão tan rồi, chẳng uổng công linux là thành viên lâu năm của nhà EQ nhỉ.

Với bản lĩnh của linux thì tớ chắc là sẽ ổn cả thôi.Biết là không nên mở cánh cửa thứ 100 nhưng mình đã lỡ mở rồi thì hãy nghĩ rằng: May mà mình mở sớm nên kịp thời dọn dẹp chứ nếu cứ nhắm mắt làm ngơ có thể mọi chuyện còn tồi tệ hơn.

Nói thêm chút xíu về chồng linux nha: Ông ý sĩ diện cao ngút trời, trước đây ông ý luôn hãnh diện, tự hào với vợ với mọi người về hình ảnh lung linh của người chồng hoàn hảo.

Bây giờ sự thật phơi bày, ông ý cảm thấy mất giá một cách thảm hại ít nhất là trước mặt vợ.Ông ý cũng biết là có lỗi tày trời đấy, biết là làm vợ đau đớn đấy nhưng cái sự tự tôn cao quá nên không thể quỳ xuống mà xin lỗi vợ, không thể thú nhận với vợ rằng mình không đủ bản lĩnh để vượt qua cám dỗ.

Thôi thì mỗi người một tính, tùy tính mà xử linux ạ.Cố gắng giữ gìn sức khỏe, tâm an.Vận dụng EQ để cho chồng thấy rằng: em đang đau khổ vô cùng nhưng em cố gắng vượt qua nỗi đau ấy để giữ gìn gia đình, giữ hình ảnh cho chồng.Lâu lâu điên một tý cũng được nhưng phải khéo léo đừng để chạm đến tự ái của cái ông sĩ diện ngút trời kia là được rồi.

Chúc linux manh khỏe, vững vàng chuẩn bị đón công chúa, cứ nghĩ đến lúc mình được ôm cô con gái nhỏ vào lòng là mọi sự đớn đau sẽ được bù đắp.

linux

Chồng em đã xóa vĩnh viễn các acc mail và FB kia, cái điện thoại thì chồng bảo làm ném xuống sông rồi.

Em đã lấy lại được số điện thoại, nếu cần em có thể xem danh sách liên lạc, v.v.

Hic.

Em cũng nghĩ giống như chị Saudau nói về chồng em.

Em chỉ không biết thể hiện đau khổ, tan vỡ trong em như thế nào?

Em không thể nuông chiều cảm xúc của em mà quên đứa bé trong bụng đang cần mẹ vui vẻ yêu đời, quên đứa con trai đang ngày ngày cần mẹ quan tâm, trò chuyện, quên nhiệm vụ duy trì bầu không khí gia đình ấm áp cho con trai.

Rồi đau buồn nhưng phải thế nào để đừng điên khùng đập tan tành chút tự tôn mong manh còn sót lại của chồng, em cũng đã bảo chồng phải giúp em, đừng dồn em đến sự tuyệt vọng, để em tung hê tất cả, lục lọi tất cả, để rồi sau này nhìn nhau trong bẽ bàng cay đắng.

Saudau:

linux ơi, để thể hiện sự đau khổ thì vô vàn cách. linux hiểu tính chồng chắc chắn sẽ tìm ra cách mà.

Tớ chỉ ví dụ thế này thôi nha: linux biết chồng sắp về nhà thì làm 1 ly vang rồi chui vào trong bồn tắm mà nằm co quắp ngủ, chồng về mà thấy cảnh đó đượng nhiên phải hiểu linux đã đau đớn nhưng phải kìm nén như thế nào,linux đã phải chui vào bồn tắm mà khóc thầm cho đến thiếp đi (rượu vang không ảnh hưởng đến sức khỏe mà còn tốt nữa nha). v.v.

Còn lúc điên thì cứ điên nhưng nhớ chọn lúc có hai vợ chồng thôi, tránh những câu nói kiểu như:Tôi ghê tởm anh, anh là kẻ thế lọ thế chai. v.v thay vào đó là những từ như: Sao anh không cầm dao mà giết em đi để em nhẹ nhàng hơn, em đã hạnh phúc, đã tự hào về gia đình mình biết bao, em yêu thương anh hơn hết thảy. v.v…

Chồng đi vắng thì uống cho đẫy Ensure vào, chồng về thì ăn uống ỏn ẻn cầm chừng thôi.

Tất cả mọi điều khi buông thả cảm xúc linux phải nhớ là chạm ngưỡng vừa đủ là phải dừng lại, đừng đẩy nó đi quá xa.

linux:

Cũng có thể thiếu xxx cũng có thể không! Ngày đầu tiên phát hiện thì tớ cũng nghĩ là do tớ bị động thai, kiêng hoàn toàn, quay tay chồng cũng cấm tớ, vì bảo là lo lắng lắm, sợ ảnh hưởng đến con.

Sau khi bỏ thời gian đọc hết quá trình tin nhắn trên FB, search tìm thông tin còn rơi rớt trên các diễn đàn thì mới thấy chuyện này diễn ra gần 1 năm nay rồi tớ mới biết.

Tớ nghiêng về giả thuyết tại chồng tớ đứt mất dây thần kinh xót thương vợ rồi hoặc nghĩ là tớ không bao giờ nhìn ra cái góc tối tăm trong con người chồng tớ. Vì chồng dấu diếm cao thủ quá mà.

Tớ không phải đàn bà cổ hủ cố cựu đâu. Phim ảnh hay sách báo tớ cũng xem từ khi mới lấy chồng và thường cập nhật xu thế thời đại. Nóng bỏng chả kém ai.

Chỉ khốn khổ lạ của lạ thì hơn tạ của quen. Chồng lại có vài thằng bạn nối khố quý hoá, kiểu đàn ông chỉ xem vợ, đàn bà chỉ là nơi gieo giống.

@ chị Venguon: em ước ao không gia đình nào có bão như nhà em. Cả đàn ông lẫn đàn bà đều không đáng phải nếm những điều em đã trải qua chị ạ. Ngôn từ không diễn đạt hết được đâu. Nhất là đối với người đang yên ấm như em. Gọi là vực thẳm, xoáy lốc cũng đều không đúng. Giá như trong tình trạng cãi cọ, hục hặc thì còn có được chuẩn bị tâm lý, đằng này… Cứ như có một sinh vật vô hình hút cạn kiệt nguồn sống, niềm tin và lòng lạc quan của em, chỉ còn lại hố đen tăm tối của tuyệt vọng.

Giờ em vẫn gượng gạo tự xốc mình lên. Chồng thì chỉ làm được mỗi việc ôm thôi, nếu em lên cơn điên thì chồng lại rút vào thế giới trầm lặng của chồng.

Đến tận bây giờ em vẫn không dám kể với ai ngoài đời cả, không dám sang nhà mẹ em, không dám nhận điện thoại của em gái, không dám gọi điện cho lũ bạn thân.

Em sợ em không đủ kiên cường, em sẽ tung hê tất cả mọi chuyện để ve vuốt cảm xúc đau khổ của em.

Em chỉ biết tự suy nghĩ, tự gặm nhấm để tìm ra con đường gọn gàng quang quẻ nhất mà vượt qua cái đận long đong này thôi.

Em nghĩ mãi rồi mới kể cho nhà mình, cho vơi bớt nỗi lòng, để tìm thêm nghị lực mà thôi

Chia sẻ bài viết này

Viết bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.