hanoimua: Chồng kĩ tính, hay chê vợ

@1u29: chồng c hơi bị giống chồng e. Kỹ tính mà hay càu nhàu mấy caia con con bếp núc nhà cửa. Trước e cũng hay cư xử thảm họa. Giờ đỡ hơn nhưng nhiều khi ko kìm chế đc.

Mới tối qua thôi. Chỉ vì 1 chai mắm ạ. Chồng thì đi tập gym từ 6h đến 7h30 tối mới về. Con vợ đi làm về. Hì hụi cơm nước fat hiện ra hết mắm. Lúc ấy 7h laib đag nấu nên ngại chạy ra chợ. Rang tôm va bột canh thôi.

Chồng về còn vui vẻ đàn ca cho vợ nghe. 2 vc hi hi ha ha vui vẻ lắm. Đến khi cho con tôm vào mồm. Lão bảo
– Sao tôm tanh ngoéo thế
– Đâu. Sao e thấy ngon chả thấy mùi gì nhở.

Thực là e dễ tính vô cùng. Ăn j cũng ngon. Lão thì khác. Khứu giác lão tinh và vị giác cung thế. Nhà lão bố mẹ làm hàng ăn. Lão làm nhà hàng khách sạn bao nhiêu năm. Về nấu nướng hơn e tỉ lần. Nên lão khó tính. Ăn gì cũng fai đủ vị. E thì bị viêm mũi dị ứng từ nhỏ. Lớn lấy chồng mới hết. Nhưng khứu giác kém hẳn. Khoản gia vị mặm nhạt thơm thối chỉ tương đối. Em bảo

– Chắc mọi hôm cho mắm hôm nay ko cho.
– Có chai mắm mà cũng quên. Em xem hỏng cả đĩa tôm.
– Rồi mai mua chai mới. Là e lười ra. Lúc ấy vễ nhà rồi nấu mới nhớ.
– Hay quên còn lười. Xe dưới nhà cũng ko phi ra chợ mà mua. Làm gì cũng đại khái.
– Em nói thật là em rang tôm cungz ko nghiz thiếu tí mắm lại thành như thế. Bản thân e nếm lúc ấy vẫn thấy ngon chứ e ko ngửi thấy mùi tanh. Chắc a thính quá. (Xong giọng e hơi đùa) khổ thân sao người tinh như anh lại vớ fai con điếc mũi như em nhỉ.
– Em ấy. Sai còn cố cãi. Ngang ngạnh. Không tiếp thu. Lúc nào cũng đổ cho mình ko có năng khiếu. Mấy cái việc này a noia bao lần rồi. Em xem em có làm gì ra hồn không. Nấu ăn bảo ko có khướu. Dọn nhà cũng ko có khướu. Chả làm được cái gì cả. Rác đổ cũng vương ra nhìn thấy anh mới đi dọn. Cánh tủ mở ra ko đóng kín lại để 4 hôm a nhắc mới đóng. Dọn nhà ko sạch fai thuê osin dọn đinhn kỳ. Đấy em xem em có làm được gì nên hồn không. Rồi đời em cũng thế mà thôi.

Em nói thật tự dưng e tức xì khói. Đàn ô toàn nhắc chuyện xưa. Đã vậy ô làm lớn luôn
– Ờ. Em là 1 con vô tích sự. Cả đời em đến giờ chưa làm được gì. Thế anh lấy em làm cái gì. Bỏ quách đi lấy con nào tốt hơn ấy. A là ng chỉ biết phủ định sạch trơn. Noia toàn sỉ vả ng khác. Ko coa sự tôn trọng. Ko đặt vào địa vị của e. E có nấu10 bữa ngon mà 1 bữa kém a cũng bảo thế thôi. Sao ko nhìn ra điểm tích cực mà chỉ toàn tiêu cực.
– Em quá ngang và chả chịu tiêpa thu gì cả. DỐT cũng coa thể đào tạo được nếu chịu khó học hỏi.
…..
Tóm lại cãi nhau thêm tí nữa. E ức quá khóc hu hu. Lão có vẻ bất lực ngồi nhìn. Bảo e cứ khóc đi. Ngồi 1 lúc lại hỏi thế đã tiếp thu chưa. E chat nói nữa. Lão bưng mâm đi rửa.

Xong. Lão mặc áo phi xe ra đường chắc đi uônga trà. E cũng té mà chả bit đi đâu cho hét chán. Đã gần 10h. Ai tiếp mình đây. Thế là phi vào rạp xem fim. 11h15 lão nhắn
– Đi đâu k báo cáo à
– Giận nhau báo cáo gì. Đi mua mắm
Về nhà 11h30. Lão ngủ queo òi. Hix

enjoylife

Nhà em Hanoimua thì có vẻ như em í đang hiểu sai í EQ rồi…thế nào mà 1 bà bầu sắp đẻ vác bụng đi chợ, nấu ăn sáng tối, 2 con nhỏ trong khi để cho thanh niên trai tráng ngủ dậy trễ, phàn nàn abc…đang bầu mà chồng nấu ăn ngon thì anh ơi, em nghén mùi…ko nấu nổi, nhường quyền nấu ăn đi…(nói đi cũng phải nói lại, vụ chai nước mắm thì em sai lè, đàn bả bếp núc mà mắm muối hết ko biết…

mui_hinh

Sao hanoimua không nhờ chồng lúc về thì ghé chợ mua 1 chai mắm luôn?
Đã lỡ quên thì khi chồng hỏi ”

Sao tôm tanh ngoéo thế” thì bảo là “Ờ, hơi tanh thật anh nhỉ, chắc do lúc chiều nhà hết mắm mà em đi làm về mệt quá không nhấc chân ra chợ nổi (hông phải tại lười nha), anh chịu khó 1 bữa nhé”. Chồng còn nói nữa thì “anh không ăn được hả. thôi vợ chồng mình đi ăn ngoài đi, tôm này để đấy mai em mua mắm về nêm lại” . Chồng tiếp tục lèm bèm thì cười hề hề ” vầng, em xin sâu sắc rút kinh nguyệt”

Mấy trường hợp như vầy thì cứ nương theo ý chồng thôi. Biết chồng ghét cãi mà cứ nói ngược ý chồng hoài à.

nguoidi_ngoaipho

Nguyên văn bởi hanoimua
Sao tôm tanh ngoéo thế
– Đâu. Sao e thấy ngon chả thấy mùi gì nhở

Chỗ này là bị quy tội cãi nè. Trước mình cũng hay phản ứng như thế, kiểu chồng nói gì hỏi lại “đâu,abcxyz”, cái từ đâu đó bị quy vào tội cãi. Là chồng ăn thấy tanh, thế mà nó kêu đâu, lại còn kêu ngon nữa chứ. Lần sau học cách bỏ từ “đâu” trước bất kì phản ứng gì đi.

Đấy em xem em có làm được gì nên hồn không. Rồi đời em cũng thế mà thôi.

Nói câu này a cay quá nhỉ, mình mà nghe được câu này chắc cũng mất kiểm soát tiễn anh ra cửa luôn không thì em biến. Nhưng mà có khi phải xem lại cả quá trình, sao bạn bị chồng nói bừa bộn để chồng dọn dẹp vân vân. Biết là bầu bí mệt mỏi, nhưng tâm lý người sạch sẽ gọn gàng nhìn thấy lộn xộn là ức chế lắm, tâm lý những thằng nấu ngon bị ăn món dở cũng điên lắm. Chồng mình nấu ăn rất dở, mình ko nấu ngon nhưng cũng đỡ hơn. Hôm nào vợ ốm hắn hì hục nấu ăn, dù rất cảm động nhưng món lão nấu mình ko thể ăn nổi, lúc ức chế vừa mệt vừa đói mà cái món ăn ko ra gì chỉ muốn cáu thôi, và chỉnh mãi chồng cũng ko nấu ngon hơn được. Với tại, tại sao chồng lại có suy nghĩ bạn ko làm được gì ra hồn thế, chỗ này chắc gây ra ức chế.

Gì thì gì, lão cũng sai, cũng quá lời, nhưng còn biết bê mâm đi dọn bát, đấy là một điểm cộng theo mình rồi. Nhiều ông khác, tức vợ là kệ vứt hết ở đó dẫn xác đi chơi, vợ con thế nào mặc kệ, không có chuyện ông rửa bát cho đâu.

me Bống

Em hanoimua có ông chồng hiền thật đấy.

Chồng chị á, vợ có 2 con nhỏ và đang mang bầu ục ịch, thế mà chỉ vì giận dỗi chồng bỏ nhà đi chơi không thèm nói với ai một câu, đi một mạch đến gần nữa đêm –> ông í đuổi thẳng cổ ra khỏi nhà luôn. Vợ đấy gọi là ‘có lớn mà không có khôn’. Đường phố bây giờ rất mất an toàn, đi chơi một mình đến tận gần nửa đêm như vậy, lỡ có chuyện gì xảy ra thì không chỉ là cho mẹ mà còn là cả cho con. Giận chồng thì giận, nhưng làm mẹ 3 đứa con rồi, cũng phải biết nghĩ cho con chứ.

Mà trong ứng xử với chồng cũng thế. Mình làm sai thì cứ xin lỗi một câu đi, chết ai đâu mà không xin lỗi nếu mình sai? Sao cứ phải gân cổ lên cãi ‘anh thấy tanh, em không thấy tanh’, để rồi cuối cùng, từ một chuyện vớ vẩn chẳng có gì, hai anh chị mỗi người đi một ngả.

Và cuối cùng, những câu trách móc của chồng, quan trọng là chồng trách có đúng không? Nếu chồng trách đúng, thế thì nhận luôn đi cho tiến bộ. Sao còn phải trách ngược lại thằng trách là ‘anh chỉ biết nhìn thấy khuyết điểm mà không nhìn thấy ưu điểm’?

(Đã đọc 49 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

1 Response

Viết bình luận