Hai nguyên tắc khi sống chung với bố mẹ chồng

Khi người trẻ sống chung với người già dưới một mái nhà, xung đột xảy ra là điều tất yếu, đặc biệt là đối với các nàng dâu hiện đại lại sống chung với bố mẹ chồng có nhiều tư tưởng cũ. Thay đổi suy nghĩ và tư tưởng người khác, nhất là người già, là điều vô cùng khó khăn. Tuy nhiên, hoàn toàn có thể dung hòa những lối sống trái ngược và hóa giải dần những mâu thuẫn nếu như chúng ta có cái nhìn tích cực và một thái độ đúng đắn.

Bài viết của mẹ Dab Ma I – biệt danh “Siêu Nhân” giành cho case:

Hoatuyet_14: Bố mẹ chồng can thiệp chuyện chăm con

HAI NGUYÊN TẮC CƠ BẢN KHI SỐNG CHUNG VỚI BỐ MẸ CHỒNG/NHÀ CHỒNG

1. Trung thực với bản thân, cấm lèm bèm đạo đức giả

VD: Trung thực thừa nhận em không thích nhưng phải sống cùng bố mẹ chồng vì em sợ nếu đòi ra ở riêng thì em bị ghét, bị hỏng hình tượng, bị chồng nó bỏ. Vì sao sợ, là vì em yếu mặt A, kém mặt B, tệ hại mặt C…nên rời chồng và nhà chồng ra là há mõm.
Còn đạo đức giả là em không thích nhưng phải sống cùng bố mẹ chồng là vì ông bà ý ép em, vì chồng em thế nọ, vì chồng em thế kia…v.v… đủ các lí do để nâng hình ảnh thánh nữ tốt đẹp sống cam chịu trong tổ quỷ nhà chồng và đợi Bụt biến tổ quỷ thành thiên thần.

Xem thêm:

Hãy thôi đạo đức giả và trung thực với bản thân mình

mum_mun: Chồng đòi li hôn vì vợ láo với mẹ chồng, phải làm sao?

2. Công nhận, ghi nhận cảm xúc của đối phương mà chưa phán xét đúng, sai

VD: Bà bế cháu nựng mà ru suốt ngày không chán là vì với bà, phải làm như thế mới là thương con chiều cháu. Công nhận, bà rất thương cháu. Và đương nhiên, theo logic đó bà cho rằng ai không nựng ru là chưa đủ yêu cháu bà là điều không có gì bất hợp lý.
Chứ không phải ngoạc cái mồm ra gào lên bà ý cướp con em, không cho mẹ gần con, làm cháu bện hơi bà, gây cho cháu tác hại abcd theo sách báo, em bảo mãi bà ý không nghe…Phủ định hoàn toàn bản chất tình cảm của bà, không hề công nhận cảm xúc của bà mà ngược lại, còn áp đặt cảm xúc khác.

Và hàng chục nguyên tắc khác mà nhà EQ đã đề cập, có thể tha hồ bốc thuốc áp dụng linh hoạt.
Và giờ, kể cụ thể kinh nghiệm trực quan sinh động nhà Bad cho cả làng mổ xẻ.

Xem thêm:

Nguyên tắc Say Yes

Xuan_Thu: Không quên được việc mẹ chồng từng đối xử tệ với mình

CHUYỆN CÁI BỈM

Mẹ chồng là người tiết kiệm, nuôi con kiểu xưa, nên bà thù cái bỉm. Đó là kẻ tội đồ gây ra hăm đít, tụt chym, chân vòng kiềng, thậm chí thối rốn??? – trong khi con dâu mà không có bỉm là đứt mẹ nó luôn. Vậy cho nên, lộ trình sống là như thế này.

– Con dâu mua bỉm cứ mua, mẹ chồng giảng bài cứ giảng, trách móc con dâu cứ trách, thậm chí hét lên chúng mày mua bỉm về tao vứt tất, con dâu vẫn gật gù vâng ạ, con biết hết mọi tác hại, nhưng nếu không có bỉm con không thể nuôi được cháu.

– Mẹ chồng mua 1 đống tã vải về dằn mặt, con dâu mắt mở to con xin mẹ rối rít, gấp rất gọn, và để ra 1 cái giỏ trang trọng ở đầu giường nhưng không bao giò dùng đến. Cô gì chú bác họ hàng nhà chồng đến ai cũng cho 1 bài ca về cái sự dùng tã là thương con trẻ, con dâu gật gù hết, vầng, công nhận, thời xưa nuôi có đứa nào hăm đít đâu. Nghe xong để đấy.

– Nói mãi con dâu như con điếc, mà nó cũng chả cãi, cái gì nó cũng gật xong nó cứ lừ lừ làm theo ý nó. Chửi nó nhiếc nó điếc cả tai mà nó cứ trơ ra “Vầng, con biết mẹ ạ. Nhưng thật sự con dùng tã không quen, con chỉ có thể dùng bỉm”.

– Mẹ chồng chơi đến bài cuối cùng là mày không nuôi được tao nuôi. Vâng, mừng quá, nhường bà. Bà quấn tã, cứ đái ị xong thì con dâu gói giấy báo, mẹ chồng trợn mắt lên bảo làm gì thế, lại nhã nhặn bảo con đem vứt ạ, con không giặt tay được ạ. Bà gầm lên mày không giặt thì để tao giặt. Vâng, mừng quá, con dâu lại chả nói gì xếp nguyên 1 cái chậu bửn thỉu đấy đợi bà thưởng thức. Vua kiểu gì chả thua cùn. Không cãi láo, không hỗn, không ép buộc, luôn đúng mực.

– Việc duy nhất bà có thể làm là chạy đi mách chồng, và bố chồng: rằng cái con đấy đã không chăm con lại còn không giặt tã, cái gì cũng đổ lên đầu bà già này. OK, trong bữa cơm con dâu nghe góp ý, vâng hết, chỉ duy nhất trung thực 1 điều “Con không thể nuôi con nếu không có bỉm. Con rất sợ giặt tã bẩn. Và tựu chung, con ghét giặt quần áo”.

– Bà gầm lên dọa ra ở riêng, con dâu lại nhã nhặn “Thực ra cả đời con chỉ mong ở cùng ông bà, nhưng nếu ông bà không cho con ở cùng thì con cũng đành ra ở riêng. Nhưng con vẫn mong ông bà cho con ở lại ạ”.
Con dâu cũng chẳng bao giờ nói xấu gì mẹ chồng với chồng, cứ trung thực thừa nhận với chồng là nếu không cho em dùng bỉm thì em sẽ không nuôi con. Ai chê ai trách thậm chí anh bỏ em cũng được. Đương nhiên, ông chồng mình thấy bà cũng thật nhảm nhí, mà vợ nó bảo bà thích chăm cháu em nhường bà chăm luôn là ổn quá còn gì, vậy cho nên, chồng cũng nghe vợ đứng ngoài cuộc luôn. Việc của 2 mụ đàn bà không nên can thiệp.
“Con thằng nào thằng đấy chăm. Vợ thằng nào thằng đấy nuôi”

– Sau 1 thời gian cố gắng dằn mặt, thị phạm cho con dâu bằng việc bơ phờ hết ban ngày chỉ ngồi canh cháu để nó được dùng tã, xong hết ngày lại lăn ra đi phơi phóng giặt giũ, xong đến đêm lại tranh ru cháu, sáng hôm sau lại ngồi canh cháu rồi kể lể than vãn với con dâu hoặc khách đến thăm là đau lưng, mỏi chân, sứt tay mà con đấy nó cứ trơ ra, cứ cười tủm tỉm “Vầng, mẹ vất vả quá, đúng là chả ai sướng như con được bà làm tất”.
Khách khứa trách móc là sao mày lại để mẹ mày làm, thì trước mặt bà con dâu lại nhỏ nhẹ “Cháu không thích dùng tã và giặt đồ bẩn mà. Nếu bắt cháu làm là cháu sẽ vứt hết và mua đồ mới. Mẹ cháu cứ tiếc nên giặt chứ cháu có bắt bà đâu ạ. Mẹ nhỉ”.
Bà cứng hết người nhưng vẫn phải gật. Tất nhiên sẽ kèm theo giáo huấn abcd nhưng kệ, lại ngồi nghe, lại gật, lại cười, rất ngoan và duyên dáng.

Xin lỗi đi, bắt con này đi giặt bằng mệnh lệnh trực tiếp còn không được chứ đừng nghĩ đến chuyện nói bóng gió. Vì con dâu chấp nhận trả giá mà: chấp nhận bị mang đủ mọi thứ tiếng ác, kể cả bị đuổi ra khỏi nhà.

Xem thêm:

Chippeo: Mẹ chồng chăm cháu không khoa học

Mittote: Mâu thuẫn trong chuyện nuôi con với bà nội

– Chẳng biết ai xui mẹ chồng, hay là bà ức quá, bà quyết ra tối hậu thư “Không nói nhiều, tao muốn mày cho con bé dùng tã, tao yêu cầu thế, mày có làm được không. Mày có coi lời bố mẹ nói là gì không?” thế là con dâu nhỏ nhẹ “Vâng, bà yên tâm là con sẽ dùng tã”.
Bà chưng hửng, không nghĩ nó đáp ứng dễ thế. Kết quả là cứ tã hay quần bẩn là nó đem vứt sạch. Nó vứt lúc nào bà cũng không biết. Tùy, thế nào mà chả chiều được, chung quy cũng là vứt mà thôi. Sợ nhất không có tiền chứ sợ qué gì đáp ứng không xong yêu cầu người khác.

Sau bà chán nhé, chán mớ đời luôn, chán vì gặp phải con cùn, mà chết nỗi nói cái đ.éo gì nó cũng “Vâng” rất ngoan xong để đấy mới khốn nạn.
Mà chuyện chỉ có thế, nó cứ dạ ngọt hoét ra, chả gây gổ nói sai hỗn hào gì, nhận luôn là mình lười, sợ bẩn, ngại giặt mới siêu bựa. Đuổi đi nó xin ở lại, đuổi tiếp nó cũng không ngại đi luôn.

Mà giờ chả nhẽ đuổi nó vì nó không chịu dùng tã thay bỉm? Mà nó vẫn dùng tã đấy chứ, mỗi tội dùng là vứt! Mà nó vứt thì cũng là tiền nó mua chứ có phải tiền mình quái đâu? Mà giả sử tiền nó là tiền chồng nó thì sao thằng chồng không kêu mình kêu cái gì?

Và thế là, Bad em cứ bình thản cưỡi lên hết mọi đầu sóng ngọn gió. Chả việc gì phải gầm gào khổ sở làm gì cho mệt. Mà muốn vượt sóng, thì ai mà chả phải lái tàu đi lệch.

Chia sẻ bài viết này

Viết bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.