Greenbean_soup: Tìm lại niềm tin sau bão ngoại tình

Rồi đến một ngày, bằng linh cảm của người phụ nữ, em lại biết được rằng chồng em đã gặp lại con bồ kia, Chồng em biết em sẽ làm thật nên năn nỉ xin lỗi đến khổ sở. Tình cảm đã nhạt phai, làm sao lấy lại được phải không ạ? Làm sao tìm lại niềm tin sau bão ngoại tình?

Greenbean_soup

Từ ngày ấy, kể từ khi em nhận được tin chồng có người khác, (do người đó nhắn tin cho em và em đã kiểm chứng) chăm sóc, lo lắng còn hơn cho vợ con trong suốt thời gian em ở cữ và nuôi con nhỏ, tim em tưởng đã chết đi. Em đang say sưa với trọng trách làm mẹ, suốt ngày chỉ tìm thông tin về con, chăm sóc con, dinh dưỡng cho con… vì con em rất khó nuôi. Cho dù chồng suốt thời gian ấy kiếm cớ đi công tác thường xuyên, về nhà chỉ chơi với con, không hề quan tâm đến vợ. Em thấy được sự thay đổi của chồng và đề nghị chồng nói chuyện, chứ cũng không nghĩ gì cả. Chồng em kiếm cớ bận công việc nên trì hoãn cuộc nói chuyện. Cũng là vì em rất tự tin về tình yêu của chồng dành cho em. Không bao giờ em cho phép mình nghi ngờ chồng. Thế là em cũng đành chờ đợi.

Những ngày tháng ấy, em đã trải qua những cảm xúc dường như là cay đắng nhất trong cuộc đời. Nếu ai đã đọc topic “Hoang mang..” của mẹ Kenny, thì trong những dòng ấy có cả cảm xúc của em, những ngày mong ngóng chồng về, khao khát sự quan tâm và động chạm của chồng… chỉ có điều là em không làm gì có lỗi để mong chồng tha lỗi cả. Mà chỉ là sự khó hiểu đến quay quắt.

Em cố tìm xem lỗi của em ở đâu mà anh lại thay đổi đến vậy, dường như không còn một chút quan tâm và tình yêu nữa, và em càng tìm thì chồng em lại càng lấn tới, chê bai, tỏ vẻ khinh mỉa em, coi tất cả nỗ lực của em bằng không. Suốt một thời gian dài em tự ti với chồng (vì trước đây em rất tin và nghe lời chồng). Khi em phát hiện ra rằng, đó chỉ là sự ngụy biện của kẻ phản bội, luôn tìm cách đổ lỗi cho vợ thì em đã quyết không cho phép mình quỵ ngã, đau ốm, vì em phải khỏe mạnh để kiếm tiền, chăm con. Có những đêm ôm con, thức trắng, gày sụt đi mấy không, nhưng em vẫn rất kiên cường. Cũng phải mất mấy tháng để em bình tâm lại và cũng là thời gian để chồng em nhận ra bản chất của con bồ.

Chồng em xin lỗi, xin làm lại từ đầu. Em đồng ý, nhưng sống ly thân một thời gian. Một mình em chăm sóc dạy dỗ con, thuê người giúp việc chăm con để mình đi làm. Còi cõi một mình. Thương mình, thương con đến thắt lòng khi các bạn khác có bố công kênh dẫn đi chơi công viên…Đến khi đoàn tụ, em lại phát hiện ra trong thời gian sống ly thân, chồng vẫn nhắn tin cho con bồ cũ, hỏi thăm với giọng điệu rất quan tâm. Và em đã quyết định rời xa con người ấy. Lúc đó, chồng em cuống lên, lại xin lỗi và hứa hẹn. Và vì thương người, thương con, em lại mủi lòng. Quay về với nhau, em bắt chồng cam kết: nếu còn dính líu gì đến con bồ kia nữa thì không dính líu đến mẹ con em nữa. Chồng em đồng ý.

Các chị ạ. Sống trong thời gian hậu ngoại tình thật khó làm sao!

Đúng là phụ nữ có thể tha thứ nhưng không bao giờ quên. Một hành động, cư xử lặp lại của chồng trong thời gian ấy (về muộn, gọi điện không nghe máy…) lại khiến cho em như sống lại những ngày cay đắng ấy. Em vật lộn, khổ sở, cố gắng không nhắc lại chuyện cũ, những gì mà anh ấy xử tệ với em bao nhiêu… mà chồng không công nhận, cứ coi nỗ lực là chuyện bình thường. Em rất cố gắng để tim mình không chết, cố nuôi dưỡng tình cảm với chồng, hay nghĩ về kỷ niệm của cả hai, những ngày tháng ban đầu hạnh phúc… Nhờ đó, hai vợ chồng đã lại có những ngày vui vẻ cùng bên con. Em cũng học cách chiều chồng trong chuyện chăn gối hơn và chồng em cũng công nhận điều đó.

Rồi đến một ngày, bằng linh cảm của người phụ nữ, em lại biết được rằng chồng em đã gặp lại con bồ kia, với tư cách là làm ăn chung. Nếu vô tư thì em cũng không biết vì chồng em vẫn ngọt ngào lo lắng cho vợ con lắm. Đúng là tình cũ không rủ cũng đến nhỉ! Hay bản chất lăng nhăng của con người là không thay đổi được? Hay do số em lấy phải chồng đào hoa?

Em yêu cầu nói chuyện và nhắc lại lời cam kết. Em cảm thấy rất nhẹ lòng khi nói ra được hết và không còn gì để tiếc nuối nữa. Em phải giữ lòng tự trọng của em nữa chứ! Chồng em biết em sẽ làm thật nên năn nỉ xin lỗi đến khổ sở. Và tiếp đó là những ngày chồng em thể hiện tình yêu với em dù nếu là lúc bình thường thì em sẽ là người hạnh phúc nhất quả đất này, nhưng lúc ấy tim em lạnh giá. Anh ấy nói anh sai rồi, cầu xin em tha thứ, dù em xử thế nào cũng được, nhưng anh không muốn mất em và con. Con em cực kỳ yêu bố, dù trong lúc đau khổ, sống ly thân em cũng luôn dạy con yêu bố. Và em thương con, em lại để cho chồng cơ hội, và cũng là cơ hội cho em được sống trong không khí gia đình nữa. Nhưng không biết là còn giữ được bao lâu khi mà tháng gần đây em lại thấy chồng về muộn, gọi không nghe máy… Tình cảm đã nhạt phai, làm sao lấy lại được phải không ạ? Làm sao tìm lại niềm tin sau bão ngoại tình?

Giờ đây, em học các chị EQ, cố gắng thoải mái với bản thân, để mình tươi tắn, để không khí gia đình vui vẻ. Gặp chuyện khó chịu thì ngồi lại nói thẳng suy nghĩ cho người kia nghe. Người ta bảo em sống nội tâm và cả nghĩ, nét buồn dù không muốn cũng cứ lồ lộ trên mặt em.

Hôm nọ đọc tâm sự của mèo béo, em cũng thấy mình ở đó. Dù em không muốn ngoại tình. Quan điểm của em là chia tay, mỗi người một đường thì hãy đi tìm tình yêu mới, đừng ngoại tình gì cả. Nhưng em khao khát yêu thương, được yêu, được quan tâm săn sóc như ngày xưa, được nghe những lời có cánh, mặc dù cũng có lúc khắc khẩu…Em có mơ mộng hão huyền không hả các chị?

ngoc_al

không biết bạn có theo dõi nhà EQ từ trước giờ không. Nên theo mình thì bạn có thể tìm bài các chị khuyên chị Me.Tiu, nhớ không lầm là gần cuối tầng 5, cũng như học hỏi câu chuyện nhà Sup loãng. Có thể gia đình bạn không cùng y vấn đề đó nhưng bạn sẽ thấy cách các chị tư vấn để người mẹ, người vợ đạt được sự tôn trọng cảm xúc, tôn trọng giá trị của họ trong gia đình.

Quan trọng là chồng bạn phải nhận thức được bạn đau khổ như thế nào, giá trị gia đình bạn, con bạn sẽ ra sao nếu 2 vợ chồng li hôn và tình yêu thương gia đình là đủ lớn để anh ta tỉnh táo trước những người khác nửa chứ không chỉ là 1 cô bồ cũ. Cần đánh rắn dập đầu rồi, không bạn sẽ còn đau khổ dài. Kiểu như lờn thuốc anh ta hiểu quay về, chăm sóc vợ con, năn nỉ từ từ cũng qua thôi. Bạn hãy tỉnh táo và mạnh mẽ lên thì mới có thể triệt bệnh cho chồng được.

Mình ví von thế này: giả sử chồng bạn cũng từng bệnh nhưng biết cảm mạo thì cũng sẽ qua, nên anh ta sẽ không biết sợ, phải để chồng bạn hiểu lần này là lần cuối, tiếp xúc với cái mầm bệnh ngoại tình ấy là cận kề cái chết. Thế may ra qua cơn bạo bệnh chồng bạn mới ngộ được giá trị của gia đình và mức độ nguy hiểm của trò liều lĩnh kia. Hihi ý mình không phải xúi bạn hâm dọa chồng bằng vũ khí thật nhé, mà vũ khí tinh thần ấy.
Còn chiêu giữ lửa thì nhà EQ nhiều vô kể, sau đó bạn cứ học dần dần không hết đâu mà lo.

Greenbean_soup

Chị à, ngày trước em cũng được chồng em nể là quyết đoán. Có chuyện gì, không nói nhiều, cứ im im nhưng đã quyết là làm luôn, dứt luôn không hề quay lại, đối với người quá đáng,thậm chí ra đường em sẽ coi như không quen biết. Nhưng không hiểu sao, từ hồi có con, mình không được quyết đoán như thế nữa, có lúc em tưởng mình không còn là mình nữa. Em sống dĩ hòa vi quý hơn, thành ra lại nhu nhược thế này.

Tìm lại mình, thực hiện những sở thích của mình là một điều em nung nấu bấy lâu, nhưng có điều này nó ngăn cản em chị ạ. Đó là sở thích của em cũng trùng nghề nghiệp với con bồ cũ của chồng em. Em sợ rằng khi em thực hiện sở thích đó, chồng em lại liên tưởng đến con kia và so sánh. Tất nhiên là em có thích thì cũng chỉ là không chuyên, còn con kia thì là nghề của nó. Nghĩ đến đó em lại uất hết cả người. Thế là em lại đành để lại đó và ao ước: giá như mình có một căn nhà nhỏ riêng của mình, mình sẽ làm những gì mình muốn mà không phải lo ai phán xét cả.

Một chuyện nữa là bên nhà chồng em. Trong thời gian xảy ra vụ việc, em cũng không nói với bố mẹ chồng, em chỉ tâm sự với các chị chồng. Thời gian đầu thì các chị ấy đứng về phía em, bố mẹ chồng thì không biết nên lúc nào cũng nói làm gì có chuyện đó. Đến giờ thì các chị ấy lại bênh chồng em, em có lần hỏi đùa đùa chồng em là giờ ấy đi đâu đấy thì chị lại bảo (trước mặt chồng em): lúc nào cũng nghi ngờ nó! Đến hôm sau thì em phát hiện ra chồng em vẫn liên lạc lại với con kia đấy! Cho nên em không thể tâm sự gì với các chị bên chồng cả. Mặc dù chính chồng chị ấy cũng trăng hoa lắm, cũng rùm beng lên một dạo.

Vấn đề là bây giờ em chưa có bằng chứng cụ thể, chỉ là hiện tượng. Em nói thẳng nếu anh giữ được lòng chung thủy với em thì mình tiếp tục, còn không thì giải tán cho sớm chợ. Em tôn trọng anh thì anh cũng phải tôn trọng em. Thế là lại điều chỉnh luôn. Chồng em từng nói yêu em và quyết định lấy em là vì em đàng hoàng, chung thủy, có nhiều tố chất của người vợ người mẹ tốt. Hic, thế mà cuối cùng lại ra thế.

Bây giờ có thể là trình chùi mép của chồng em cao hơn trước rồi nên em cũng khó phát hiện hơn. Em mới có một bé. Liệu làm bé nữa có khiến chồng trách nhiệm hơn với gia đình không các chị nhỉ? Về chuyện này, lúc thì chồng em bảo đẻ, dạo này không thấy đả động gì.

Uoa

uoa: hậu ngoại tình, làm sao quên?

@greenbean-soup: Chả trách hôm qua chị SP tưởng chị đổi nhầm nick mới sang greenbean-soup. Có vẻ chị em mình phạm sai lầm giống nhau, đang loay hoay giống nhau:

1. Quyết đoán với người ngoài mà ủy mỵ với chồng: Chắc mình đặt tình cảm dành cho chồng lên cao quá, mình lý tưởng hóa quan hệ vợ chồng quá, nào là người tình, người cha, người bạn đời, người …. all in one, mà quên mất anh ấy cũng chỉ là người thường, một người đàn ông trưởng thành, chững chạc ngoài đời mà vẫn đầy tính xấu ở nhà, với gia đình. Kỳ vọng nhiều, hy vọng lắm, nên đau tê, đau tái. Vậy mình sai rồi, mình phải thay đổi suy nghĩ, đặt anh ấy về đúng vị trí, đừng đặt lên đầu nữa, ngang người thôi, tự dưng mình cũng đỡ mỏi tay (vì rướn lên đẩy anh ấy lên đầu mình), anh ấy cũng đỡ ngộp thở vì trên cao ấy ít oxy.

2. Hy vọng bên nhà chồng: Thế lúc xảy nhà chuyện, nhà em có bênh em không? Riêng vụ này chị khác em, chị cần sự giúp đỡ gia đình khi muốn có thủ tục ngoại giao thôi, chứ chuyện nhà con con quyết. Không vì nhà chồng bênh chồng mà chị dị ứng, không vì nhà chị bênh chị mà chị ghét chồng đi. Chuyện gì đi chuyện ấy, gia đình càng góp ý, càng rối, vì ai cũng thương con cháu mình hết. Rối quá, tìm người ngoài, khách quan hơn nhiều.

3. Không bao giờ được nghĩ là đẻ con cho chồng, cho mình, cho gia đình chồng v.v…., hãy giải quyết quan hệ giữa chồng em- em đã đừng lôi bé vào. Sai lầm lớn đấy!

(Đã đọc 359 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận