Dab Ma I: Giúp mẹ chồng thể hiện sở trường

Dab Ma I

Ngoài việc vui vẻ làm những việc mình muốn làm, không so đo phân bì với mẹ chồng, em cũng luôn tìm cơ hội để tạo điều kiện giúp mẹ chồng thể hiện sở trường, và em thì được rung đùi hưởng thụ thiếu điều té ghế. Em kể chị nghe thêm chuyện vặt nữa. Uh thì em đảm, em khéo, nhưng chả nhẽ chuyện gì em cũng làm được. Em làm được, nhưng em cực ghét, như mổ gà chẳng hạn, mẹ chồng em làm thì tốt hơn em làm phải không ạ?

Em còn nhớ lần đầu tiên bị dí bà con gà vào tay, trong vòng 1 giây em bay ra xa 5 bước mồm gào lên:

– Ối mẹ ơi con gà!!!

– Uh, gà sống đấy ngon lắm, con luộc để cúng cụ nhé. Mẹ sang nhà hàng xóm tí.

– Vângggggg.

Rồi bà lạnh lùng bỏ đi, bỏ lại em với con gà trong một bộ phim kinh dị. Oánh vật nửa tiếng không làm sao tự cắt tiết, em máu chó nổi lên, lấy hai tay vặn xoắn, bóp cho con gà chết như kiểu giết chim bồ câu. Thế là khỏi đạp, khỏi quẫy, khỏi ị lung tung đỡ mệt.

Xem thêm:

Dab Ma I: Tôi đã cải tạo nhà chồng như thế nào?

Khẩu chiến mẹ chồng nàng dâu

Tất nhiên là sau đó, tiết ra có tí, con gà cứ đen sì sì, vặt lông xong nhìn đến là kinh tởm, nhưng em kệ bố đời. Đến màn moi diều, với lại làm lòng mề ruột gan, em lấy dao chặt phăng một phát đứt đôi cổ con gà, chạm bung vỡ mẹ nó diều, thôi thóc thiếc cứ là đầy trong bụng gà đến nhục. Em giữ lại đúng tim, gan, cà gà (món này em thích lắm, người em còn thích hơn), còn lại ruột mề, em ném mẹ hết vào sọt rác. Em không biết lột móng, làm chân gà, em cũng chặt mẹ hai chân cho đi ở bụi chuối cho nó vuông.

Sau rồi tự em, nhìn lại con gà, em cũng không hiểu em có giống bọn giết người hàng loạt không nữa. Mà cúng thì vẫn phải cúng. Thế là em phóng xe ra hàng gà quen, bảo mổ ngay cho con sống thiến ngon, đang cong đít đẩy xe lên nhà thì u già phóng về.

– Con đi đâu về đấy, ở sao lại mua thêm gà. Gà kia đâu, mổ chưa?

– Con mua về luộc cúng ạ. Con gà kia…bị rù hay sao ý, nó cứ tím đen lại con thấy xấu quá nên mua con khác.

– Đâu đâu, mẹ xem nào.

Tất nhiên là u già hiểu ngay vấn đề, em thì xong nồi loảng xoảng đi luộc gà mới, kiên quyết không nhận tội. Sau rồi u cười cười bảo:

– Con không biết cắt tiết gà à?

– Vầng, con nói thật với mẹ là bảo con nấu trăm món thì được, chứ bảo con mổ gà là con khóc luôn.

– Thế lần sau có ai cho gà sống thì làm thế nào?

– Con mang ra chợ thuê mổ mẹ ạ.

– 30 Tết được tặng gà, bố mẹ về quê thì ai mổ hộ.

– Con mang về nhờ bà ngoại mổ ạ.

-Thế nhỡ được cho gà lúc không có ai, mà không thuê được ai thì làm thế nào

– Con…phóng sinh ra đường ạ.

– Ô hay cái con này, thế mày nhất định không học mổ gà à?

– Vâng mẹ ạ, con sợ lắm, việc nào con cũng làm được trừ mổ gà ạ.

Sau vụ đó, lần nào mổ gà mẹ chồng cũng gọi em ra ngồi cạnh, hướng dẫn tận tình, nhưng mình kiên quyết lập trường, nhất định không lung lay. Tóm lại, đời em mà rời bà ra là không làm được cái việc gì cả. Có con gà mà cũng không mổ nổi. Kém quá. Tha hồ cho mẹ chồng gặp ai cũng kể sự tích vui đấy của con dâu. Con dâu ngồi cười hề hề, rồi phụ họa là không có mẹ cháu là cháu chết.

Enjoylife

Hớ hớ, nàng cứ giỏi enjoy, mỗi năm bà mổ gà 2 lần hả?… Haizz còn 363 ngày phần nàng, tui cũng không dám đâu…

Dab Ma I

Đấy chỉ là một ví dụ nhỏ mà chị. Thực ra quá trình sống cùng nhau, là cả một quá trình căm ghét điểm xấu của nhau, ngưỡng mộ điểm tốt của nhau, có ai là hoàn hảo đâu. Mà em thì lại càng là đứa xấu tính bẩn bựa hơn cả.

Chỉ có điều, em thấy mẹ chồng em nấu ăn kém hơn em, nhưng mổ gà giỏi hơn nè, biết làm cua sống nè, chịu khó muối dưa, cà…- những thứ mà em hay giải phóng sức lao động bằng cách sử dụng các sản phẩm có sẵn chẳng hạn – thì bà làm rất tốt. Em thích ăn cà ngái, muối xanh, nhạt, không chua thì em bảo bà. Em thích ăn canh cua đồng em cũng bảo bà Em thích uống nước rau má em cũng bảo bà… Có nhiều thứ bà làm tốt lắm chứ, chẳng qua lúc mới về làm dâu, cái sự vất vả khi nhà bẩn, cộng thêm cái sự lười nấu ăn của bà nó khiến em mờ hết cả mắt, không nhận ra.

Em cũng xin nói đi nói lại là em chỉ kể chuyện nhà em – không đúc rút kinh nghiệm, không gửi thông điệp về chuyện cải tạo nhà chồng – nên các mẹ nghe cho vui, đừng chém em tội nghiệp.

Thực ra em có đọc đâu đó về câu chuyện người phụ nữ luôn luôn hạnh phúc. Đó là người luôn nhìn ra cái tích cực giữa một đống cái tiêu cực. Em thì cố gắng không tuyệt đối hóa cái nhìn đó thành ngu si không biết phân biệt đúng sai. Suy cho cùng nhà chồng không bạc đãi em, không chửi rủa em, không đánh đập em, không dày vò em – chỉ là chấp nhận sự khác biệt quan điểm sống – thì ít nhất chúng ta cũng nên thử một lần hiểu quan điểm của họ, của những người TỐT – phải không ạ

 

Enjoylife

Hihi, mình nói thật lòng mà, thật sự Dab Am I quá giỏi… Huhu, dưng mà đừng gọi tui bằng chị, tui ngại nhắm…

Thật ra, cũng nên thử, trường hợp tốt là cả 2 bên tìm thấy nhau, như Dab đã quá chịu khó, nhà chồng Dab bản tính cả nhà cũng tốt, mà không có ai (cụ thể là mẹ chồng) khơi gợi…Mình nói thế là thật tình mình không làm được như Dab, với mẹ chồng mình y như bạn (quan hệ í), mẹ chồng mình sạch sẽ chịu khó hơn, nhưng các anh/chị/em chồng…không đỡ nổi, nên mình đành rút lui…Hihi, mình cũng kể thôi…Coi như các chị em ở đây tâm sự với nhau, chứ cũng không “chém chặt” gì cả…

Quan hệ mình và mẹ chồng ok đến mức bà đuổi mí anh/chị kia, mày về lo việc nhà mày đi, việc nhà tao tao lo (bà nói khi mí anh/chị kia cứ ý kiến ý cò) nhưng mặt khác bà cũng quá nể nang/nghe lời họ nên thôi, mình rút. Chứ lúc đầu chồng mình hỏi, thích ở riêng không, gần nhà mẹ chồng, mình bảo, đã về gần nhà, thì về nhà mà ở với bố mẹ, ai lại ở ngoài…

Han.n.nguyen

I am good còn giết được con gà là giỏi quá rồi. Ở nhà Hân từ đời ông bà trở xuống chỉ có mình ông ngoại Hân biết cắt tiết, nhổ lông, và mổ gà thôi.

Nói chuyện mổ gà Hân nhớ lại một chuyện khá vui. Hồi còn học cấp 3, Hân có con bạn thân lắm, lần đó má nó bệnh. Nó muốn nấu một món gà cho má. Mà khi ra chợ lại không kêu người ta mổ sẵn. Mua nguyên con về (đã nhổ sạch lông). Xong nó sợ quá, kêu Hân qua giúp (hehehe kêu qua phá thì có). 2 đứa Hân vào bếp, má nó đang bệnh cũng phải kê cái ghế ngồi chỉ huy 2 đứa mổ gà. Sau cùng là 2 đứa Hân chặt được một mớ bầy nhầy. Còn má con bạn Hân thì chặc lưỡi nói: con gái tệ như vậy sau này có con dâu tao làm sao dám chửi nó đây.

Hong_Cam

Haha, chết cười với chuyện nhà mẹ I am Good. Em là em nói thật, đảm bảo sau này em giống hệt mẹ chồng chị, lại còn thêm cái tội nhất quyết không làm gà và không biết muối dưa nữa cơ. Em mỗi lần về nhà mẹ đẻ là toàn mẹ phải phục vụ. Rồi em có em dâu. Ăn xong em dâu rửa bát là mẹ em nhắc “rửa bát phụ em chứ để nó rửa bát một mình à”. Em dâu có bầu là “ra rửa bát đi, nó bầu to thế mà bắt nó rửa” – trong khi đứng rửa bồn chứ có ngồi đâu. Vậy là phải lịch kịch đi giành rửa bát với em dâu.

Hồi đó thì em than “con đi lấy chồng cực khổ rồi, về nhà thì phải được nghỉ ngơi sung sướng chứ”. Giờ thì em bảo “ở nhà con cũng không phải rửa bát, giờ về mẹ lại bắt con rửa”. Túm lại là em lười lắm. Bắt em chăm là em chịu thôi. Giờ em bảo con em là mẹ già rồi, mẹ không làm việc nhà đâu, mệt lắm. Sau này con dâu em mà bắt em chăm là em đòi ở riêng ngay

Wannabe

Ôi em cũng giống chị Hồng Cầm em nhất quyết ra riêng chứ không để con dâu con rể nó ” đánh giá” hay cải tạo mình, ai đời cha mẹ hay chồng không dạy được mình mà con dâu con rể nó dạy được thì nhục lắm, mà mình vốn đại lười

Yellowtea

Khà khà, 19 năm đi làm dâu, mình chả mổ gà lần nào, hé hé. May mẹ chồng mình sợ con dâu đoảng, nên toàn giành lấy làm, có Tết được cho hơn chục con gà, bà ngồi mổ cả một ngày luôn, con dâu xớ rớ đi lấy dao, lấy muối với bê gà vào nhà thôi, hihii. Giờ thì ở chung cư nên cũng ít được cho gà hơn, nếu có thì cũng bê về nhà bà cho bà mổ, hihihi. Mình có thể mổ, nhưng cũng gọi là toát mồ hôi trán mới xong 1 con, mà không hiểu sao cắt tiết chỉ được có tí ti thôi ấy, hihi. Thôi an ủi là may không đảm đang, hehehe.

Xem thêm:

Yellowtea: 17 năm sống cùng mẹ chồng ghê gớm, phũ miệng

Mâu thuẫn gay gắt với chồng và mẹ chồng, nên li dị hay không?

Dab Ma I

Các mẹ cứ chém em oan ức hị hị. Em có dám dạy ai ở nhà em đâu, toàn tự làm – không bao giờ kêu – rồi mọi người tự nhiên làm cho em đấy chứ. Giờ thì em sướng lắm. Mẹ chồng nắm mọi sở thích của em, biết nấu các món em thích ăn, và hoan hỉ ra mặt mỗi khi đi làm về em lao vào bếp ăn cho bằng sạch.

Em lười, thích hưởng thụ hơn, chỉ tay năm ngón với giúp việc. Còn mẹ chồng em thì ngày ngày hì hục chế biến, thậm chí còn tham gia thi nấu ăn với hội hưu trí mới kinh. Em chồng em thì vớ phải nhà chồng khó tính. Suốt ngày về ôm em khóc lóc kể tội nhà chồng. Rồi bảo ở với chị em không phải rửa bát mà con em chồng em nó cũng không chịu rửa bát. Đau ruột.

 

 

Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận