Giotnang: Phát hiện chồng thường xuyên chơi gái, share hàng

Q: giot nang

 

(em ưu tiên lợi ích của con em lên hàng đầu trong chuyện này).

Chồng em là mối tình đầu của em, 2 đứa quen và yêu nhau khi em mới học lớp 10 và anh ấy học Đh năm thứ 2. Em sẽ không nói nhiều về quãng thời gian yêu dù đó là quãng thời gian rất đẹp vì hiện em ko còn đủ sức lực để nghĩ về quãng thời gian đó, nhớ lại càng thêm đau xót. Sau 7 năm yêu nhau thì bọn em làm đám cưới, chồng em làm cho nước ngoài nên thu nhập cũng khá (so với hồi đó thôi, chứ so với tình trạng trượt giá bây giờ thì là mức lương trung bình rồi). Hiện nay bọn em đã có 1 nhóc 4 tuổi và em mới phát hiện có bầu được 1 tháng. Đúng ngày em đi khám thai, bác sĩ bảo em bị dọa sảy cũng là ngày em phát hiện ra sự thật về chồng mình.

Nói qua về chồng em. Chồng em là 1 người đẹp trai, khá ga lăng với phái nữ nên từ ngày yêu nhau em đã biết chồng em có khá nhiều người thích, trong thời gian yêu em cũng đôi lúc vơ vẩn linh tinh nhưng tình yêu dành cho em vẫn lớn nhất nên em cũng bỏ qua tất cả. Khi lấy nhau về chồng em cũng khá chăm chút cho gia đình, yêu con, chăm chỉ dọn dẹp nhả cửa, mặc dù tính tình gia trưởng. Thế nên em cũng rất chiều chồng, hay mua sắm chăm chút cho chồng và luôn tạo điều kiện để chồng đi chơi bời, uống cà phê với bạn bè. Em cũng rất tin tưởng chồng, có lúc nào em cảm thấy nghi ngờ, tra hỏi chồng thì chồng em đều thề sống thế chết là ko có chuyện j cả. Như có 1 thời gian chồng em rất lơ là chuyện ấy, thậm chí cả tuần ko lần nào, em hỏi thì chồng em nói do chồng e tập thể dục nhiều nên mệt, ko có ham muốn chuyện ấy hay có lần chồng e đi uống rượu say về gọi tên 1 đứa con gái, sáng ra e tra hỏi thì chồng e gạt đi. E chả có chứng cứ gì nên muốn làm lớn chuyện cũng ko đc. Đành tự nhủ mắt ko thấy thì tim ko đau, lại tin tưởng vào chồng mình. 

 

Nói về cái ngày em phát hiện ra sự thật về chồng em. Bình thường ch em để máy tính ở cơ quan, nhưng hôm đó có việc nên ch em mang về nhà làm. Lúc e đi khám thai về thì ch em đi chơi, em mới tò mò vào máy ch xem, và phát hiện ra những đoạn chat kinh khủng. Đó là những đoạn chat của ch em với mấy ông bạn về việc share gái, share hàng, share rau. Nhìn theo thời gian chat thì việc đó diễn ra từ cách đây 1-2 năm rồi, thời gian đó ch em đi gái liên tục (trùng với thời gian ch em lơ là chuyện đó như e đã nói ở trên). Thậm chí ch em còn có cảm tình với 1 trong những con cave đó, ko chịu share con đó với lũ bạn và còn thường xuyên chở nó đi chơi (tên của nó trùng với tên ch em đã từng gọi khi say rượu). Nửa năm trở lại đây thi ko biết ch em còn tiếp tục ko vì em ko thấy đoạn chat vào nửa năm trở lại đây cả. Trời ơi, đầu óc em quay cuồng, em tưởng như ngạt thở khi đọc những dòng đó. Nếu ko có con trai e chắc em đã khuỵu ngay xuống rồi. Tối đợi ch về, e hỏi thì ch em vẫn chối. Đến sáng hôm sau khi em tra hỏi thì ch em có thú nhận là hồi đầu năm (chứ ko phải 1-2 năm trước) có đi liên hoan với bạn bè và đi 1 lần, nhưng chỉ 1 lần thôi và ko nhắc j về quãng thời gian 1-2 năm trước cả. Có lẽ chồng e chưa biết được e đã biết được mọi chuyện. Ch em khóc lóc, xin lỗi, hứa hẹn đủ kiểu và khẳng định chỉ 1 lần duy nhất thôi, trong khi cái lần đó e chưa hề biết khi đọc mấy đoạn chat đó. Tim e như vỡ thành từng mảnh, em chả biết làm j nữa. Em còn yêu ch em lắm, yêu rất nhiều. Em đã định tha thứ cho ch em nếu ch em thú nhận tất cả, thành thật với em. Nhưng ch em vẫn nhất quyết chỉ có 1 lần đó thôi. Đến tối hôm qua e ko chịu đc nữa, em quăng mây đoạn chat với mặt ch em thì ch em chối bay chối biến nói rằng thời gian đó ch em bị mất nick, ch em ko biết ai dùng nick của mình để chat. Vô lý hết sức vì người chat cùng là bạn của ch em, nói là những việc mà chỉ những người bạn quen biết nhau mới biết, có người là đồng nghiệp của ch em luôn. Khi e chỉ ra những cái đó thì ch em im lặng và vác chăn ra phòng khách nằm. 

Từ sáng đến giờ 2vc ko nói chuyện với nhau. Sáng nay e đã cầm chứng từ để đi làm thủ tục ly hôn. Đơn lý hôn thì ch em đã ký từ hôm e phát hiện ra và đòi ly hôn rồi, lúc đó còn nói rất tử tế là a biết a có lỗi ko thể cứu vãn đc, em thích làm j thì làm. Nhẹ nhàng, đơn giản quá các mẹ nhỉ. Em muốn làm tanh bành lên, em muốn in những đoạn chat đó ra để cho cả nhà ch em đọc, cho họ thấy bộ mặt thật của con trai họ. Từ trc đến nay lúc nào họ cũng tự hào là con trai họ ngoan hiền, lành tính, yêu vợ thương con, làm ra tiền, lúc nào cũng bảo em phải hi sinh, phải nhịn nhục. Trong khi e có xấu xí, bất tài j cho cam. Từ bé đến lớn em cũng là niềm tự hào của gia đình em vì em học giỏi, năm nào cũng là học sinh giỏi thành phố và quốc gia, em ko phải chân dài nhưng cũng khá nhiều người theo đuổi, kể cả khi e đã có người yêu. Bây giờ em lấy chồng sinh con rồi nhưng vẫn nhiều người gạ gẫm em, nhưng chưa bao giờ trong lòng em có 1 chút mảy may ý nghĩ phản bội ch em, vì e yêu ch em rất nhiều. VÌ yêu nên e chịu đựng thói gia trưởng của ch em, chăm chút cho ch từ cái bít tất trở đi. Trong công việc e cũng ko phải là người bất tài, cũng đc sếp đề bạt, cũng kiếm đc tiền đủ để chi tiêu, mua sắm những j mình thích. Em những tưởng cuộc đời như thế là đã quá hoàn hảo với mình. Em ko yêu cầu xe hơi nhà lầu, em chỉ cần 1 cuộc sống thanh bình. Thế mà bây giờ giông tố lại ập xuống cuộc đời em, ngay khi e phát hiện mình có thai đứa thứ 2. 

Giờ em vừa phải trấn tĩnh để ko ảnh hưởng đến cái thai, vừa thấy uất hận đến cùng cực. Liệu ly hôn có phải giải pháp tốt nhất cho em lúc này. Bởi lúc nào trong e cũng hiện lên hình ảnh của con người đồi bại kia đi với gái, chở gái đi chơi đến cả cơ quan đều biết, trừ em. Chắc những lúc gặp em họ thấy thương hại em lắm. Mong các mẹ chia sẻ cùng em, cho e những lời khuyên sáng suốt nhất. Đến tận bây giờ ch em vẫn ko thừa nhận khoảng thoài gian đĩ điếm trước kia. Em nghĩ bởi nếu công nhận là thật thì ko phải là con số 1 lần duy nhất như ban đầu ch em thừa nhận mà là con số kinh khủng em. Mấy hôm trc ch em còn buột miệng nói là dạo gần đây a chán rồi nên ko còn đi nữa. Vậy thì đâu chỉ là 1 lần đc, phải ko?? Em rất muốn tha thứ c cho ch em để có lại gia đình hạnh phúc, nhất là khi e đang bầu bì thế này, nhưng liệu hạnh phúc đó có là sự thật khi đến bây giờ ch em vẫn dối trá, ko chịu công nhận???

A: wicket

Trước hết là mình xin chia sẻ với bạn về nỗi buồn này. Thật chẳng còn gì đau đớn hơn là bạn đời phản bội mình.

Về chuyện của bạn, mình nghĩ lúc này bạn đang rất uất ức và phẫn nộ. Những lúc ntn thì bạn đừng làm gì manh động vội vì bạn chưa rõ ra là sẽ phải hành động ntn. Lúc này sai 1 bước là có khi phải ăn năn dài dài. Mình cũng ko nghĩ việc ép chồng nói ra sự thật toàn bộ thì có ích lợi gì cho bạn. Phản bội thì cũng phản bội rồi, đau thì cũng đau rồi. Nói ra thì cũng ko làm bạn đỡ đau tẹo nào mà nếu một ngày nào đó bạn muốn quay về thì còn đau đớn hơn nữa, vết thương càng toác thêm nữa.

Bởi vậy theo mình hiện tại bạn đừng làm gì cả. Đừng vội communicate gì với chồng về việc tha thứ hay li hôn. Bạn cứ mặc kệ chồng tại thời điểm này đi đã. Mình ko biết bạn có gia đình bạn thân nào có thể giúp đỡ tinh thần cho bạn ko nhưng mình nghĩ bạn cần take a break. Ko làm gì cả, mà nên ở 1 mình (cùng với 1 bạn cực thân có thể tin tưởng nếu có) để khóc cho vơi nỗi buồn, và để bình tĩnh suy nghĩ lại về mọi thứ. Vì lúc này bạn đang có bầu nên việc đi du lịch xa ko khả dĩ lắm nên có khi bạn vào một KS nào đó, hoặc ra 1 resort nào đó ko quá xa để nghỉ ngơi và tĩnh tâm.

Giờ mình chỉ khuyên bạn được tới vậy. Khi nào bạn nghĩ được thông suốt những vấn đề sau thì bọn mình mới tư vấn giúp bạn được.

  1. Chồng bạn có thực sự là người lăng nhăng không?
  2. Nếu có, bạn có thể from time to time chấp nhận việc này không. Vì đã là bản chất thì rất khó thay đổi chỉ có thể hạn chế phần nào.
  3. Nếu không, thì bạn có sẵn sàng để sống riêng chưa?

Những câu hỏi này chỉ có bạn mới có thể trả lời được. Vì chỉ có bạn mới biết chồng bạn thật ra thế nào và bạn có thể chấp nhận tới đâu ông chồng của mình.

 

Q: giotnang

Cám ơn chị. Em ko có 1 người bạn thân nào để chia sẻ vào lúc này, bạn bè e đều trên Hn, đứa mới sinh, đứa thì kinh nghiệm sống còn quá ít để có thể hiểu đc chuyện này. Em cũng chẳng đi đâu dc tg này vì e còn cu lớn, vẫn phải chăm sóc cho nó vì ch hay đi làm về muộn. E mang tiếng có bầu, dọa sảy, phải dưỡng thai nhưng cũng chả khác j lúc chưa có vì vẫn làm từng đấy việc, ch e rửa bát hộ vài hôm đã khó chịu với e rồi. Thế nên ngày ngày e vẫn phải giáp mặt với con người ấy, phải giả vờ mọi chuyện vẫn yên ổn trc mặt mẹ e. Ch e coi chuyện chửa đẻ là chuyện bình thường, ai cũng chửa chứ ko chỉ mình e, vậy thì người ta làm dc việc này việc kia, cớ sao e lạo ko làm đc.

Ch em cũng thừa nhận là ch e hành xử theo cảm hứng, nên e chẳng biết trong tương lai thì sẽ ntn, có tiếp diễn chuyện này nữa ko, trong khi môi trường ch em làm việc thì chuyện gái gú là chuyện thường tình, nhan nhàn. Rất nhiều lần ch em kể ông này ông kia đi gái bị vợ phát hiện, làm cho tanh bành nhưng rồi đâu lại vào đấy. Ch e tỏ ra kinh tởm chuyện đi gái, thế nên ch em mới đi chăn rau, mà e cũng chả hiểu rau hay hàng nữa, đau nhất là lại còn có tình cảm với thể loại ấy nữa. E ko bao giờ chấp nhận dc chuyện đó, mấy hnay cứ nghĩ đến chuyện đó là e thây rùng mình, buồn nôn. Có phải chia tay là giải pháp duy nhất của e ko? Cho e hỏi mọi người đều nói rằng làm ầm lên với gd ch là ko hay, vậy cho e hỏi e sẽ bị thiệt hại j khi làm ầm lên, bởi gd đó cũng chả tốt đẹp j với e cả, e muốn khi ra đi cho gd đó sáng mắt ra với cái kiểu sĩ diện lúc nào cũng ảo tưởng và tung hô con trai mình.

A: ngaymaituoisang0082

thế bạn muốn làm ầm lên để bôi xấu chồng bạn. VD bạn đã bôi xấu được chồng bạn, bạn có hạnh phúc hơn không? Giả dụ 2 năm nữa chuyện chồng bạn chăn rau này nọ tạm lắng xuống, bạn vẫn ở với chồng bạn, chồng bạn thì bị cả nhà chồng biết là đã đi …, không được hoàn mĩ như người nhà họ tưởng, điều đó có làm vợ chồng bạn hạnh phúc thêm không? Lúc này đây bạn đang buồn, đang hận, bạn chỉ muốn được trả thù, được “vạch mặt” chồng bạn trước gia đình chồng bạn, nên bạn muốn làm lớn chuyện. Nhưng rồi sẽ chẳng giải quyết được vẫn đề gì cả, bạn sẽ vẫn đau, vẫn buồn. Vậy thì làm ầm lên để làm gì?

Đúng là bạn nên cố gắng … đừng làm gì lúc này hết. Như mình sáng nay bực mình vì mấy chuyện vớ vẩn (giờ bình tĩnh mới thấy vớ vẩn chứ lúc ý, ức lăm, điên lắm, tức không chịu nổi, mới viết lên đây, giờ mình thấy hối hận rồi, vì cảm giác khó chịu đã qua, lại muốn xóa bài mà chưa xóa được. Nhưng dù sao thì điều đó cũng không ảnh hương nhiều đến cuộc sống của mình. Trong khi mọi hành động của bạn lúc này, nếu sai lầm sẽ là điều ảnh hưởng rất lớn, cố gắng bình tâm đã bạn ạ.

Chỉ biết chia buồn với bạn và mong bạn nhẫn nhịn đợi cảm xúc lắng xuống rồi hãy nghĩ tiếp bạn ạ. Cố gắng chăm con, chơi với con, tranh thủ nghĩ cho bản thân mình và con thôi

A: wicket

Bạn Giọt nắng ko nên tung hê với nhà chồng vì bạn ko biết có bỏ được chồng không.

Việc bạn tố cáo chồng với gia đình chồng sẽ dẫn tới 2 kết quả:

  1. Chồng cảm thấy bẽ bàng với gia đình -> căm hận bạn đã vạch mặt anh ta.
  2. Gia đình chồng cũng bẽ bàng với con dâu vì xưa nay toàn ca ngợi nó. Khi người ta bẽ bàng xấu hổ thì người ta sẽ có xu hướng tự vệ. Trong TH của bạn, họ sẽ đổ lỗi cho bạn vì chồng bạn ngoại tình. Nghe thì chối tai nhưng nhiều khả năng họ hành động như thế -> càng làm bạn tức giận, phẫn uất, chua xót thêm.

Nếu bạn quyết định đá đít ông chồng ra khỏi cuộc đời, thì bạn cứ việc tố cáo với nhà chồng. Ko sao cả. Nhưng khi bạn chưa quyết định gì thì ko nên vội vàng chặt đứt đường lùi của mình.

A: saudau

Một sai lầm cực kỳ nghiêm trọng, đã luôn được cảnh báo trước nhưng chị em mình đa số mắc phải:Đó là khi chồng có lỗi lầm gì là tung hê hết lên,lôi cả hai bên gia đình vào cuộc, rồi bao nhiêu ngôn từ xấu xa được lôi ra úp vào mặt chồng trước bàn dân thiên hạ.

Cuộc sống là của mình, do mình quyết định,gia đình là của hai vợ chồng mình cùng xây dựng,muốn xây muốn phá là do hai vc ,hà cớ gì phải lôi cả họ hàng nội ngoại 2 bên vào rồi ầm ĩ lên.Rút cục lại thì được cái gì?

Nhãn tiền như vụ nhà mẹ Lucbao đó, nếu Lucbao khéo léo tinh tế hơn trong cái vụ chồng NT, đừng có lúc thì im lặng, lúc thì làm rùm beng lên lôi bao nhiêu người vào cuộc, làm cho chồng bục hết cả sĩ diện, có còn chút tình nào với vợ thì qua cái vụ ầm ĩ ấy đã hết bay mất rồi nên anh ta càng muốn thoát ra vì còn mặt mũi nào nữa đâu mà ở lại.

Nếu đã chưa muốn bỏ chồng mà làm ầm ĩ lên, càng nhiều người biết càng khó quay về,sau khi đã tung hê lên rồi thì cái cảm giác e dè ,nể vợ của anh chồng cũng mất luôn,thậm chí còn dẫn tới thù hận vì lúc đó anh ta chả còn gì để mất nữa rồi.Mà cho dù sau đó vì nhiều lí do hai vc hàn gắn lại dc thì cũng khó sống hạnh phúc vì cả hai đã xúc phạm nhau quá nhiều, rồi còn miệng tiếng thiên hạ nữa.

Còn nếu đã quyết bỏ chồng thì cũng không cần thiết phải làm ầm ĩ lên bây giờ, phải tính toán chi tiết đường đi nước bước cần làm gì trước, cần làm gì sau để mang lại lợi ích lớn nhất cho mình và các con.Khi xong xuôi tất cả lúc đó còn muốn nói ra thì nói còn không thì thôi.

Quan điểm riêng của tớ là dù giữ hay buông thì cũng nói chuyện với nhau một cách đàng hoàng, tôn trọng.Biết rằng người kia có lỗi, nhưng đừng vì cái lỗi lầm ấy mà buông những lời nhục mạ, khó nghe với nhau, lời nói đã nói ra rôi giống như tên đã bắn đi làm sao rút lại được.Và chuyện đó cũng chỉ là chuyện riêng của gia đình mình chỉ riêng hai vc không nên lôi kéo con cái, người thân 2 bên vào cuộc.

Làm được như vậy ta chỉ có được nhiều hơn mất:

-Nếu còn tình yêu, tha thư được mà quay về với nhau thì chồng càng yêu,càng nể, càng tôn thờ vợ hơn trước, gia đình càng hạnh phúc hơn.

-Nếu không tha thứ được nhất khoát quay lưng thì ông chồng vẫn thương, nể vợ mà nhận hết lỗi về mình không một lời trách móc.Cho dù có li hôn thì người ta vẫn tìm cách bù đắp cho mình và các con.

xz

A: binhminh97

Đồng ý với bạn saudau, nhưng cũng phải học cách tha thứ. Chứ nói tha thứ một cái rụp là hỏng hết bánh kẹo. Chồng sẽ nhờn thuốc, lần sau còn tặng “quà” cho vợ to hơn lần trước đấy. Không dễ gì mà được “chồng càng yêu,càng nể, càng tôn thờ vợ hơn trước, gia đình càng hạnh phúc hơn” đâu.

Với tính cách và hoàn cảnh gia đình bạn giotnangcuoithem, tớ gia cát dự là con đường bạn phải đi để đến cái đích đấy còn dài lắm vì gót chân asin của bạn là tình yêu lớn lao với chồng, sự chiều chuộng quan tâm chồng, và hơn hết là đứa con trong bụng. Bạn đừng vội vàng chuyện gì hết, và cũng đừng cư xử cảm tính để sau lại phải hối hận. Những phản ứng của bạn thời gian qua rất đỗi bình thường nhưng cũng cho thấy bạn chưa có kinh nghiệm trong chuyện này. Nhưng nhà EQ có rất nhiều bài học hay và các chuyên gia giàu kinh nghiệm sẵn lòng hướng dẫn bạn. Điều quan trọng nhất là bạn phải luôn bình tĩnh và chủ động, làm gì cũng phải suy tính cho mình và con, và chồng chỉ là người hưởng ké hạnh phúc toả ra từ bạn mà thôi.

 

Q: giotnangcuoithem

Chuyện của e càng lúc càng xấu đi. em nghe lời các chị, ko nói chuyện j với ch nữa. 2 người sống trong 1 nhà nhưng coi như ko quen biết, em nấu cơm cho 2 mẹ con, chăm sóc cho cu lớn. Mặc dù e đang nghén vô cùng, lại mệt nữa, cứ vừa làm vừa thở nhưng ch e cũng chả quan tâm, còn mua bia về uống nữa. E chả đi đâu dc vì còn công việc của e nữa, muốn chuẩn bị cho cuộc sống của bà mẹ đơn thân sau này với 2 đứa con thì e càng phải chăm chỉ. Cu lớn từ hôm qua đến giờ lại ốm nữa, ban đêm chỉ 2 mẹ con chăm lẫn nhau. E thấy thương con và bản thân mình quá. Giá e có thể đưa con đi đâu đó 1 thời gian, nhưng sức khỏe của e hiện đang rất yếu, e đi xe máy từ nhà đến cơ quan còn sợ vì bsi nói con e chưa có tim thai, hiện vẫn đang trong thời gian theo dõi.

A: enjoylife

chưa hẳn đã xấu đâu, man í vẫn là chồng là bố của 2 đứa trẻ, bạn mệt bạn cứ nhờ, chứ bạn ko nhờ mà cứ hành hạ bản thân mình, kiểu tôi ko thèm nhờ, tôi tự làm được, nhưng mà tôi hành hạ bản thân mình, cho anh biết…thì ko ăn thua, đàn ông họ ko cảm được cảnh này, cho dù họ có biết ý bạn, nhưng họ ko xử lý được vụ này…mau bia về uống thì có hte63 do rảnh quá, do thèm hay là cần giải khát chứ ko pahi3 để ăn mừng…bạn nên lo cho bạn thôi, còn những gì liên quan đến con, đến chung, cứ nhờ đi, như nhờ bạn cùng nhà ấy…

A: binhminh97

Nắng ơi, kinh nghiệm của chị là làm gì mục tiêu cũng là cho bản thân và con chị nên dù chồng có quan tâm hay giúp cũng không quan trọng. Chị đói nên phải nấu cơm, nếu mệt không nấu cơm được thì mua bánh mỳ, cháo, bún, phở ăn cho nhanh. Chị đẻ con nên chị phải chăm cho con khoẻ, con ngoan. Chị cần tiền tiêu nên chị phải chăm chỉ làm việc. Chị ốm thì chị phải mua thuốc, phải nghỉ, và yêu cầu mọi người để cho chị nghỉ ngơi, kể cả con nhỏ (trẻ con 4t là cũng hiểu được lời mẹ nói và biết thương mẹ rồi đấy). Khi đó, vì là làm cho mình, cho con, nên chị rất dễ chấp nhận cái giá phải trả (mệt hơn, vất vả hơn, chi tiêu nhiều hơn,…) vì đổi lại là tinh thần của mình thoải mái hơn. Chị rất coi trọng vấn đề tinh thần, mặc dù hoàn toàn hiểu “vật chất quyết định ý thức”. Tất nhiên chồng chị hưởng sái từ đó nhiều lắm nhưng cũng không sao vì đó là bố của con chị mà. Và sau một thời gian dài hờ hững thì chồng chị hiểu rằng không tham gia làm việc nhà thì không được hưởng không khí ấm cúng, vui vẻ của lúc gia đình quây quần, vì ăn tối xong là 3 mẹ con biến vào phòng làm việc của mình hết. Nếu không chăm sóc con, hỏi han con thì chẳng hiểu gì về nó hết và không được nó chia sẻ các câu chuyện ở lớp. Nếu cứ quát tháo, chửi mắng thì chỉ nhận được bầu không khí nặng nề, và ở một mình.

Mọi việc đều có thời điểm. Lúc còn trẻ, người đàn ông (hay con người nói chung) đều ham vui, và gia đình trở thành gánh nặng. Nhưng khi “toan về già” (thường là sau tuổi 40), con cái đã lớn, việc nhà giảm bớt, vợ cũng trưởng thành, không còn đòi hỏi quá đáng như cô bé mới lớn nữa,… và quan trọng nhất là anh ta hiểu rằng ngoài xã hội có quá nhiều toan tính, và không có ai thực sự thương anh ta, chấp nhận anh ta như mọi người trong gia đình, thì anh ta sẽ dừng chân tìm kiếm các mối quan hệ. Nhưng đợi được đến lúc đó chẳng biết lâu hay mau, chị em mình phải học cách sống cho bản thân, ít dựa dẫm vào chồng (cả tình cảm và tài chính). Nhờ đó, mình sẽ hạnh phúc hơn, và vô hình chung, sẽ nâng được giá trị của bản thân, và chồng sẽ hiểu phải làm gì để giữ vợ. Vì thế, từ nay trở đi, để em có thể đạt được mục tiêu “chồng yêu vợ hơn, tôn thờ vợ hơn, gia đình hạnh phúc hơn”, hoặc là chỉ một phần của mục tiêu đó, thì mọi thứ không tự nhiên sẽ đến nữa, mà em phải lên kế hoạch và kiên định với con đường đã chọn. Không được vì những phản ứng nhất thời của chồng (ví dụ như hôm nay: mua bia về uống, không quan tâm đến em,…) mà nản chí, em nhé.

A: Thảo sông Hoài

Nắng ơi, chị mà như em chị “tuyển” 1 bác xe ôm chở đi làm, đi chợ, đi mua đồ ăn sẵn về phục vụ 2 mẹ con. Dọn nhà khỏe thì làm, mệt thì kệ bẩn tý chắc chưa chết ngay. Con ốm thì em cứ đưa cho bố nó trông, ngắn gọn là anh trông con đi, em cũng ốm không trông đựoc. Đối tác thì tạm kệ để đó chưa đụng đến. Nghĩ làm gì vì cũng có giải quyết đựoc ngay đâu. Tạm thời đợt này bồi bổ cho khỏe, nghỉ ngơi lấy sức chiến đấu sau.

Q: giotnangcuoithem

Em cám ơn các chị đã là chỗ dựa cho em trong thời gian vừa qua. Những ngày vừa qua là những ngày thật sự khổ sở đối với em. CHị binhminh, chị wicket… ơi em biết ơn các chị nhiều lắm, cứ đọc bài của các chị là e khóc. Có lẽ vì cuộc đời của em từ trước đến nay chưa gặp vấp váp gì lớn nên khi xảy ra chuyện, lại là chuyện e sợ nhất thì e cảm thấy hoang mang ko lối thoát và ko biết xử lý thế nào. em lại ko tâm sự đc với ai nên càng stresss nặng. Hôm t7 em đã nói chuyện với ch em, ch em đã thú nhận tất cả (em ko biết đã là tất cả chưa, nhưng thôi cứ tạm cho là thế). Ch em cũng nói là ko hiểu sao thời gian đó lại như thế và mong em tha thứ, cho ch em thời gian để thay đổi. Em cũng nói hết với ch em rằng em đau đớn như thế nào, và sự việc này sẽ ám ảnh và đeo đuổi em suốt quãng đời còn lại như thế nào. Em nói rằng em chưa thể tha thứ đc vì vết thương trong em qua lớn nhưng em sẽ cố gắng và tất cả phụ thuộc vào ch em. Em định sẽ làm sẵn 1 cái đơn ly hôn trong đó yêu cầu nếu xảy ra ly hôn thì em sẽ được quyền nuôi cả 2 con và sở hữu toàn bộ nhà cửa, tiền bạc và bắt ch em ký. Giờ em sẽ bớt yêu ch em đi và nghĩ xa hơn để lo cho cuộc sống sau này của 3 mẹ con, trong trường hợp ch em ko thay đổi. tất nhiên chẳng ai mong chuyện đó sẽ xảy ra nhưng sau việc này thì em nhận ra rằng chẳng ai học được chữ ngờ, và cái chữ ngờ ấy lại đến từ người mình ko đáng ngờ nhất.

Em cám ơn các chị đã chia sẻ cùng em. E cũng báo 1 tin vui là hôm qua em đi khám lại, con e đã có tim thai. Giờ em sẽ toàn tâm toàn ý cho con, cố gắng ko nghĩ đến chuyện kia nữa, mặc dù nó vẫn khá là ám ảnh trong em. Em cũng muốn chia sẻ điều này với các chị. Ch em biết những đứa kia qua ola chat, hôm nay em thử đăng ký nick để vào xem trong đó như thế nào thì mới biết trong đó toàn bọn bệnh hoạn, lên đó mục đích để tìm hàng, chăn rau, show hàng, chat sex và hàng loạt chuyện bỉ ổi khác khiến e phát nôn. em vào 5 phút là out ngay tức khắc vì ko chịu nổi sự bệnh hoạn đó. Thế nên bạn nào có ch mà có nick ola thì phải dè chừng, chẳng ai vào đó với mục địch trong sáng cả.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.