Gaubong88: Chồng chỉ biết nghe lời mẹ mà không thông cảm cho vợ

C1.

  • doanhminh

Hix, em cũng muốn xin sự chia sẻ của các mẹ với vấn đề của em một chút ạ. Em cũng biết phụ nữ cần EQ để dung hoà các vấn đề về gia đình, nhưng hiện tại em cũng không biết nên giải quyết ra sao với vấn đề của em nữa. Mong các mẹ cho em lời khuyên.
Em và anh xã đã có 1 cu tí rất đáng yêu 18 tháng tuổi, hiện em đang có bầu 7 tháng chuẩn bị sinh. Trước đây, khi mới về nhà chồng, em cũng đã biết mẹ chồng không phải là người thường, rất ghê gớm. Thời gian đầu mới lấy nhau, em rất chú ý để chăm sóc bố mẹ chồng, tuy nhiên từ khi có em bé, mọi chuyện theo chiều hướng khác hẳn. Vì khi em sinh cháu thứ nhất, bố mẹ chồng vẫn đi làm, mẹ đẻ em lại chuẩn bị về hưu, nên em xin phép được về bên ngoại để tiện chăm sóc con, bà chăm cháu. Mẹ em từ khi nghỉ hưu chưa một ngày được nghỉ ngơi, vì em sinh xong sức khoẻ yếu, nên bà chăm cháu hết, giờ con em quấn bà ngoại nhất nhà,chỉ cần bà là nhất thôi. nhưng cũng vì thế này mà mọi chuyện có vấn đề: Mẹ chồng em thời gian đầu khi em mới sinh thì hàng ngày qua thăm cháu, nhưng khi qua thăm cháu, có mặt bố mẹ em thì không sao, bố mẹ em vừa đi khỏi thì sai em và chồng em làm đủ mọi việc, rồi cháu còn nhỏ mà lôi cháu ra lau người suốt vào buổi tối, khiến nhiều lần cháu ốm chỉ vì bà thích lôi cháu ra lau người. Rồi sau đó mọi việc ngày càng quá đà, một tuần bà sang thăm cháu một lần, nhưng lần nào sang cũng tìm mọi cách bới móc, mắng mỏ em là chăm con thế này thế nọ (mặc dù trộm vía ngàn lần con em rất ít khi đau ốm, ăn uống cũng tốt). Rồi bà kêu chờ khi nào bà nghỉ hưu thì bà đón cháu về, nhưng chẳng hiểu bà chăm cháu thế nào, chẳng hiểu do em quá xét nét hay làm sao, mà từ khi con bắt đầu về bên nội vào cuối tuần (thứ 6 về chủ nhật lại qua ngoại) thì bà nội không chăm cháu được nửa tiếng, cứ chơi với cháu chút xíu là lại gọi người lên trông cháu để bà làm việc khác. Lần nào cũng vậy, mọi việc chăm con đều tới tay em, em không nói gì vì con là con em, em cũng muốn được chăm con từ A-Z. hôm nào bà trông cháu thì cháu không ngã giường, ngã đệm thì ngã cầu thang, lần nào về thứ 6 thì chủ nhật qua nhà ngoại cũng không bệnh nọ thì bệnh kia, hoặc nếu không cũng sưng đầu mẻ trán. Tuy nhiên bà nội lại luôn chê trách ông bà ngoại chăm cháu không tốt, kêu cháu trông còi (mặc dù con em tăng cân đúng chuẩn). Em về vừa chăm con nhỏ, vừa lo cơm nước, nhưng bà nội lần nào cũng tìm mọi lý do để quát mắng con dâu, kể cả việc cơm nước em làm theo đúng ý bà dặn từ lần trước, thì khi bà nhìn em làm kiểu j cũng lại kêu là ai dạy, rồi nhà không biết dạy con cơm nước à?nhiều khi em khó chịu mà vẫn phải mỉm cười làm hoà, không dám cãi, vì nghĩ thương chồng, mình mà xích mích mẹ chồng thì chồgn khổ, nhưng hình như càng như vậy bà càng được ý trách nhiều. Trước thì nói ra nói vào em trong gia đình, sau thì tìm cách nói xấu em, nói sai về em với những người khách hay bạn bè ông bà, bạn bè vợ chồng em tới chơi. Chồng thì vẫn cứ bảo vợ phải nhịn để gia đình êm ấm, nhưng bức xúc từ lâu, cứ tích tụ dần khiến em gần như không thể chịu nổi nữa, lại thêm con em tính cục, nhưng bà nội thường xuyên cô tình làm con em phát cáu, rồi chờ con em cáu ầm lên, đánh bà (vì con em mới đuợc hơn 1 tuổi một chút) là bà chửi rủa, đánh cháu, cấm mọi người không cho lại gần cháu. Việc này khiến em bức xúc hơn cả, vì trẻ con không biết gì, em cũng luôn dạy cháu không được cáu mà đánh người lớn, nhưng bà nội dường như có sở thích chọc cho cháu cáu tím mặt rồi phạt thì phải, bà kêu phải thật nghiêm với trẻ con, nhưng với tính cách con em, em biết nếu tình trạng đó cứ xảy ra thì con em sẽ tự kỉ mất. Mỗi lần về thăm nhà nội là đầu em căng như dây đàn, vừa lo con, vừa lo kiềm chế. Rồi chẳng hiểu bà nói gì với ông, mà một lần ông gọi vợ chồng em ra, nói rằng nếu muốn được hưởng gia tài này thì phải mua quà biếu bà nhiều vào, phải mua đồ bà thích…hix, em nghe mà shock quá. Rồi đợt rồi, em có bầu đứa thứ 2, sức khoẻ rất yếu, mới có bầu đã doạ sẩy mấy lần, giờ thì tiền sản giật, nhưng em nằm nghỉ thì bà nói cạnh khoé là cuối tuần về bắt bà phục vụ (mà kì lạ là bà toàn nói em khi không có mặt chồng, còn khi có mặt chồng em, bố chồng và em chồng em thì bà lại đối xử bình thường, thỉnh thoảng lại ra vẻ rất chăm sóc khiến mọi người nghĩ em là rất sướng, được bà chăm sóc chu đáo tận tình). Em rất mệt mỏi, trước giờ chẳng nghĩ việc mẹ chồng nàng dâu lại tới mức đấy. Đỉnh điểm lo lắng của em là sau vụ 2 vợ chồng cãi nhau vì chuyện khác, tự nhiên lan man thế nào chồng bắt em phải đưa con về nhà nội, em lúc đó máu sôi nổi lên, kêu không về, thế là vợ chồng xích mích. Giờ chồng thấy em yếu quá, kêu con thứ 2 được 6 tháng sẽ đưa cả 2 con về, em có về hay không thì tuỳ nhưng phải đưa con về ông bà nội. Em nghĩ mà sợ, một con,ông bà đã chăm không nổi, rồi hành em thế rồi, h thêm đứa thứ 2, em không cơm nước được (mặc dù nhà em có thuê giúp việc) thì kiểu gì cũng xích mích nặng với bà nội, mà tới khi em chịu không nổi nữa, cãi nhau với bà thì mọi chuyện không biết sẽ đi đến đâu, vì trước mặt mọi người trong nhà, bà nội luôn là người chăm sóc em tốt, quan tâm và quý em lắm, nhưng có ai biết khi chỉ có 2 mẹ con thôi thì mọi chuyện như thế nào.
Các mẹ thông thái giúp em với

  • gaubong88

Em chào các chị nhà mình,

Em tàu ngầm lâu topic này cũng lâu rồi, nhưng hôm nay phải trồi lên hỏi kinh nghiệm của các chị rồi. Em tâm sự ở đây mong các chị chia sẻ và nghĩ cách giúp em với nhé. Thực sự bây giờ em chả muốn làm cái gì hết, người cứ như mất hồn và chán nản vô cùng.

Chuyện là thế này. Vợ chồng em yêu nhau 3.5 năm, vừa kết hôn năm ngoái và bây giờ em có con gần 7tháng tuổi rồi. Mẹ em lên chăm con giúp cho vợ chồng em, mấy tháng trời mẹ em ở với vợ chồng em, gia đình em vẫn bình thường, chồng đối xử tốt với vợ con và mẹ vợ. Thế rồi cách đây 2 tháng, mẹ em bị ốm, tưởng đâu không thể chăm con cho em nữa vì bà bị huyết áp cao và bị bệnh tuần hoàn não (hay bị chóng mặt), không thuê được người giúp việc, mẹ chồng em phải lên cùng, thế là 2 bà thông gia ở cùng nhau, nói chung là cơm không lành, canh ko ngọt. Em vốn không ưa mẹ chồng, nhưng vì rất yêu chồng em vẫn đối xử tốt. Mẹ em vốn là tốt bụng, nhưng nóng tính, thẳng và không được khéo léo cho lắm. Còn bà mẹ chồng thì ngược lại, bà quá khéo léo, trước mặt mình 1 kiểu, khi có chồng mình lại nói 1 kiểu. MC bị còng lưng không bế được cháu, ko biết nấu cơm, ở nhà có 2 bà cái gì cũng ỷ vào bà ngoại, bà ngoại phải làm nhiều ức chế nên hay cáu, nhưng mẹ em lại không khéo. Trong khi đó, MC ỷ lại việc kinh khủng, trước mặt chồng thì nhẹ nhàng, quan tâm đến con dâu, nhưng sau mặt chồng là cũng vểnh vác ngay. 

Chồng thì coi mẹ luôn luôn là số 1 luôn, ăn cơm cũng ngồi gần mẹ, em mà ngồi gần chồng là lập tức bị đuổi ra ngồi gần mẹ đẻ để 2 mẹ con ngồi cạnh nhau, lúc nào 2 mẹ con cũng ngồi sát tịt vào nhau để nói chuyện, mẹ mà làm cái gì, dù nhỏ nhất cũng hăm hở ra làm giúp mẹ, nhưng mẹ em mà làm cái gì thì không bao giờ giúp, đối với em cũng vậy, chồng chẳng bao giờ giúp em việc gì, đã thế chồng lại còn cư xử khinh khỉnh với mẹ vợ, không nói chuyện nhiều, em cảm giác không tôn trọng mẹ em nữa.

Nhưng đỉnh điểm là vừa tuần trước, con bé cháu ruột em thi đại học xong, em tính là sẽ giữ nó ở nhà em để đỡ đần mẹ, để mẹ chồng thì về quê, trong lúc đi xe về quê, MC tâm sự rất nhiều với với chồng em, kể xấu về em và mẹ em cho chồng nghe, chồng lại càng lạnh nhạt, xa lánh vợ, xa lánh mẹ vợ, cả 1 tuần như thế, em biết đã có chuyện xảy ra rồi nên hôm đó em yêu cầu chồng có gì thì nói ra nếu em sai thì em sẽ sửa, chồng bảo hôm nay anh không muốn nói chuyện, nhưng em yêu cầu anh phải nói luôn vì thái độ của anh cả tuần như thế em không chịu được, em cũng là người nóng tính. Thế rồi chồng nói rươm rướm nước mắt bảo là mẹ già rồi, mẹ bị gù lưng thế mà em còn để cho mẹ rửa bát, không hay nói chuyện với mẹ… (Đúng là em cũng không hay nói chuyện với bà, 1 phần là không có nhiều chuyện để nói, phần nữa là em ko ưa MC cho lắm. Nhưng em không bao giờ làm điều gì quá quắt và xúc phạm đâu nhé. Mà MC em lên đây thì lần nào vợ chồng em cũng cãi nhau, vì thực sự chồng chỉ biết đến gia đình mình, bố mẹ và các chị em, các cháu nhà chồng, không hề coi em là cái gì cả. Chồng làm được bao nhiêu tiền em cũng không biết, có kế hoạch gì, tính toán gì cũng không cho em biết, nghe MC em tuyệt đối luôn). Chồng bảo nếu em không đối xử tốt với mẹ, anh sẽ bỏ em. Thế là em khóc, em đau khổ quá, em đâu phải là đứa quá đáng, em sống biết điều, chiều chồng và mọi người trong gia đình nhà chồng lắm. Ai đau ốm bệnh tật, thi cử lên HN đều lên nhà em, em đi chợ, cơm nước, phục vụ không bao giờ tiếc, hè năm nào cũng các cháu bên chồng lên chơi nửa tháng, em phục vụ không kêu ca nửa lời. Nên khi chồng nói thế em không kìm được cảm xúc và khóc lóc, mẹ em ở ngoài nghe thấy, mở cửa vào (vì mẹ em tưởng chồng đánh em). Rồi mẹ em nói chuyện riêng với em là chồng không nể mặt mẹ, có mẹ vợ ở đó mà còn làm thế với em, mẹ không muốn giúp vợ chồng em nữa. Anh chị em cũng tức giận nên gọi cho em 1 bà osin để thuê rồi. Mẹ em thương 2 vợ chồng còn đi thuê nhà, mỗi tháng mất 4 triệu lại thuê osin 2 triệu nữa thì vất vả, và osin không chăm con được như mẹ em chăm. Em bây giờ thì cũng muốn thuê osin rồi, để mẹ vất vả em ko muốn nữa. Theo các chị em phải nói với chồng như nào về việc thuê osin bây giờ cho khéo, vì hôm trước em trót nói với chồng là mẹ bảo anh coi thường mẹ nên mẹ sẽ về quê rồi, chồng bảo sẽ thay đổi, nhưng em không muốn mẹ ở đây nữa.

Chuyện của em hơi dài và lan man, em muốn kể cho các chị biết để các chị an ủi em vài lời, em buồn quá chả muốn sống nữa. Em cảm ơn các chị nhiều lắm

(Đã đọc 79 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận