FA: Lấy phải người chồng lăng nhăng, em phải làm sao?

Forever-alone

Có lẽ cũng vì em đã dại dột đi lấy một người chồng lăng nhăng, quá “ong bướm”. Em không biết nên dùng từ gì với chồng em cho hợp nữa. Bản chất chồng em rất giỏi tán tỉnh phụ nữ, và là người đàn ông có nhu cầu cao. Trước khi yêu em, anh ấy đã lên giường với rất nhiều cô gái, là bạn gái cũng có, mà là tình một đêm cũng có. Chỉ vì khi yêu em anh ấy đã nói về quá khứ của mình rằng “ai cũng phải được quyền hoàn lương” nên em đã tin. Thời kỳ đó cũng là giai đoạn anh ấy gặp khó khăn trong công việc, tay trắng suốt mấy năm trời, bởi vậy, anh ấy rất hết lòng yêu và chăm sóc em.
Bây giờ 2 vợ chồng cưới nhau đã được 2 năm, em đang mang bầu bé đầu tiên được hơn 5 tháng, công việc làm ăn của anh ấy bắt đầu tiến triển, các mối quan hệ ngày càng nhiều lên, và đau khổ của em cũng bắt đầu.
Có tiền trong tay, anh ấy lại trở về nếp sống thời trai trẻ: nhậu nhẹt triền miên (lúc thì tiếp khách, lúc thì bàn công việc với nhân viên, lúc lại bạn bè lâu không gặp…), lại tán tỉnh những cô bé 9x trẻ mà anh ấy gặp ngoài đường… Có lần em hỏi, anh ấy nói đó chỉ là quan hệ xã giao, hoặc vì mục đích công việc.
Gần đây chồng em thường xuyên đi đêm, hôm thì 1-2h sáng, hôm thì 3-4h, có hôm đi hẳn đến sáng hôm sau. Có lúc anh ấy nói vì mải bàn việc, có lúc nói nhậu mệt nên đi massage. Bởi vì những lần như thế chồng em thường hay nói dối (em đã nhiều lần phát hiện ra) nên em thực sự không thể tin được. Trong đầu em chỉ có 2 giả thuyết: 1 là đi massage kích dục, hoặc đi “bóc bánh trả tiền“, 2 là anh ấy đang cặp bồ hay chăn rau em gái nào đó.
Em đã từng hỏi thẳng “anh đã từng đi massage kích dục hay bóc bánh trả tiền bao giờ chưa, kể từ hồi cưới em”, thì anh ấy nói (sau nhiều lần chối quanh) “có, nhưng ít, chỉ để giải toả nhu cầu bản năng thôi”. Còn chuyện cặp bồ thì quyết không nhận.
Điều khiến em đau khổ nhất là mỗi lần đi như vậy anh ta không bao giờ gọi về báo cho em biết là sẽ về trễ, để em mòn mỏi đợi, và không thể nào gọi cho anh ta được. Em thường xuyên ăn một mình, ngủ một mình, khóc cũng một mình. Em có bầu, anh ta cũng không chăm sóc, chỉ kêu em là “thuê người giúp việc về mà dọn nhà, nấu ăn”.
Nói chung là em đang rất đau khổ, cảm giác bị bỏ rơi, bị phản bội, bị chán ghét… Hôm nay lẽ ra anh ta hứa sẽ đưa em đi ăn cuối tuần, nhưng rồi cuối cùng vẫn đi từ 9h sáng tới giờ chưa về, điện thoại không liên lạc được.
Em chịu không nổi các chị ạ, em cũng không thể ngủ được, cảm giác khó thở vô cùng. Em phải làm sao đây?

wicket

@Forever-alone: Case nhà em nan giải lắm vì đâm đầu vào bụi rậm xong ngồi im trong đó hỏi là sao trong này tối tăm thế, nhiều gai nhọn thế? Sao em khổ thế thì các chị biết tư vấn thế nào?

Chị nghĩ có 2 cách thôi, mà xem ra cũng khó với em. 1 là chui ra khỏi bụi rậm tìm lại ánh sáng mặt trời. 2 là tập làm quen với gai nhọn và bóng tối.

Tùy em chọn.

 

Forever-alone

Sau đêm hoảng loạn đó em đã có đầy đủ bằng chứng chồng em tán tỉnh yêu đương và lên giường với con bé đối tác. Em đã trải qua đủ loại cảm xúc, từ đau khổ, choáng váng, đến oán hận, khinh bỉ, rồi lại lạnh lùng vô cảm, sau đó lại đau khổ, oán hận. . .

Tâm trạng em cứ lên xuống thất thường như thế vì em không chấp nhận nổi sự thật này. Em cũng đã có buổi nói chuyện trong nước mắt với chồng em, nói em thất vọng và đau khổ ra sao, nói em thấy khó chấp nhận thế nào. Chồng em ban đầu chối bay chối biến, sau đó lại đổ tại em làm vợ không tốt nên anh ta chán mới ra ngoài tìm niềm vui, rồi sau lại nói dù thế nào cũng không để ảnh hưởng đến gia đình.

Sau đêm đó, khi bình tĩnh hơn, em đã viết mail cho anh ta nói anh ta có 2 sự lựa chọn:

1 là dừng hẳn mối quan hệ đó lại (anh ta nguỵ biện rằng chỉ vì công việc), chứng minh cho em thấy em có thể tin anh ta, vì giờ em đã mất gần hết niềm tin rồi. Về phần em, em sai ở đâu em sẽ sửa ở đó, em sẽ học làm vợ nhiều hơn.

2 là nếu anh ta vẫn tiếp tục mối quan hệ đó, tiếp tục nói dối em và bỏ rơi gia đình thì em sẽ tự lựa chọn cách hành xử của mình, vì em không chấp nhận chuyện đó. Em cho chồng 1 tuần suy nghĩ, vì lúc đó công việc anh ta đang rất bận, em không muốn làm ảnh hưởng. Mấy ngày sau, anh ta tỏ ra quan tâm chăm sóc em nhiều hơn, nói rằng gia đình với anh ta rất quan trọng v. v. . .

Em đã có lúc mềm lòng, lại có lúc cảm thấy rất cay đắng, vì em chưa bao giờ phản bội ai, chưa bao giờ dùng thủ đoạn với ai, vậy mà giờ phải chịu cảnh này. Nhưng rồi trong 1 tuần đó em phát hiện anh ta vẫn chat chit tâm sự với con bé kia hàng ngày tới 2-3h sáng, ngày nào cũng phải gặp nhau, phải an ủi nhau (con bé kia có người yêu đang sống thử, nhưng tên đó nói 5 năm nữa mới cưới nên chúng nó bây giờ chả hiểu là loại quan hệ gì).

Mới đêm qua thôi, anh ta lại đi đến 3h mới về, em gọi điện thì bảo con kia đang có chuyện buồn, chỉ ngồi nghe nó tâm sự thôi, sợ nó nhảy cầu tự tử, coi như anh ta đang làm phúc. Em điên quá bảo anh không sợ mẹ con em ở nhà uất quá mà chết 2 mạng người à? Lôi thôi một lúc vậy mà cũng từ 1h30 đến 3h anh ta mới về. Lúc về cũng làm bộ xoa bụng em nghe con đạp, rồi mắng con sao không ngủ đạp mẹ hoài vậy. Em đã không chịu được nên hỏi anh ta sao không cắt đứt với nó, sao không dám cho em xem điện thoại? Anh ta nói vì công việc, rồi chỉ xem nó như anh em bình thường thôi, rồi nói ghét việc em xem điện thoại của anh ta, tin nhắn đã xoá hết rồi, khỏi xem.

Nói chung em đã quá mệt mỏi rồi các chị ạ. Có lẽ chẳng thể nào ngăn anh ta lăng nhăng được, nhu cầu được sex, được ngưỡng mộ, được tán tỉnh của anh ta quá cao. Em cũng tự suy nghĩ cho mình rồi. Ly hôn bây giờ em làm không được, con em còn chưa ra đời, một mình em cũng không thể nuôi dạy con trọn vẹn được, em cũng không muốn bố mẹ phải xấu hổ vì em, mà ly hôn rồi, sau này lấy ai mà chả thế, sẽ lại lăng nhăng ngoại tình thôi. Em muốn tự mình cắt đứt sợi dây tình cảm với anh ta, không trông đợi gì ở anh ta nữa, không yêu đương, ghen tuông gì nữa. Xem như tụi em là bạn trọ chung nhà đi, chỉ cùng có trách nhiệm với đứa con thôi, không có trách nhiệm gì với nhau cả, không ràng buộc, không kiểm soát, khỏi phải đau lòng.

Em cũng chỉ mới nghĩ được đến thế thôi, chỉ có cách cắt đứt tình tình cảm thì em mới hết đau khổ, oán hận và thanh thản lo cho con được. Các chị ở ngoài sáng suốt, các chị nói em làm vậy có đúng không?

Yamanote

Sao phụ nữ không thể tự bế con bế bụng ra khách sạn mà ở hay về quê hay đi đâu đó lấy 5, 10 ngày nhỉ? Sợ cóc gì? Mình cứ lờ đờ đứa nào nó sợ? Phụ nữ phải có chút quỹ đen là thế đấy, khi nó chà đạp đến nhân phẩm và giá trị của mình, phải có tiền mà dứt ngay, dứt tại chỗ, rồi nói gì nói tiếp.

Chả ai muốn bỏ vợ, nhưng bỏ thói hư tật xấu thì không đơn giản theo cái kiểu nói qua lại. Chấp nhận là để cho nó đến với gái đến 1h30, thì đến thêm tí nữa, 3h hay 5h mới về có gì khác nhau? Bảo em không chấp nhận, thế em làm gì? Gọi điện đe dọa nó, nhưng nó không về ngay mình cũng chẳng làm gì được, thì đứa nào nó sợ mình?

P/S: chiêu bỏ nhà ra đi chỉ áp dụng khi chồng mắc lỗi như đi với gái mà không hối cải nhé, áp dụng các trường hợp khác sẽ tác dụng ngược.

Wicket

Em đang nghĩ sai vì chắc chắn không phải ai lấy về cũng lăng nhăng. Tại sao em cho rằng em không thể tự nuôi con? Vì em không có tiền? Bố mẹ em đâu? Dĩ nhiên em có thể tiếp tục sống chung với chồng, nhưng chị cho rằng đây không phải là good option và chị e là em cũng không thể dễ dàng chỉ coi như bạn được đâu.

Forever-alone

Em có bỏ nhà đến nhà bạn 1 lần rồi chị ạ, lúc đó em chưa mang thai và chỉ phát hiện anh ta đang tán tỉnh kiểu chơi bời với 1 con bé khác. Sau đó anh ta nhắn tin xin lỗi đủ kiểu, nhưng tuyệt đối không đến đón em về vì theo anh ta “phụ nữ nỏ nhà đi là không chấp nhận được, có chân đi thì phải có chân về”. Lần này em có thể bỏ đi khách sạn ở vài ngày cũng được, nhưng rồi sau đó để làm gì thì em không biết chị ạ.

Wicket

Thời chưa có bầu mà chồng thái độ thế bạn FA vẫn tự mò về thì giờ này bạn không làm gì được chồng đâu. Chồng lăng nhăng là bản tính rồi. Thôi thì cứ làm như bạn tính đi.

Forever-alone

Em không phải là không độc lập về kinh tế, nhưng chỉ đủ để lo thân em và tiết kiệm được ít thôi chị ạ, có con rồi em không đủ tự tin. Em một thân vào SG lấy chồng, gia đình em bao đời mẫu mực, chẳng ai bỏ chồng bỏ vợ cả nên dù có chuyện gì em không muốn phải làm bố mẹ em khổ. Em cũng nghĩ, chẳng ai thương con mình bằng chính cha nó, mà hiện tại em cũng chẳng có niềm tin vào người đàn ông nào khác chị ạ. Vì vậy, dù nghĩ nhiều lần em vẫn không sẵn sàng đối mặt với chuyện ly dị. Có thể sau này em sẽ nghĩ khác, nhưng bây giờ để tiếp tục sống chung thì em chỉ còn cách đó thôi. Em có hèn quá không chị?

Yamanote

Chị cũng không biết em ạ. Em thấy đấy, thái độ lúc nó mới tán tỉnh em đã không dứt khoát, giờ nó ngủ với nhau rồi. Biết đâu mai nó có con với nhau, hoặc quyết định tự bỏ em. Hoặc sống mà hành còn quá chết, em có chịu được không?

Sao dạo này nhiều ca khó quá, có bạn nào đã có động lực và làm cuộc sống tốt đẹp hơn trồi lên kể phát cho các bạn học tập, và động viên tinh thần các bạn phát, chứ tớ thấy khó quá.

Hong_Cam

Thế bố mẹ em có muốn em khổ không? Gia đình thế nào là mẫu mực. Em đã muốn có 1 gia đình mẫu mực thì sao lại đi lấy 1 người có tính trăng hoa??? Một gia đình vợ nọ con kia bố ngoại tình có được gọi là mẫu mực không?

Làm gì có người cha nào thương con mà khi con còn trong bụng mẹ đã bỏ con đi đêm đi hôm để mẹ nó khổ sở như thế. Người cha thương con thì vợ đi mạnh cũng sợ con đau. Vợ không vui cũng sợ con ảnh hưởng. Anh ta bảo phụ nữ bỏ đi khỏi nhà thì không chấp nhận được và kiên quyết không đi đón bạn, xác định bạn không về thì bỏ và bạn phải tự đi về cho dù bạn không sai. Giờ bạn bảo anh ta làm thế là không chấp nhận được. Nhưng bạn chẳng dám xác định là anh ta vẫn tiếp tục thì bỏ nên anh ta tức nhiên không tự quay đầu. Việc của bạn đơn giản như thế thôi.

(Đã đọc 192 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận