Trí thông minh cảm xúc và hạnh phúc của người phụ nữ

Summer2014

Người phụ nữ có trí thông minh cảm xúc sẽ hạnh phúc hơn người phụ nữ không thông minh cảm xúc – ĐÚNG. Nhưng phạm trù hạnh phúc ở đây không gói gọn trong mối quan hệ vợ – chồng như mẹ nó đặt ra mà là tổng thể rất nhiều quan hệ xã hội khác.

Có những người phụ nữ – chồng với họ – là cả thế giới thì dĩ nhiên chồng tệ là họ mất trắng nhưng với nhiều người khác chồng không phải là cả thế giới thì chồng tệ không có nghĩa là họ không hạnh phúc.

Xem thêm:

Ebook nhà EQ – trí thông minh cảm xúc – Người phụ nữ giữ lửa và hành trình xây tổ ấm

Vì vậy, mẹ nó muốn đánh giá 1 người phụ nữ thông minh thì phải đánh giá trên tất cả các mặt: học vấn, hạnh phúc gia đình, quan hệ xã hội, thành quả công tác. Không thể lấy mỗi phạm trù ” giỏi quản chồng” ra để đánh giá cô ta thông minh hay kém thông minh.

Tớ có bà dì, học dốt cực (mặc dù có điều kiện học tử tế), nhưng sống bên chồng rất hạnh phúc vì : khéo mồm, đối nội đối ngoại chu đáo, nấu ăn chăm 2 con béo khỏe tròn căng, các vụ sex siếc chiều chồng thì cực thông thạo, các chiêu quản chồng tớ nghe mà cứ há hốc mồm ra ….. 2 đứa con khỏe mạnh nhưng buồn thay là học cũng đều dốt giống mẹ . Tớ đánh giá dì tớ làm mama tổng quản thì quá okie nhưng ra đời thì chả cơ quan sở mỏ nào mướn.

Ngay bản thân dì tớ – tớ cũng không đánh giá đó là một bà mẹ giỏi. Vì ngày nay, người ta không ca ngợi người mẹ nuôi con béo khỏe mà người ta ca ngợi người mẹ chăm con học thành tài. Vậy nên, tớ thấy có được chồng kè kè nhưng gia đình ấy vẫn chưa phải gia đình chuẩn.

Đấy không phải là một người phụ nữ thông minh bạn à, đó chỉ là một bà nội trợ thông minh không hơn, không kém.

Bidi

Em nghĩ rằng người phụ nữ thông minh sẽ có nhiều cơ hội để hạnh phúc hơn người phụ nữ không thông minh thôi. Ngay bản thân từ “hạnh phúc” cũng khiến nhiều người tranh luận và không có 1 chuẩn mực nào dành cho nó rồi. Có thể mình người ngoài nhìn vào không thấy họ hạnh phúc nhưng họ lại thấy viên mãn với cuộc sống của mình. Ngoài ra những tiêu chuẩn về người phụ nữ thì ngày xưa và bây giờ khác nhau nhiều lắm. Với thời bố mẹ mình thì có thể như dì bé_Bee cũng là người phụ nữ thông minh rồi vì ít nhất dì ấy biết làm thế nào để có 1 gia đình hạnh phúc. Còn người phụ nữ hiện đại như bây giờ thì lại cần nhiều yếu tố khác để trở thành “1 người phụ nữ thông minh”.

Bản thân tự nhận mình là 1 người có tư tưởng rất thoáng nhưng em vẫn nghĩ 1 gia đình yên ấm hạnh phúc là 1 nền tảng rất quan trọng trong cuộc sống của người phụ nữ. Những gì em sắp viết chỉ là sự chia sẻ cá nhân từ những trải nghiệm trong cuộc sống của mình thôi.

Đối với em, điều quan trọng nhất luôn là mình phải hiểu rõ mình là người thế nào, cần gì và muốn gì đã. Sau đó mới tìm ra cách để mình thực hiện những mong muốn đó. Ví dụ tính cách của mình thế này thì mình nên có 1 anh thế kia, hoặc mình là người lãng mạn, thích tình cảm ướt át thì nên yêu 1 anh biết nói ” lời hay ý đẹp”. Mình không thể quá cầu toàn trong mọi chuyện nhưng cũng nên có những nguyên tắc/điều kiện cơ bản mà mình nghĩ là nền tảng cho hạnh phúc gia đình mình. Mỗi người lại có những nguyên tắc khác nhau vì họ có những quan niệm khác nhau về hạnh phúc.

Điều thứ 2 là không nên trông đợi quá nhiều vào việc chồng sẽ biết mang lại hạnh phúc cho mình. Vì rất nhiều khả năng chồng sẽ là điều bất hạnh hoặc không mang lại những gì mình mong đợi. Thế nên nếu muốn hạnh phúc thì tự mình làm chủ cuộc sống, tự mang lại niềm vui và hướng dẫn chồng biết làm thế nào để em thấy vui. Em hay nghĩ chồng mình là một trong những gam màu chủ đạo trong cuộc sống đầy màu sắc của mình. Những gam màu kia là gia đình, bạn bè, công việc, thú vui, sở thích, ước mơ, bla bla. Nên lỡ có pha màu này không đẹp thì vẫn còn những màu khác, để làm cuộc sống của mình phong phú. Rõ ràng là cùng với thời gian thì các anh chồng sẽ thay đổi (thường thì theo chiều hướng xấu) và điều gì cũng có thể xảy ra.

Nhiều mẹ sẽ phản ứng là thế thì lúc nào cũng phải sống trong nghi ngờ, đề phòng, làm sao có hạnh phúc trọn vẹn. Em vào wtt nhiều, đọc nhiều hoàn cảnh éo le. Nhưng không vì thế mà thấy bi quan hay mất niềm tin vào cuộc sống, vào tình yêu. Chỉ là biết thêm đời nó thế nọ thế kia cả đấy, lỡ số mình không may mà gặp phải thì cũng đừng shock. Nhưng ngược lại, nhiều mẹ trên này tâm sự chồng bồ bịch ngoại tình, vũ phu và khi yêu đã biết rồi nhưng vẫn cứ lấy. Nếu như vậy thì không phải chồng thay đổi hay số mình không may mà chỉ là các mẹ yêu quá nên không nhìn ra những “đặc điểm” của chồng từ trước để mà tránh thôi.

Nếu 2 vợ chồng đã hết tình cảm thì không nên níu kéo vì bất kỳ trách nhiệm gì. Chứ “ông ăn chả, bà ăn nem” hay sống giả tạo thì con cái chứng kiến còn khổ hơn. Giờ em bảo chồng-tương-lai em, nếu sau này có lỡ yêu ng khác thì về bảo em, ly dị thôi nhưng đừng hy vọng sẽ giành được quyền nuôi con. Chồng-tương-lai sau những việc đã xảy ra thì biết em rất ích kỷ và yêu thương bản thân mình (và gia đình em nữa). Hôm nọ xem phim Ỷ thiên đồ long ký, Tiểu Châu hy sinh thân mình và hạnh phúc của mình để cứu Triệu Mẫn và Chu Chỉ Nhược. Ông í bảo chắc phải em thì mấy ng kia chết hết rồi. Vậy nên cứ yêu hết mình như mình mong muốn nhưng đừng tin hết mình, thế thôi.

Điều thứ 3, tự biết tìm niềm vui ở những điều nhỏ nhoi nhất. 2 năm vừa qua đối với em đầy biến động, bố mẹ phản đối, thuyết phục mãi rồi đăng ký, ly dị, rồi lại đăng ký (bố mẹ không biết), mẹ chồng tương lai mất, lùi đám cưới sau khi đã chọn ngày đặt chỗ, công việc đầu tư làm ăn thất bát, bla bla. Bây giờ 1 ngày bắt đầu từ 8h rưỡi sáng đến 10 rưỡi tối mới xong xuôi để lên giường, 7 ngày như nhau. Nhưng đấy là sự lựa chọn của mình, kêu ca gì. Niềm vui nho nhỏ bây giờ là bắt kịp tàu, không bị lỡ chuyến hay phát hiện ra gần nhà có mấy cây táo, mận đào gì đó và hồi hộp đợi khi quả chín để được ăn. Bạn bè em biết chuyện của em thì nghĩ em dũng cảm, cá tính, mạnh mẽ, dám làm những điều mình thích mà không quan tâm đến ng khác nghĩ gì, bla bla và chắc hẳn cũng có người nói mình không ra gì. Nhưng thôi, sống ở đời làm sao vừa lòng hết mọi người được. Mình sống cho mình trước và tự đi tìm hạnh phúc của mình thôi. Có 1 chị bạn khá lớn tuổi, hỏi em “có hạnh phúc không?”. Em bảo “thật là 1 câu hỏi khó trả lời. Nhưng em thấy hạnh phúc vì em được làm những gì em thích và làm chủ cuộc sống của mình.”

Sau 1 lớp học về kỹ năng Sales, điều duy nhất em còn nhớ là mấy câu “bạn nói gì không quan trọng bằng việc bạn nói thế nào. Nhưng bạn nói thế nào không quan trọng bằng việc người nghe cảm nhận thế nào.” Và từ đó, luôn cố dùng những câu đấy để kìm mình lại mỗi khi mình ức chế với người khác. Thêm vào đó, học cách Take it easy (xin lỗi cả nhà vì em chẳng biết dịch tiếng Việt kiểu gì) với những chuyện xung quanh nếu nó không trực tiếp ảnh hưởng đến mình và những người mình thương yêu. Thế nên giờ đọc Thanh Lam thế nọ Đan Lê thế kia cũng chỉ để viết vậy chứ không lên án, ủng hộ hay chê bai gì. Vì mình không ở trong tình huống của họ nên không biết nguyên nhân sâu xa và việc họ làm không ảnh hưởng gì đến mình và những ng mình thương yêu, nên tôn trọng quyết định của họ thôi.

Có thể nhiều mẹ sẽ ném đá em, lên án cách sống của em nhưng em thì nghĩ hạnh phúc là do mình tự tìm kiếm, tự lựa chọn và “lôi kéo” những ng khác để họ “giúp đỡ” mình trong công cuộc kiếm tìm đấy bằng cách áp dụng nguyên tắc kia. Và hạnh phúc hay không cũng do cách mình suy nghĩ nữa, nếu THỰC SỰ mình nghĩ mình hạnh phúc và hài lòng với cuộc sống của mình thì như vậy cũng là tốt rồi

(Đã đọc 239 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận