EmlàLá: Chồng phũ miệng, vợ chồng cãi nhau suốt ngày

Cơn nóng trong em nổi lên, vậy là xông vào đánh nhau. Chồng nói là chồng phũ miệng, anh đùa, chứ anh đã bao giờ như thế đâu. Đã quá nhiều lần chúng em cãi nhau và đánh nhau như thế này rồi… Em không thể chịu nổi nữa.

Em là Lá

Nguyên nhân chuyện chẳng có gì nghiêm trọng nhưng hậu quả để lại đến lúc này thì lại quá nghiêm trọng đối với vợ chồng em… Có lẽ giọt nước làm tràn ly bởi quá nhiều lần vợ chồng em cãi nhau, đánh nhau như thế này rồi…

Chuyện là con em hiện giờ được hơn 8 tháng, cháu rất lười ăn nên em thường ép cháu ăn, mỗi lần như vậy cháu lại khóc… Bố cháu nghe thấy cháu khóc thì xót con nên quát em không cho con ăn nữa…

Rồi chồng em có cái tính ác mồm, nói vợ rất khó chịu (mặc dù em biết anh ý chỉ nói thế thôi nhưng không có ý như vậy) mà không phải 1 – 2 lần mà như 1 thói quen, bất cứ đang trêu đùa hay cho dù chỗ đông người cũng nói vợ như vậy, chồng em hay nói rằng “tát cho vợ mồm bây giờ”… Em đã góp ý rất nhiều lần, chồng chỉ nói là chồng phũ miệng, anh đùa, chứ anh đã bao giờ như thế đâu.

Hôm nay, khi đang bực vì con không chịu ăn, ép không được, chồng em lại nói câu đó, cơn nóng trong em nổi lên em đập vào tay chồng, chồng đánh lại… Vậy là xông vào đánh nhau… Con em thấy bố mẹ vậy sợ quá khóc… Em càng xót càng thì cái “điên” trong người càng phát ra… 2 vợ chồng em đánh như 2 kẻ xa lạ, rồi xưng mày – tao… Cho đến lúc cả 2 cùng mệt thì em ngồi ôm con và bật khóc… Em khóc vì xót xa cho cái hôn nhân này quá

Chúng em yêu nhau đến 10 năm mới cưới… Để rồi cưới nhau về thế này đây… Em nói với chồng em rằng “tôi không ngờ, tôi có 1 người chồng khốn nạn như anh… ‘ chồng em nói lại rằng “tôi cũng không ngờ tôi có con vợ như cô, ngày mai ra tòa ly hôn, giải tán… “, rồi mỗi đứa đắp 1 chăn đi ngủ. .

Xem thêm:

Làm gì khi con lười ăn, ngủ kém?

Cauvongtinhyeu: Vợ chồng khắc khẩu, chồng kiên quyết đòi li dị

Đã quá nhiều lần chúng em cãi nhau và đánh nhau như thế này rồi… Nhưng rồi lại đâu vào đấy, lại yêu như chưa bao giờ được yêu… Em không hiểu chuyện gì xảy ra với cuộc hôn nhân của mình. Chồng em nói với em rằng “tôi đã thôi rồi, cô biết máu tôi máu chó mà cô vẫn còn xông vào thì tôi điên là phải. . ” nhưng em không hiểu nổi, vợ chồng đầu gối tay ấp, cùng trải qua bao khó khăn mới lấy được nhau… Đã từng yêu nhau như thế vậy mà khi nóng lên có thể coi nhau như kẻ thù được thế này sao ? Chả nhẽ không xót xa nhau sao ?

Đêm em nằm nghĩ, chả nhẽ vì cái EQ của em thấp mà dẫn đến việc vợ chồng đánh nhau ? Vì cái EQ của em thấp mà chồng em đã từng ngoại tình khi vợ mang bầu ? Vì cái EQ của em thấp nên chồng 1 tuần đi chơi đến 1 – 2h sáng 2 – 3 lần ? Vì cái EQ của em thấp mà chồng em cờ bạc nợ nần ???? Lẽ nào lại như thế ???

Em không thể chịu nổi nữa… Em sợ con em bị ảnh hưởng vì nếu chồng em còn tiếp diễn những điều trên thì em cũng tung hê tất cả… Em không thể điều khiển được, không thể nghĩ đến cái EQ mà im lặng được. Nên em chọn giải pháp chia tay. Em ra tòa xin đơn về ký, em điện thoại cho chồng nói rằng em đã ký đơn, tối anh về ký, chồng em đồng ý, nhưng tối đó em điện thoại mãi không nhấc máy, chỉ sms lại cho em rằng bận chưa về được. Rồi lại đến 1h sáng mới về.

Sáng nay em im lặng không nói 1 câu, chồng có hỏi em cũng không trả lời… Em chán nản và đau lòng vô cùng. Các chị khuyên em phải làm gì bây giờ ?

 

 Yamanote

 

Thực ra tớ nghĩ chuyện cãi nhau, thì tùy tính mỗi nhà nữa. Có người thích phải cãi tanh bành một trận nói hết cho hả giận xong lại quên ngay, nói ra thấy dễ chịu lắm, cứ giữ ấm ức trong lòng mới gọi là tức .  Xong lại quên ngay yêu nhau tít mù. Có điều mình phải giữ để khoảng thời gian giữa những lần xả ít thôi. Ví dụ hồi đầu phải cãi nhau vài lần. Rồi dần dần cải thiện thành tuần 1 lần, rồi giờ tháng 1,2 lần. Mức độ thương vong cũng phải giảm đi. Ví dụ lúc đầu hurt nhau kinh khủng dần dần tránh các từ ngữ xâm hại đến nhau vv.

Chẳng cần phải bỏ đâu mà, nhưng hai vợ chồng lúc ngọt ngào tình củm phải nói về chuyện này để có những cách bớt lửa, ví dụ không được nói bậy, không được nói câu này câu kia tức lắm cũng không được nói, không được động đến bố mẹ hay tự trọng cá nhân… đại loại là cứ set up vài rules ở mỗi trận chiến, rồi nhớ được rule nào thì dùng rule đấy. Nhà tớ lâu lâu mà không cãi nhau 1 trận thì lại mất tình cảm.

 

Còn vụ chồng ham chơi hay phản bội…thì nói thật là mẹ Lá dễ tính quá. Với những ông chồng như vậy mình phải nghiêm khắc như với…con ý. Có những chuyện có thể bỏ qua, có những chuyện không thể bỏ qua và có những chuyện phải làm cho lão ý tởn đến già. Chứ không phải cái gì cũng về xin lỗi là xong. Làm sao có thể xin lỗi xong hôm sau lại đi chơi đến 4h? Chẳng qua là mẹ nó dễ tính quá không quản được chồng, thật đấy. Mấy vụ này thì phải quay lại các post của chị metraucontrau rồi các mẹ ở topic trước, để hiểu là với ông chồng kiểu như vậy mà không có chiến lược rõ ràng thì nó sẽ thừa thắng lấn tới.

 

 Em là Lá

 

Em cảm ơn chị ya rất nhiều… Thực tình em nghĩ chồng em không phải là không trị được (vì em biết bản chất chồng em là ngoan, chỉ vì ham chơi quá nên mới như vậy) nhưng do tính cách của em, như chị nói đó là “dễ tính quá” dễ tính đến mức nhu nhược – em ghét nhưng chưa sửa được.

Em ngồi nghĩ lại thời gian lấy nhau đến giờ (hơn 2 năm) lúc đầu chỉ là cãi nhau nói đúng hơn là tranh cãi, sau đó là cô – tôi, rồi mày – tao, rồi đánh nhau… Mức độ càng ngày càng nặng hơn. Lần đầu tiên chồng em đánh em, chồng em ân hận lắm, cứ ngồi ôm vợ, rồi xuýt xoa, rồi sau đó thấy him hối lỗi thực sự, nhưng giờ thì càng ngày càng tệ, và đến hôm qua thì chả còn thấy tí xót xa nào khi nhìn vợ khóc… Chỉ thấy hắn yên lặng. . Và hôm sau bỏ đi đến 1h sáng mới về.

Cũng như 1 đứa trẻ, có lẽ bị đánh nhiều quá thì sẽ không còn thấy sợ, việc cãi nhau, đánh nhau của vợ chồng em có lẽ cũng vậy… Nhưng càng ngày vết nứt càng lớn, khoảng cách càng nhiều.

Cái em quan tâm là cái chiến lược chị nói… Em xin lỗi vì ít có thời gian ngồi đọc hết được những kinh nghiệm của các mẹ trên này… Giờ các mẹ giúp em, em phải có chiến lược như thế nào ? Lần này em quyết sẽ im lặng cho đến khi chồng em muốn nghiêm túc nói chuyện…

 

Yamanote

 

@ mẹ Lá: mình muốn kể chuyện nhà mình lắm mà thui, gọi là chiến lược thì thấy có lỗi với chồng quá , thực ra mình may mắn là chính, còn lại bản năng mách bảo phải làm thế nào để được chồng yêu nhiều hơn thôi.

Mẹ nó có thể im lặng hoặc chủ động nói chuyện trước, quan trọng là cách nói chuyện của mình chứ không phải là việc ai làm lành trước đâu. Tớ toàn làm lành trước vì như vậy mình chủ động lắm, mình chiếm thế thượng phong, nói gì đòi hỏi gì chồng cũng nghe. Vì đàn ông tự ái cao lắm, bắt phải làm lành phải xin xỏ, xong vợ lại còn đòi ra điều kiện nữa thì ức chết được, thể nào cũng cãi nhau tiếp! Nghĩ lại những lần làm lành của mình, bao giờ cũng có 2 thành phần cơ bản: tâm lý chiến và thương thuyết chiến.

Đòn tâm lý chiến

Anh thực sự có còn muốn sống và xây dựng cuộc sống với mẹ con em không?

(rơm rớm nước mắt, ngưng đủ lâu để đối phương ngấm, thấm, chồng mình đến đoạn này là anh xin lỗi anh yêu 2 mẹ con em lắm vvv rồi). Xong bước 1. Chắc mẹ Lá đến đây hay dừng, thế nên chuyện cũ mới tái diễn.

Đòn tâm lý chiến phải luôn luôn thay đổi nếu không sẽ nhàm chán, hạn chế nói em xin lỗi, nhưng nhiều khi cũng cần dùng để xoa dịu tự ái đối phương. Giọng phải mềm mại dịu dàng như con mèo, đau đớn tổn thương sâu sắc nhỏ bé cần che chở. Nói thật lúc tớ làm những điều này tớ không nghĩ đấy là chiến lược gì đâu, nó cứ tự nhiên diễn ra thôi.

Đòn thương thuyết chiến

Tụi mình không thể sống với nhau như chó với mèo thiếu tôn trọng nhau thế này được nữa, anh có biết anh nói, câu xyz abc làm em đau lòng lắm không, anh chê em không biết chăm con em đau lòng lắm. (lại tâm lý chiến).

Tất nhiên chồng sẽ bảo em cũng thế, phải cho chồng nói hết những cảm xúc tức tối của chồng, để biết những câu mình không nên nói, để lần sau cố mà giữ lại trong lòng mấy câu ghê gớm đấy. Và mình cũng nên nói ra càng nhiều càng tốt cho đỡ bức xúc, cho chồng hiểu. Lưu ý giọng luôn phải ở tông vừa với tai chồng, tuyệt đối không to tiếng cãi vã nữa.

Hai bên nên thỏa hiệp để có những cách hành xử cho lần sau. Đến 1 ngày tự dưng chả còn gì mà thỏa hiệp, hai bên nâng nhau như nâng trứng, yêu nhau như ai nỡ làm đau 1 bông hoa (nhà tớ bây giờ), nưng thi thoảng vẫn có hôm bùng lên phát nhưng ai cũng hiểu lúc đấy là do người kia căng thẳng vì chuyện khác, chứ không ai muốn xúc phạm ai hết.

Bổ sung: nếu lần sau chồng vẫn thế, thì thương thuyết chiến sẽ phải quyết liệt hơn, anh đã hứa sẽ không mày tao với em nữa, tại sao lúc đó anh vẫn mày tao (với điều kiện mẹ Lá phải giữ để không mày tao thì mới chiếm thế thượng phong được), chồng đuối lý vài lần sẽ hết, tuy nhiên vẫn phải giữ đòn tâm lý chiến bằng giọng nhẹ nhàng ru ngủ.

Còn chuyện chồng ham chơi, thực ra các ông chồng stress với chuyện vợ bầu bí con nhỏ kêu khóc lắm nên ai cũng có lúc ham chơi. Tớ thì cứ chơi chiêu, tớ mà thấy chồng stress tớ bảo anh cứ đi đi, đi cho thỏa chí tang bồng, khi nào thấy mẹ con em quan trọng nhất thì hãy về với em. Bao nhiêu ngày cũng được, em tự lo được, em không giận không trách gì hết, không chịu đi tớ mang hết đồ ra khỏi nhà đóng cửa lại luôn. Sự tự do chỉ là một khái niệm trừu tượng, khi ta có nó ta lại thấy thật vô nghĩa. Nên chồng chả bao giờ đi lâu được quá 1 ngày!

Chứ cứ giữ chân, lôi cả bố mẹ vào giữ, đi chơi phải xin phép… lúc nào người chồng cũng ao ước bứt phá. Ai rủ chồng tớ đi 2 ngày, chồng tình nguyện từ chối cơ đấy. Vì yêu 2 mẹ con lắm, lo cho 2 mẹ con lắm!!!!

 

 amai135

 

Hình như mẹ nó toàn chọn nhầm thời điểm. Nguyên tắc là khi người ta không tỉnh táo thì tốt hơn hết chả nên làm gì cả. Cũng như lúc chồng đang điên lên, động vào thì chỉ tổ đổ thêm dầu vào lửa. Em thấy chồng mẹ nó thế là khả năng chịu đựng khá đấy chứ. Vợ toàn cằn nhằn vào những lúc đi làm về mệt, uống rượu say, hay 2 vợ chồng đang tranh cãi chuyện nuôi con… Mà vẫn chịu được, thì em nghĩ thần kinh chồng mẹ nó cũng khá.

Nếu mẹ nó chịu nhịn đi 1 chút và nói trong 1 thời điểm khác, em nghĩ mọi chuyện sẽ không thế này. Có bao giờ mẹ nó nghĩ 1 khiá cạnh khác hơn 1 chút xíu, đó là nhiều khi chính mình làm cho gia đình mình căng thẳng, đẩy chồng đến chỗ sợ (có thể là chán) về nhà không? Đàn ông cũng yếu đuối lắm mẹ nó ạ. Bản thân khi người ta thấy gia đình không phải là chốn bình yên đi về nữa thì người ta cũng cảm thấy hết sức cô đơn, nhưng khác với phụ nữ là về nhà bù lu bù loa với bố mẹ, bạn bè hay tâm sự trên diễn đàn, đàn ông chỉ giữ điều đó cho riêng họ, vì thế họ cũng stress và tìm đến rượu chè như 1 cách an ủi.

Em nghĩ chị đã tìm hiểu chồng 10 năm, cũng hiểu được bản chất của chồng. Nếu anh ý là người tử tế, thì không thể khi vừa cưới xong, 1 sớm 1 chiều anh ý lại thay tính đổi nết rượu chè, gái gú được. Phụ nữ mình cũng là 1 phần trong sự sa ngã của chồng. Nói kĩ hơn thì đó là sự chiều chuộng quá thái, và sự gây căng thẳng thần kinh thái quá, do những cú sốc của việc chuyển từ bồ thành vợ.

Em cũng lấy chồng mới được có 3 năm, nên kinh nghiệm của em chỉ có thế thôi mẹ nó ạ. Chúc mẹ nó hạnh phúc nhé.

 

 Vải đẹp

 

Cái sai thứ nhất là : Chọn sai thời điểm để nói chuyện với chồng. Chỉ nói chuyện khi tâm lý và tâm trạng mình cực kỳ bình ổn có thể làm chủ được cuộc nói chuyện.

Cái sai thứ 2 là: không để ý tới tâm lý chồng. Chồng say và không muốn về nhà, không muốn nói chuyện, thậm chí thể hiện rõ ra là không muốn vợ ôm.

Cái điểm dở cần phải thay đổi, là cảm giác Em là lá tâm lý thiếu ổn định, không kìm chế được cảm xúc. . . Thường khi yêu rồi, và khi kết hôn rồi thì phụ nữ tâm lý cực kỳ ổn định. Không biết khuyên gì hơn.

 

wicket

 

Em Lá chọn thời điểm tệ quá. Và như em Gà nói, em Lá hơi nuông chiều cảm xúc của mình thái quá. Bản thân em rất thiếu kỷ luật trong cảm xúc của mình nhưng lại có vẻ cầu toàn với chồng. Chị cũng phục chồng em ra phết. Chứ chị mà thế, chị cũng chạy lâu rồi. Vì mệt mỏi quá. Chị nghĩ em phải break một chút với chồng để tĩnh tại chứ cảm xúc của em phụ thuộc vào chồng quá khiến cả hai bên đều mệt mỏi.

 

Quay trở lại chủ đề, thực sự không biết mọi người thế nào chứ mình thì luôn cần khoảng cách với zai nhà mình để hâm nóng tình cảm và sự gắn bó. Chứ cứ ở cạnh thường xuyên thì chính mình là người cảm thấy vô cùng chán.

May quá, công việc cho mình đi công tác thường xuyên, mặc dù zai cũng cằn nhằn tý chút nhưng zai cũng khá thông cảm. Sau mỗi lần đi công tác về, tình cảm mặn nồng hẳn, zai cũng ngọt ngào hơn hẳn. Sau 2-3 ngày không gặp thôi mà mọi thứ lại như mới mẻ hẳn lên.

Không phải ai cũng có điều kiện công việc như mình, nhưng chị em cũng phấn đấu thi thoảng cũng nên bỏ rơi chồng con một chút, kiếm lại niềm vui và sự thăng bằng cho bản thân. Thì tự nhiên cảm xúc cũng cân bằng tốt hơn mà cuộc sống cũng đa dạng hơn.

 

 Invisiblewoman

 

Đúng là ai cũng phải loay hoay tìm cách để dung hòa với chồng và khiến cuộc sống vợ chồng yên ổn hơn. Nhưng nói thật là sẽ có những trường hợp phải vất vả hơn nhiều các trường hợp khác.

Ví dụ như tớ nhé, tớ thấy chồng tớ nhiều cái tệ nhưng may quá vẫn có những cái tốt để tớ bám vào. Còn ngay như nhìn sang nhà khác, tớ thấy nhiều khi chắc bó tay quá vì có những gã cái sự tốt thật khó để khai quật ra.

Tớ sợ nhất là những gã quá vô tâm. Đồng ý là đàn ông vốn dĩ vô tâm. Nhưng ít ra là đừng quá bảo thủ. Vừa vô tâm, vừa bảo thủ, vừa có tư tưởng gia trưởng đè nặng thì vợ muốn “cải tạo” vất vả vô cùng.

Nhưng dù sao thì chúng ta đang đề cập đến chủ đề “gia đình”, mà đã là gia đình thì các phương pháp cứng rắn rất khó bền. Nói gì thì nói, rút cục vẫn chỉ là: còn tình cảm + tôn trọng thì mới cứu vãn được thôi.

Nghe thì đơn giản, nhưng làm thì mới thấy khó và cần tính kiên nhẫn, đôi khi là lùi 1 bước để (hi vọng) tiến 2 bước.

Nhà nào như nhà “em là lá”, mặc dù 2 điều trên đã mai một thì muốn cứu vãn đừng nghĩ cách cải tạo vội mà có lẽ nên chăng hãy tìm cách cải thiện 2 điều trên đã. Nhiều khi cứ nghĩ chồng và vợ phải tốt lên cái đã rồi mới yêu thương tôn trọng nhau được, nhưng đôi khi phải làm ngược lại: phải cố mà tìm lại tình cảm và sự tôn trọng nhau đã rồi hãy hi vọng cải thiện được nhau.

Ví dụ nhé:

– đừng vội mong anh ta thay đổi tích cực ngay, ít nhất hãy cố gắng kiềm chế đừng có thêm một vụ đánh nhau nào nữa.

– đừng vội mong anh ta ấm áp với mình ngay, ít nhất hãy cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, ít ra là đừng tức lên là lôi anh ta ra để cãi cọ.

Xem thêm:

Thần khẩu hại xác phàm

Buncha_hn: Nàng đành hanh gặp chàng nóng nảy

Đầu tiên là chưa cần không khí vui vẻ, chỉ cần đừng có chiến tranh cái đã. Tạm thời quên đi các kỳ vọng ở anh ta để nhà cửa yên ắng cái đã. Yên ắng một thời gian rồi thì lúc đó mới có cơ hội để tình cảm quay trở lại. Sự tôn trọng quay trở lại dần dần. Hình dung thế này nhé: VN mình ý mà, hồi xưa sau chiến tranh còn tang hoang thì đừng vội tính đến phát triển kinh tế vội, hãy xóa đói, lấp hố bom, làm những việc tầm thường cái đã.

Có lẽ đừng tiếp tục hỏi chồng những câu kiểu như: bây giờ ra sao, thế nào, định thế nào hay không thì li dị… Các gã nghe mệt mỏi lắm. Chỉ muốn tung hê thôi. Đàn ông là phái mạnh thật nhưng sức chịu đựng kém lắm, không dẻo dai đâu. Cứ duy trì sự tĩnh một thời gian đi đã. Làm thế được cũng giỏi lắm rồi! Sau này một khi đã cải thiện được tình cảm và sự tôn trọng lẫn nhau, khi đó mới thẽ thọt được!

Đây là cách tớ đã làm. Viết cho bạn nhưng cũng là đúc kết cho mình. Nhiều khi mình nôn nóng cộng với không muốn kiềm chế cảm xúc (chứ không phải không thể) đâm ra chính mình làm cho gia đình mình tan hoang ra ý (mặc dù mình có good reasons hẳn hoi). Nhưng sau đó là phải nhận ra và dừng ngay, thay đổi chiến thuật. Đánh cách nào cũng được, miễn là chiến thắng cuối cùng, đúng không?

(Đã đọc 31 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận