Dzuli: Nhà chồng muốn nhà vợ cho tiền trả nợ mua nhà

Chồng em đã mua nhà riêng, có hỗ trợ của ông bà nội và nợ lại 1/7. Như vậy là ông bà đã gắng hết sức. Do đó bắt đầu từ đám cưới là vợ chồng em phải tự lo. Mẹ em nói sẽ cho bọn em trả nợ mua nhà. Bởi có nhiều lần mẹ chồng và chị chồng hỏi em.

Dzuli. 142

Hôm nay tầng mới em xin phép nhờ các chị tư vấn về vấn đề tế nhị giữa 2 bên gia đình. Từ tối qua Mẹ gọi điện khóc với em mà em thương Mẹ và thấy có lỗi quá. Em xin ngắn gọn về case nhà em:

Trước khi cưới

Chồng em đã mua nhà riêng, dĩ nhiên trong đó cũng có hỗ trợ của ông bà nội và như vậy là ông bà đã gắng hết sức. Do đó bắt đầu từ đám cưới là vợ chồng em phải tự lo, từ giừơng cưới, tiền thức ăn cỗ bàn, vì ông bà cũng mới lo đám cho cô út, không còn khả năng. Khi đó tiền vay mượn mua nhà Chồng em còn nợ lại 1/7 giá trị căn nhà.

Chồng em lớn tuổi hơn em và em như cách nói của các chị là “bập vào hôn nhân sớm quá”, chân ướt chân ráo ra trong vài tháng là cưới, chưa có 1 phút nào báo đáp Bố Mẹ hay chăm lo cho các em. Bởi vậy Bố Mẹ gả em theo kiểu miễn cưỡng vì nhà bên đó ép thời gian quá.

Hoàn cảnh gia đình

Gia đình em buôn bán, có cả xe khách cho thuê, nhìn vào ai cũng tưởng giàu có lắm, và có lẽ bên nhà chồng em cũng nghĩ thế. Trong khi gia đình anh cũng là hưu trí bình thường. Gần như nhà nội nghĩ rằng khoản tiền còn thiếu nợ đó sẽ được nhà em cho coi như là đóng góp nhà cửa cho con cái. Chồng em vẫn thường bị bạn bè trêu là lấy được nhà giàu, anh cũng bị mang tiếng “khôn” lấy vợ có điều kiện. Em rất thương anh vì điều này bởi anh sống rất độc lập.

vợ chồng em sống riêng ở thành phố còn ông bà 2 bên vẫn ở quê. Em gái em học trường chuyên nên cũng sống cùng vợ chồng em 2 năm nay. Mẹ em không gửi bất kỳ khoản tiền sinh hoạt nào của em gái nhưng bà thường xuyên cung cấp gạo, thức ăn, dầu đèn mắm muối (đồ mẹ em mua hoặc bán). Vợ chồng em rất ít khi phải đi chợ mua sắm gì.

Về mẹ chồng

Khoản tiền còn thiếu ngân hàng, hàng tháng tiền lãi cán bộ xã trực tiếp thu ở quê và mẹ chồng em vẫn nộp giúp trước. Cái này là lỗi do em không khéo léo gửi tiền trước cho bà mà cứ để vài ba tháng bà nhắc thì vợ chồng em đưa 1 thể. Có điều 1 thời gian rất dài Chồng em không có công việc ổn định, lương một mình em không đủ chi tiêu và thấp hơn lương hưu của ông bà, và em cứ nghĩ 1cách đơn giản rằng vợ chồng đang khó khăn thì bà nộp giúp, do con trai bà không có lương mà.

Đỉnh điểm có hôm em đi khám thai, đang lo lắng nói với bà là con bị nhẹ cân thì bà cũng chỉ ờ ờ vậy rồi hỏi luôn em hôm nào gửi tiền lãi cho mẹ. Em tủi thân chỉ biết khóc với chồng. Có lần thì mẹ chồng hỏi em rằng dì ở đó thì bà ngoại hàng tháng có đưa tiền không? Em cũng suy nghĩ vì câu nói đó rất nhiều.

Quá trình em mang thai cũng chẳng được bà chăm chút gì, bà chỉ lo đi chăm cháu ngoại ý, mặc dù em cứ nghĩ mình sinh được đích tôn thì được bà quan tâm hơn, trong khi mẹ đẻ em thì mua biết bao đồ gửi cho em. Em biết mẹ chồng thì không thể như mẹ đẻ được, nhưng chắc do bầu nên em cứ tủi thân kiểu gì ấy.

Lại là vấn đề tiền nong

Vừa rồi bố mẹ em có cho trả 1/2 số nợ ngân hàng. Vì thực tế bố mẹ em chỉ gắng được đến đó. Em luôn tâm niệm mình lớn vậy không chăm lo được bố mẹ chút nào, bố mẹ có điều kiện mới cho được, còn không thì nuôi con lớn là tốt rồi bố mẹ không có nghĩa vụ phải trả nợ giúp. Dĩ nhiên thâm tâm em cũng mong gia đình mình có góp chút vào khỏi mang tiếng nhà người ta mua sẵn nhà rồi sẵn về ở, lại còn nuôi em gái nữa. Em chỉ trách bản thân không kiếm được nhiều tiền để trả nợ mà phải trông chờ bố mẹ.

mẹ đẻ em cũng có 1 khoản tiền cho vay lãi đủ để bù số nợ bọn em thiếu. Nhưng mãi mẹ không đòi được, vì mẹ em hiền quá. Mẹ cũng nói mẹ lấy được sẽ cho bọn em trả nợ mua nhà, em có nói lại với Chồng, Chồng cũng nói lại với nhà Chồng. Bởi có nhiều lần mẹ chồng và chị chồng hỏi em là bà đòi được nợ chưa? Rồi bày cho em là mẹ em bận bán hàng thì em đi đòi hộ mẹ rồi được bao nhiêu trả nợ bớt đi. Lúc đó em cứ thấy mẹ với chị thế nào ấy ah, cứ tiền tiền nong nong.

Đỉnh điểm tối qua Mẹ em gọi điện nói: Mẹ nghe người ta đồn (làng nhà Chồng em) bảo tưởng lấy con thì được cho tiền trả nợ, đằng này chả thấy cho gì, mẹ khóc, nói nuôi con ăn học xong gả sớm quá. Mà nhà mình mà nhà mình làm gì có tiền, có thì mẹ cho chứ tiếc làm gì. Rồi mẹ em cứ nghĩ là chắc nhà nội phàn nàn n nên người ta mới đồn thế. Mẹ bảo thà mẹ đi vay cho bọn con hết cho đỡ mang tiếng. Em thấy thương mẹ quá.

Em muốn nói chuyện với Chồng lắm nhưng Mẹ bảo đừng nói. Hic, nếu quả thật là nhà chồng em nghĩ vậy thì em giận quá. Em thấy không biết chuyện này nên làm sao đây? Nến nói mẹ đẻ thế nào để mẹ không buồn và không giận bà thông gia. Nên nói với chồng hay không? Mà em cũng không hiểu sao riêng chuyện tiền nong mẹ chồng em cứ đàn bà, nông dân kiểu gì ấy, không thoáng tính, còn lại em rất quý bà vì bà hiền lành thật thà tốt tính lắm.

Xem thêm:

Dzuli.142: Vợ sắp sinh mà chồng nhậu tối ngày

Libra_08: Chồng lạnh nhạt với nhà vợ

Yamanote

Hỏi mỗi một chuyện đã là cái nhà đang đứng tên ai. Nếu vẫn đứng tên chồng thì giả sử có li hôn cũng chẳng phải nhà của em, nên bỏ tiền trả nợ nốt một cái nhà có từ trước hôn nhân vẫn đứng tên chồng nó cứ thế nào ý các mẹ nhỉ? Mọi người nghĩ sao? Các chuyện khác thì các mẹ khác tư vấn khéo hơn tớ.

Dzuli. 142

Dĩ nhiên là đứng tên chồng em chị ah. Và có lẽ vì vậy nên tự nhiên ở quê Bố mẹ em bị mang tiếng ki bo với con cái thì Mẹ em buồn lắm, chả được cái gì, lâu nay cũng sắm cho máy giặt, tủ kệ, …Mà có ai biết đó là đâu.

Hong_Cam

@dzuli. 142: vậy chồng em nói gì? Chị toàn thấy em nói chuyện mẹ chồng nói gì thôi. Quan trọng là vợ chồng em cơ mà. Chị rất ghét chuyện con gái đi lấy chồng mà cứ về bòn rút ba mẹ. Trừ khi ba mẹ có dư dả tự cho thì không nói. Tiền ba mẹ làm ra cũng là tiền mồ hôi công sức chứ có phải trên trời rơi xuống đâu.

Chuyện tiền hàng tháng. Em cứ trả lời thẳng với bà nội là mẹ con không đưa tiền nhưng đồ ăn uống chợ búa hàng ngày cho cả gia đình con là mẹ con lo cho đấy ạ. Chứ tụi con dạo này khó khăn, làm gì có tiền. Em tuyên bố với tất cả mọi người là không lấy tiền của bố mẹ. Chồng em không nhờ gì nhà vợ mà một tay gánh vác gia đình lo cho vợ con. Ca ngợi chồng lên. Em cũng tuyên bố với chồng là em sẽ không bao giờ đụng vào bất cứ đồng nào của mẹ nữa. Em làm khổ mẹ vậy đủ rồi. Nếu 2 vợ chồng không có tiền trả tiền nhà thì đi thuê nhà ở cũng được, chứ suốt ngày tiền bạc thế này em thấy khổ tâm lắm.

Wicket

Thật ra thì mình lại hiểu tâm lí của bố mẹ chồng Dzu lì. Ông bà cũng lo cho con hết sức rồi. Mà tiền thì vẫn nợ. Mà ai gánh nợ, đó là ông bà chứ ai. Không sốt ruột có được không? Nhà con dâu thì có vẻ có điều kiện (có không ai biết), ít nhất có khoản cho vay lãi đó thôi sao không giúp? Nhà thì cả 2 đứa ở. Đã thế còn vác em ruột lên ở cùng. Khó chịu âu cũng là bình thường. Oán trách ông bà, chê ông bà hẹp hòi mình thấy hơi buồn cười. Nếu có năng lực thì ra ở riêng đi để nhà đó cho ông bà thuê hay bán lại muốn làm gì thì làm. Đấy nếu xét từ góc độ nhà chồng thì thế đấy.

Nhìn từ ngoài vào mình nghĩ đơn giản là bố mẹ chồng em đang chịu sức ép nợ nần mà ông bà cũng già rồi, mệt mỏi quá rồi. ông bà cứ gánh vác hộ mà con cái nó chả có nói tiếng nào. Theo mình thì em Dzuli phải bàn với chồng xem nên giải quyết thế nào? Khả năng tài chính của 2 vợ chồng đến đâu? Có thể trả nợ dần được không thì nên chủ động giải quyết việc này. Không có khả năng thì xin với ông bà là bọn con cũng không gánh được, xin phép bố mẹ cho bọn con bán đi mua căn nhỏ hơn. Mà lẽ ra chuyện này cần bàn trước hôn nhân chứ không phải lấy về rồi mới nhận ra mình chưa đẩu vào đâu là vội lấy chồng, rồi gánh nặng tài chính. Mình thấy trách bố mẹ chồng em là hơi quá đáng. Chồng em đâu? Nói gì làm gì?

Dzuli. 142

Nhà đó là Chồng em tự đi làm ăn xa tích cóp đấy aha, ông bà nội gắng hết sức cũng góp vào cho chồng em 1/3. Lúc mua nhà là 2 đứa em tự đi xem, tự quyết định và phần nợ lúc đó em không biết rõ ràng nhiều không nhưng tại vì tự em nghĩ và tự em nói vậy. Chồng rằng thôi anh cứ về gần rồi mình cưới nhau, chứ em no theo anh đi xa được va chắc còn ít nợ bố mẹ em cũng cho thôi.

Hic, vì em cũng cứ thấy nhà mình ăn tiêu cũng không đến nỗi nào, chắc bố mẹ gả mình cũng cho mình tiền giống các anh chị nhà bác mà em biết, khi 2 vợ chồng mua nhà sẽ có đóng góp của 2 bên. Rồi cũng vì đang fall in love mà suy nghĩ mộng mơ, nghĩ rằng về gần nhau rồi kinh tế cũng là thứ yếu, nên chồng em mới bỏ công việc về gần em, chấp nhận khó khăn. Còn ý ông bà nội khi đó muốn anh cố gắng làm thêm một thời gian đủ trả nợ gọn gàng rồi về sẽ có nền tảng hơn. Em biết là do em gây áp lực để anh về nên khi chồng về đây công việc khó khăn em luôn thấy có lỗi, thấy anh suy nghĩ việc nợ nần em cũng thương và cứ mong được bố mẹ cho tiền trả nợ.

Về chồng em, khi đang làm ra tiền trở về quê tay trắng bắt đầu lại từ đầu anh bị hụt hẫng rất nhiều. Hiện tại khá năng tài chính của 2 vợ chồng chỉ đủ nuôi sống bản thân và con, việc trả nợ mua nhà gần như là chưa thể. Và dĩ nhiên chồng em cũng như ông bà rất hy vọng có khoản viện trợ của ông bà ngoại để dứt gánh nợ nần. Em cũng hiểu bố mẹ chồng em như chị Wick nói ah. Vậy nên em chỉ thấy tủi thân chứ không dám trách ông bà, mình không phải nuôi ông bà ngày nào là tốt rồi. Phần tiền còn nợ lại là do cầm sổ đỏ nhà bố mẹ chồng, tiền lãi vợ chồng em trả hết, mặc dù em toàn để bà nhắc mới đưa nhưng chưa bao giờ để bà trả hoàn toàn.

Em tự trách mình nhiều lắm, đi lấy chồng khi mới chỉ tự nuôi sống bản thân, còn chuyên bonô rút bố mẹ đẻ. Thật sự em thấy rất xấu hổ với em gái khi cứ phải nhận chu cấp của bố mẹ. Mai này nó lấy chồng nó sẽ nghĩ chị gái nó thế nào? Quả thật em cũng sợ cứ lấy đồ của mẹ như vậy chồng em cũng sẽ không có tiếng nói tôi thành người phụ thuộc lúc nào không biết. Sợ thế nhưng vẫn ỷ lại, vẫn không muốn ngừng nhận trợ cấp.

Hồi đầu em gái mới xuống nó về cứ vô tư kêu là anh chị ăn chả có gì cả, rồi bố mẹ em cũng mới biết bọn em khó khăn và thường xuyên gửi thức ăn. Mà quả thật bố mẹ em và ngay cả em cũng chưa nghĩ gì đến vấn đề nhà đứng tên chồng, mẹ em cũng cứ nói cần gì mấy thứ không phải của mình. Giờ em cũng không biết nói thế nào để chồng hiểu rằng bố mẹ em không có nghĩa vụ trả nợ cho tiền nhà đứng tên chồng. Sợ chồng lại hiểu nhầm mình lo nghĩ tài sản trước hôn nhân.

Mà thực sự em thương bố mẹ em lắm, có thì mới cho được chứ không có mà cứ bị nói là không đongu góp vào tiền nhà thì mẹ em suy nghĩ rồi buồn là đương nhiên. Mà mẹ em giận sang ông bà thông gia vì nghĩ chắc phải phàn nàn gì thì người ngoài mới biết mà đồn thế. Em thì không muốn 2 bên có bất hòa cho dù chỉ là trong suy nghĩ.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.