Dxcn: Giận chồng bỏ nhà đi, làm sao quay về?

  • dxcn

Các Chị ơi, em chả biết kể chuyện nhà e tnào nữa vì toàn chuyện linh tinh chả ra đâu vào đâu cả.
em sinh ra ức chế. Buổi tối ăn cơm thì toàn 2h mới xong mà nhà em toàn ăn muộn nên phải 10h30-11h bố chồng mới ăn xong, em ko thể chờ rửa bát được nên bát để đấy. nếu chiều hôm sau e về sớm nấu cơm thì mới rửa bát tối hôm trước và trưa hôm đó để lại, ko thì BC rửa.àĐầu tiên là BC. BMC em li dị từ khi C còn nhỏ. BC lấy vợ 2 nhưng cũng li dị tiếp, BC đã hơn 70 rồi nên ko sống 1m được thế là VC em thuê nhà ở riêng nhưng BC lại sang ở cùng. Vì Anh trai thì ở với MC, chồng e thì ở với BC từ trước. Nhìn ngoài vào thì BC em cực kỳ tốt. E đi học về muộn, BC thường xuyên nấu cơm tối hộ. buổi trưa cũng nấu cơm cho 2 bố con và có mấy ng làm việc cho nhà e nữa. Hầu hết mọi việc trong nhà là BC làm nên Chồng chả phải làm gì mấy, ví dụ kê dọn tủ, bàn, đóng giá… E có nói “sao bố ko để Chồng em làm cho quen” thì em bị ăn lườm. Tuy nhiên, sống trong nhà mới biết, em cảm thấy rất ngột ngạt, ko có tự do riêng. Cái ảnh cưới trong phòng ngủ 2vc cũng là BC treo, các thứ chẳng được sắp xếp theo ý mình (vì BC làm thì e có góp ý cũng bằng thừa), BC lại toàn dùng những đồ chắp vá, chả hiểu nhặt ở đâu về nên e cảm thấy khó chịu sinh ra ức chế. BC lại rất bẩn, (BC e ở 1 tầng) để đầy vỏ bánh kẹo, nắp chai bia, khăn bẩn, túi nilon rách… em cứ dọn lại bầy ra hoặc là tỏ vẻ khó chịu nên e ko động đến nữa
Chồng em. Ko học hết cấp 3, chỉ vì BC nộp học phí muộn, cô giáo ko cho thi nữa (thật ra là học cũng dốt nên chả cần học nữa làm j). C là 1 thợ nghề, nhưng tự cho nghề đấy là nghệ thuật. e góp ý lúc rảnh rỗi thì phải học thêm, nâng cao tay nghề, học trên mạng… Nhưng tư tưởng của C là cứ từ từ rồi khoai sẽ nhừ. Lúc rảnh là tót ngay ra trà đá ngồi chơi cờ hoặc hóng hớt cho “thư thái”, “chứ ko thể rảnh ra là quay sang giúp V việc nhà”. Xung quanh nhà e thì toàn dân lô đề nên tư tưởng của C là C ko cờ bạc, rượu chè, trai gái đã là hoàn thiện lắm rồi. C thì chỉ biết mỗi nhạc DJ, xem phim hành động, chơi cờ, trà đá, chơi điện tử trên đt. Ko hề biết gì về máy tính, mạng mẽo, công nghệ…Về hoàn cảnh, sở thích, trình độ thì 2VC hòan toàn khác nhau. Nhưng 4 năm yêu nhau e ko hề để ý đến việc này, nên chấp nhận cưới.
1 tội.àEm. Tính trẻ con, ngu ngốc, ăn nói bốc đồng. Tư tưởng là làm gì thì VC phải cùng làm, “tại sao a ko làm mà e lại phải làm”… nên trong lúc nói chuyện với mọi ng e đã phát ngôn “e ko việc gì phải phục vụ bố con A”. em cũng chả nhớ nói như tnào, trong hoàn cảnh nào nhưng là ng ngòai nghe được và nói lại với BC em (sau khi e đã bỏ nhà đi); cả bạn của C cũng đồng ý là có nghe e nói câu đó
Vì tị nạnh việc nhà nên e bức xúc, tại sao cơm ăn từ trưa mà ko rửa bát luôn đi lại cứ ngâm đến tối e về mới rửa nên tối đó ăn xong sớm nhưng e cứ ì ra ko rửa bát mà lên giường đi ngủ. C ngay lập tức làm mặt hầm hầm bắt em lên rửa bát. E vùng vằng đi lên và tối đó 2VC giận nhau. Nhà e mỗi lần cãi nhau đều chiến tranh lạnh (từ hồi yêu đã thế, tòan chuyện bé xé ra to rồi đòi chia tay, 90% là e lại xin lỗi, làm hòa), ko thằng nào nói với thằng nào, rất căng thẳng, khó chịu. vài hôm sau thì tự nhiên làm lành. Tính này của C là e rất ghét. Vì giận nhau nên sáng hôm sau e dậy sớm, make up rồi đi làm, ko thèm gấp chăn màn. Bình thường thì tòan dậy muộn, cuống cuồng đi làm, ko gấp cũng chả sao nhưng giờ vì cãi nhau nên C coi đó là 1 tội của V.
Chồng ntin: “vợ như e có cũng như ko”
Em “hnay e phải đi học, ko về ăn cơm trưa” hôm đấy là Thứ 7, bình thường e chỉ đi làm buổi sáng thôi.
C: “nếu có thể thì ko về nhà cũng được, A sẽ dọn đồ giúp em, ko vđề gì với con ng như e”
Thế là tối đấy e dọn đồ ra thuê nhà khác ở luôn. VC e cũng có 1 cái nhà nhưng vì đang cho thuê nên ko đòi được. giờ thì BM e mua lại cho e về ở rồi. hồi mua là mỗi thằng góp 1/2 , giờ e trả cho C ½ theo giá hiện hành. BM e cứ bắt e phải đưa tiền cho C nhanh vì “tiền nong sòng phẳng, ái tình dứt khoát” chứ có biết đâu là con vẫn chưa dứt khoát được.
Tối đấy e ko về nhà, ngày hôm sau BC gọi cho mẹ em chứ ko gọi cho em. Mẹ e mắng e 1 trận nên 2 hôm sau e gọi về cho BC xin lỗi vì đi mà ko nói j, e hỏi “B và C con ở nhà tnào”. BC “bình thường” một cách lên giọng, nên e cũng thôi luôn ko nói năng gì nữa.
Mấy hôm sau mẹ, bà và bác e (e nhất quyết ko chịu đi) sang nhà nói chuyện với C và BC thì 2 bố con kể tội e như trên.
nhà e thống nhất là chỉ có chấp nhặt, nếu y nhau thì ng ta đã bỏ qua.

à1 tuần sau, bà e gọi C sang nhà bác e nói chuyện, bảo 2 VC cùng nhau về. C vẫn kể ngần đấy tội của V và đi về 1m.
1 tuần tiếp, C tự lên nhà em nói với mẹ e xin cho 2 vc chia tay
Mẹ gọi điện cho BC nói sẽ bảo e về thưa chuyện cho có đầu đuôi. BC “thôi ko cần đâu, như thế coi như là 2 bên đã đồng ý”
Đến đoạn này MC vẫn chưa biết gì, mấy hôm sau thì MC gọi điện cho e nói ngọt ngào lắm, e xúc động lắm “về gặp mẹ, 2 mẹ con mình nói chuyện, đừng suy nghĩ nhiều, giữ gìn skhỏe”. hôm sau e về thì MC lại bận trông con cho ông anh (dù e đã báo sẽ đến), thế là chả nói được gì. Em hỏi “mẹ đã nói chuyện gì với chồng con chưa ạ” MC “chưa kịp nói gì cả, bận quá”. Em sốc toàn tập, việc cả đời của con cháu, nhà mình thì loạn hết cả họ lên, nhà đó thì coi như chuyện thường.
2 tháng sau khi e bỏ đi. VC cũng vẫn nhắn qua nhắn lại, trách móc nhau nhiều, e cũng khóc lóc nhiều nhưng hình như tinh thần cũng ko đến nỗi nên có béo tốt ra được tí. Ngày trước ở với C, dù e rất yêu nhưng cứ đi làm thì e vui vẻ, về đến nhà là ức chế, khóc lóc, tủi thân, mệt mỏi nên cũng còm. Tự nhiên một tối đẹp trời, C qua chỗ e ở, vẫn hỏi ’’e đã biết lỗi chưa“. Nhưng rồi 2vc lại làm lành, mấy tối sau C toàn sang đấy ngủ với e, nhưng xong C bảo BC ko cho đi đâu cả, làm lành thì về nhà (chả biết đúng ko). C bảo nếu e muốn quay về thì phải có BM đưa về và có lời xin lỗi BC. E ko chịu nên lại coi như chia tay.
e nghĩ là có thật chứ ko phải C bịa ra để dọa e đâu ạ. Lúc đấy thì e đau khổ, shock, nghĩ coi thường C bạc bẽo, nhạt nhẽo. Nhưng 1 tuần sau, ko chịu được, nhớ hắn quá nên lại ntin bảo gặp. E đã xin lỗi, hối hận, hứa hẹn e sẽ thay đổi dần dần, sẽ ko tị nạnh với C nữa, sẽ chăm chỉ việc nhà… nhưng C bảo chắc chắn e ko thể thay đổi được và lạnh lùng đi về.

Khi e dọn về nhà của 2VC thì C cũng qua, thông báo đã có ng khác. Ng này „kém e về mọi mặt“ nhưng là ng của gia đình, biết ăn nói, cư xử khéo léo. Là do bạn giới thiệu để „giúp đỡ A vượt qua giai đoạn khó khăn này“.
Đến nay là 2 tuần rồi. E cũng bình tâm hơn rồi ạ. Đã định chuyển vào Nam bắt đầu lại nhưng lại sợ thay đổi, sợ khó khăn, sợ làm BM buồn nữa. E vẫn chưa xác định được là e muốn gì, cần gì lúc này nữa. E có đúng là 1 ng vợ ko ra gì, bỏ đi ko tiếc ko ạ?

  • dxcn

ah quên, BC e cho rằng nhà e có tư tưởng cho 2 đứa bỏ nhau từ trước vì có lần bố e ở trong Nam ra, ghé vào nhà e ngủ thì lại nói 1 câu “nếu ko có con gái ở đây thì Bố đã về nhà luôn” –> BC e cho rằng như thế là ko coi thông gia ra gì

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

3 Responses

  1. Hồng vân says:

    Các chị ơi, e cầu cứu các c này. E làm thế nào để đăng bài hỏi các chị vậy

    • Hồng vân says:

      Trường hợp của e tương tự trường hợp của B này luôn, e cũng gia đình chồng bố chồng cũng 2 vợ luôn. Chỉ khác 1 tẹo là bi h e đang có bầu 8 tháng thôi

      • Jany says:

        Sao đang bầu mà lại bỏ nhà đi vậy chị? Rồi sắp tới sinh nở chị tính sao?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.