Duy trì sự lãng mạn trong hôn nhân

Chia sẻ bài viết này

Về cái vụ duy trì sự lãng mạn trong hôn nhân ý, tớ nghĩ là mỗi cặp vợ chồng nên có một chút lãng mạn. Cuộc sống cơm áo gạo tiền bây giờ nhiều áp lực lắm, đầu óc lúc nào cũng căng ra như dây đàn ấy, có chút lãng mạn cuộc sống tinh thần của ta sẽ được cân bằng.

by Saudau

Có điều là cái gì cũng vừa đủ thôi, đừng nên quá, giống như mẹ Trâu bàn về cái vụ gia giảm nước chấm ấy. Chứ giờ đang đói thối mồm ra mà cứ ngồi nghe nhạc làm thơ làm sao được. Nhưng cả tuần quần quật kiếm tiền rồi thì cũng nên có một ngày vợ chồng ôm nhau ngủ dậy trễ, rồi cùng nhau đi tập, cùng tắm chung đi ăn sáng uống cà phê, trò chuyện, xem phim. v. v

Tớ nghĩ cái nhu cầu muốn được chia sẻ, tâm sự của là chính đáng ấy chứ. Chồng mà không chịu nghe vợ tâm sự là coi chừng vợ tâm sự với người khác à, lúc đó ráng chịu nha. Cứ gửi cái thông điệp ấy cho chồng, lại chả quắn đít lên ngay. Có điều cũng cần bớt lãng mạn đi một chút, tức là đừng bay là là nữa mà hạ cánh xuống đất, thi thoảng nhún bay lên một tý cho đời nó tươi.

Còn nói về cái vụ chồng không còn lãng mạn như hồi yêu thì đó là chuyện bình thường, là điều tất yếu. Chồng tớ hồi còn yêu toàn làm thơ tặng người yêu, thơ rất hay nha, mà làm rất nhiều. Có lần chàng còn đi bộ 2 chục cây số trong đêm để tới sáng gặp người yêu kia, vừa đi vừa làm thơ, tới nơi là lấy giấy bút ra chép lại. Lấy nhau rồi ấy hả, thi thoảng cũng quên sinh nhật vợ, quên ngày cưới, thậm chí tới ngày đưa vợ đi khám thai mà còn quên. Còn thơ ấy hả, quên đi từ lúc lấy nhau tới giờ chả làm được bài thơ nào nữa cả. Hỏi thì bảo ngày xưa thanh niên bay bổng muốn tán em thì phải làm thơ chứ giờ lấy được rồi cần gì phải thơ nữa.

Cái vụ nhà mẹ Chè tớ rất phục mẹ trong cái vụ apply công việc, nhưng cái vụ bỏ rơi chồng tớ thấy mẹ Chè bớt lại một tý, phải duy trì kết nối vợ chồng. Có thể vì tớ nhạy cảm cái vụ nhà tớ. Đúng cái khoảng thời gian 1 năm tớ bỏ rơi chồng, lúc nào cũng loay hoay với tiền bạc. Rồi lo tìm trường, chuẩn bị tài chính cho con đi du học, tớ nhận sự chăm sóc của chồng một cách đương nhiên. Lại toàn đi chơi một mình với bạn bè, không chịu đi chung với chồng, chả có thời gian mà quan tâm tới chồng nữa, có bàn bạc nói chuyện với chồng thì là chỉ nói về vụ tiền bạc. Thế mà xảy ra chuyện đấy. Giờ nghĩ lại tớ thấy có nhiều lúc chồng có tâm trạng, muốn tâm sự với vợ mà tớ lại bỏ qua, thậm chí vài lần chồng nói về công việc của chồng thì tớ cũng gạt đi coi như chuyện vặt, đúng là lúc đó mình cũng có sai thật, may mà kịp sửa sai.

number9:

Chồng em tuy không lãng mạn theo cách thông thường, như thơ ca, hoa hồng nhưng chàng lãng mạn theo cách của chàng. Thỉnh thoảng nằm chàng nhắc với em là ngày này năm trước, vài năm trước.. mình đang làm gì. Chồng không để ý 8/3, 20/10 nhưng không quên sinh nhật vợ, ngày vợ mới làm xong việc gì quan trọng, v. v.

Em cũng thích lãng mạn, nhưng thực lòng trân trọng những biểu hiện tình cảm theo cách thực tế của chồng. Người ngoài đời, có thế nào thì vui nấy, chứ có vẽ được trong tranh rồi in ra đâu.

Nhà em chưa có sóng gió gì nên không có chuyện để kể. Cũng mới cưới có 3 năm. Điều đặc biệt em thích ở nhà em là, vợ chồng có chuyện gì không hài lòng thì lựa lúc rỗi nói, không ầm ĩ, cũng không im re, và chồng em rất biết lắng nghe (hơn vợ), điều chỉnh (trừ vụ lãng mạn). Đây cũng là lý do em muốn cưới chồng em.

Em muốn có gia đình hạnh phúc, yên ổn để vợ chồng có thời gian làm việc say mê, tận hưởng cuộc sống, chứ bồng bột, nhẹ dạ, rồi suốt ngày chí chóe phí năng lượng vô ích. Em biết chồng em là người chín chắn, biết mình muốn gì, biết tích cực bỏ qua chuyện nhỏ, giải quyết chuyện lớn trong cuộc sống. Em biết cuộc sống với chồng nhìn chung là sẽ như vậy.

Tuy thế, thỉnh thoảng hơi nhàm chán vì ít biến động.

 urmyangel

Nhờ mấy lời khuyên của các chị mà em cải thiện được hẳn tâm trạng, tối qua đi làm về nấu cơm ăn xong chơi với con 1 chút rồi em xuống sân đi dạo, lên tắm cho con, tắm cho mình, xem tí phim rồi đi ngủ. Thấy thật thư giãn.

Thứ nhất : thích xem phim thì xem phim, không bận tâm còn chậu quần áo chưa giặt, chưa giặt thì mai giặt

Thứ 2 : chồng đi tennis về thì dọn cơm lên cho chồng, chồng ăn xong thì bảo chồng tự xu dọn, không lo xu dọn cho hắn nữa.

Thứ 3 : chồng hỏi han linh tinh về việc của chồng, không thèm trả lời, xem như không nghe thấy, tập trung việc của mình.

Sáng nay đi làm, trưa nay hẹn bạn đi ăn,

Tuần sau sẽ tích cực connect lại các mối quan hệ, tự tạo không gian riêng cho mình, đi chơi enjoy cái tiết trời đẹp của mùa Thu này.

Phụ nữ mình có cái dở là lúc nào cũng bận bịu với gia đình. Ví dụ em gọi rủ bạn nữ đi chơi thì hầu như các bạn bận việc gia đình, không đi được. Em cũng thế. Có lúc các bạn gọi thì em cũng bận. Đàn ông thì ới cái đi ngay, chả cần về nhà nấu cơm, thế nên các ông lúc nào cũng lắm bạn, giao lưu nhiều.

 vnkr_83

Chồng em thì mấy năm em thấy vẫn thế, chỉ là bây giờ cách nhìn, cách cảm nhận của mình khác xưa nên thành ra mình lại thấy “cảm” được con người ấy hơn, lại thấy chàng sao mà tình cảm, chu đáo thế. Còn hồi xưa yêu và mới cưới lúc nào em cũng thấy zai nhà em lạnh lùng, ít nói, nói chung rất khác với đứa điên điên như mình.

Hồi xưa thì trách móc có, cãi nhau có, giận dỗi cũng có cũng chỉ vì cái lý do sao anh lạnh lùng thế, anh có yêu em k sao em không cảm nhận được. Mà đúng thật, chàng vẫn vậy mà chẳng hiểu sao hồi ý em ngu ngốc nhìn không ra chàng không nói yêu vợ nhưng đi ăn luôn chọn quán món vợ thích ăn, đi ra đường chẳng bao giờ để vợ xách nặng bất cứ thứ gì, đến giờ ra ngoài chàng vẫn 1 tay bế con 1 tay xách đồ. Còn vợ thì tung tẩy mỗi cái túi nhỏ bên cạnh, bạn bè vợ hẹn đến chơi chàng luôn dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, vui vẻ nói chuyện, vợ đi đâu làm gì cũng k bao giờ phàn nàn hay bắt vợ phải thế này thế kia… Bao năm nay chàng vẫn thế mà sao phải đến kết hôn vài năm, phải vào nhà EQ đọc nát mấy tập đầu em mới nhận ra các ưu điểm của chàng chứ…

Và sau khi nhận ra rồi em mới thấy 1 điều khá buồn cười thế này, là phụ nữ luôn yêu đàn ông theo cách mình nghĩ/ muốn, và rồi cũng lại đòi hỏi đàn ông yêu lại mình theo cách mình muốn, như vậy có hơi bất công cho các ông chồng không nhỉ^^

 urmyangel

Thực hành lời của mọi người, mới có 2 ngày cuối tuần mà mình đi chơi tẹt ga, he he…

sáng CN đi chợ về có bà chị rủ cả nhà đi Vincom chơi thế là ok luôn, thay quần áo đẹp đi luôn, không lăn tăn lưỡng lự xem có việc gì chưa làm. Chiều cô em lại rủ về nhà cô ấy ăn cơm cũng ok luôn, đang ở nhà cô em thì bạn cấp 3 lại rủ tối có bạn ở SG ra, các bạn ở HN gặp nhau ăn uống luôn, cũng ok luôn.

hì hì… lúc em báo là em đi chơi với bạn cấp 3, chồng ok để anh trông con cho, thế là huề, hôm trước chồng đi với bạn, hôm nay mình cũng đi, đơn giản thế thôi nhỉ.

Lôi trong tủ ra cái váy đẹp, ngắn trên đầu gối, trang điểm chút nhẹ nhẹ, xõa cái mái tóc xoăn mới làm cách đây 2 tuần, ai cũng khen là em xinh tươi.

chị em mình nhớ luật hấp dẫn mà wicket đã nói nhé, cứ xinh tươi vui vẻ sẽ gặp xinh tươi vui vẻ.

 Saudau

Tớ thấy căn bệnh chung của chị em ta là luôn luôn thấy không đủ. (Bản thân tớ cũng đã từng như vậy). Cỏ bên kia đồi bao giờ cũng xanh hơn.

Chồng mà kiếm ít tiền thì chỉ mong chồng kiếm được nhiều xiền như nhà hàng xóm.

Chồng kiếm tiền giỏi thì muốn chồng làm việc nhà cũng giỏi như anh A.

Chồng giỏi cả việc nhà, việc nước thì muốn chồng phải tình cảm như anh B: Sao hôm nay em mệt hả, anh cao gió cho em nhá.

Bị bệnh chồng mua thuốc, nấu cháo cho ăn thì lại muốn ông chồng biết làm thơ, gảy đàn. v. v.

Tớ thì thấy hạnh phúc nó giản đơn thôi, cả hai vợ chồng cùng thoải mái, cùng chung mục đích, chấp nhận nhau, hợp nhau thế là đủ.

 tprin88

Ô, nhà em cũng toàn nằm ôm nhau nói chuyện linh tinh, hoặc chuyện gì mang tầm “tương lai, gia đình” thì lúc tắt đèn rồi bắt đầu mở đài, thế dễ nói hơn hay sao ý.

Khéo có khi hôm nào lại gặp vợ chồng chị Lipton ý, vì bọn em đi trên đường hay có trò nhìn đôi đoán xem họ là người yêu hay vợ chồng, kiểu rất dở hơi. Nhìn đôi nào ăn mặc diêm dúa điệu đà xong cô ngồi sau khép nép cười duyên là đoán người yêu, còn đôi nào anh nhìn luộm thuộm, chị nhìn xơ xác là đoán vợ chồng. Rồi hỏi thế còn mình thì sao? Xong hôm thì trả lời mình cặp bồ, hôm thì mình là người yêu, gần về đến nhà thì bảo mình là vợ chồng.

Tự dưng lúc đứng trước nhà mà bảo “à, mình là vợ chồng” – vì suốt cả chặng đường líu lo mình là tình nhân

 thuyp241

Ngày trước mình cũng trách móc lão chồng nào là ứ tình càm với vợ, ứ biết chiều vợ, không bao giờ chịu rửa bát, thích nhậu nhẹt với bạn, bờ la bờ la… Nhưng đọc xong tâm sự của các mệ thì thấy mình vưỡn còn may mắn chán ^^

  1. Chồng không bao giờ rửa bát và cho đó là chuyện của đàn bà. Kể cả vợ mè nheo chí phèo thế nào đi nữa, kể cả 8/3 đi nữa, nói KHÔNG là KHÔNG. Nhưng bù lại, từ ngày lấy chồng, mình chưa bao giờ phải giặt quần áo, phơi quần áo và lấy xuống, chỉ gấp thôi. Trộm vía em còn không biết sử dụng máy giặt nhà em như nào, hí
  2. Không bao giờ mua quà cho vợ. Vì lương đưa hết cho vợ không còn đồng nào nữa rồi còn đâu, hức hức… =>  nỗi khổ khó nói của những bà vợ tịch thu hết lương chồng, hê hê
  3. Tầm 1-2 tháng mới đi nhậu nhẹt với mấy anh bạn 1 lần, không đi thì thôi chứ đi lần nào cũng về trong tình trạng say khướt khườn khượt và về rõ khuya, rõ ghét :-p
  4. Khi giận dỗi nhau, chồng luôn IM LẶNG LÀ VÀNG, vì bình thường bạn ấy cũng ít nói. Khi bố mẹ nội ngoại có nói gì, bạn ấy cũng im lặng là vàng, không kể đúng sai, quan niệm: bố mẹ có sai cũng không cãi, nên nhiều khi bất đồng quan điểm trong việc nuôi dạy cháu với ông bà vợ có muốn nói gì thì nói, haizzzzzzzz

Tóm lại, vợ chồng em mới cưới được gần 2 năm, tạm gọi là hạnh phúc mặc dù cũng nhiều khi oánh nhau tan tác :-). Đang muốn học hỏi các mẹ để khắc phục một số điểm yếu của chồng hoặc thuyết phục vợ chấp nhận những điểm yếu của chồng bằng cách vui vẻ nhất. Nói thật là đọc xong cm của các mẹ em cũng thấy suy nghĩ tích cực và lạc quan hơn về cuộc sống gia đình ^^

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.