Vì sao hôn nhân vững bền, vì sao chúng ta hạnh phúc?

Vì sao hôn nhân vững bền, vì sao chúng ta hạnh phúc?

Hạnh phúc đến từ những cảm nhận

Phần lớn chúng ta thường có thói quen chú tâm vào những điều gì mình không có, những gì nằm ngoài tầm với của mình để rồi phải luôn tự dằn vặt, khổ sở vì những thiếu thốn đó. Tham lam ở mức độ nào đó thì là động lực cho sự phấn đấu để phát triển, nhưng nếu quá thì sẽ là nguồn gốc của mọi sự khổ đau.

Muốn hạnh phúc thì không phải là đi cùng trời cuối đất để tìm nó, mà chính là học cách cảm nhận nó. Đón nhận những niềm vui nhỏ trong cuộc sống hàng ngày như một ánh nhìn, một cử chỉ yêu thương, một cái siết tay, một cái ôm ấm áp, hay đơn giản trao nhau một nụ cười. Đó là hạnh phúc.

Hãy đặt mục tiêu

Năm nay, hôn nhân của mẹ Dori bước qua một giai đoạn mới: Giai đoạn “năm năm lần thứ hai”. Tỷ lệ ly hôn trong xã hội ta càng ngày càng lớn, cuộc sống hôn nhân ở một mức độ nào đó có biên độ “sóng” càng ngày càng cao. Trước “bối cảnh lịch sử” đó và hoàn cảnh nội bộ, hoàn cảnh bản thân, mẹ Dori muốn mở top này để các bố, các mẹ, anh chị em chia sẻ những kinh nghiệm của chính bản thân mình, chia sẻ những cách nhìn đối với các mối quan hệ liên quan đến hôn nhân.

Đặt mục tiêu nào khi đi đến hôn nhân:
1. Vững bền.
2. Nồng nàn, thắm thiết.
3. Yên bình.
4. Trách nhiệm và trách nhiệm.
5. Chỉ là để có cuộc sống gia đình, còn nó ra sao cũng chẳng sao.
6. khác???

Hy vọng là các bố, các mẹ tham gia nhiệt tình vì các lý do sau đây:
1. Hiện nay các em gái chưa chống lầy (nhất là các em đọc nhiều ở mục gia đình của box tâm sự) sẽ có những hành trang nhất định, hiểu biết nhất định cho chặng đường sắp đến.

2. Những bạn mới bước vào hôn nhân sẽ có được cho mình cách nhìn nhận vấn đề, xử lý tình huống có thể gặp phải trong hôn nhân của mình.

3. Những anh chị đã đi được một quãng đường hôn nhân rồi thì tham khảo những kinh nghiệm, những quan điểm của các bố mẹ khác. Có những điều rất thiết thực và có ích nhiều.
4. Đây cũng là nơi để cho các anh chị đã từng trải qua hơn nữa đường hôn nhân có dịp nhìn lại, và nhất là có thể chia sẻ cho đàn em đi sau được hiểu và rút ra giá trị nào đó.
…..

Năm năm lần thứ nhất

Riêng mẹ Dori, xin chia sẻ và tham luận với các bố mẹ:
* Khoảng 2 năm đầu: đau khổ, ghen tuông, dằn vặt, shock vì mọi thứ khi đi vào hôn nhân nó không có màu hồng như mình nghĩ.

Nguyên nhân: ông xã là mối tình sâu nặng đầu tiên, là mối tình mà mẹ Dori xác định lâu dài đầu tiên cũng là cuối cùng cho đời mình. Mối tình ấy diễn ra nhanh chóng, đẹp, đối với mẹ Dori thì nó là sự tựu trung của yêu, thương, kính nể, mến phục, tin tưởng, và hoàn toàn trinh nguyên của một cô gái mới chớm trưởng thành. Tuy nhiên, khi bước vào hôn nhân, nó không đơn giản như khi chúng ta “ở hai đầu nỗi nhớ”. Nó đòi hỏi sự cảm thông sâu sắc, thấu hiểu gốc rễ, kìm nén cái tôi, kéo sự tự ái xuống, dẹp bỏ hoàn toàn sự kiêu căng,…

Lãng mạn trong hôn nhân là một trong những yếu tố quan trong để giữ gìn hạnh phúc
Lãng mạn trong hôn nhân là một trong những yếu tố quan trong để giữ gìn hạnh phúc

Xem thêm:

Còn đâu tình yêu ngày xưa ấy

Lãng mạn trong hôn nhân

* Hai năm tiếp theo: Chán nản, thất vọng, cãi cọ, ….trở thành một guồng cứ quay đi quay lại, ….đến cực điểm là tâm trạng buông xuôi, muốn sao thì sao, việc anh – anh làm, việc tôi – tôi làm, đỉnh điểm là mẹ Dori đã bỏ trốn đến một nơi hoàn toàn xa lạ, tắt hết điện thoại, để tự suy nghĩ có nên đi tiếp cuộc hôn nhân này không. Nhưng khi tưởng chừng như là bên bờ vực của sự rạn nứt ấy, mẹ Dori nhận thấy một điều là: Tự dưng cảm thấy rất dễ chịu, một sự dễ chịu nhẹ nhàng, và cũng sự dễ chịu ấy khiến mình nhìn thấy người bạn đời mình một cách trọn vẹn hơn, toàn diện hơn, đầy đủ hơn, và cũng vì thế, hai năm tiếp theo mang tên: Yêu thương, đồng cảm, thấu hiểu quay về.

* Năm tiếp theo nữa: Yêu thương, đồng cảm,… hạnh phúc dịu dàng.

Nhiều tâm sự, nhiều quan điểm được chia sẻ cho nhau hơn. Và cái chân lý mà mẹ Dori nghiệm được là: hãy trở thành một người bạn thật sự của anh ấy, hiểu và đồng cảm với những gì anh ấy nói, làm, ta sẽ có anh ấy. Tuyệt đối đừng mang tư tưởng chiếm hữu một con người, đừng mong chờ một ai đó là chỉ để của riêng mình, hãy là một người bạn với những lời khuyên chân thành khi bạn đời sắp lạc lối, mở rộng cửa đón người quay về khi người nhận ra cuối con đường kia là bóng đêm.

Xem thêm:

Wicket: Học cách hiểu chồng, hiểu người

2 tuýp phụ nữ ít hạnh phúc

Đâu là hạnh phúc chân thật

TÌNH YÊU thì chẳng ai dám nói khôn, vì: tình yêu có những đặc điểm rất riêng biệt, những dao động với những tần số kỳ lạ mà rất khó có quy luật. Còn HẠNH PHÚC lại khác, HẠNH PHÚC là thứ mình có thể tìm thấy, giữ gìn được.

Mình nhớ có một mẹ nói rằng “Hạnh phúc được kiếm tìm từ người khác là thứ hạnh phúc rủi ro và rất khó khăn, lại không lâu bền. Hạnh phúc, an lạc phải từ chính bên trong mình, do mình, bởi mình bất kể hoàn cảnh là thứ hạnh phúc lâu bền, là thứ hạnh phúc khả dĩ nhất”, mình thấy rất chân lý, và mình đang phấn đấu để có được cái chân ấy. Càng phấn đấu theo hướng đó, mình càng cảm thấy nó đúng, và càng cảm thấy tin rằng mình sẽ hạnh phúc.

Xem thêm:

Hạnh phúc chân thật

Yêu hết lòng mà không lụy

Mình vẫn thường trò chuyện cuối tuần với mấy cô em họ chưa chồng là “Hãy mở thật to mắt khi yêu, và hãy nhắm bớt một bên khi đã kết hôn”
Hạnh phúc trong hôn nhân (ngoài những lý do về sức khỏe, tai nạn, vv) có được, có bền vững hay không tùy thuộc vào hành xử của mình.
Đáng tiếc thay, phụ nữ thì lại hành xử ngược lại: khi yêu thì MÙ, khi kết hôn rồi thì lại sắm cho mình cái kính hiển vi và cái dây trói. Vì thế bất hạnh và bi kịch là không thể tránh khỏi.

Các bố các mẹ khi bắt đầu một cuộc hôn nhân thì luôn mong muốn cuộc hôn nhân của mình có hết những thứ sau:
1. Nồng nàn: hai vợ chồng luôn yêu thương nhau như hiện tại hoặc hơn nữa, lãng mạn như đã từng….
2. Keo sơn, bền vững: dù có sóng gió nào cũng sẽ vượt qua, dù có khó khắn nào cũng không nản trước tình nghĩa vợ chồng chúng ta…
3. Con cái đầy đủ, ngoan ngoãn, giỏi giang.
4. Tài chính gia đình vững vàng, thịnh vượng
5. Các mối quan hệ XH hoàn hảo và tốt đẹp.
6. vưn vưn

Thế nhưng khi vào cuộc, đã đi một quãng rồi thì cứ rơi rụng dần, niềm tin bắt đầu lung lay,… Vậy các bố, các mẹ gặp trường hợp nào:
1. Hạnh phúc của bản thân (sống vì mình): đấu tranh để bản thân có hạnh phúc, chẳng hạn có những khoảng trời riêng (làm đẹp, bạn bè, bồ bịch, nhảy múa, du lịch,…), hôn nhân với người hiện tại chỉ là cái danh che mắt thiên hạ, sự nghiệp không bị ảnh hưởng, chỉ là con cái có một gia đình, chỉ là khỏi phải chia con cái, tài sản,…
2. Nhẫn nhục chịu đựng người bạn đời để con cái không bị ảnh hưởng vì bố mẹ chia tay, có những thứ cuộc hôn nhân mang lại còn quan trọng hơn hạnh phúc bản thân…( theo tớ, nhiều người phụ nữ VN chọn cách này)
3. Nếu có thì có tất, mà không có thì một sợi lông cũng không màng. Nghĩa là: còn tình thì ở với nhau, không còn tình thì đường ai nấy đi.
4. Hôn nhân như cái cầu trên đường đời mà muốn đi hết thì phải bước qua. Ý tớ là có nhiều người sợ cảnh đơn chiếc mà kết hôn mà không có tình yêu…nên hạnh phúc hay không chẳng quan trọng (không có khái niệm yêu đương trong đầu), sinh con đẻ cái, nuôi dạy chúng khôn lớn, đưa chugn1 đến trường, kiếm tiền để sinh nhai,…
5. Quyết đấu tranh đến cùng để giành lại người bạn đời (dù biết thật mong manh và có khi là trường kỳ gian khổ), mà có khi giành lại được rồi thì tình cũng đã bay xa.
6. Trường kỳ đấu tranh giành lại người bạn đời không phải vì yêu mà chỉ vì cần cho con, hoặc chỉ vì ta là người sở hữu không ai có quyền lấy mất của ta (chủ yêu là do tự ái bản thân, “tinh thần bờ cõi đất nước”)
7. khác..

Mình tâm đắc một câu nói của một thanh niên rất thành đạt là “Hãy cống hiến trước khi đòi hỏi”.
Cuộc sống cũng thế, hãy yêu thương nhau thật nhiều, để khi thời gian trôi qua mình không phải hối tiếc. Yêu thương thật nhiều nếu bạn không nhận lại thì cũng chẳng có gì để buồn nếu họ không biết trân trọng. Người sẽ hối tiếc chính là người đã không biết trân trọng tình cảm ấy của ta.

Chúc các mẹ yêu người thật nhiều và cũng may mắn nhận lại thật nhiều yêu thương!!!

vợ chồng sống với nhau đến 5X3 trở đi thì tình yêu (lãng mạn) và tình dục rất khó có thể duy trì. Thứ giúp hôn nhân bền vững lúc đó chính là ân tình của họ trong bao năm qua. Ân tình càng dày thì nghĩa vợ chồng càng lớn, rất khó đổ vỡ. Ân tình mỏng thì nghĩa vợ chồng mong manh, trách nhiệm cũng chẳng níu kéo được.

Vì thế, vợ chồng sống với nhau phải xây dựng trong lòng nhau bằng ân tình.

chẳng có bí quyết nào cho những cảm xúc của con người vì nó là vô cùng, không có công thức chung nào cho chúng ta khi cảm nhận hạnh phúc.
Sở dĩ tớ lấy cái tittle vậy là vì chưa tìm ra được từ nào hợp lý hơn. Nhưng ý tớ muốn các mẹ cùng vào đây chia sẻ những trải nghiệm, kinh nghiệm mà mình đã kinh qua và thấy hiệu quả. Hoặc có thể đó là quan điểm sống mà đã giúp mình tìm thấy niềm hạnh phúc cho bản thân.

Riêng tớ, ngày xưa tớ là một cô bé bướng bỉnh, cứng đầu, quen được người khác chiều chuộng. Tớ luôn cho mình cái quyền phán xử người khác …như chính tớ là hiện thân của một nhân cách hoàn hảo ý. Điều này thực sự làm tớ nghẹt thở, luôn khó chịu với người khác, khó chịu với cả bản thân. Hồi còn học đại học, tớ có một cô bạn chỉ cao 1,42m, bạn ấy luôn nhường nhịn tớ một cách …vui vẻ (đã có lúc tớ có suy nghĩ thế này: nếu tớ xấu như bạn ấy có lẽ tớ sẽ đau khổ đến chết mất). Tớ rất quý người bạn này, dần dần tớ học được ở bạn ấy sự bao dung, sự hài hước, và đặc biệt nhất là bạn ấy luôn dành cho mọi người một nụ cười trìu mến. Tớ thực sự khác nhiều từ khi là bạn của bạn ấy. Tớ thấy mình bớt phán xét người khác, nhìn lỗi lầm của người khác một cách nhẹ nhàng, tớ càng ngày càng cảm thấy vui vẻ hơn, người yêu mến mình cũng nhiều hơn. Tớ cảm thấy thực sự hạnh phúc hơn trong cuộc sống.

Có lẽ các mẹ sẽ nghĩ tớ lý thuyết, nhưng tất cả đó là sự thật. Tớ không may mắn có được sức khỏe tốt để theo đuổi sự nghiệp dở dang, và bây giờ đang phải làm lại với văn bằng 2 ở một lĩnh vực hoàn toàn khác. Nói cách khác là làm lại tuổi 18 ở tuổi 28, nhưng tớ vẫn vui vẻ, cuộc đời rất dài mà cũng rất ngắn, hãy sống trọn vẹn, ý nghĩa trước hết là chính bản thân, sau nữa là cho người thân yêu.

Tớ cảm thấy mình rất may mắn vì cho đến thời điểm này thì tất cả đều suôn sẻ. Có lẽ sự suôn sẻ đó phần lớn nhờ sự khoáng đạt trong tư tưởng mình mà có.
Thầy dạy kinh tế ở lớp VB2 của tớ bảo: ” nhìn cô này cười là biết cô ấy sống thoải mái và hạnh phúc rồi, khỏi cần hỏi”, hehe

EQ và hạnh phúc của người phụ nữ

Vậy vì sao hôn nhân vững bền với người này, mà lại không với người kia?

Cuộc sống nói chung, cuộc sống hôn nhân, gia đình nói riêng cũng giống như khi mình thực hiện một chuyến đi, một cuộc hành trình. “Hành lý” mang theo phải biết cái gì quan trọng – trọng yếu cho cuộc hành trình cụ thể đó, không thể ôm đồm mang hết, cũng không thể bỏ, mang quá ít. Nếu ôm đồm hết thì chỉ đi được một quãng là ngã quỵ, còn nếu không mang đủ để dùng thì một là phải dừng lại để tiếp tế thêm, hai là phải thích ứng, ba là đành lỡ làng…

Như vậy có 2 khả năng để hoàn thành cuộc hành trình: một là có khả năng biết xác định ngay từ đầu hành lý trọng yếu, hai là có khả năng tiếp tế or thích ứng giữa đường khi hành lý mang theo không đủ dùng.

1. Làm sao để biết cái gì là trọng yếu cho cuộc hành trình cụ thể của chính bản thân mình thì nó phụ thuộc vào khả năng dự phòng, phán đoán, nhìn nhận của từng người. Theo mình, đó là tổng hợp của cả IQ lẫn EQ.

2. Điều thứ nhất khá khó, vì khi kết hôn, phụ nữ thường chưa hoặc ít lường trước được những cạm bẫy trên đường hôn nhân. Vì thế chúng ta chủ yếu “sống sót” và hoàn thành cuộc hành trình ấy nhờ vào khả năng “tiếp tế” or “thích ứng”.
Khả năng tiếp tế và thích ứng này phụ nữ VN có thể được xếp ở vị trí top của thế giới. Từ những va vấp của hành trình, từ những khao khát thấu hiểu, đồng điệu với bạn đồng hành, từ những lữ khách gặp trên đường,… chúng ta xem, suy ngẫm, rút kinh nghiệm, cũng như tự thích ứng với điều kiện mới.
Ai có thể làm được điều này, mang lại cho mình một “túi hành lý mới” trên từng chặng đường của hành trình, thì người đó có chỉ số EQ khá. Ai dám vứt hẳn những thứ bùng nhùng (kể cả bạn đồng hành) không thể thích ứng đó sang một bên, thiết kế lại cho mình một hành trình riêng (mang theo những trải nghiệm của chặng đường đầu) mà vẫn nở nụ cười tìm về phía cuối con đường cũng là người có EQ khá.

Những người thua cuộc là những người lỡ làng, chấp nhận đau khổ nhìn về phía cuối con đường trong nước mắt, hoặc những người bước thấp bước cao chạy theo bạn đồng hành với những hành lý vớ vẩn không xác định được mình sẽ kiệt sức mà quỵ xuống hay trông chờ sự hên xui may rủi để sống sót, thì đó là những người kém, EQ thấp.

(Đã đọc 211 lượt, 2 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận