Dolce.vita: Bố mẹ chồng không cho vợ chồng và con đi chơi

Dolce.vita

Tối hôm qua, hai vợ chồng định đưa con ra Quảng trường chơi. Chồng xuống nhà để lấy cái bình đựng sữa cho con, một lúc sau trở lên tay không, bảo: Ông bà không cho đi chơi, bảo bây giờ đang có dịch tay chân miệng. Em chán không để đâu cho hết, bực quá bắt chồng trông con, còn mình thì nằm dài ra xem phim cho hạ hỏa.
Biết là thể nào ông bà cũng can thiệp, chả lẽ lại cứ cố đi, thế thì cũng chẳng hay ho gì. Nhưng bố mẹ chồng em, nhất là mẹ chồng, lúc nào cũng bắt ở nhà. Bọn em mà tha con đi chơi, thì kêu là bụi bặm, ô nhiễm, dịch bệnh, 2 vc để con ở nhà đi chơi thì bà kêu là đang có con mọn thì đi chơi vừa thôi, mà có phải là bọn em hôm nào cũng đi chơi đâu. Bây giờ ra đường là tiêu tiền, đi chơi lắm vào thì cháy túi thôi, nên vợ chồng em cả tuần may ra đi được một lần. Em biết mẹ chồng em thương con thương cháu, nhưng mà em khó mà chịu được cái kiểu ủ ấp, can thiệp của bà. Em từ Nghệ An ra đây đi học xa nhà, tự lập quen rồi, nên bây giờ cảm thấy rất bó buộc. Đến giờ đi ngủ thì bà lên tận phòng giục đi ngủ (10h), ăn uống cũng phải ăn uống theo ý bà, mà sở thích mỗi người mỗi khác, làm sao em copy theo ý bà 100% được. Bà bao giờ cũng cho là mình đúng, bắt làm theo bà, nếu không theo thì bà dỗi. Ví dụ nấu ăn thì bà bắt nấu theo kiểu của bà, đến lúc ăn mà không ăn hết (vì em cảm thấy như thế không ngon) thì bà kêu là phí phạm, giá cả đắt đỏ, bao nhiêu người không có mà ăn… Nếu mà cố nấu theo kiểu của mình thì bà sẽ phê bình cả buổi là kiểu như thế không ngon, chả ai nấu như thế… đến lúc ăn mình cũng tụt cả hứng ăn rồi. Bà lại hay nói nhiều, nên nhiều khi em phải làm theo ý bà, nhưng như thế thì bản thân chẳng vui vẻ gì. Lâu dần thì cảm thấy thờ ơ trước mọi việc trong nhà, bà thích làm gì thì làm, thì bà lại kêu là không quan tâm coi sóc nhà cửa…đằng nào bà cũng nói được.
Chuyện đưa con em đi chơi, thì con em cũng được 1 tuổi rưỡi rồi, bạn em có con như thế toàn đưa con đi chơi cùng, con em trước 1 tuổi thì toàn ở nhà thôi. Đồng ý là bây giờ môi trường độc hại, ô nhiễm… nhưng cái môi trường chung như thế, làm sao thay đổi được, chỉ còn cách là phải làm cho con thích ứng với môi trường ấy thôi, chứ không thì cứ đi đâu về là con quặt quẹo ốm đau, sau này còn đi nhà trẻ nữa…
Nói chung là bố mẹ chồng em rât hay dùng chữ “phải” trong nhà. Em nghĩ có thể do hồi trước hai ông bà có chức vụ nên quen bắt người khác phục tùng rồi. Em thì tính tự lập, em không muốn những chuyện ăn uống ngủ nghỉ mà cứ bị can thiệp. Mọi người bảo em phải EQ thế nào đây để có thể sống một cách vui vẻ ? Em cũng nói chuyện với chồng rồi nhưng em nghĩ nói để chồng biết thôi, chứ bản thân chồng cũng khó nói với ông bà. Mà ra riêng là không thể rồi, vì chồng em là cục cưng của mẹ chồng ạ, ăn cơm xong mẹ chồng còn đuổi theo dí quả chuối bắt ăn tráng miệng mà.

Nói đâu xa, tối hôm qua ăn cơm xong lúc ngồi xem tivi, mẹ chồng mình nói với cả nhà rằng: bà nói gì thì chỉ có đúng thôi. Hic, mình bụng bảo dạ: vú lấp miệng em!
Mình bây giờ sứt mẻ tình cảm với bà nhiều rồi, can tội cứ toàn phản đối bà, làm theo ý mình. Nếu mình xách xe đi chơi một mình, dặn dò oshin cho con ăn ngủ đủ hết, thì bà không nói gì được (vì oshin mới dỗ bé ăn ngủ được), nhưng nếu mình đưa chồng con theo, thể nào bà cũng càu nhàu cả buổi (buổi tối đi chơi thì bà kêu là cả ngày đã đi làm rồi, tối phải ở nhà với con, rồi đi ngủ sớm giữ sức khỏe mai đi làm, mà mình với chồng đi cùng lắm là 11h về, không thì toàn 10h thôi, nếu cuối tuần đi thì bà kêu cả tuần đã đi làm rồi, cuối tuần phải ở nhà dọn dẹp nhà cửa, trông con…ôi đằng nào cũng nói được, hôm nào mình vui vẻ thì không sao, chứ mà lúc tinh thần down sẵn rồi thì điên không chịu được). Mà mình với chồng đều trên dưới 30, chỉ đi chơi gặp gỡ bạn bè, xem phim thôi, nhu cầu giải trí vậy là bình thường đúng không, thế mà đi lúc nào bà cũng mặt nặng mày nhẹ. Mình toàn phải bắt chồng xuống nhà đi giày dắt xe ra trước, mình xuống chào bà rồi té ra khỏi nhà luôn, cứ nấn ná trong nhà là thế nào cũng bị cho một bài rồi mới ra khỏi nhà được. Chả lẽ đi làm về rồi ru rú trong nhà không gặp gỡ ai?

Xem thêm: Saomai: bố mẹ chồng không cho đưa con đi chơi

Buin

Em ơi không phải chỉ mỗi MC em thế đâu, mà đó là quan điểm chung của các cụ rồi. Và chị thấy là cụ cũng không nói sai đâu 😎 Mỗi thế hệ có một quan điểm sống riêng, nhưng khi ở chung thì cũng nên cố thông cảm cho các cụ.

Các con đi làm cả ngày, tối mới về, bố mẹ nào cũng muốn con cái ngồi tâm sự kể chuyện, giao lưu tình cảm, chứ chẳng ai thấy vui vẻ khi chúng nó đi tối ngày bỏ 2 ông bà ở nhà chả ngó ngàng gì. Có ngày nghỉ cũng lôi nhau đi nốt, với thế hệ các cụ thì như thế là không tình cảm gia đình, không có sự gắn bó.
Nhưng thế hệ chị em minh lại có quan niệm sống khác, đòi hỏi tận hưởng cuộc sống nhiều hơn, nhu cầu gặp gỡ giao lưu bạn bè nhiều hơn, làm việc phải đi kèm với giải trí. Cuộc sông không chỉ gói gọn trong mấy chữ “Ăn – Ngủ- Làm việc”

Nhà chị cũng đã ở trong tình hình như thế, và BMC chị còn khắt khe hơn nhiều nguòi khác cơ, chị cũng phải chịu trận nhiều, nhưng rất may chị và chồng luôn có cùng quan điểm trong những việc như dạy con thế nào, tận hưởng cuộc sống riêng ra sao. Nhất nhất mọi chuyện trong nhà chị đều có trao đổi ý kiến với chồng, nếu chồng chị đồng ý với chị thì chằng gì cản được.

Riêng những vấn đề liên quan tới con thì chị tỏ rõ quan điểm của chị từ ngày mới sinh con: con chị chị tự chăm, tự dạy, hạn chế việc nhờ vả ông bà hai bên. Ý kiến của ông bà là để tham khảo, nếu đúng thì mình sửa còn nếu không còn phù hợp thì chị lôi ý kiến bác sĩ khuyên thế này dặn thế kia ra trình bày để tránh việc ông bà tự ái bảo “trứng khôn hơn vịt”. Còn khi ông bà “góp ý” mạnh quá thì chị cứ vâng thôi chứ không cãi, còn việc có thực hiện theo hay không thì đấy là việc của chị.

Nhà chị thì ở “vùng sâu vùng xa” nên tối đi làm về cũng bơ phờ, chả muốn đi đâu nữa nên toàn tập trung vào cuối tuần chơi bời gì thì chơi. Ông bà cũng nói nhiều và tự bản thân bọn chị cũng thấy là cuối tuần nào cũng đi thì hơi chối tỉ thật , không chăm sóc nhà cửa được mấy nên khắc phục bằng cách 2 tuần đi một lần thôi, tuần này đi chơi rồi thì tuần sau ở nhà dọn dẹp. Ông bà nói mãi cũng nản nên giờ thôi chán chả góp ý vụ chơi bời của nhà chị nữa rồi.

Nhà chị mà để con ở nhà đi chơi tối đến 11h về là thảo nào cũng có bão cỡ 12 cơ chứ chả được nhẹ nhàng như em đâu, cho nên chị rút kinh nghiệm là hôm nào hai vc muốn đi chơi đàm đúm gì thì lại kéo nhau về nhà ông bà ngoại, nhờ bà trông hộ cho lành. Còn nếu không nhờ đựoc ông bà ngoại thì đành nhịn đi chơi, ở nhà tự trông con.

Chuyện ăn uống: chị cũng bị y như em đấy, tức là ăn uống không hợp khẩu vị và thói quen ăn uống của người già khác với thanh niên. Hồi mới về chị còn chịu khó thay đổi món nọ món kia nhưng cứ bị nói hoài là kiểu này phải làm thế này mới ngon bla bla nên thôi giờ ít bày vẽ hẳn đi .
Nhà chồng ăn uông tốt nên hay nấu nhiều, mà chị ăn ít nên ban đầu cũng hay bị mắng, nhưng sau ở lâu thì MC cũng hiểu ra là “có thức ăn nó cũng ăn bằng í, mà không có thức ăn nó cũng ăn bằng í”. Ngày thường đi làm cả ngày, tối về không phải nấu cơm thì chị chấp nhận các cụ nấu thế nào ăn thế, cấm kêu ca phàn nàn vì cụ đã nấu cho mà ăn là tốt lắm rồi. Còn thích ăn gì bày vẽ kiểu cách gì thì chờ đến cuối tuần.

[su_expand more_text=”xem đầy đủ” less_text=”thu gọn nội dung” text_color=”#d91e2c” link_style=”button” link_align=”center” more_icon=”icon: expand” less_icon=”icon: compress”] Cảm ơn chị Buin đã góp ý cho em. Nhưng hình như chị chưa đọc post mới nhất của em ạ.
Vụ trao đổi tâm tình với bố mẹ chồng thì đã nói chuyện suốt trong bữa ăn tối rồi. Sau bữa ăn thì ông ngồi xem tivi, đọc sách, bà thì xem tivi cùng ông hoặc chơi Lines (bà cực mê game này, ngày chơi vài tiếng là ít), thế nên vợ chồng em ở nhà thì cũng chẳng tâm tình gì thêm với ông bà đâu. Cái chính là bà không thích vợ chồng em đi chơi đâu ý. Mà nhà em thì có bố mẹ chồng nên bạn vợ bạn chồng đều ngại đến nhà chơi. Bọn em đi đâu cũng có oshin trông con rồi, có nhờ bà đâu.
Vụ nuôi dạy con thì không phải cứ nói với ông bà là được. Ví dụ cháu nó ăn vạ, em cũng làm như chị pinkhold là lờ đi rồi con nó tự chơi tiếp. Nhưng có mặt ông bà là ông bà đã dỗ dành bế bồng nó ngay khi nó cất tiếng khóc rồi. Thế là có lúc em phải cực đoan bằng cách đưa con lên phòng và khóa cửa vào, cho nó ăn vạ ở trong, ông bà đứng ở ngoài không làm gì được. Bà bảo để nó khóc quen mồm, nên nó khóc đòi gì là bà cho ngay, nói mãi có được đâu. Chồng em cũng đồng ý vụ này, cơ mà không nói lại được, hoặc kèm theo vài cái nhưng (nhưng tính bà thế, nhưng …)
Vụ ăn uống thì em cũng như chị là đầu hàng bà cho lành. May mà em cũng dễ ăn uống. tuy nhiên em vẫn có sở thích ăn vặt, ăn ở nhà thì không được nên lúc nào lên cơn thèm không đỡ nổi thì phải rủ chồng dấm dúi đi ăn ngoài.
Em ức chế không chỉ vụ đi chơi hay chăm con, mà vì rất nhiều những việc khác. Em kể ra mấy việc này để mọi người dễ hình dung thôi. Vì mong muốn của bà là người khác phải răm rắp theo ý mình, mà em lại không thể làm như thế. Thế nên em có một niềm vui (hình như tội lỗi) là lúc nào bà thông báo về quê hay đi chơi đâu vài ngày là em lại thấy thanh thản trong người.[/su_expand]

Nhatminh2005

Chị thấy mẹ em nói đúng đấy chứ. Chị thắc mắc là con em mới 1,5 tuổi sao em nhàn vậy. Em đi làm cả ngày, tối lại còn đi chơi đến 10-11h thì gần con vào lúc nào, con em không đòi mẹ à? Nếu đưa con đi cùng, thì 10-11h là rất muộn với các bé rồi, trẻ con tầm tuổi đó nên cho đi ngủ từ 9h.

Mình về làm dâu cũng nên chú ý từ trước đến nay, gia đình chồng sinh hoạt như thế nào. Có thể ở nhà em, BM cho em thoải mái, đi chơi về muộn không sao. Nhưng BMC không như vậy. muốn con ít đi chơi thì em cũng nên dung hòa, giảm tần suất đi chơi xuống. Vì mình là người mới, hòa nhập vào 1 tập thể, không thể bắt cả 1 tập thể thay đổi theo mình được.

quynhtrang

Chị ơi, nhà em thì chưa bao h cho con đi đâu vào buổi tối cả, từ lúc sinh đến h, số lần đưa con về ngoại chỉ đếm trên đầu ngón tay, thế mà có hôm về ngoại từ sáng đến chiều về, bà bảo chúng mày cho nó ra đường hít bụi ah?! Lần nào đưa được con đi đâu thì cũng đau đầu với bà! Thế mà ai hỏi mẹ con có hay về ngoại ko thì bà bảo chúng nó có về đâu Thế nào bà cũng nói được cả!
Nhiều khi con mình mà mình chẳng có quyền j với nó cả, làm cái j cũng phải nhìn trước nhìn sau, bà mà ko đồng ý thì cũng chẳng dám làm j cả, cứ như bà đẻ nó ra chứ ko phải mình! Chắc chỉ có các nước vẫn còn nặng tư tưởng phong kiến mới có cái kiểu thế này thôi, chứ các nước tiên tiến họ chẳng bao h can thiệp sâu vào chuyện của con cái đến như vậy.
Con cái của mình, cuộc sống của mình mà cứ phải theo ý của người khác thì nản lắm chị ah. Em cũng đang học cách chung sống thế nào cho hoà bình đây! Ngoài việc giả câm giả điếc, ko để bụng những chuyện lặt vặt thì còn chiêu nào nữa ko ta???

[su_expand more_text=”xem đầy đủ” less_text=”thu gọn nội dung” text_color=”#d91e2c” link_style=”button” link_align=”center” more_icon=”icon: expand” less_icon=”icon: compress”] Chị ơi, không phải là em ngày nào cũng đi làm rồi tối về đi chơi đâu. Em nói ở trên là cả tuần may ra mới đi chơi một lần, tức là vào một buổi tối trong tuần thôi. Nếu không đi vào buổi tối nào cả thì cuối tuần sẽ đi vào một buổi chiều hoặc buổi sáng nào đó (cuối tuần chẳng bao giờ em đi đâu cả ngày cả). Em thấy như vậy là rất bình thường đấy chứ. Em có đi đâu thì cũng chỉ là đi ăn với bạn thân, xem phim hoặc đơn giản là đi mua sắm vật dụng gì đấy (cả ngày đi làm không có thời gian tạt ngang tạt dọc mà)
Em may mắn có oshin biết trông trẻ nên em dặn nó ở nhà cho cháu ăn ngủ thế nào thì được thế ấy (bà không phải trông cháu hay cho cháu ăn trong khi em đi chơi đâu, vì em chẳng bao giờ dám nhờ bà). Con em không quấn mẹ vì đã được huấn luyện chơi với tất cả mọi người, ai trông cũng được, nếu mẹ ở nhà thì quấn, mẹ đi thì thôi. Mà em đi cũng chỉ một buổi tầm 3, 4 tiếng, tầm đấy con ăn rồi chơi thôi mà, với lại có đi chơi tối thì cũng gần 8h mới đi, 10h-11h về thì cũng đâu có lâu.
Mẹ chồng em là chỉ muốn 2 vợ chồng con cái lúc nào cũng ở nhà. Tất nhiên là người già thì thích quây quần nhưng mà bọn em cũng có phải là đi suốt đâu. Mà lắm lúc đi chơi với bạn thấy nó tha con theo nhưng em mà cũng tha con theo cùng thì bà lại kêu là mưa nắng tội nó.
Đồng ý là về ở nhà chồng thì phải dung hòa theo nhà chồng, cơ mà mẹ chồng chỉ thích mọi người làm y xì theo bà thôi. Bố chồng và chồng cũng bảo là bà bảo thủ. Em cũng có quan điểm riêng của mình, em mà sống như bà hài lòng thì đâm ra lại thành bản sao của bà thôi, chứ không còn là em nữa. mà bà toàn dựa theo quan điểm cá nhân rồi bắt mọi người phải như thế.[/su_expand]

Nhatminh2005

Chị thấy bà nào cũng vậy, vì các bà quen quán xuyến gia đình theo ý mình rồi. 10 năm nữa, khi em làm chủ gia đình, khi các con và chồng thường sẽ nghe theo ý em, thì em thấy có 1 người “mới” cứ cãi mình sẽ rất khó chịu. Giả dụ sau này em ở riêng, có cháu bên chồng lên ở cùng, nó cứ 1 mình 1 kiểu, không theo gia đình em, mà lại lôi kéo các con em theo nó, thì em có khó chịu không?

Chị nói vậy không phải bênh vực MC em, mà chỉ muốn em có 1 cách nhìn thông cảm hơn với bà. Bà làm chủ quen rồi, tự nhiên có 1 cô dâu mới, tương lai sẽ làm chủ gia đình nhỏ của nó, “dứt” cậu con trai bé bỏng ra khỏi tay bà, làm con trai không con nghe lợi mẹ tuyệt đối nữa, bà cũng buồn và hụt hẫng lắm. Mình còn trẻ, mình giỏi hơn, năng động hơn, thích nghi nhanh hơn. Bà già rồi, thích nghi kém, nên thông cảm với bà hơn chút nữa em nhé.

Còn về tần suất đi chơi, có lẽ với MC em như thế là quá nhiều, em xem mọi người trong nhà như anh chị em chồng và chồng em có đi nhiều như thế không? Chồng em có ủng hộ vợ đi chơi không? Đọc trong bài trước, chị thấy em nói là nếu chỉ mình em đi thì MC ít kêu ca hơn là em rủ cả chồng đi đúng không> Nếu đúng thế thì MC em cũng đã nhân nhượng với em rồi đấy.

Nhiều gia đình nghiêm khắc lắm em ạ. Như nhà chị đây này, em gái chị ở với BM đẻ khi con dưới 1 tuổi. Nó đi liên hoan tổng kết năm với công ty, đã xin phép trước rồi. Nhưng nó đi ăn rồi đi hát nữa, về đến nhà là hơn 11h. Bố chị cho nó ngồi ngoài cổng luôn, mà mẹ chị sợ bố cũng ko dám ra mở cửa cho con gái. Con nó thì được NGV cho đi ngủ rồi. Em chị phải ngồi chờ ngoài cổng đến hơn 1h, bố chị ngủ say rồi, mẹ chị mới dám ra mở cửa cho nó vào.

(Đã đọc 25 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận