vita: Buồn vì chồng không quan tâm đến cảm xúc của vợ

Hôm nay buồn.

Thực ra là buồn từ hôm qua. Buổi chiều, chồng nhảy vào chat (vì vợ quên điện thoại ở nhà), bảo là đi xem phim nhé, X-men the first class có được không. Vợ bảo được, thế xem buổi mấy giờ. Chồng: xem 19h đi, buổi 21h20 muộn quá. Vợ: ok, anh đi mua vé trước đi không lại hết, rồi còn báo về nhà là không ăn cơm chiều nữa.

Đến 5h không thấy chồng gọi điện (vợ đã cho số cố định ở cơ quan), vợ gọi điện cho chồng thì chồng bảo: Không đi xem nữa. Vợ: sao lại thế? Chồng: thằng Thành nó bảo không thích xem phim này. Vợ chồng nó đợi vài hôm nữa rồi đi xem Transformer 3 thôi. Vợ: thế thôi mình không đi nữa chứ gì? Chồng: ừ. Vợ bảo: thế thôi nhé, rồi dập máy.

Vợ thấy máu nóng bốc lên đầu, thấy điên trong người, hết cả hứng làm việc. Thôi không làm việc nữa, dù sao cũng 5h rồi. Chăm chồng, chiều chồng cho lắm vào cuối cùng việc đi xem phim hẹn hò với vợ đâu đấy cả rồi, mà vì vợ chồng thằng bạn nó không thích đi cũng thôi luôn, cho vợ leo cây. Có phải là vợ chồng chưa bao giờ đi xem phim cùng nhau đâu. Đã phải đi ăn ngoài để xem phim từ sớm, vì muốn thảnh thơi đi xem muộn thì về thế nào mẹ chồng cũng cáu, mà bây giờ lại phải đợi thêm cả bạn của chồng nữa.
Về nhà, thấy chồng đang chơi với con (thực ra là chồng nằm xem tivi con thì chơi quanh quẩn bên cạnh), vợ nói với chồng những suy nghĩ của mình. Bảo là em không phản đối nếu anh muốn rủ người khác đi cùng, nhưng mà nếu người ta không đi thì sao? Vợ chồng đi với nhau thì không ổn à? Cái việc đi chơi của hai vợ chồng mà sao phải hỏi ý kiến hết người này người kia thế?

Chồng càu nhàu là vợ nhạy cảm quá, việc bé xé ra to, có chuyện gì đâu. Rồi sau đó thì bảo: Thế em chịu thiệt một tí không được à?

Ừ, thì rõ là thiệt rồi, lúc nào mà vợ không phải chịu thiệt. Hình như chồng không nhận thấy là từ lúc vợ bước chân vào nhà chồng, vợ đã phải thay đổi đi bao nhiêu để có thể thích ứng với môi trường mới, mà thay đổi có phải dễ dàng gì đâu…

Buồn. Lúc nào vợ ấm ức kể với chồng về mâu thuẫn của vợ với bố mẹ chồng, thì chồng bảo: thôi các cụ già rồi, chiều các cụ một tí, rồi tính các cụ như thế, từ xưa rồi, biết làm thế nào được… chồng bảo là phải đứng từ quan điểm các cụ mà hiểu, thế nhưng có chuyện giữa hai vợ chồng thì chồng chẳng bao giờ đứng vào vị trí của vợ cả…

Bao giờ cũng thế, chồng luôn bảo vợ là nhạy cảm quá, chẳng có gì cũng bực, cũng tức, chuyện nhỏ thôi mà. Nhưng chồng có hiểu là con mối cũng có thể ăn một cái tủ, con kiến cũng có thể giết người, chuyện tình cảm có thể bị ăn mòn bởi những chuyện nhỏ nhặt như thế không?

Sáng nay nói chuyện với con bé cùng phòng. Nó bảo nếu là em thì em còn điên hơn.

Mai sinh nhật chồng. Mấy ngày nay ngồi vắt óc nghĩ xem tặng gì cho chồng đây. Bây giờ thì thôi, mặc kệ.

  • wic

@Dolce-Vita: Chưa tốt nghiệp EQ roài, phải học Mèo Béo dụ chồng luôn. Ôi chúng nó ko đi à? Càng thích. VC mình đi cho nó loãng mạng..  ) Lâu rồi chúng mình chưa đi xem phim riêng với nhau. Hôm nay vợ bao luôn chồng nhá.. Hôm sau mình lại đi xem tiếp với chúng nó.. Đại khái thế.. Tự dưng lại bốc hỏa 1 mình cho thiệt thân. :Nottalkin:

Cái gì ko đồng ý phải phản bác ngay, chứ để 1-2 tiếng sau mới nói thì thành ra mình lại là con vịt già quàng quạc (@TKO) à?

Rút kinh nghiệm nhá.. Phải tìm cách điều khiển cuộc chơi theo ý mình, chứ cứ ngoan ngoãn phục tùng chồng xong rồi nổi máu điên. Chống ko thể hiểu nổi đâu, trong đầu chỉ nghĩ: Ủa mụ vợ mình sao hôm nay khùng dzị, lúc đó thì ok về lại nhảy dựng lên là sao? Chắc lại nghe mấy bà quân sư đểu roài..

Đấy, vậy có phải quá dở ko?

 

  • TKO_2010

@dolce.vita: Ờ, thế thì điên thật đấy! Nhưng điên thế thôi, có điên nữa thì buổi xem phim cũng bị huỷ vì thằng bạn chồng rồi còn đâu:Laughing:
Em tổ chức sinh nhật cho chồng kiểu này thử xem: Rủ một đoàn nam có nữ có (nếu thiếu nhờ các mem nhà giữ lửa đi hộ cũng ok nhé:Smiling  lên vincom ăn uống xong, phát cho mỗi ngưòi tấm vé đi xem phim (có phim người lớn càng tốt:Thinking , rồi bảo với chồng: Tặng anh buổi sinh nhật mà các bạn em…thích

@wic: Đúng là em chưa tốt nghiệp EQ mà, nên ngày ngày mới cần mẫn chạy vào đây…

Khi em gọi cho chồng thì cũng 5h rồi, khi đấy mà đi mua vé thì cầm chắc là không còn chỗ tốt nữa (view xa màn ảnh), mà không có chỗ tốt phải ngồi mấy hàng đầu thì không đi còn hơn. Đằng nào thì việc đi xem phim cũng đã phá sản rồi. Hơn nữa chồng sau khi bàn bạc với bạn (cùng phòng) lại chẳng báo lại với vợ một câu, để đến khi vợ gọi thì mới bảo là không đi nữa.

Em có một nhược điểm là tính tự ái hơi cao. Em thấy người ta không cần em là em cũng thôi, chẳng năn nỉ vá víu lại làm gì, dù một mình mình ôm cục tức. Như lúc chồng em bảo thế, máu nóng em bốc lên đầu, tức không muốn nói gì nữa, mà muốn nói to cho hết cục tức thì không được vì đang nói bằng máy điện thoại cơ quan, đồng nghiệp ngồi đầy xung quanh, mà bảo chồng là thôi vợ chồng mình vẫn đi thì khi ấy lại muộn giờ rồi. Về nhà bảo với chồng thì chồng lại thái độ cũ, khăng khăng là chuyện chẳng có gì và vợ thì quá nhạy cảm, có thế mà cũng nghĩ… Em thì điên người lên vì cảm thấy không được tôn trọng.

Nhiều lúc em bực vì đi xem phim với chồng toàn bị mẹ chồng can thiệp (bảo là đi xem làm gì, đằng nào nó chả chiếu trên tivi, rồi là hạn chế đi ra ngoài không có bụi bặm, mưa gió, nhỡ có tai nạn thì làm sao…), nghĩ hay là một mình đi xem hoặc rủ bạn đi cho lành, nhưng mà chả lẽ như thế thì vợ chồng chẳng bao giờ đi đâu với nhau (đến nhà bạn em chơi thì bạn em toàn là bạn gái, anh ý chẳng biết nói gì, em cũng không máu đi chơi với bạn anh ý).

  • wic

@Dolce Vita: Ko có phim A thì xem phim B, thiếu gì phim. Có quan trọng gì đâu. Cái chính là 2VC có một ngày ra ngoài relax cho sảng khoái. Nếu ko thì lại bảo chồng vậy phải đi thuê phim đó về coi ở nhà, bắt đền chồng tội làm vợ hí hửng giờ lại bị tẽn tò..

Có khi ông chồng chả để ý đâu. Cứ nghĩ bạn rủ đi thì rủ vợ xem cùng cho vui, chứ đâu phải ông ý nghĩ ra là VC nên cùng nhau đi xem phim, rồi rủ bạn. Xong vì thằng bạn ko đi thì cancel vợ. Nói chung là dolce vita ko nên chấp nhặt ông chồng vô tâm. Nếu tự mình thích đi thì cứ đằng thẳng mà rủ chồng. Chứ ngồi chờ chồng rủ rồi ông ý lại cancel thì tự nhiên lại tức.

Nói chung là tự mình bày trò ra thôi. Chứ cứ chờ người khác làm theo nguyện vọng “thầm kín” (vì có bày tỏ đâu mà bít) rồi ko được như ý mà bực mình có mà chết vì stress mất.. Hihi..

MC nói gì thì kệ u thoai, cứ nhe răng ra mà cười. Quan trọng là 2VC kìa. Các bà già suy nghĩ đương nhiên khác mình, cho nên giải thích hay hy vọng cụ nghĩ khác làm gì cho mệt..

(Đã đọc 577 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

3 Responses

  1. Htmk says:

    Thế mà đã buồn. So với câu chuyện của tôi, không biết bạn còn cảm thấy buồn nữa không? Kết thúc giờ làm việc 11h30 lao tới chỗ làm việc của chồng để cùng ăn trưa. Tới nơi là 12h, gọi điện báo chồng. Anh thông báo 13h15 mới có bặt ở đó. Tôi: “ok em sẽ chờ anh ở đến giờ đó”. Ngồi đợi chồng đến 13h15 anh gọi điện “em có lại chỗ cũ ăn không, anh ở đấy”. Trước đó tôi có nhắn địa chỉ cho anh là mình đang ngồi (gần với chỗ cũ đã từng ăn) và đã gọi đồ rồi. Tôi trả lời: “em đã gọi đồ rồi, em không lại đó đâu”. Vậy mà anh ấy vẫn vào ăn ở đó, để tôi lại một mình. Uổng công cho tôi đã tới và chờ đợt. Cho đến bây giờ, anh vẫn nói là yêu và cần tôi. Tôi cũng cố tin điều đó chứ! Nhưng tôi không lý giải nổi.

    • Jany says:

      @htmk
      Trước khi chị đi, 2 vợ chồng bàn bạc về vụ ăn trưa thế nào ạ? Có hẹn cụ thể giờ giấc và địa điểm không? Tại sao không ăn trưa ở gần công ty chị mà phải tới chỗ của chồng ạ?

Viết bình luận