Bongbonbi: Đang khó khăn lại phải cho tiền em chồng mua xe?

Bongbonbi

Chuyện vẫn là con dâu và bố mẹ chồng thôi ạ. Em kể qua thế này. Em sống ở nông thôn sống chung với bố mẹ chồng. Vợ chồng em khá khó khăn. Em chồng em thì bắt đầu đi làm. Bố chồng yêu cầu 2 vợ chồng em cho tiền em chồng mua xe ít nhất 5 triệu, trong khi em chỉ là giáo viên, chồng thường xuyên bị nợ lương. Ông bà tuy ở nông thôn nhưng điều kiện kinh tế rất ổn. Song ngày từ lúc chuẩn bị cưới ông bà đã nói rõ chỉ cho tiền giường còn những thứ khác vợ chồng tự lo, cưới xong tiền mừng của bạn bè ông bà giữ chỉ đưa danh sách để bọn em biết mà đi lại nếu nhà người ta có việc. Bố mẹ em cho em một xe máy nhưng hai vợ chồng đều đi làm nên phải mua thêm xe lúc mua cũng không đủ tiền hỏi vay bố mẹ chồng thì ông bảo không có muốn mua xe thì tự lo. Hàng tháng em vẫn đưa tiền ăn đều đặn cho ông bà dù mức sinh hoạt thì rất thấp (cái này em không có ý trách ông bà vì cuộc sống ở nông thôn là vậy). Nhưng ông bà thường xuyên ỷ lại vào em chuyện mua sắm những thứ lặt vặt khác. Em vẫn cố gắng chu đáo và em nghĩ đó cũng là một cái sai của em (em mua cho ông bà từ đôi tất, quần áo lót… vì nếu không mua ông bà sẽ mặc rất rách). Tóm lại bố mẹ chồng em không khó tính, không phải là không tốt chỉ hơi nặng về kinh tế và hơi kiệt dù tiền mặt, vàng và đô la ông đều có ở nông thôn nhưng phải mua két để cất tiền (có thể do bố mẹ em phải lao động vất vả nên mới tiết kiệm như thế).
Hiện giờ em đang mang thai, do hiếm muộn nên chi phí chữa trị khám xét cũng không nhỏ. Em vẫn tự lo tự xoay sở làm thêm đủ thứ để đảm bảo việc của mình cũng như vẫn lo lắng được cho ông bà như trước (thậm chí đưa tăng thêm tiền sinh hoạt do thấy giá cả leo thang). Nhưng sức em có hạn tình hình là em mới chỉ tiết kiệm được khoảng 20 triệu tiền mặt cho việc đi đẻ và nghỉ ở nhà 4 tháng của mình. Thêm nữa khi mang thai em cũng phải giảm bớt một phần công việc. Thời gian mang thai vợ chồng em đi chung một xe, do đó dư ra 1 cái xe mà bố mẹ đẻ em đã cho. Em chồng em thì bắt đầu đi làm, cần xe đi. Ông thì không đi đến xe của ông nhưng ông không cho mượn, vì thế cô ấy lấy xe mà bố mẹ em cho em đã mang ra chỗ trọ đi làm (chỉ nói với chồng em mà không hỏi ý kiến em, chỉ đến lúc dắt xe đi mới nói là cho em mượn). Riêng chuyện này em không bằng lòng lắm nhưng giữ thể diện cho chồng nên em không nói gì. Bây giờ bố chồng em đồng ý mua xe cho cô ấy. Song yêu cầu vợ chồng em đóng góp ít nhất 5 triệu để mua xe và nói vợ chồng em phải cho cô khoản đó.
Em không bằng lòng cảm thấy không vui (chứ không phải là không cho ạ) vì:
– Lúc tụi em khó khăn, cả khi đi viện cũng không ai giúp đỡ bọn em cả, tất cả đều yêu cầu bọn em tự lập, kể cả cưới lẫn mua xe, xin việc… Việc này em không có ý trách ông bà vì em nghĩ điều ấy cũng phải. Nhưng giờ mua xe cho cô ấy (cái này cũng tùy ông bà vì tiền của ông bà ông bà toàn quyền quyết định) lại yêu cầu tụi em đóng góp.
– Nếu ông bảo ông mua xe cho cô và chúng em có bao nhiêu giúp bấy nhiêu thì em sẽ thấy thoải mái hơn. Chứ ông nói phải cho, và phải cho ngần này ngần kia thì thực sự em hơi ấm ức. Đấy đâu phải trách nhiệm của bọn em.
– Thực tế em không có tiền, vẫn nợ tiền mua xe máy của tụi em. Nhất là em sắp đi đẻ, bản thân là người khó sinh nở khả năng phải mổ đẻ cao, chi phí sẽ hết nhiều, lúc đó 20 triệu em để giành được không thấm thoát gì. Đẻ xong còn bao nhiêu khoản phải lo cho con, mà em không thể dựa vào ông bà hay bất kỳ ai.
– Sau khi đẻ em còn phải sửa phòng. Vì phòng của bọn em hiện giờ có thể người lớn ở được chứ trẻ con thì không, vì nó rất nóng về mùa hè và rất lạnh về mùa đông, sàn nhà thì chưa lát… vì thế phải sửa sơ một chút để lắp điều hòa. Khoản sửa nhà này ông bà tuyên bố tụi em tự cố gắng. Em chỉ có 13 triệu tiền bảo hiểm chi trả sau sinh để sửa tạm. Do đó thực sự em không có dư một khoản tiền nào.
Em định đưa tiền cho chồng để chồng đưa cho ông bà mua xe. Vì muốn chồng không cảm thấy khó xử, và cũng giữ hòa khi gia đình vì bố chồng em là người nóng tính hay cáu gắt vô lý, nếu ông không vui chuyện gì thì ông sẽ cáu hết người này tới người kia không khí gia đình rất căng thẳng. Nhưng lòng em lấn cấn quá, em không thoải mái tí nào. Nếu em sai các chị ném đá em nhé để em thấy dễ chịu hơn. Các chị cho em lời khuyên với. Em cảm ơn cả nhà!

Wicket

@BongBonBi: Mình thấy bạn không có gì sai cả. Vấn đề bây giờ là chồng bạn thế nào? Bạn cứ thủ thỉ với chồng thôi. Còn xem ra chồng không hiểu thì bạn tự thủ túi cho mình mà lo cho mình và con thôi bạn ạ. Chuyện BM kêu cho tiền em gái mua xe thì cứ bàn với chồng xem cho được bao nhiêu. Ví dụ bạn cảm thấy cho được 2tr thì cho 2tr, 3tr thì cho 3tr.

Mình lưu ý bạn là thế này: Tiền bạc là việc cực kỳ tế nhị. Bạn ở chung với bố mẹ chồng tằn tiện, mà vợ chồng bạn không dư giả thì phải đặt thứ tự ưu tiên là gia đình nhỏ của mình rồi mới tới BM và anh chị em. Rộng rãi cũng là tốt thật ra là rất tốt, nhưng khi bạn rộng rãi một cách thiếu khôn ngoan thì sẽ gây ấn tượng cho người khác là bạn thực sự dư giả trong khi thực ra kinh tế 2 vợ chồng bạn mình cho là bt, thâm chí hơi khó khăn.

Vì thế, bạn nên chủ động trong chi tiêu. không cần phải tỏ ra thế này thế kia làm gì vì đời còn dài lắm, bạn thì không có vẻ sẽ giàu lên ngay, mà lại thêm cái máy xay tiền (em bé) vào thì bạn sẽ khó khăn ít nhiều. Mà ở đời, người ta đang quen được cho 10 đồng mà bạn rút xuống còn 5 đồng thì bất kể vì lý do gì, người ta cũng sẽ không vui.

Bạn nên tính toán đưa cho bố mẹ chồng hợp lý thôi. Cố gắng giữ mức này không cắt giảm, mà giá cả tăng cao cũng không nhất thiết phải tăng, liệu sao đủ phần góp của 2 vợ chồng là ok.

Ngoài ra các khoản đóng góp khác thì những khoản bổ đầu bằng nhau không nói làm gì, còn những khoản kiểu như việc phải cho tiền em chồng mua xe, cho bà này bác kia 1tr, v.v.. thì bạn nên nói thẳng ra đợt này nhà con cũng hơi khó khăn vì chồng con công việc chưa ổn định lại phải chuẩn bị sinh con.. nên thôi con xin góp từng này (thấp hơn khoản yêu cầu). Đợi khi nào vợ chồng con khá giả lên thì con sẽ bù cho em/BM sau..

Hoặc đại khái là thế. Bạn tìm lời lẽ cho phù hợp với điều kiện gia đìnhh nhà bạn.

Hồi xưa mình thấy có bạn trên này kể chuyện đại ýì nhà bạn í nghèo lại sống chung với bố mẹ chồng, nhưng lúc nào bạn ý đưa tiền dù không nhiều bạn ý cũng nói là giờ vợ chồng con còn khó khăn, thôi gia đình con xin nhờ cậy ông bà một thời gian. (Hàm ý coi như xin BM cái phần không thể góp được). Nhưng mặt khác, bạn í cũng com cóp mua đồ dùng cho bố mẹ chồng (rất ít nhưng ít thì quý hơn nhiều) nên bố mẹ chồng rất vui vẻ. Vì ông bà cũng biết gia đình bạn í khó khăn..

 

Hong cam

@BongBonBi: mình cũng đồng ý với ý kiến của chị Wic. Nhưng nếu 2 vợ chồng xác định là sẽ phải đưa thì cũng phải làm ra vẻ khó khăn tí chứ nhỉ? Không ông bà lại nghĩ tụi nó tiếc tiền nên kiếm cớ. Bảo chồng nói ông bà là dạo này tụi con đang kẹt tiền, còn chưa trả hết nợ nên để thư thư vài hôm tụi con xoay xở vay mượn rồi đưa. Để vài hôm thì đưa 2 triệu rồi khất thêm vài hôm nữa. Tuần sau cố gắng gom góp đưa nốt.

Mà nói thật mình không thích kiểu người độc thân đi làm có thu nhập chẳng phải lo cho ai mà cứ đòi hỏi bố mẹ anh chị phải lo cho mình. Tư tưởng đó rất nhiều người mặc định như vậy. Cứ nghĩ anh (hoặc chị) phải có trách nhiệm lo cho em trong khi anh chị còn con cái còn đủ thứ phải lo, mình thì có khi còn có điều kiện hơn cả anh chị. Hồi xưa có cô bạn đồng nghiệp khi mua xe cũng trách ông anh là nó mua xe mà anh cho có 1 triệu. Mình mắng ngay. Anh còn có vợ có con phải nuôi, thu nhập có cao gì đâu trong khi mình độc thân. Anh có cho tiền mua xe là tốt rồi chứ đáng ra anh cho cũng không lấy bảo để lo cho chị với cháu mới đúng.

Hồi xưa lấy chồng mẹ chồng cho mình cái xe máy 81 của mẹ chồng do không đi nữa. Mình đi rất ít vì lấy chồng xong là có bầu, chồng toàn đưa rước. Sau naỳ em chồng có nhu cầu đổi xe tay ga, cũng muốn anh chị cho thêm 1 ít. Mình lúc đó ở nhà nuôi con chẳng đi làm nên thu nhập cũng kém, chẳng dư dả gì. Thế là bán luôn xe, cho hết em chồng tiền bán xe. Đi làm lại thì chồng phải đưa rước tiếp (hehe, sướng). Không đưa rước nổi thì dành tiền mua xe khác cho mình đi.

Chia sẻ

You may also like...

1 Response

Viết bình luận