Dab Ma I: Ngoại tình và những bài học rút ra

Ngoại tình có vẻ như đã trở thành vấn nạn của đời sống hôn nhân hiện đại, khi mà các cá nhân có nhiều mối quan hệ xã hội hơn, “vùng hoạt động” rộng hơn, dễ dàng tiếp xúc và liên lạc với người khác giới hơn. Mặt khác, tư tưởng “trai năm thê bảy thiếp, gái một kiếp thờ chồng” vẫn còn ăn sâu trong tư tưởng người Á Đông, khiến cho việc đàn ông ngoại tình có phần dễ dàng được tha thứ và không phải gánh chịu nhiều hậu quả.

BÀI HỌC THỨ 1: Nếu chồng ngoại tình, hãy tự tìm ra khuyết điểm của mình

Việc tìm ra khuyết điểm hay khiến phụ nữ suy nghĩ chệch hướng thành “chồng ngoại tình là do lỗi của mình”.

Khồng, việc này hoàn toàn không phải thế.

Xem thêm:

Siêu Nhân: Hành trình vượt bão và hàn gắn gia đình

Chồng: vì sao để mất, làm sao để giữ?

Nếu coi hôn nhân là một hợp đồng hay dự án, thì dù kết quả là thành công hay thất bại, ta cũng nên họp tổng kết, rút kinh nghiệm, phát huy điểm mạnh, giảm thiểu sai sót trong tương lai.
Rõ ràng với mình, cuộc hôn nhân đến thời điểm này là một dự án thất bại thảm hại, chưa tổn hại về mặt kinh tế, nhưng về mặt hình ảnh thương hiệu thì rõ là đổ sông đổ biển rồi.

ngoai tinh

Chồng ngoại tình chứng tỏ cuộc hôn nhân của ta đã thất bại, bất kể ta đã hoàn hảo và giỏi giang như thế nào

TẠI SAO CHỒNG MÌNH LẠI NGOẠI TÌNH???

Đừng tự đánh giá bản thân mình là ta đảm đang tháo vát, kiếm tiền giỏi, chăm chồng con, hiếu lễ với nhà chồng…bla…bla…mà phải tự hỏi, tại sao sau ngần ấy việc mình làm, thằng chồng mình nó vẫn ngoại tình.

Bỏ qua việc một miếng lạ bằng tạ miếng quen, thì rõ ràng, không có lửa sao có khói, có thật là, mình “perfect” như mình nghĩ, và tuyệt vời như mình luôn hướng tới không.
Muốn thế thì phải đi hỏi người khác, trước hết là những người thân, xem mình, làm họ ngứa mắt ở điểm gì. Hỏi khéo léo, hỏi thật lòng, hỏi kiểu tâm sự con chấy cắn đôi…

Kết quả thật bất ngờ nha: Ai cũng có cảm giác nghẹt thở trước mọi việc mình làm, vì mình cầu toàn quá, chu đáo quá, cẩn thận quá, không cho phép có sai sót nào. Nhưng không ai nói hay phản ứng gì cho mình biết vì mình đẩy mọi người vào tình thế khó nói, tất cả cũng vì mình muốn làm điều tốt nhất cho mọi người, đâm ra khiến mọi người thấy ngại

Thế thì không hiểu với ông chồng mình, mình lăn xả vào làm, ông ý còn khủng hoảng đến thế nào nữa. Không thích, không muốn mà ấm ức không mở mồm ra nói được, vì nói ra khéo còn bị chửi.

Mình bị cái bệnh này, giúp ai là lăn xả giúp, giúp nhiệt tình, người ta chưa nhờ mà thấy mình làm được là đã làm rồi, lúc làm thì không bao giờ nghĩ là sẽ nhận lại điều gì. Gần như thành một thói quen, do được giáo dục từ bé là “có cho đi thì mới được nhận lại” – dẫn đến lúc làm thì rõ ràng là mồm bai bải không cần báo đáp, nhưng thâm tâm thì lại rất thích cái vế “nhận lại” trong tương lai.

Khi bình tâm nhìn lại, mình thấy rằng, chồng mình ngạt thở trong cái mớ “cho đi” của mình. Mình chăm chồng thôi rồi lượm ơi, còn anh luôn mồm “quan trọng gì đâu em ơi”, rồi “không cần thiết phải làm đâu em ơi”, rồi “anh không cần đâu mà”.

Mình thì ra sức chăm anh, còn anh chả chăm mình quái gì cả.

Anh lười, đại lười. Với anh nhà bẩn tí chả sao, miễn đến bữa đủ bát đũa để ăn cơm, quần áo đi làm có cái để mặc, thức ăn đủ để ăn. Với anh, mọi nhu cầu giảm đến mức tối thiểu, đơn giản, dễ tính, xuề xòa, thích thì làm, không thì thôi.

Còn mình ư, một gia đình chuẩn là phải thế lọ, thế chai. Anh không làm thì mình sẽ làm, để anh nhìn, xấu hổ mà tự giác làm theo. Cuối cùng bản chất anh là chỉ muốn được thoải mái, còn mình thì lại muốn anh phải chăm mình như mình chăm anh, thế là anh phản kháng bằng cách, luôn mồm bảo chả cần mình làm gì cho anh cả.
Mà mình thì lại càng nghĩ rằng, ôi vợ chồng mà không chăm nhau thì còn gì là vợ chồng nữa. Thế là một thằng làm, một thằng không, kiểu gì cũng đến lúc con vợ móc máy xỉa xói là anh chồng vô trách nhiệm.

Khi chuyện vỡ lở, anh bảo mình:
+ Em thì lúc nào chả đúng. Nhưng có một điều em sai là em muốn anh phải thích mọi chuyện em làm. Anh chả cần em nấu cơm. Anh cũng chả cần em lau nhà. Em không làm anh cũng có trách em đâu vì anh cũng có thích làm đâu. Còn em làm là do em là người vợ đảm đang, em muốn chăm sóc anh thì anh cảm ơn. Nhưng nếu em làm để rồi em lôi ra kể công là vì anh em phải thế nọ thế kia thì xin lỗi em, anh chả cần. Và anh cũng luôn bảo em là anh không cần từ hồi cưới nhau rồi còn gì.

– Nói như anh thì gia đình là cái gì, chỉ làm điều mình thích thì cái gì gọi là trách nhiệm, thế thử hỏi cái nhà này nó sẽ thành cái gì khi không ai chịu làm gì cả.

+ Nó thành cái gì là do em nhìn nó thành cái gì. Anh không bao giờ khó chịu hay bắt em làm gì cả, nhưng em thì luôn trách móc anh. Anh biết anh lười, nhưng nó là bản chất anh rồi, anh không muốn làm. Anh chỉ có thể ủng hộ em bằng cách ăn hết cơm em nấu, mặc hết đồ em mua, em ốm thì anh ra bênh viện chăm, mua cháo ngoài hàng. Chứ bảo anh nhìn em để tự làm giống như em thì anh chịu, thà 2 đứa không làm gì mà ra ngoài ăn hàng, thuê giặt đồ mà thoải mái còn hơn.

Xem thêm:

Bài viết của mẹ Dab Ma I

Leaf: Về những bà vợ hay chỉ trích chồng

Đọc vị những nhu cầu cơ bản của đàn ông

Tất nhiên là chồng mình vừa cùn, vừa ngụy biện, nhưng cũng phải thừa nhận là, tuy mình bai bải mồm “cho đi không mong nhận lại”, làm mọi chuyện vì yêu chồng, nhưng cuối cùng vẫn là làm có điều kiện, khi không đạt được kết quả thì cáu gắt, trách móc. Còn chồng mình thì ở vào thế, tưởng con vợ vô tư té ra không phải, cuối cùng tức há mồm nhưng không nói được gì vợ vì rõ là nói ra ăn chửi ngay.

+ Em có vẻ vẫn ấm ức nhỉ. Em cứ hình dung thế này nhé, anh là một đứa nghèo, ít đồ ăn, nhưng anh cũng chẳng lấy đấy làm buồn, và cũng chẳng xin ai cả, anh vẫn vui vẫn khỏe. Em nhà giàu, em tự nguyện mang đồ ăn cho anh, anh từ chối em cứ bắt anh nhận. Không nhận thì em cáu. Ừ thì anh nhận. Vì em tự nguyện cho chứ anh có cần, có xin đâu. Thế rồi, một hôm nhà em hết đồ ăn, anh thì cũng vẫn đồ ăn ít như xưa, cho đi thì chả bõ, mà anh cũng chả biết em đói, thì em dằn vặt trách anh vong ân bội nghĩa. Rõ ràng trong chuyện này, nhìn vào thì thấy anh vô ơn, nhưng sâu xa mà nói, ai là người gây nên nguyên nhân này, em hay anh.
….
+ Anh biết giờ anh có nói gì thì em cũng không bao giờ nhận ra em có lúc sai đâu. Ở cái nhà này, anh lúc nào chả là người có lỗi.
….
Trải qua quá trình phê và tự phê, thật sự bình tâm nhìn nhận lại lối sống và cách suy nghĩ của bản thân, mình mới giật mình nhận ra, bản thân quá tự tin. Tự tin đến mức chủ quan, độc đoán, cho rằng mọi suy nghĩ, hành động của mình đều là đúng, nhất là dưới ngọn cờ “làm mọi chuyện vì chồng, vì con”.
Nhắm mắt như một người xa lạ, nhìn cuộc sống đã qua như thước phim quay chậm, mình thấy khuyết điểm lớn nhất của mình là

TƯỞNG LÀ VỢ NGOAN, ĐẢM ĐANG MÀ LẠI THÀNH GHÊ GỚM TRANH HẾT PHẦN LÀM CHỒNG.

Chồng mình phát chán vì sự mạnh mẽ, chu toàn của mình. Mọi thứ đều được lập trình, lên kế hoạch cụ thể, thậm chí luôn dự phòng phương án 2,3. Khi có vấn đề cần giải quyết, anh mới chỉ nói được nửa lời thì đã phát hiện ra rằng thì mà là con vợ nó chuẩn bị hết mọi chuyện rồi, cứ thế mà ăn sẵn thôi. Hoặc thậm chí tệ hơn là sau khi anh đưa ra cách giải quyết thì con vợ lại đưa ra cách xử lý ổn hơn nhiều.

Dần dần đâm anh chột, anh nhụt. Tốt nhất ngồi im chả làm gì vì con vợ mình kiểu gì nó chả làm hết rồi.
Còn con vợ thì ngày càng ức chế vì cái lão già vô trách nhiệm, chả bao giờ tham gia góp ý. Thậm chí chỉ cần góp mặt không cần làm gì mà cũng õng ẹo không nên hồn. Mặt lúc nào cũng nhăn như khỉ ăn ớt.

Mà như thế thì anh cu chồng lại cũng ngứa đít vì cảm thấy con vợ nó đang coi thường mình. Không có mình nó cũng chẳng sao cả. Mình chả có giá trị gì với nó cả, kiểu làm cảnh thôi. Thế thì việc gì mình phải tham gia nữa vì ý kiến của mình cũng có được thực hiện đâu.

Cứ thế, cứ thế, đứa này tưởng đứa kia thế nọ. Những mâu thuẫn âm ỉ, tích tụ như tàn lửa, chỉ đợi một cơn gió là thổi bùng cả một kho xăng.

VÀ XĂNG Ở ĐÂY LÀ XĂNG 1992, GÁI CHƯA CHỒNG, CHO KHÔNG MIỄN PHÍ.

Thế mới đau.

Chia sẻ

Viết bình luận