DabMaI: “định giá” chồng xem nên bỏ hay giữ khi chồng ngoại tình

Chết mẹ. Thấy từ hôm bác AG post các chị em ném đá rầm rầm, rằng khó chấp nhận, thôi thì mình bắt chước Har, lại ngoi lên, vỗ ngực mà hét to: “ĐÂY, TRƯỜNG HỢP ĐIỂN HÌNH ĐÂY” nên các mẹ đừng chửi bác ý là đồ điên mà tội nghiệp

Vì ít nhất trên đời này, cũng có một thằng điên là chồng mình – và mình – một con điên điên cuồng thay đổi điều đó – đã thành công – tại thời điểm hiện tại.

Mình đã cười mủm mỉm khi đọc câu hỏi

 Nguyên văn bởi Cun&Su
Mẹ nó ơi, mình đọc lại case nhà bạn thì thấy bạn tả chồng bạn có khá nhiều điểm trừ:
– Không làm ra tiền.
– Lười làm việc nhà.
– YSL.
– Đã thế lại còn ngoại tình.mình nghĩ bụng: “Thế có chồng làm quái gì nhỉ, chồng có mang lại cho mình cái x gì đâu, chẳng thà ở 1 mình cho sướng”.

Đúng, đúng là chồng mình hội tụ mọi điểm vứt đi ở trên – khi phát hiện chồng ngoại tình – mình xác định ngay lập tức là phải sút tung đít thằng chồng đi, đừng tiếc.
Nhưng đó là đánh giá dành cho chồng tại thời điểm mình cảm thấy ngùn ngụt đau thương, căm phẫn, hận thù, oan ức đến mức chỉ muốn bóp cổ chết đồ khốn nạn ấy ngay lập tức

Vậy thì, tại sao, RAU VỨT ĐI TRONG MẮT MÌNH LẠI LÀ KIM CHI TRONG MẮT CON KHÁC

Có thể tư duy của mình khác người, không giống các mẹ, nên trời mới sinh chồng và mình là một cặp.

+ Khi nghĩ về thói lười biếng, vô trách nhiệm, không làm ra tiền của chồng, mình càng cay cú hơn khi thấy, nó hết mình với anh em, bạn bè. Ai gọi là tới, ai hô là làm, ai vay là có ngay trong khi vợ không được xu nào đến tay. Chăm chỉ, trách nhiệm, tiền tiêu khác hẳn ở nhà, cứ ra ngoài là như biến thành người khác.
Ôi cái thằng ngu si khốn nạn, ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng, không biết trân trọng vợ con. Chửi ác chiến lắm, chửi sướng mồm sướng miệng trong đầu luôn.
Thế thì còn chờ gì nữa, li dị ngay và luôn cho nóng.

Nhưng sau khi bình tâm, mình nhìn nhận, tại sao mình là vợ, anh ý với mình lại không tốt như người khác, phải chăng – anh ý không cảm thấy mình đối xử với anh ý tốt như những người khác

+ Khi nghĩ về cái thói đã lười quan hệ, lại còn đi ngoại tình, mình càng cay cú hơn vì cái nỗi, đồ khốn nạn, tôi đã éo chê anh để đi tìm thằng khác, tôi tử tế với anh thế mà anh dám làm thế với tôi. Không thể hiện được bản lĩnh đàn ông với vợ thì tót ra ngoài để ve vuốt tâm hồn à. Chó chết, cút ngay, cút khẩn trương khỏi đời tôi. Tôi không thể chấp nhận loại như anh.
Thế thì còn chờ gì nữa, li dị ngay và luôn cho nóng.

Nhưng sau khi bình tâm lại, mình nhận ra, tại sao mình là vợ, anh ý với mình lại không sung như người khác, phải chăng – anh ý không cảm thấy anh ý thực sự là đàn ông khi ở bên mình so với những người khác

Sau khi hùng hổ viết đơn li dị, lu loa cho cả 2 họ, thuê xong nhà, chuyển xong trường cho con, a lê hấp là sút thằng chồng không thương tiếc, sau khi chửi sướng mồm sướng miệng chán chê – mình không chửi chồng trực tiếp nhé, chỉ chửi trong đầu hoặc ở trong toilet, phòng vắng, ngoài đường vừa nghĩ vừa nguyền rủa, vẫn đảm bảo nói chuyện với chồng cực văn minh, lịch sự, nhớ là đừng đưa mồm đi chơi xa nhé – mình gói gọn lại đúng 2 vấn đề:

+ Trong mắt mình chồng mình lười, vô trách nhiệm, không làm ra tiền, yếu sinh lý.

+ Trong mắt đời chồng mình chăm, hết mình vì anh em, tiền nong rất thoáng, gái thì càng ko thể nghĩ anh yếu sinh lý được

Vậy thì cũng chỉ có 2 khả năng:
+ Hoặc là ĐÁNH GIÁ CỦA MÌNH CHƯA CHUẨN, mình cư xử còn khuyết điểm, môi trường sống mình tạo ra cho anh không giúp anh bộc lộ “chất” của mình – kiểu như anh là xương rồng xong tưới đẫm nước rồi chửi là đồ cây đểu, phí bao công chăm sóc.

+ Hoặc là thiên hạ mù hết rồi, BẢN CHẤT CỦA ANH TỒI, CHỈ GIỎI LÀM HÀNG, thôi thả cho 2 đứa nợ đời đến với nhau, cho chúng nó về hành tinh của chúng nó.

Cái gì cũng 50/50, khó chọn nhể, mà tính mình thì hiếu thắng khủng khiếp, kiểu như cùng một nguyên liệu, người ta nấu được mà mình không nấu được, như người khác đi mua sẵn mẹ đi cho lành, thì mình có chết cũng phải nấu cho bằng được, không thì ăn không ngon, ngủ không yên.
Nếu không tìm ra được tận cùng của bản chất mọi việc thì mình vật hơn nghiện thiếu thuốc.

"Định giá" chồng để có lựa chọn đúng đắn khi chồng ngoại tình

“Định giá” chồng để lựa chọn nên bỏ hay giữ khi chồng ngoại tình

Đấy, chính tính cách, quan điểm sống của mình quyết định hành vi ứng xử của mình với chồng – đó là điều chỉnh bản thân, học hỏi những cái tốt của người khác để khiến anh bộc lộ toàn bộ ưu điểm của anh – cải tạo anh – hay nói đúng hơn là cải tạo chính mình

Trong cái bùng nhùng cảm xúc, cân nhắc thiệt hơn này, người không đủ bản lĩnh sẽ dễ sinh cảm giác nhận lỗi về mình, có xu hướng trách móc bản thân để làm nhẹ tội của chồng. Cuối cùng bi kịch nối tiếp bi kịch, chồng lại tiếp tục tái phạm mà vợ ngơ ngác éo hiểu làm sao thằng đấy nó lại tiếp tục khốn nạn.

Mình cố vươn lên hoàn hảo – theo tiêu chuẩn của mình nghĩ, mà mình không hề tìm hiểu “TIÊU CHUẨN HOÀN HẢO TRONG MẮT ANH LÀ GÌ”.

Cái này gọi là chết vì cái giáo lý mẹ dạy “Cho đi mới mong nhận lại”. Ui giời cho cật lực, cho lấy cho để, cho thừa cho thãi vì mục đích xấu xa là tao cho thế phải được nhận như thế, thậm chí nhiều hơn. Đến khi không được như ý thì éo hiểu sao thế, chuyển sang nhìn chồng dưới lăng kính méo mó.

Còn chồng mình, áp dụng đúng nguyên tắc “Cho cái mình thừa khi người ta cần”, nên lúc nào anh cũng tểnh tềnh tênh, không âu lo suy nghĩ, không nợ ai mà cũng chẳng cần ai trả nợ mình. Mình nhìn thì ngứa hết cả mắt, nhưng lúc đấy có hiểu là quan điểm sống vênh ngược vênh xuôi đâu.

Chồng thì lười nên bẩn tí chả sao, cũng chả bao giờ bắt vợ phải sạch, hay về nhà cau có quát tháo vợ em phải lọ phải chai. Không bao giờ mắng mỏ hay bắt ép gì vợ luôn. Ấy thế nhưng con vợ thì lại thế này, sống là phải sạch, bẩn là không chịu được, phải làm, mà làm mãi thằng chồng vẫn thế thì uất lắm, cú lắm, quay sang hằn học, ghi sổ thù vặt trong đầu, kiểu kiểu thế. Rồi thì suy nghĩ tôi làm để làm gương cho anh, anh nhìn mà xấu hổ, bla… bla…

Phải nói luôn với các mẹ là trước khi đến với nhà EQ, MÌNH CƯ XỬ RẨT BẢN NĂNG – NGU VÃI ĐẠN LUÔN Ý. Mình đóng khung tiêu chuẩn, nguyên tắc như thế nào mới là gia đình tử tế, hạnh phúc, nên cứ thế mà mặc định mình phải lọ, phải chai, phải này, phải kia, bằng mọi giá đạt được cái tiêu chuẩn đấy – chồng đi chệch hướng phát là nắn dòng ngay – nhưng nắn một cách khô khan, cứng nhắc, cứ nghĩ chồng cũng có tiêu chuẩn đấy như mình – đấy chính là sai lầm khiến chồng chán mình, mà mình cũng chán chồng

Còn sau khi quyết định tha thứ cho chồng, thấm đẫm EQ, hớt váng ăn cắp nhanh như chảo chớp thì mình thay đổi mình đầu tiên.
Vì bản thân mình mình còn chả thay đổi được thì nói gì đến chồng
Chồng cho rằng quan điểm sống của mình phải là A, Vợ thì khăng khăng phải là B, không ai nhường ai thì tìm thằng C hay con D mà sống.

Cụ thể từng tình huống xử lý của mình thì dài, nhưng mình xin kể một vài thay đổi nhỏ như thế này:

+ Tại sao mình nhờ chồng không làm, mà bạn nhờ chồng lại làm . Thưa các mẹ, sau khi tổng kết, mình rút ra đúng một câu “GHÉT CÁI THÁI ĐỘ”. Chồng mình ghét sự “đương nhiên” của mình. Anh là chồng thì đương nhiên anh phải làm abcd cho tôi. Còn anh em bạn bè, làm cái gì thì tung hô, suýt xoa như kiểu chồng mình là đấng cứu thế.

Cái mình cần học ở thiên hạ là thái độ “biết ơn” chồng.

Nghe thì có vẻ ghê gớm, nhưng thực chất đó chỉ là chịu khó “thảo mai, thảo quả, nâng bi, nịnh chồng” một tí. Kiểu như:

+ Anh đến đón vợ thì nhìn yêu thương đắm đuối, suýt xoa là khổ thân chồng đi một vòng thành phố vẫn đón vợ, đường có tắc không anh, có gặp thằng nào tạt đầu, tạt đít bố láo không anh. Anh mà kể ra thì phải phụ họa chửi thằng chó kia bị ô tô tải tông ngay lập tức.
Ngày xưa ngu lắm, chồng mà làu bàu tắc đường thì gân cổ lên bảo đường nào chả tắc. Chồng bảo đi xa tốn xăng thì gào lên đi xa tốn xăng là đương nhiên. Kiểu kiểu thế.
Cái đấy người ta gọi là đưa mồm đi chơi ngu

+ Anh gọi điện, hay nhắn tin bảo không đến đón được thì nhẹ nhàng phản hồi: Chết, hôm nay có việc đột xuất gì hả anh, có gì cần hỗ trợ không nhớ bảo em. Rồi bố cứ yên tâm lo việc đi, em tự thu xếp đi về được. Rồi anh đi được việc nhé, nếu về ăn cơm sớm được thích ăn gì thì bảo em nhé, kiểu kiểu thế. Nếu chồng bảo đi chơi với hội bạn, ăn uống, thì reo lên ôi thích thế, các anh đi chơi vui nhé, có món gì ngon nhớ mua về cho em hoặc lần sau cho em đi nhé.

Ngày xưa ngu lắm, chồng mà bảo không đón được là làu bàu anh đi đâu, làm gì, đi chơi với ai, hết giờ làm không về lại còn đi đâu, kiểu kiểu thế rất chi là cứng nhắc khô khan. Gớm giờ nghĩ lại thì đúng là có cơm ngon canh ngọt, nhà sạch bằng giời thì cũng éo làm nó thích bằng được vợ cho đi chơi, vợ cũng đi chơi đi, nhà bẩn chả chết ai cả.

…v…v… Cuộc sống hàng ngày có hàng tỉ việc xảy ra, và hàng tỉ thứ có thể giúp mình thay đổi bản thân, và thay đổi chồng, thay đổi thế giới quan, góc nhìn của nhau.
Sau một thời gian, mình ngỡ ngàng nhận ra rằng, sau những hằn học ban đầu là tại sao mình cứ phải nhịn, phải làm trò với thằng đấy, mình thích chửi vì nó đi ko đón mình cơ mà, sao mình cứ nhẹ làm gì, thì giờ đây,việc nhẹ nhàng thông cảm cho anh đến với mình như một thói quen, mà không hề có sự gượng ép.

Tự nhiên mình thấy, mọi sự vật xung quanh mình như biến đổi. Lúc trước, về nhà mà mệt chứ gì, lại gồng lên nấu nướng lau dọn, xong cáu bẳn là chồng nằm khểnh xem ti vi không chịu làm. Vì anh có thích làm đâu. Mình cũng có thích đâu nhưng tại sao mình vẫn phải làm, không làm thì ai làm. Kiểu kiểu ức chế thế.

Giờ nhé, mệt một phát là gieo mình xuống giường, mồm gào lên:
+ Ôi chàng ơi em mệt quá!
(Không phản ứng gì hết vẫn xem ti vi, cáu rồi nhá)

+ Ôi em mệt thật đấy, chả muốn làm gì cả, chỉ muốn ngủ thôi
(Vẫn không hề có phản ứng gì nhá, người hay ngợm thế không biết).

Trong đầu thì lầu bầu chửi thầm thôi, nhưng lao ra, chui vào trong lòng chồng bảo:
+ Đấy, cứ nằm trong này là hết mệt.

Lúc đấy lão già mới cúi xuống mặt có vẻ rất đắc thắng bảo:
+ Thì ai đi làm về chả mệt, anh chẳng qua không kêu để em khỏi phải nghĩ ngợi, mà sao em cứ thích kêu làm gì cho cả 2 cùng khổ.
(Người đâu khô như ngói, chán chả buồn chết)

+ Thế hôm nay không nấu cơm nữa anh nhé, ra ngoài ăn đi
+ Uh, thích đi đâu thì đi chứ anh có tiếc gì em đâu.

Đấy, chuyện nhà mình thay đổi từ những cái nhỏ xíu xiu như thế, sau khi mình thay đổi bản thân trước, mình chợt nhận ra “CHỒNG MÌNH THỰC SỰ MỚI LẠ VỚI MÌNH”. Hóa ra, con người đấy lại có thể nói như thế, hành động như thế, cũng lãng mạn sến súa quan tâm khác gì người khác đâu.

Ngược lại, mình tin chồng mình cũng cảm thấy “MÌNH THỰC SỰ MỚI LẠ ĐỐI VỚI ANH” vì sự thay đổi nay là đến từ con tim, khối óc, bản năng của mình mà không phải làm hàng hay nhịn nhục.

Mỗi ngày trôi qua, cả 2 lại khám phá ra những điều tốt đẹp mà bụi thời gian che phủ, hay vô tình bị 2 đứa vứt trong góc khuất tâm hồn.

Quan trọng hơn cả, mình hiểu và không kỳ thị quan điểm của anh “TÔI CHỈ CÓ THẾ THÔI, YÊU ĐƯỢC THÌ YÊU KHÔNG YÊU GIẢ DÉP BỐ PHẮN”. Mình chấp nhận những mặt hạn chế của chồng – theo tiêu chuẩn gia đình hạnh phúc của mình – mà không ép anh thay đổi, khi anh không muốn

Mình hòa vào nguyên tắc sống “CHO CÁI MÌNH THỪA, CHO CÁI NGƯỜI TA CẦN” của anh. Mình thừa khả năng làm việc nhà, nhà sạch thì mình mới vui, giờ mình làm điều đó trong tâm thế thoải mái, không khó chịu vì anh nằm dài lười biếng. Mà chính vì mình luôn vui vẻ nên khi đang chổng đít lau nhà thì chồng kéo vợ lại ôm cho phát, hoặc buông câu trêu “lau nhà thôi có cần nâng cao phao câu thế không”.
Đấy, các mẹ xem, em mắc bệnh mê giai.chồng chỉ cần thế thôi thì bảo em ngày lau nhà 10 lần em cũng làm.
Còn thực tế 10 lần em lau, thì em cũng kiếm cớ để chồng lau được 1 lần. Mà nói thật, chồng lau thì cứ gọi là sũng nhà, nhưng lại nịnh “Eo, lau thế này nhà mới mát, Việt Nam không cần có tuyết em vẫn học được trượt băng”.

Và em phải chấp nhận rằng cái việc lau nhà chồng em nó không thích thú gì hết, không bao giờ tình nguyện làm, chẳng qua là, hôm nào em mệt quá thì anh làm hộ, nhưng cũng đừng đòi hỏi anh làm được giống như em
(Nhưng mà em vẫn ủ mưu là trước khi chết sẽ có ngày lão già đấy làm được như em. Nói chung bệnh gian ngoan của em vẫn không chữa được)

Mình thuộc nằm lòng nguyên tắc “KHÔNG AI CÂU CÁ BẰNG QUẢ TÁO”. Táo ngon đấy, tuyệt đấy, nhưng với cá, táo vô giá trị.

Nhiều, nhiều những chuyện vụn vặt trong cuộc sống lắm. Mình thích dành thời gian, tâm sức suy nghĩ về việc đó hơn là ngồi rình mò theo dõi, rồi suy nghĩ xem con nợ đời kia là ai, ở đâu, như thế nào.

Mình ghét nhất bị xỏ mũi dắt đi, mà lại để cuộc đời mình bị cuốn theo một kẻ thù mông lung, không xác định bất bại hay vĩnh viễn, thì thấy vô nghĩa lắm, để thời gian, tâm sức, trí lực làm việc có ý nghĩa hơn.

MÌNH – I AM BAD ĐẾN MỨC BỊ CHỒNG NGOẠI TÌNH
NHƯNG GIỜ MÌNH – I AM GOOD ĐẾN MỨC HẠNH PHÚC SAU KHI THA THỨ CHO CHỒNG NGOẠI TÌNH

Trường hợp của mình chỉ là một case cụ thể, không điển hình để có thể đại diện chung cho các gia đình gặp bão ngoại tình, nhưng mình tin rằng, cách ứng xử, cách xử lý tình huống, cách bình ổn tâm hồn của mình sẽ giúp ích được nhiều người trong tương lai

ĐÍCH CUỐI CÙNG LÀ HẠNH PHÚC PHẢI KHÔNG CÁC MẸ

(Đã đọc 133 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận