Dab Ma I: Ngoại tình – nhìn từ bối cảnh xã hội Việt Nam

Mặc dù lão già nhà mình đã ngoại tình, dù mình làm nhiều việc, nhưng thực sự trước, và sau khi tha thứ, mình cũng không để ý anh ý ở ngoài làm gì thật.

Yamanote

Nhiều khi không hiểu được một chuyện gì đó thì tớ cố gắng trèo lên chính cổ mình để từ trên cao nhìn xuống cho nó toàn cảnh.

Cái toàn cảnh mà tớ thấy, là đàn ông Việt Nam được giáo dục khác phụ nữ Việt Nam, và khác đàn ông phương Tây. Chẳng nước nào có cảnh một lũ đàn ông bá vai bá cổ nhau vào karaoke ôm, đèn mờ, cho số gái gọi, số rau sạch này nọ và khuyến khích nhau sử dụng. Chẳng có đàn ông nước nào đi tiếp khách phải kèm dịch vụ xxx, ít cũng sờ soạng, mình mà liêm chính là mất việc. chẳng có đàn ông nước nào mà lại có kiểu giáo dục lẫn nhau như nước mình (chắc kể thêm Trung quốc). Và cái văn hóa đàn ông ba thê bảy thiếp. Và cái hoàn cảnh sống gia đình khi mẹ lép vế bố oai phong. Và chính con vợ mình cũng không làm mình sợ mất.

Xem thêm:

Chồng – vì sao để mất, làm sao để giữ?

Vợ “ngoan”, vợ “hư” và người phụ nữ biết yêu bản thân

Rồi công việc. Nếu ở nước ngoài làm cật mặt ra, cực kì chuyên nghiệp, về còn muộn, ở nhà chả có ông bà hay giúp việc giúp vợ, tự động người đàn ông sẽ nghĩ đến vợ con và khoảng trống mình để lại ở nha. Đằng này ở Việt Nam, đi làm thì rỗi, ăn trưa thì dài, cafe suốt buổi, ở nhà thì nào là mẹ vợ, nào là mẹ chồng, nào là giúp việc, thừa đàn bà và không thiếu rắc rôi. Tự dưng cái phần quan tâm trách nhiệm nó cũng ít đi, lâu dần thành thói quen.

Tớ không bào chữa cho đàn ông Việt Nam. Tớ chỉ nghĩ, lấy rồi, thì hãy ráng hiểu những phần con người xã hội của chồng, và cái giá trị chuẩn mực đạo đức ở cái xã hội sa đọa này. Cùng chồng thiết lập các chuẩn riêng, cùng cố gắng, nhưng đôi khi, vợ không phải là người có thể thay đổi được chồng, xác lập được tiêu chuản với chồng.

Thực lòng, nói cho cùng, tớ thấy thương lũ đàn ông Việt. Lăng nhăng vài con, tường thế là ngon, thực ra cũng có cái gì đâu, chỉ đến thế là hết. Chẳng qua cứ phải bí mật ăn vụng, đạo đức nghiêm chỉnh từ lúc chưa vợ đến lúc có vợ, nên nhiều khi muốn thử cho biết, muốn khám phá sức hấp dẫn của bản thân, khả năng làm tình trên giường, đỉnh cao khoái cảm, muốn thử nghiệm cảm giác chinh phục, cảm giác yêu đương.

Và phụ nữ, hãy luôn nhớ, một người không bao giờ có thể mang lại trọn vẹn cho người đàn ông tất cả những gì anh ta cần trong quá trình trưởng thành của anh ta; đôi khi anh ta cũng cần cuộc sống bên ngoài dạy cho vài điều, những điều chẳng bao giờ được ai dạy, và không bao giờ được biết tới ngày chưa vợ. Nếu chồng mình, 50 tuổi mới “muốn” trưởng thành bằng cách vươn tay trái tay phải, cũng chỉ là vì muốn tìm hiểu thêm 1 tí những gì mình chưa biết thôi.

Suy cho cùng, con người với con người, tớ vẫn thấy đáng thương hơn đáng trách, trừ những thằng đồi bại loạn luân hay đánh đập vợ con, vô liêm sỉ kiểu ngủ với bạn thân của vợ vv. Còn lại, đàn ông năm bảy lá gan. Lá ở cùng vợ lá toan cùng người. Chẳng qua nhiều người “toan” tính mà không được hoặc chưa có điều kiện, nên thành ra nhìn bên ngoài giống như có 1 lá gan thôi.

Dab Ma I

Mặc dù mồm mình bai bải sợ lão già nhà mình đi với gái, dù lão đã ngoại tình, dù mình đang sốt xình xịch lên làm nhiều việc, nhưng thực sự trước, và sau khi tha thứ chồng ngoại tình, mình cũng không để ý anh ý ở ngoài làm gì thật.

Vì cái khiến chúng ta có thể sống an nhàn, hạnh phúc chẳng phải vì 2 chữ “niềm tin” hay sao?

Xem thêm:

Oggy0: Hậu ngoại tình, làm sao khi chồng và người thứ ba vẫn còn liên lạc?

Be_xuxu: Làm sao lấy lại lòng tin sau khi chồng ngoại tình?

Cái khiến chúng ta bớt sục sôi, lo lắng chẳng phải vì mọi việc đều vận hành theo quỹ đạo sẵn có, như một “thói quen” hay sao?

Ngày đầu con mình tự đi xe đến trường, mình lo đủ thứ: lạc đường, tai nạn, ô tô đâm.. ..v…v… đủ kiểu.

Nhưng sau vài lần, mọi chuyện yên ổn, mình tin con mình không sao, thì việc con dắt xe đi, mẹ nhìn cũng chỉ lưu giữ sự kiện, nó đi học đấy, chứ không còn bận tâm nhiều quá, thậm chí quên luôn vì cái nỗi lo ấy nó đã không còn là nỗi lo nữa.

Đôi khi con nhà hàng xóm bị tai nạn, thì mình giật mình, ngó lại con, dặn dò kĩ hơn, nhưng rồi mọi chuyện lại đi vào quỹ đạo của nó.

Mình với chồng cũng vậy. Mình không thể kè kè theo anh suốt ngày. Có thể tính mình hơi quái dị tí, nhưng anh đi ra ngoài, làm gì mình không thể quản được, nghĩ cảnh ông chồng cũng muốn nắm được lúc nào vợ xỉa răng, oánh rắm thôi đã muốn xỉu rồi. Mỗi người có một không gian riêng của mình.

Anh ở bên mình, mình sẽ làm mọi việc cho anh khi anh cần.

Còn anh không ở bên mình, nếu cần mình làm gì anh đã yêu cầu rồi, không cần mình phải ngồi mà ngóng, mà gọi, mà theo dõi.

Ngoài ra, trọn vẹn nghĩa vụ với gia đình, con cái – theo tiêu chuẩn của từng người vợ rồi – thì người chồng hoàn toàn xứng đáng có được không gian riêng làm điều mình thích. Đó có thể là ngoại tình, là câu cá, là cờ bạc… mà không hề bị vợ phát hiện, phá đám khi chị ta đang mờ mắt vì hạnh phúc.

Nhưng thói đời, với đàn bà – Không bao giờ là đủ cả – Nên kiểu gì việc người vợ cần chồng làm cũng phá vỡ cái không gian, thời gian riêng mà chồng đang giấu. Cái kim trong bọc kiểu gì cũng lộ mà người vợ không cần phí tâm sức rình mò mà làm gì.

Mình rất ích kỷ, tham lam, lại còn sợ khổ – nên bảo mình dõi theo lão già thì mình chịu.

Mình có thể uốn éo nịnh lão, có thể hầu hạ lão, nhưng đó là khi lão đang hiển hiện, sờ sờ đứng trước mình – Điều này rất nhiều mẹ bảo chịu, không thể làm được

Nhưng mình không có khả năng dành cả ngày ngồi nghĩ xem lão đang ở đâu, làm gì, với ai, hoặc dã man hơn là theo dõi lão bằng định vị, thuê xe ôm, thuê thám tử…vv… – Điều mà rất nhiều mẹ làm rất tốt, và rất thành công.

Chính vì mình suy nghĩ như Yama nên tâm hồn mình buông, xả, nhẹ nhõm.

Chồng mình cảm nhận sự tha thứ kèm theo sự tôn trọng chứ không phải nhu nhược, lo sợ từ mình dành cho anh ý.

Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận