Dab Ma I: Tôi đã cải tạo nhà chồng như thế nào?

Giật tít câu view thế thôi, đây hoàn toàn chỉ là 1 bài chia sẻ về quá trình sống chung với nhà chồng từ chị Dab chứ chị ấy chưa từng có ý định cải tạo nhà chồng. Những việc chị làm đều thể hiện 2 nguyên tắc tối quan trọng của việc rèn luyện EQ – trí thông minh cảm xúc. Đó là:

  • Trung thực với bản thân: có thế nào thì nhận thế ấy, không cố gắng gồng mình lên để giữ hình ảnh vợ hiền dâu thảo, gọi nôm na là “ngồi xổm lên dư luận mà sống”.
  • Tôn trọng sự khác biệt, không áp đặt lối sống của mình lên người khác: người lười và người ở bẩn cũng đều có cái lí của họ, nếu họ hạnh phúc ngay trong sự lười và bẩn đó, thì có lí do gì để họ phải vất vả làm một người chăm chỉ, sạch sẽ?

Thực tế là không ai có khả năng “cải tạo” hay thay đổi ai cả. Những gì nhà chồng chị Dab đã làm thực ra là vì họ yêu thương chị ấy, muốn làm chị ấy vui lòng, muốn giúp đỡ chị ấy, nên họ tình nguyện vượt lười để nhúc nhích tay chân một chút. Những việc chị ấy làm đều là những việc chị ấy muốn làm, làm để bản thân thoải mái, vui vẻ, chứ không phải làm để cho nhà chồng “thấy mà học tập”.

Vậy nên, những chị em đang nung nấu ý định làm Nữ Oa đội đá vá trời, cải tạo, nhào nặn bè lũ lười biếng, quái dị thì hãy tự dội cho mình một gáo nước lạnh đi ạ. Đừng hi vọng rằng cứ chăm chỉ như Dab, cứ cắm mặt cúc cung tận tụy thì chắc chắn sẽ có ngày nếm trái ngọt như Dab. Mà hãy học tinh thần của Dab, hãy tuân thủ 2 nguyên tắc đã nêu ở trên: trung thực với bản thân và tôn trọng sự khác biệt, thì cuộc sống của các chị em cũng sẽ tươi vui và nhẹ nhàng thôi mà.

Dab Ma I: Tôi đã cải tạo nhà chồng như thế nào?

Dab Ma I

Ô, thế hóa ra các siêu nhân cao thủ ở đây toàn được ở riêng, mỗi em con dâu cái kiến ở chung ạ. Thật là ghen văn tị quá đi à.

Nhân ngày cuối tuần, em múa bàn phím về chuyện mẹ chồng – nàng dâu nhà em cho các bác giải sầu tí nhé.

Em chỉ kể thôi, chứ không phải đúc rút kinh nghiệm như kiểu ngoại tềnh nên các mẹ đừng chém em tội nghiệp nhé.

Vỡ mộng

Mẹ chồng em không biết nấu ăn, cực kỳ sợ nấu ăn, đồng nghĩa với việc cụ ghét cay ghét đắng việc bếp núc, và càng không bao giờ sắm sửa đồ cho bếp lửa gia đình – mặc dù các cụ đầy tiền nhá.

Khi đến thăm nhà trước lúc lấy nhau, em thậm chí còn khoái trá vì àh, bếp còn hoang sơ như thời bao cấp thế này, mình về tha hồ thiết kế lại theo kiểu Ikea, rồi phong cách Bắc Âu, rồi nào bếp từ, dao dĩa các kiểu, rất chi là mộng mơ hoài bão.

Quả này chơi nhau thật rồi

Em nhớ ngày đầu tiên em đi làm về, thấy vụn bánh mì rải từ phòng khách vào bếp.

Vào bếp thì thấy bát đũa ngập chậu rửa, cáu kẹ vì mùa hè nóng, chắc tích dồn từ sáng.

Bếp thì thôi rồi là bẩn, mỡ, rồi cơm vãi, rồi vỏ tỏi, hành bay lung tung, nói chung là một bãi rác thu nhỏ – EM CHOÁNG, EM NGHĨ EM BỊ CHƠI RỒI – vì mẹ chồng em ở nhà cả ngày mà, thế mà giờ bà đi đâu mất tích????

Thế là em lao vào dọn, còn không kịp thay quần áo, làm hùng hục đến khi vừa xong thì. … bà xuất hiện, dẫm bép bép nguyên cả dép xuống cái nền nhà em vừa lau sạch, làm thành một đường dài từ cửa vào bếp – EM CHOÁNG TẬP 2, QUẢ NÀY CHƠI NHAU THẬT RỒI.

Câu chuyện số 1: Mẹ chồng và bát đũa

+ Ô, con về lúc nào thế, mẹ vừa đi thể dục về, thế rửa bát rồi à, rửa làm gì, để tí nữa ăn xong dọn rửa cả thể!

+ Ô, thế đã lau nhà rồi à, lau làm gì, thôi để tí nữa ăn xong lau cả thể.

Em nghĩ bụng, nhà có vài cái bát bà dùng sạch rồi thì tẹo ăn bằng gì mà kêu tí rửa, ăn mà dưới nhà đầy rác rưởi không lau thì ăn làm sao được. Đúng là…

Tất nhiên là cay lắm, nhưng em chỉ cười cười bảo:

+ Con quen rồi mẹ ạ, bếp mà không thông thoáng con nấu ăn không quen tay. Con thích đi chân đất nên nhà sạch đi cho đỡ khó chịu mẹ ạ.

Mình có làm gì nên tội không?

Mặc dù đầy một bụng ấm ức nhưng em vẫn nấu xong bữa cơm ngon lành. Nấu xong gọi cả nhà xuống ăn cho nóng thì:

+ Con cứ ăn trước đi, bây giờ bố phải đi tắm

+ Con cứ ăn trước đi, bây giờ mẹ phải đi nhuộm tóc

+ Chị cứ ăn trước đi, bây giờ em buồn ngủ lắm.

Con bé ngồi chết lặng trong bếp, cứ nhìn mâm cơm nguội dần mà đầu trống rỗng. Cuối cùng thì sau gần 2 tiếng đồng hồ, cả nhà mới xuống ăn, thôi cười cái nào

+ Tự nhiên chán chán ăn cơm, nhà mình hình như còn bánh mì đúng không, thôi bố ăn bánh mì trứng.

+ Con ăn đi, mẹ đang giảm cân, nên chỉ húp tí canh thôi.

+ Em cũng ngán ăn cơm lắm, thôi em đi úp bát mì tôm.

Khỏi phải nói em đờ người ra như thế nào, mình có làm gì nên tội không nhỉ?

Logic rất phi logic của mẹ chồng

Ấy thế mà chuyện nó cứ tiếp diễn như thế đấy.

Ngày nào em đi làm về cũng cái hoạt cảnh đấy tái diễn, bát đũa chất có ngọn, nhà cửa bề bộn, cơm nấu xong không ai ăn, hoặc ăn thì phải lây nhây lắt nhắt cả tối.

Em cứ ngồi đồng chờ đợi, rồi dọn rửa mất hết cả tối chả làm được gì.

Em chịu đựng chuyện đấy khoảng 2 tháng thì một hôm vô tình nghe được mẹ chồng và em chồng nói chuyện:

+ Mẹ bảo bà ý nấu xong thì tự ăn đi, cứ ngồi đợi xong mặt xị ra, con chả cần.

+ Thì tao cũng bảo nó rồi nhưng nó không nghe. Bát đũa để tí rửa chết ai mà cứ nhặng lên. Hôm trước thằng anh mày nó còn mắng tao là cố tình, tao có khiến nó làm đâu.

+ Mệt hết cả người, bà ý chưa về thì thoải mái, giờ cứ đến giờ ăn là gọi èo èo điếc hết cả tai. 

+ Chắc mới về làm dâu làm hàng tí thôi, để xem được mấy bữa.

+ Kệ xác bà ý, con là con không làm việc nhà đâu đấy, mẹ đi mà làm.

Em lên phòng em ngồi em khóc, khóc như một con điên ý.

Chồng hôm đấy đi làm về sớm, thấy con vợ như thế không hiểu gì, hỏi lý do em không nói, nó tưởng là lỗi tại nó, mà nó không hiểu nó mắc lỗi gì, thế là nó quát ầm em lên, em lại càng khóc to tơn, cuối cùng nó bỏ đi trà đá với hội bạn có khốn nạn thân em không cơ chứ.

Khóc chán, em lại gạt nước mắt xuống nhà lau rửa, nấu nướng bày biện như cũ, rồi em tự ăn, tự rửa, đậy lồng bàn phần mọi người, không gọi ai hết và đi lên nhà ngủ.

Sáng hôm sau em dậy, đập vào mắt em là nguyên một mâm bát mọi người ăn xong để từ tối qua, còn nguyên si trên bàn, thức ăn thừa nguyên trên đĩa, canh thiu nguyên trong bát. Em hình dung cảnh tối qua ăn xong, cả nhà phủi đít đứng dậy, với câu “để tí rửa” đùn đẩy nhau.

Em lại lê bước đi dọn rửa, tiếng lạch cạch bát đũa khiến mẹ chồng đi xuống bếp.

+ Ôi, con để đấy, rửa làm gì, tí ăn sáng xong rồi rửa.

Thế là em hiểu logic của mẹ chồng em là: tối để sáng, sáng để trưa, trưa để tối, khi nào hết sạch bát thì rửa tạm vài cái mà dùng, em chán chả buồn chết, cũng chả buồn nói gì, cứ lẳng lặng làm.

Cái nhà này sống thế mấy chục năm rồi

Sau khoảng 2 tháng như vậy em bắt đầu chán dọn buổi sáng.

Thế là cứ đúng 10.30 đêm em mò xuống nhà dọn rửa. Em cố tình xuống muộn khi mọi người đi ngủ, vì xuống sớm hơn là em chồng hoặc mẹ chồng lại đãi bôi “Ôi mẹ/ em đang định rửa thì con/ chị đã rửa rồi à”. Vì em thà kết thúc mọi chuyện trong một ngày, còn hơn đón ngày mới bằng tâm trạng nặng nề khi rửa một núi bát.

Và tất nhiên là chồng em bắt đầu cáu khi 10.30 chuẩn bị ôm nhau tình tứ thì em lại biến mất tích đến hơn 1 tiếng đồng hồ, lên đến nơi thì người ngợm bẩn thỉu, tóc tai mồ hôi rũ rượi, rồi bảo em “Em làm cái trò gì mà giờ này mới lên nhà thế”.

Ôi “làm trò”, sao cả cái nhà này đều nghĩ là em làm trò nhỉ?

Suýt nữa thì em gào lên trong đêm, nhưng rồi hình như cái sự mệt mỏi, sự cô đơn của cô dâu mới nó đánh gục em hay sao ý, em chỉ nhẹ nhàng bảo “Em đi rửa bát, mà sao mẹ và cái X sợ rửa bát thế hả anh”.

Chồng em chả nói gì, chỉ ôm em bảo “Uh, em mà cứ làm thế này là hai nhân vật đấy cho em làm cả đời đấy. Nên thích thì em làm, không thích thì thôi không ai trách đâu, còn kể cả em bảo ngày nào đi ăn hàng thì anh cũng ok. Chứ cái nhà này sống thế mấy chục năm rồi”.

Mình có phải đứa lười đâu

Có thể kể đến đây, các mẹ sẽ bảo em, tại sao không thuê người giúp việc cho đỡ khổ. Nhưng tại thời điểm đó em nghĩ thế này, nhà toàn người lớn, không hề có trẻ con, có mỗi nấu cơm, rửa bát, lau nhà, giặt quần áo, có gì to tát đâu, bận rộn đâu mà phải thuê. Nhất em là dâu mới, về nuôi báo cô à, và quan trọng hơn là tự em – em không thấy có lý do gì để phải thuê người cả.

Thực ra em làm ngon ơ, mỗi tội cái kiểu sống của nhà chồng em thì em không lường được là cái sự làm của mình nó sẽ trắc trở như vậy.

Em bắt đầu nghĩ đến chuyện ra ở riêng.

Nhưng rồi cái tính hiếu thắng nó lại kìm em lại.

Chả nhẽ một chuyện đơn giản thế mà cũng buông xuôi à, mình có phải con lười biếng, xấu xa đâu mà phải ra riêng.

Hiện giờ mẹ chồng, em chồng đang nghĩ mình làm hàng, vậy nếu làm cho họ nghĩ mình thật lòng, thì họ có vì “ngại” mình mà chia sẻ công việc, hoặc đơn giản, quý mình đến mức thấy mình làm, thì cũng vui vẻ làm giúp không?

Sau khi nghĩ thông suốt, em quyết định hành động.

(Đã đọc 400 lượt, 6 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận