Đã ly thân 18 tháng, em có nên quay lại vì con?

Mattrangkhoc

Các chị ơi, nhờ các chị có nhiều kinh nghiệm sống, và khôn khéo trong cư xử giúp cho em với. Em 30 tuổi rồi, nhưng ít và chạm đời, kinh nghiệm sống kém lắm.

Vơ chồng em li thân, sống riêng 18 tháng qua, đọc tinywoman, em mới thấy cái sai chồng cái sai của em. Thời gian qua em gần như rơi vào trầm cảm, mất ngủ, tối không thể nào ngủ được suy nghĩ lung tung rồi khóc, rồi nín, rồi lại suy nghĩ, cứ vậy đến sáng.

Các vấn đề của em như sau:

  1. Chuyện mẹ chồng nàng dâu

Em lấy chồng 6 năm, chồng em là con một, trong gia đình khá giả. Chồng em cũng có học thức, tốt và yêu thương vợ con, . Nhưng mâu thuẫn vụn vặt mẹ chồng nàng dâu, và em đã không khéo léo trong cư xử, nếu em biết EQ sớm hơn, để rèn luyện thì mọi chuyện đã khác rồi. Em đã hành xử không khôn khéo, làm cho mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu lên đến đỉnh điểm, cả ba bên em-chồng-bố mẹ chồng đều cảm ra thấy rất căng thẳng, mệt mỏi.

Và việc gì đến đã đến, một buổi tối kinh hoàng, cả ba bên cùng bùng nổ, xúc phạm làm tổn thương lẫn nhau và em trong lúc nóng vì bị bố đuổi, nhưng mẹ chồng bảo thôi vào ngủ đi, em đã tự ái và đã đi luôn.

  1. Chuyện hàn gắn

sau khi em ra ngoài ở, em và chồng em có gặp nhiều lần để trao đổi. Chồng em đề nghị em về xin lỗi, và hai vợ chồng sẽ ra ở riêng. Cái sai của em là ở đây ah. Chồng em đề nghị mua chung cư gần nhà, để tiện việc đi lại, nhưng là chung cư nhỏ và cũ.

Cùng lúc thời điểm đó, công ty em được suất mua căn hộ cao cấp ở quận 7 của công ty. Vì vậy em muốn mua căn hộ của công ty, đẹp nhưng xa trung tâm, xa nhà bố mẹ chồng. Chồng em không đồng ý mua ở xa, chỉ muốn ở gần bố mẹ chồng, mua căn hộ, cũ và nhỏ. Em sai lầm qua phải không ạt, đáng ra cứ hai vợ chồng ra ngoài ở trước rồi tính sau. Kết quả là không ai nhường ai, tiếp tục li thân.

  1. Chuyện li thân

Em lại một cái sai tiếp, em quá ngu ngơ, không hiểu là vợ chồng xa nhau lâu thì tình cảm cũng phai nhạt. Rồi em lại trách chồng lạnh lùng, không quan tâm, không thương vợ, bố mẹ chồng khó khăn cay nghiệt (em thiếu và chạm cuộc sống nên cho là thế, lặn lội tinywoman, rồi thì em mới nhận ra chuyện của em nó thường thôi, chưa là gì so với việc có người thứ 3).

Rồi trong thời gian đó, vì tự mình thương mình, cho là hoàn cảnh mình bi đát, khổ sở quá, nên em nghĩ đến việc sang Mỹ sống, nơi phụ nữ được tôn trọng, và hy vọng sẽ kéo được chồng em đi cùng với em. Cái sai và mâu thuẫn khác phát sinh từ đây.

  1. Chuyện sống ở Mỹ-Việt nam

Chồng em hoàn toàn không muốn đi định cư Mỹ (em có gia đình mẹ, chị gái, cậu dì, bà ngoại ở Mỹ, và có làm hồ sơ bảo lãnh). Chồng em còn bố mẹ chồng già, và không muốn sang Mỹ làm lại từ đầu. Em sai quá phải không ạ, vấn đề cũ chưa xử lý xong, giải quyết được, giờ lại làm phát sinh thêm cái mâu thuẫn khác. Từ việc tranh cãi việc ở chung-riêng với bố mẹ chồng, mua nhà riêng xa-gần bố mẹ chồng, chuyển sang tranh cãi việc sống ơ Mỹ-VN. Toàn mấy vấn đề khó, mà em lại non kinh nghiệm, kết cuộc là càng căng hơn.

Và tình cảm vợ chồng ngày càng mâu thuẫn. Chồng em nhất quyết mua nhà ở gần, không sống ở Mỹ. Em thi lại cho rằng bố mẹ chồng khó, chồng không thương, không hiểu vợ, chỉ lo cho bố mẹ chồng, bo mặc vợ, em khóc lóc, đau khổ…. Kéo dài cả năm như thế.

  1. Chuyện mâu thuẫn sui gia

Rồi lại sai tiếp là, trong lúc căng thẳng, nóng nảy, em tâm sự với gia đình. Tất nhiên trong lúc giận, kể câu chuyện của mình nó thê thảm, khổ sở, cay đắng cho gia đình của em. Kết cục là gia đình em xót em, không ở gần, chỉ nghe kể, nóng giận hừng hực. Và không nhìn mặt gia đình sui gia, duyệt cho em li hôn, vì nghe em kể em quá thảm cảnh. Có gia đình bênh vực, em lại càng tin mình đúng, và càng ghét chồng em hơn, muốn li hôn để thoát khỏi bố mẹ chồng, và người chồng, mà mọi người trong gia đình em đánh giá là “không thương vợ”.

Rồi em làm hồ sơ đi du lịch, và được cấp visa, sang thăm gia đình 1 tháng.

  1. Nghi ngờ lẫn nhau

Đến tận giờ là 18 tháng, hai vợ chồng ly thân, nhưng vẫn gặp gỡ bình thường trong 10 tháng đầu. Từ lúc phát sinh chuyện sống ở Mỹ-Việt Nam, thì 8 tháng sau đó thì nhạt nhoà hơn, không bình thường như trước. Rồi 2 bên đều nghi ngờ lẫn nhau có người thứ 3, không có chứng cứ nhưng cũng phải hoài nghi. Chồng em nghi em, em nghi chồng em. Lại thêm một điểm làm tình cảm nhạt nhoà.

Dài dòng là thế, nhưng trong lòng em còn thương chồng lắm, muốn hàn gắn. Chồng em cũng nói không muốn li hôn cho con có đủ ba mẹ. Em có nên quay lại vì con? Nhưng 18 tháng ly thân, giờ hàn gắn em sợ bố mẹ chồng, chồng sau này sẽ đay nghiến trong những lúc nóng giận về sau, em sợ chồng có người thứ 3 (em lo thế, chứ không có chứng cứ gì cả). Thấy khó, thấy sợ, em lăn tăn về việc đoàn tụ gia đình, phải ly hôn vì chồng em không muốn sống ở Mỹ….

Em cứ cái vòng lẩn quẩn, sai chồng sai, rồi hành hạ chính mình, rồi bế tắc, trầm cảm. Em biết em thiếu kinh nghiệm sống, không khéo, nhưng mà giờ cái mớ bùi nhùi này nó rối như tơ vò. Em nên gỡ hay là bỏ luôn? Mọi chuyện đi quá xa với dự tính ban đầu của em là đạt được mục đích ở riêng thôi.

Các chị cũng chỉ bảo cho em với, em làm thế nào đây ạ?

1u29

Các chị muốn hiểu thêm case của em Mattrangkhoc thì vào topic bố mẹ chồng tôi sai hay gì đó để hiểu thêm. Hiện tại em muốn hàn gắn, nên em lờ tịt không kể chuyện bố mẹ chồng em chửi em thế nào, lôi đầu nắm tóc em ra sao, chồng em cũng chửi em chả kém gì mà chỉ chung chung là bùng nổ. Giờ chồng nó bảo nó chả sai gì, em về xin lỗi bố mẹ chồng đi thì hàn gắn. Bên kia ai cũng xui em bỏ chồng, nhưng chắc em bỏ không được nên vào đây hỏi các chị, lược đi 1 chút cái tội nhà chồng, thêm chút vào cái tội của em. Sorry case này cũng thuộc diện case nặng, các chị cao thủ vào xem thế nào. Em về lại xin lỗi nhà chồng thì chị và 1 vài chị khác sẽ đành bùi ngùi tặng em câu này: ở đời sướng khổ nhiều khi do mình chọn.

Yamanote

Tớ chưa đọc mà băn khoăn quá u29 ơi. Quan điểm của tớ: mình là con có thể xin lỗi trước, nhưng cũng phải nói để ông bà nhận sai. Hoặc, vợ chồng đồng ý sống với nhau mà không cần xin lỗi bố mẹ chồng là được. Chứ giật tóc đánh đập vv thì ở vn này nhiều người ít học, không biết kiềm chế, con dâu mà cũng ghê gớm chửi bới họ cũng không giữ được bình tĩnh nữa ý mà. Nếu bố mẹ chồng không ghê gớm thì anh chồng cũng không níu giữ lâu như thế.

Con đang ở với ai? Tại sao mtk lại muốn quay lại với chồng? Ở riêng buồn quá? Ông chồng là người thế nào? Sao cứ khăng khăng đòi gần bố mẹ và xin lỗi này nọ trong khi bố mẹ đã đánh ác như thế với vợ mình?

Mattrangkhoc

Chị 1u29 ơi, em cảm ơn chị đã đọc bài của em nha. Chị ơi đứng trước quyết định lớn thay đổi cuộc đời, em bối rối lắm. Em thiếu kinh nghiệm sống lắm, không khôn khéo biết cách ứng xử. 30 năm cuộc đời em chỉ quanh quẩn đi học-về nhà, rồi đi làm-lập gia đình-về nhà. Em ít bạn bè, ít đi đâu, hầu như ít và chạm cuộc sống. Lấy chồng em cũng không chuẩn bị nhiều tâm lý, yêu rồi lấy vậy thôi. Em tiếc nhất là không lặn lội đọc nhà EQ sớm hơn, để khôn khéo hơn. Em giống bị trầm cảm ấy, lúc nóng giận ngùn ngụt lửa ích kỷ và tự ái, lúc yếu đuối khóc lóc mệt mỏi muốn níu giữ gia đình, em mất ngủ triền miên.

(Đã đọc 379 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận