Mẹ vợ nghi ngờ con rể, can thiệp chuyện gia đình

Tớ có thời gian biểu thất thường. Đợt này mẹ vợ tớ lên chơi, cụ bức xúc vụ này lắm. Làm cách nào để mẹ vợ tớ thấy gia đình tớ vẫn rất là “ổn”, hoặc là có thấy không “ổn” lắm thì cũng bớt can thiệp vào chuyện nhà tớ?

Cutun123

Vụ này là bệnh ngoài da của nhà em, không chết, không đau nhưng ngứa khó chịu mà dai dẳng lắm.
Túm lại là sau một thời gian rất dài âm mưu và hành động của 2 vợ chồng nhà tớ thì 2 bà thông gia cũng khá thân nhau, buôn chuyện nói xấu con cái suốt (kể ra thì con cái cũng nhiều thứ để nói xấu), nhưng từ hồi vợ có bầu đến giờ cái cơn ngoài da nó tái phát mạnh mẽ mà càng ngày càng khó chịu quá .
Số là tớ có một thời gian biểu khá thất thường. Hứng lên xách xe đi vài ngày cũng là thường. Quan hệ của tớ rất là “linh tinh”, bạn trai nhiều bạn gái còn nhiều hơn . Còn có cả một cô bạn mà thỉnh thoảng tớ qua nhà cô ấy ngủ (với bố cô ấy) cho tiện buôn chuyện (lành mạnh hoàn toàn nhé, tớ như con trai bên nhà ấy thôi). Tóm lại kể ra mà tớ là bố vợ thì tớ cũng nghi khi có một thằng con rể như tớ, nghi mạnh.
Đợt này mẹ vợ tớ lại lên đây chơi với con gái. Cụ bức xúc vụ này lắm. Cụ cứ cằn nhằn với vợ tớ và mẹ tớ suốt, thỉnh thoảng trong bữa cơm còn xiên khoai sang cả tớ. Đại ý gần xa với con gái cụ là con bầu bí thế này mẹ sợ thằng chồng nó ra ngoài “léng phéng” chứ làm gì có ai (cụ rất thích sử dụng cụm từ “Làm gì có ai” cho những hành động cụ không hiểu, hoặc không tưởng tượng ra là nó có trên đời) đi chơi mà qua cả đêm thế kia (quan niệm cụ chơi đêm là hư nhé), than thở với mẹ tớ là chẳng thấy tớ ở nhà bao giờ, ý nhị với tớ là con phải ở nhà giúp vợ cái này, giúp vợ cái kia nó đang có bầu nên giữ gìn (trời ạ, nhà tớ 2 người giúp việc, một mẹ vợ, một vợ trong cái nhà chung cư thì có cái gì mà làm   trừ việc lôi các ông con ra công viên đá bóng.

Túm lại là không có gì lớn, tớ kệ cũng được nhưng để lâu cũng không hay có thể làm hỏng mối quan hệ thông gia tớ dày công tạo dựng. Các mẹ tư vấn tớ ít liệu pháp điều trị việc này với. Sao mà cụ hiểu con rể cụ hoàn toàn là một tấm gương đạo đức sáng ngời ngời, một điển hình anh hùng lao động trong nhà, một ánh dương chói lọi không tì vết với.

Yamanote

Em nói điều này bố cutun đừng có ghét em nha. Bây giờ anh sắp làm bố đến 3 đứa bé rồi, lại còn là bố con gái nữa, nên chăng cũng đến lúc bớt bớt cái ham hố rông dài của mình lại, ở nhà giúp vợ con 1 tí, 2 bà đều già rồi, chả lẽ cứ phiền các bà mãi? Mà bà trông cháu chăm vợ cho thì bà cằn nhằn mình. Anh thử nghĩ anh là bà mà xem, con nó vợ nó, nó chẳng quan tâm chăm sóc, toàn vứt cho mình, còn thì nào là đi qua nhà bố nuôi ngủ, đi Phủ Lý ăn bánh cuốn, đi câu đêm, sao mà nó sướng thế không biết, chỉ khổ cái thân già này. Đẻ con đến mấy chục năm nay vẫn chưa hết phải lo cho nó, nó còn chưa chăm mình được ngày nào, biết thế ngày xưa khuyên nó lấy thằng X có phải nó chăm vợ con cho mình đỡ khổ không. (các bà hay nghĩ thế lắm, mặc dù không cho chăm cháu thì giẫy đành đạch).

Vợ anh nói chung là rất chiều anh, anh còn sướng hơn cả bác H ý chứ. Nhưng có lẽ cũng đến lúc mình chiều các cụ, chiều vợ một chút chăng? Ví dụ lúc này vợ bầu bí ừ thì ở nhà có nhiều người thật đấy, nhưng thôi mình bơn bớt đi chơi, ở nhà tắm cho con, cho con ăn, dạy con học vv tí xem nào. Coi như chiều mẹ vợ, trả cái công bà chăm sóc vợ con hộ mình bao lâu nay.

Vì anh rất là Á Đông, nên quan niệm Á Đông, gả con gái đi thì bố mẹ hết nghĩa vụ, còn phải phiền đến bà ngoại là anh chưa làm tròn trách nhiệm người chồng Á Đông đâu . Nên chiều bà chăm con chăm vợ một tí, thấy có cải thiện dù chỉ là tí ti thôi là cụ mừng ra mặt. Ví dụ, bảo cụ, hôm nay con thích đi câu cá lắm, nhưng thôi nghe lời mẹ con ở nhà tâm sự với vợ vv. Hay lúc đi Phủ Lý thì nhớ mua về cho cả nhà ăn với xem nào vv. Như vợ chồng em vẫn hay nói với nhau, nhà có thêm bà thực ra rất phiền, nhưng không có không được, và cho bà chăm cháu (niềm vui của bà) là 1 cách trả công ơn dưỡng dục. Thôi thì vợ chồng mỗi người bớt cái nhu cầu tình cảm lại một tí, gắng nín nhịn một tí, khéo léo hơn 1 tí, v. V. (hai vợ chồng chuẩn bị tinh thần đón bà nội sang khi em sinh)

Em nghĩ mà thương chồng em vô cùng. Chả ai được bằng bác, 2 con trai, vợ mang bầu đứa thứ ba mà được đi chơi tối ngày chả thấy mặt. Ngoại tình thì không có (về mặt sex), nhưng lại có bạn gái (tri kỷ) tâm sự hết đêm. Chị nhà đúng là vô tư, hoặc phải có thần kinh thép.

Cutun123

Vợ anh thì không thần kinh thép, nhưng mà vô tư. Vợ anh có cái kiểu tin tưởng anh tuyệt đối như kiểu một đứa trẻ 3, 4 tuổi tin vào bố mẹ nó ấy – tin đến mức người lớn không nỡ phản bội, em làm mẹ chắc em biết cái cảm xúc ấy   Người vô tư thì mới sống với anh lâu dài được, anh biết thế và vẫn cám ơn vợ , có lúc nào quên đâu.
Còn chuyện chăm con, chăm cháu. Đấy là như em nói “Bà có nhu cầu chăm thì mình hy sinh cho bà chăm vợ mình, con mình thôi” chứ anh không cần. Từ đứa thứ 1, đứa thứ 2 cũng thế, đến đứa thứ 3 này cũng thế. Anh là người tự do không thích người khác can thiệp vào cuộc đời mình. Nếu nói về chăm sóc con cái, trừ việc cho bú ra anh không làm được thì đứa thứ 1, đứa thứ 2 một mình anh làm hết. Từ việc “phụ nữ” tã lót, cho con ăn, nấu đồ ăn kiêng cho vợ, đến những việc như bế con cho vợ ngủ (kỷ lục là anh bế con 7h liền lúc con anh sốt liền trong 1 tuần liền), tìm bệnh viện phụ sản, lo lót bác sĩ, dạy con, đi mua đồ cho con, tìm trường học cho con đều là anh làm tất. Việc trong nhà thì anh nấu ăn ngon hơn vợ nhiều, dạy ô sin nấu nướng, làm việc nhà đều do anh làm. Việc nhà vợ anh cũng lo. Từ chuyện tiền nong, ông anh vợ ngoại tình, làm ăn thua lỗ cũng là một mình anh lo. Anh là người biết chơi những cũng biết làm, chơi tốt, làm cũng tốt.
Đấy là chuyện nhỏ, chuyện to như việc anh chủ động xin phép bố mẹ anh cho vợ chồng anh ra ở riêng mặc dù anh là con trai một lại là trưởng họ và nhà anh thì to đùng (Ở Việt Nam thì em biết là việc đó khó khăn thế nào) vì anh thấy về lâu dài vợ anh ở với mẹ anh sẽ sinh ra mẫu thuẫn. Bố mẹ anh đề nghị cho 2 vợ chồng cái nhà (tất nhiên là đứng tên anh) anh từ chối và bỏ nghề yêu thích sang nghề mới vất vả nhưng có tiền để mua nhà bằng tiền riêng của 2 vợ chồng tránh những phức tạp về sau này cho vợ và mẹ anh khó xử.
Anh chọn vợ anh bởi đấy là người gần như duy nhất chấp nhận anh với những thói quen (anh thấy tốt còn chắc mọi người thấy xấu) không giống bình thường. Cũng là anh tự nhận thấy mình là người có năng lượng lớn, nhưng lại không thích những việc lặp đi lặp lại, đi chơi cũng là một cách giải tỏa năng lượng thôi.

Anh đi chơi không có nghĩa là anh lơ là công việc và gia đình. Chẳng qua là osin đã thạo việc, con cái đã 1 phần tự lo cho bản thân nó được (con anh 3 tuổi là tự ăn cơm, tự mặc quần áo, tự dọn đồ chuẩn bị ngày mai đi nhà trẻ được rồi), đến 6 tuổi thì tự ngồi vào bàn học, tự đi ngủ, rút đồ ngoài dây phơi, quét nhà, dọn bàn ăn sau bữa ăn được rồi. – Chắc tại anh lười nên anh huấn luyện con anh chăm để anh có nhiều thời gian lười hơn. Nói anh không chăm việc nhà, không tắm cho con là oan anh quá.
Cái anh muốn chị em tư vấn là làm cách nào để mẹ vợ anh thấy gia đình anh vẫn rất là “ổn”, hoặc là có thấy không “ổn” lắm thì cũng bớt can thiệp vào chuyện nhà anh. Còn mấy thứ kiểu đi ăn bánh cuốn Phủ Lí về thì mua về cho gia đình là chuyện tất nhiên, nhưng mà mẹ vợ thấy thế vẫn chưa đủ “thành tâm” khổ vậy.

Metraucontrau

Mình có cô em cũng bị tình huống gần giống. Vấn đề là thằng cu này nó ở rể ( do nó muốn chứ nhà chồng cũng cho nhà riêng) và bà mẹ vợ cả ngày phàn nàn cậu con rể chứ không phải cô vợ, toàn chuyện nhỏ nhặt hàng ngày vì cu này quen được chiều nên sinh hoạt buông tuồng, vương quăng bỏ vãi, chả để ý gì.

Cô em mình nó chán nghe mẹ phàn nàn vào tai nên nó nói: chồng con tính như thế rồi, không thể thay đổi được, giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời, và con hiểu anh ấy nên con không thấy vấn đề gì nếu anh ấy như thế, chỉ có mẹ phàn nàn. Chỉ có 1 cách duy nhất là con sẽ bỏ anh ấy, để mẹ khỏi bực mình. Con là vợ anh ấy, con chịu được tính anh ấy, sao mẹ phàn nàn hộ con. Con có hai mặt con rồi, con biết phải làm gì, con biết tính chồng con, chỉ có bỏ anh ấy thì mới đỡ bực mình, ngứa mắt chứ không được đâu. Còn nếu mẹ không hợp thì để con ra ở riêng, mẹ không chịu được, con chịu được. Mẹ đã không giúp hay động viên cho con vui vẻ lên được thì mẹ cũng đừng làm con thêm mệt mỏi vì ca thán của mẹ về chồng con. Cuộc đời con, con lo.

Chuyện nhà cutun chỉ có khác 1 tí tẹo thôi, bác cứ nói với vợ về quan điểm của mình, rằng bác thấy hạnh phúc với vợ chứ không hạnh phúc với mẹ vợ, rằng mẹ vợ đã tự nhận xét kết luận về lối sống của gia đình mình, rồi để vợ tự xử. Bác cứ nói với vợ là mẹ vợ cần dằn vặt nhiều, bác sẽ càng đi khỏe vì bác không thích nghe chỉ trích, còn vi phạm đạo đức hay đi đêm gặp ma của mẹ vợ bác ấy mà, chỉ 15 phút buổi trưa cũng làm được, không cần đến việc qua đêm. Tất cả phụ thuộc đạo đức, lương tâm và tính cách của bác, mà cái này vợ hiểu nên tin tưởng tuyệt đối, sao mẹ vợ phải lăn tăn.

Tuy vậy, mình nghĩ bạn cũng nên thương vợ, ở nhà với vợ nhiều hơn. Dù vợ có thông cảm, vui vẻ và bỏ qua không truy cứu việc bạn lang thang, đi đêm về hôm, thì không có nghĩa vợ bạn hoan nghênh điều đó, chỉ có điều cô ấy chấp nhận sống chung với lũ mà thôi, vì cô ấy yêu và hiểu bạn nên đành chấp nhận bạn với cái nature không giống ai ấy. Nếu 1 ngày bạn bất chợt hủy kế hoạch đi “phượt”, câu cá… Và ở nhà với cô ấy, bạn sẽ thấy niềm vui, hạnh phúc và tình yêu lấp lánh cười trong mắt cô ấy, bạn sẽ hiểu đôi khi đem lại niềm vui và tình yêu cho người mình yêu không quá khó, cái giá phải trả không quá cao, nhưng cái hiệu quả đem lại lớn lao thật bất ngờ, rất đáng để ta hy sinh thú vui bản thân. Chúc bạn vui.

 

 

Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận