Coocxinh: Vượt qua cơn bão, cùng nhau làm lại từ đầu

Lúc đó bao nhiêu uất ức bị kìm nén ùa về, em làm cho 1 tràng. Cả đêm không ngủ, nghĩ về những cố gắng của cả 2 vợ chồng để vượt qua cơn bão, cùng nhau làm lại từ đầu. Những quả ngọt đầu tiên sau bão đang bắt đầu có mà chỉ bằng vài phút nóng nảy em hình như đã đạp đổ.

Coocxinh

Em vừa mắc 1 sai lầm được gọi là sư tổ của ngu.
Tuần vừa rồi chồng về rất vui vẻ 2 vợ chồng như đôi chym cu đi sắm đồ chơi bời rất vui
Thế rồi vớ được cái điện thoại em nghịch lung tung và biết chồng thi thoảng có đánh bài. Sau đó rất ngu là quay ra dằn vặt chồng: sao anh đánh bài. Anh có thể vì em mà bla bla…. không bao giờ chơi nữa được không?

Chồng em thì lạnh lùng như thạch sùng: không

Rồi ngu hơn tiện thể còn bảo: Sao cứ thỉnh thoảng anh thấy em đến anh đang xem cái gì trên điện thoại anh lại tắt đi thế. Em không muốn anh đề phòng em

(trước đó cũng có 1, 2 lần thấy chồng lúi húi kiểu thế em cũng vồ lấy điện thoại thì toàn thấy đang đọc báo, chồng cũng có vẻ bực mình)
Em không biết sao em lại hỏi như thế, vì giờ sự thật là em rất tin tưởng ở chồng em, điện thoại vứt lăn lóc cả ngày, các loại viber, face ,.. luôn ở chế độ online chả giấu giếm giề. Em cung không có khái niệm kiểm tra điện thoại gì gì hết. Vì có lần em cũng nói vói chồng: “Thỉnh thoảng anh cho em xem điện thoại của anh nhé! không phải em không tin tưởng để mà kiểm tra anh, mà thực sự là qua cái điện thoại em cũng biết phần nào 1 tuần qua chồng em như thế nào, có gặp khó khăn gì không vì có những lúc anh gặp khó khăn gì đó mà không muốn em biết. Em thì cũng muốn biết để vừa hiểu và vừa chia sẻ với anh. Từ ngày xưa vậy giờ em vẫn muốn như vậy” lúc đó chồng em không nói gì. Và thi thoảng em vẫn cầm điện thoại chồng và xem trước mặt chồng luôn

Sau khi em thắc mắc củ chuối thì chồng em bắt đầu cáu và nói: Hành động giật điện thoại xem và nói của em lúc chiều rất là láo toét,%^^&*^(&

Lúc đó em đang bực bội sẵn rồi thế là gào lên: Anh im đi

Rồi em bắt đầu lôi những chuyện xảy ra gần đây em đã nhin được và cho qua giờ lại đào mộ lên và trách chồng (toàn cái nhỏ, vụn vặt).
Kêu khổ kêu sở vì vất vả chăm con mà chồng không hề hỏi han đến em (của đáng tội cũng vất vả, vừa công việc vừa chăm sóc 2 đứa nhưng thực ra chồng cũng đã quan tâm hết mức của chồng rồi vì ở xa mà, chỉ hàng ngày gọi điện hỏi han, cuối tuần về làm được cái gì thì làm. Em thương chồng vất vả nên cuối tuần chồng ngủ thì em cố gắng giữ yên tĩnh cho chồng ngủ tự làm không nhờ vả mấy. Chồng chủ động giúp gì thì giúp).

Gần đây nhà cũng có biến cố, chồng hiểu lầm về em (chuyện dài em cũng không kể ra đây). Lúc chồng hiểu lầm trách mắng em đã nhịn được để 2 vợ chồng không xung đột. Lúc đó EQ rất cao, không sa đà vào giải thích mà xác định từ từ chồng sẽ hiểu đúng về con người mình, hiểu đúng về những việc mình đang làm. Không biết sau chồng có hiểu đúng chuyện không nhưng quan hệ vợ chồng đã trở lại bình thường.

Lúc xảy ra chuyện thì em nhịn được mà lúc đó không thể nhin được, bao nhiêu uất ức bị kìm nén ùa về. Thế là em làm cho 1 tràng. Xả hết, nói hết

Và tóm lại bằng 1 câu rất ngu: còn sống với nhau thì phải tôn trọng nhau. còn không thì thôi

Chồng lạnh lùng: để xem đã

Trận cãi nhau diễn ra khi 2 vợ chồng chở nhau ra bến xe để chồng đi công tác trở lại. Rồi cũng tới bến xe. Chồng xuống xe và đi thẳng vào trong, không ai chào ai, không ai tạm biệt ai. Em vòng về nhà. Trên đường về cơn tức giận thì vẫn còn nguyên. cảm thấy vô cùng bị tổn thương với những gì đã xảy ra trong quá khứ, với những nỗi vất vả khi gồng gánh lo toan cho gia đình mà cảm thấy hình như chồng không hiểu. Thế là cứ vừa đi vừa khóc

Chồng đến nơi cũng không điện về như mọi khi. Em thấy bình thường vì mới cãi nhau cơ mà

Đến tối hôm sau chồng cũng không gọi, con gái thì nhất quyết đòi gọi cho bố mới đi ngủ em cũng lạnh lùng từ chối vì cơn giận và nỗi buồn còn nguyên. Nhưng đêm đó nằm nghĩ đến ánh mắt và câu nói của con cầu khẩn mẹ để nói chuyện với bố mà mẹ từ chối. Thấy mình là bà mẹ thật tồi, để chiến tranh leo thang mà tước cả quyền nói chuyện với bố của con. Và em nghĩ xa hơn, nếu mối quan hệ giữa 2 vợ chồng cứ không cải thiện, cứ xấu đi thì đến một lúc nào đó có lẽ con còn bị tước đi nhiều cái quyền khác nữa và thủ phạm góp phần không nhỏ chắc chắn là con mẹ nó – tức là em đây.
Cả đêm không ngủ, nghĩ về những ngày tháng đã qua, nghĩ về những ngày vui, rồi cả những ngày buồn, rồi cả những cố gắng của cả 2 vợ chồng để vượt qua cơn bão, cùng nhau làm lại từ đầu. Những quả ngọt đầu tiên sau bão đang bắt đầu có mà chỉ bằng vài phút nóng nảy em hình như đã đạp đổ.
Em thấy ân hận quá, trước hết là với con, sau là với chồng. Anh cũng chẳng sung sướng gì khi con vợ cứ thảm họa như thế này. Mấy ngày nay em chán nản, chắc gì anh đã vui????
Trời vừa sáng, thì em vớ lấy cái điện thoại gõ cho chồng cái mail. Cũng vừa hay con gái ngủ dậy đòi nói chuyện với bố. Thế là em cầm điện thoại gọi bố. 3 cuộc bố không nghe nên đành nhắn tin: con muốn nói chuyện với bố anh ạ

Cuộc thứ 4 thì bố nghe, 2 bố con nói chuyện tí rồi trả mẹ máy. Em cũng không nói gì nhiều bảo thôi bố ngủ thêm đi, em gửi mail cho bố. Tí dậy bố đọc nhé!

Bố ừ rồi gác máy đi ngủ

Nội dung email đây, dài thế này chả biết chồng có đọc không nữa

Anh à,
Tối qua, khi con đòi: con gọi cho bố, em biết em lại vừa sai rồi. Con muốn gọi cho bố mà em không thể gọi, cũng biết là anh nhớ mấy mẹ con nhưng cũng chưa muốn gọi cho em. Vì chúng ta chắc chưa thể nói chuyện với nhau được.

Em không sai khi bộc lộ hết những suy nghĩ trong đầu,
Em không sai khi cảm xúc bị dồn nén phải xả ra
Em không sai khi muốn anh hiểu và thông cảm em
Em không sai khi muốn được anh yêu thương hơn

Nhưng
Em đã sai
Khi truyền đạt thông tin bằng cách hét vào tai anh
Khi nói chuyện này vào thời điểm ching mình tạm chia tay để anh lên đường
Em đã sai khi nóng nảy nói những điều khó nghe

Mục đích đúng nhưng phương tiện thì sai

Và kết quả không thu được gì, anh chắc có lẽ đang buồn giống như em lúc này đây. Chán nản vì sao chúng mình cứ như thế này
Và quan trọng hơn con mất đi một cơ hội nói chuyện với bố!

Mỗi khi con sai, em luôn bắt con xin lỗi em. Và bây giờ, em biết em đã sai ở đâu.
Anh à, em xin lỗi anh.

Em hiểu rằng, mối quan hệ vợ chồng là mối quan hệ vô cùng mong manh. Cần nhiều sự nâng niu và gìn giữ trong cả lời nói và hành động

Em cũng hiểu rằng, mỗi ngày sống bên nhau là mỗi ngày chúng mình cần được hạnh phúc.

Em sẽ tiếp tục nỗ lực cho điều này. Và em mong anh sẽ cùng em vun đắp. không phải chỉ cho các con, mà cho cả em và anh nữa.

Em yêu anh, luôn là như thế
Nếu có lúc nào đó, em không còn bên anh, thì không phải tình yêu đó không còn mà do tình yêu đã không lớn bằng những nỗi buồn và tổn thương anh gây cho em mà em đã không thể vượt qua được.

Con khóc gọi bố
Anh nói chuyện với con nhé!

Cái đoạn cuối :
Em yêu anh, luôn là như thế
Nếu có lúc nào đó, em không còn bên anh, thì không phải tình yêu đó không còn mà do tình yêu đã không lớn bằng những nỗi buồn và tổn thương anh gây cho em mà em đã không thể vượt qua được.

Chỉ là em muốn gửi đến chồng: em rất yêu chồng nhưng sẵn sàng rời xa chồng nếu chồng làm em tổn thương. Đấy thực sự là suy nghĩ của em. Nhưng trong 1 bức thư hàn gắn nhiều hơn là tố khổ tố tội, không biết nó có làm méo mó đi mục đích của em không nữa.

Chồng không reply lại, tất nhiên!

cả ngày hôm nay 2 vợ chồng cũng không có liên lạc gì với nhau

Tâm trạng của em rất down các chị ạ. Em không phải down vì loay hoay không biết làm gì
không phải down vì thái độ của chồng. Việc cả 2 bên cần im lặng cũng là cần thiết

Mà em cảm thấy chán nản vì cứ nỗ lực, cứ cố gắng mà không biết đâu là bến bờ
Hôm nay thì vui đấy, mai không biết việc gì đang diễn ra

Những gì em muốn trao em cũng đã trao
Và cũng đã nhận lại từ chồng cũng không phải ít

Nhưng sao cảm thấy cuộc sống vẫn cứ phải lên thác xuống ghềnh

Vẫn biết là không hạnh phúc nào đến dễ dàng. Đều phải qua đấu tranh mới có được. Đấu tranh với nhiều thứ mà nhất là với bản thân mình
Vẫn biết là bản thân mình cần phải hoàn thiện, thì cuộc sống của mình mới tốt đẹp được

Em thấy mỏi mệt quá

Các chị ơi, trong câu chuyện này, em đã sai ở đâu?

Giờ em nên làm gì đây?

 

enjoylife

Ôi Coocixnh Coocxe ơi….chị hiểu em, cho dù chồng chị không có ng thứ 3….chị không được như em vì khi có chuyện gì thì chị cứ ầm thầm để xử lý không nói ra được…cho dù chị tự tin rằng chị có thể xử lý được vì lão í vẫn thương con nhớ vợ…mọi chuyện chỉ là những khúc mắc nho nhỏ trong đời sống thường ngày, với bạn bè lão í chẳn ghạn và đang giải quyết nó đây….em ơi…thình thoảng em có gào lên là cũng bt, em hãy hiểu và hãy nói cho đối tác hiểu, dăm thì 10 họa, em có yêu cầu gì trái khoáy thì anh hãy hiểu rằng em đang lên cơn, rằng anh hãy theo ý em..v..v.con người mà, có phải sỏi đá đâuuuu….chị chưa dính vào mấy chuyện đó, toàn chuyện không đâu mà chị đã vô cùng khó chịu…

cô lên em…nay chị mới nó chuyện với 1 cô bạn, chồng em í nhất quyết ly hôn, cả nhà chồng gào lên phản đối, đã 2 năm nay chưa xong, mc , ec, rồi cô chồng gầm gào, chồng không lay tâm chuyển í. mà còn không về ăn cơm với con, không chơi với con… cô ấy bảo, mọi ng hãy để con yên, anh ấy không là chồng con thì còn là bố đám trẻ .mọi ng làm anh í khủng hoảng, và phản ứng, thậm chí còn không ăn cơm với bọn trẻ nữa….

tại cái wtt, và tối nay chị chuẩn bị cả nhà đi Nha Trang chơi đây…nên viết vội vài dòng, bình tĩnh nhé em….đôi khi chả cần phải nói gì đâu…đôi khí cần phải quát nhau 1 tiếng cho biết nhau….chả cần làm gì đâu em…

cherry

Chị Enjoy, em thấy bạn Cooc đã sai mà còn quát chồng mà chị cũng ủng hộ à?
Nãy em có post 1 bài mà bấm lộn nút mất tiêu, lười post lại quá.
Bạn Coocxinh, gặp phải chồng mình đang cầm điện thoại, bất kể làm gì, mà mình giật ngang chắc bị táng cho vài cái í.Mình thấy bạn sai quá trời sai. Cãi nhau xong lại còn quát chồng, xong rồi nhắn tin làm lành j mà dài thậm thượt, mình nghĩ nên nhắn ngắn gọn, đúng chủ đích, cho đối tác hiểu, sau đó màu mè hoa lá tính sau. Ai không biết chứ chồng mình cực ghét vụ vài vòng thậm thượt, khéo nó đọc xong khúc cuối lại quên mất khúc đầu

H&T

@Cocxinh: đừng cố quá thành quá cố. Nhắn tin rồi, giờ thì tranh thủ đình chiến nghỉ ngơi đi. Khỏe lấy sức ủ mưu tiếp.

Đọc xong những gì em viết ra chị thấy em quá hay rồi ấy. Chị mà là em ấy, chị mặc kệ, chỉ chả thèm nhắn gì, chả thèm nghỉ gì. Siêng nhất chắc cũng chỉ nhắn được ” mệt rồi, ứ thèm chơi nữa” Vậy thôi rồi quăng cục lơ ăn vạ

venguon14

Động viên coocxinh tí. Không ai kềm chế giỏi mãi được đâu. Nhất là mình đàn bà, hóc môn đôi khi chạy rần rần làm mình mất tự chủ. Lâu lâu thảm họa tí cũng thường thôi. Quan trọng là hậu thảm họa. Cứ dùng cơ hội này tập cách làm lành. Cách kết nối lại mà không quá rạp mình xuống quỵ lụy. Nhận cái lỗi nhưng vẫn giữ cái giá. Và khi thuận tiện, sau khi làm hoà, sau khi xxx làm hoà, thì thủ thỉ cho chồng hiểu. Em cũng là đàn bà, là ngừoi, có những tật xấu, anh cũng cần nhẫn nại với em. Nên lựa lúc đòi hỏi ngừoi đàn ông của mình một tí.

han.nguyen

coocxinh đừng lo nhe, chị lại thấy lâu lâu cãi nhau với chồng lại làm cho hôn nhân lành mạnh hơn. Chỉ cần là mình bộc lộ cảm xúc để chồng hiểu và còn biết cách mà chiều vợ và đừng quá nặng lời hay thiếu tôn trọng là được. Chị thấy trong hôn nhân mà một bên lúc nào cũng phải nhịn, cũng phải luôn vui vẽ, không dám hó hé là một hôn nhân không được thử thách. Không có cảm giác bền vững. Vì nếu sợ là chỉ cần mình thiếu kiểm soát thì chồng sẽ ngay lập tức hết yêu ngay thì có nghĩa là tình yêu đó quá mỏng manh.

Nov

@coocxinh: Mình không theo dõi case của bạn từ đầu nên không nói được gì nhiều về mối quan hệ giữa vợ chồng bạn. Nhưng qua chuyện lần này thì mình thấy bạn có nhiều cái rất là chấm hỏi và chấm than.

Nếu bạn đã tin tưởng, đã không có khái niệm kiểm tra điện thoại, đã không muốn kiểm soát,… như bạn nói, thì làm ơn dừng ngay hành động “cho em xem điện thoại của anh một tí nhé” đi. Cái dòng quote nghiêng nghiêng của bạn í, bạn sẽ nghĩ là mình quá hợp tình hợp lý hợp pháp với cái chuyện giật điện thoại của chồng để ngó nghiêng lục lọi. Nhưng chồng nghe thế thì cũng giống như nghe bạn bảo “thỉnh thoảng em thuê thám tử theo dõi anh nhé, để em hiểu anh hơn, để biết được những khó khăn mà anh không muốn nói với em…”. Môt là những chuyện mà chồng bạn không muốn chia sẻ với bạn thì anh ta có thích bạn tìm hiểu qua các kênh thông tin khác không? Hai là anh ta có tin bạn lục lọi điện thoại để hiểu chòng và khó khăn của chồng không? Ba là sau khi bạn thực sự làm như bạn nói (xem điện thoại của chồng) thì kết quả có như bạn tỉ tê (hiểu chồng hơn, chia sẻ khó khăn với chồng) hay không? Hay chỉ khiến bạn dằn dỗi tra khảo trách móc chồng?

Chẳng qua là chồng bạn không có gì phải giấu, và cũng bị bạn chặn đầu chặn đuôi lý lẽ các kiểu, nên chồng bạn để kệ bạn thích làm gì thì làm. Nhưng khó chịu không? Vẫn. Nghi ngờ về sự tin tưởng của vợ không? Vẫn.

Đọc một cái thư xin lỗi dài dằng dặc mà mở đầu là “Em không sai…. em không sai… em không sai… em không sai…” thì mình thật, chả biết chồng bạn có đủ kiên nhẫn để đọc đến đoạn “Em đã sai… em xin lỗi anh” không.

Mình không muốn đi sâu vào phân tích thư bạn, vì (hy vọng) chồng bạn không đến mức nhạy cảm với ngôn ngữ như mình. Nhưng đọc thư bạn, mình vẫn có cảm giác bạn chiếu trên so với chồng. Xin lỗi những vẫn cố khẳng đinh “Mục đích đúng nhưng phương tiện thì sai“. Vẫn kể lể rằng mình đã cố gắng như thế nào. Vẫn còn ra thông điệp “em rất yêu chồng nhưng sẵn sàng rời xa chồng nếu chồng làm em tổn thương“. Thực sự, đây không phải lúc để đưa ra những thông điệp như thế.

Mình thấy lời xin lỗi của bạn không thật lòng. Và mình cảm thấy hai vợ chồng bạn ở hai đầu chiến tuyến chứ không phải đứng chung một chiến hào.

Thế nên mình mới nói có rất nhiều chấm than và chấm hỏi về mối quan hệ giữa hai vợ chồng bạn, và về bạn. Mong bạn tĩnh tâm để hiểu mình, hiểu chồng.

(Đã đọc 323 lượt, 3 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận