conco: Làm sao ngừng chu cấp cho em chồng

.

Các chị ơi hôm nay em có việc này muốn nhận được lời khuyên của các chị!
Tình hình là thời gian này vc em đang gặp khó khăn về kinh tế. Chồng em mở cty riêng từ khi bọn em mới yêu nhau và đúng nghĩa là từ hai bàn tay trắng. Sau mấy năm cố gắng thì bây giờ mọi thứ cũng tạm gọi là ổn ổn mặc dù vẫn còn nợ nhiều và mỗi lần “đầu tư tái sản xuất” đểu theo kiểu giật gấu vá vai. 
Bình thường tiền nong được bao nhiêu ox đều đưa hết cho em cầm. Em cũng chỉ chi tiêu những nhu cầu thiết yếu trong gd như tiền nhà cửa, điện nước, chợ búa…còn lại em đều giữ nguyên để khi cần thì đưa lại cho ox lo cv. 
Hiện tại em ko có việc làm ổn định, trước khi có bầu thì em dậy thêm và dậy hợp đồng linh tinh, có bầu rồi thì nghỉ ở nhà giúp việc văn phòng, gặp gỡ khách hàng cho chồng. 
Gần đây, do cv gặp trục trặc đột xuất, mà cũng chỉ vì thiếu vốn, nên hiện tại rất khó khăn. Khoản tiền kiệm nho nhỏ của 2vc để riêng cuối năm sinh con, gần 1 cây vàng lúc cưới bọn em mua, bố mẹ 2 bên cho cũng bán nốt rồi. Em thì chẳng lăn tăn gì, nếu còn gì có thể bán nốt được để chồng em đỡ phải lo toan ngược xuôi thì em cũng chẳng tiếc. Cùng lắm là vay tiền chị gái mua tã lót cho con! 
Dù vậy nhưng vc em vẫn rất hòa thuận và thương yêu nhau. Điều em muốn hỏi các chị là về việc của em chồng em.
Cô em chồng này lẽ ra phải nghĩ học từ hồi hết lớp 9, vì học hành bình thường và bmc em ko muốn cho đi học nữa. Chồng em động viên bmc cho cô ấy đi học và nghiễm nhiên là anh ấy phải nuôi em đi học từ năm lớp 10 đến bây giờ là năm thứ 2 cao đẳng DL. Ngoài cô em gái này thì ox em cũng phải lo cho 3 chú em trai chồng khác đi học hết cấp 3. Bây giờ có người đã có gd riêng, có một chú đi xk lao động HQ. Bmc em ko đến mức khó khăn ko nuôi nổi các con đi học nhưng từ khi chồng em đi làm đã lo cho các em rồi nên ông bà cũng quen luôn! Nhà cửa của bmc ở quê miền núi nhưng rất đàng hoàng, ti vi, tủ lạnh, bếp ga, đài điện đầy đủ hết, phải nói là giầu nhất trong làng. Mc em còn có hơn 100 tr cho vay lãi nữa. Ở tp thì chừng đó chẳng đáng là bao, nhưng ở nông thôn lại là miền núi thì cũng gọi là khá giả. 
Hiện tại vc em phải nuôi cô em gái đang đi học, mỗi tháng là 1,5tr ngoài ra thỉnh thoảng là các khoản phát sinh thêm. Chồng em cũng mua laptop cho cô ấy đầy đủ do cô ấy đòi chứ suôt ngày chát chít chẳng mấy khi thấy học hành. Bình thường em cầm tiền nên hàng tháng em đếu chủ động đưa tiền tiêu tháng sau cho cô ấy, ko bao giờ để cô ấy phải hỏi. Bọn em ở xa nhưng mỗi khi có em chồng về quê em đều gửi quà cáp, quần áo về biếu bmc và cho các cháu bên nhà chồng. Lần nào về quê, tết nhất vc em đều biếu tiền bmc đầy đủ. Nói chung là chồng em rất tin tưởng và giao phó hoàn toàn việc “đối nội” với gd chồng cho em. 
Điều em định làm trong lúc này là em muốn nói với em chồng là “anh chị đang khó khăn, 2 tháng tới em xin tạm tiền bố mẹ để qua dạo này anh chị lại giúp em như trước”. 
Thực ra, vc em khó khăn thì còn khó nhiều, thiếu thốn cũng chẳng phải vì 2 tháng ko đưa tiền cho em chồng mà đầy đủ. Nhưng em muốn nhân lúc khó khăn này để em chồng và bmc biết được vc em cũng có khó khăn và biết chia sẻ cảm thông với chúng em. Điều này từ trước đến nay chưa bao giờ em nhận thấy. Từ khi chúng em còn yêu nhau, chồng em ko còn một đồng trong túi thì em chồng ở quê vẫn nheo nhéo gọi điện giục anh gửi tiền về, chậm một tí thì về khóc lóc với bố mẹ là anh bảo đi học mà ko chịu đầu tư để chúng nó phải thiếu thốn. Mới năm ngoái đây thôi, cô em chồng được nghỉ hè 3 tháng ko chịu về quê ở lại HN chơi nhưng vẫn đòi tiền hàng tháng chồng em mới bảo “được nghỉ hè thì về quê đi, ở đây chơi anh ko cho tiền đâu”, thế mà cô ấy gọi điện về bảo mẹ chồng chuẩn bị thủ tục vay ngân hàng cho cô ấy còn đi học, và mc em gọi điện ra nói chồng em.
Buồn lắm các chị ạ! Nếu em chồng em biết điều và ngoan ngoãn thì em cũng chẳng tiếc gì, đằng này… Mặc dù ko bằng lòng về em chồng, nhưng vì chồng em chưa bao giờ em nói hay có biểu hiện gì với cô ấy cả. 
Điều em băn khoăn là chồng em rất cả nể và em sợ nếu em làm như vậy sẽ làm anh ấy buồn. Em cũng định nói trước điều em định nói với em chồng nhưng em lại sợ anh ấy đang căng thẳng vì cv, em ko muốn anh ấy lại phải bận tâm vì việc này.
Em viết lan man dài dòng quá, mong các chị cho em lời khuyên. Em cảm ơn nhiều!
Ps: Phải nói thêm là khi chồng em còn đi học thì chủ yếu là anh ấy phải tự đi làm thêm để có tiền học, bố mẹ cũng có giúp đỡ nhưng rất hạn chế không có kiểu cả nhà dồn vào cho anh ấy đi học để bây giờ trách nhiệm của anh ấy là nuôi các em đâu ạ. Đám cưới của bọn em vc em cũng tự lo toàn bộ, kể cả đưa tiền để mc làm cỗ còn tiền mừng thì bà thu, cả lễ ăn hỏi đón dâu cũng do tự tay vc em sắm sửa. Con số vàng hôi cưới là do bố mẹ em cho một ít, các anh/ em chồng vay tiền của chồng em và mừng lại coi như xí xóa cái số vay nợ kia thôi. Chồng em cũng ko phải con cả trong nhà.

  • metrau

@ conco…: em cứ hỏi vay và trình bày khó khăn tài chính với mẹ chồng, tốt nhất thống nhất trước với chồng, để chồng hỏi vay mẹ hay em chủ động tâm sự với mẹ chồng là tuỳ. Em cứ vay tiền sinh hoạt và vay tiền để cho các em trong nhà. Chết nỗi chồng em trót làm ngôi sao sáng, có khó khăn ko nói với mẹ chồng, nên bà nghĩ con trai là ngôi sao sáng, cứ là thiên hạ đệ nhất, mà chồng em ko muốn nhường ngôi, để giữ niềm tự hào cho mẹ, hoặc chí ít để mẹ ko lo lắng gì… Vấn đề là ở chồng, em cứ trình bày khó khăn, thương chồng phải để chồng sống thật với thực trạng và hoàn cảnh, đừng trên mây gió, cho cả nhà đi tàu bay giấy, ảo tưởng mãi, đến khi rơi uỵch thì khổ. Chia sẻ với vợ chồng em khó khăn giai đoạn này, chị cũng làm kinh doanh nên rất hiểu khó khăn với doanh nghiệp là thế nào, may mà chị tỉnh đòn nên xử lý hết tất cả dự án trước khi thị trường đóng băng, dù ai cũng gàn là mình ăn non… Ngẫm tới nhiều DN kinh doanh khác mà ngán ngẩm, tài sản đầy nhưng ko liquidate được:Crying:

(Đã đọc 74 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận