Còn đâu tình yêu ngày xưa ấy

metrau

Muốn hạnh phúc, theo nghĩa an nhiên, tự tại, hài lòng với lựa chọn của mình, các bạn phải thay đổi bản thân, đấy là điều đầu tiên, và mình nghĩ là luôn đúng.

Đã bao giờ các bạn tự đặt câu hỏi, vì sao cái tình yêu ngọt ngào, lãng mạn tưởng chết vì nhau ngày xưa, cái cảm giác nếu ko có nhau trong đời, thì mọi buồn vui ko còn ý nghĩa, hay thậm chí ngồi bên nhau mà vẫn nhớ nhau rất nhiều… nó chạy tuột đi đâu. Lý do không hẳn là do thói quen, sự mài mòn cảm xúc do những lo toan hàng ngày đâu, mà là hậu quả của những cọ xát chán chường đó. Hậu quả là mình làm cho người kia ko còn thấy yêu, hấp dẫn, có nhu cầu chia sẻ nữa và ngược lại… Hay nói cách khác là người trong cuộc không cảm thấy mình được yêu, được trân trọng và quan tâm như trước nữa, thế là phản ứng bằng cách níu kéo quỵ lụy quá mức, hoặc bất cần quá mức, cái này tùy tính cách mỗi người.

Khi mới yêu, cảm xúc dâng trào, ai cũng lý tưởng hóa người yêu mình, và luôn cố gắng thay đổi cho người yêu vui lòng, kể cả khi lòng ko muốn và ko thấy cần… miễn là thấy sự hài lòng, vui vẻ của người yêu. Cố gắng nỗ lực ấy nó chỉ như cuộc thi chạy thử 100 mét thôi. Nhưng cuộc sống nó là cuộc chạy marathon đường trường, mà đường dài mới biết được ngựa hay, vì vài nỗ lực nho nhỏ khi yêu chỉ là thành tích chạy 100m, mới là hiện tượng có dấu hiệu tốt, chưa thể quy thành bản chất con người được…

Thực ra tình yêu nó như mồi lửa ban đầu để nhóm lên những mong muốn tốt đẹp của cả hai: muốn thay đổi, hoàn thiện dần lên để vừa ý người yêu và đẹp hơn trong mắt người yêu… Nhưng ngọn lửa ấy tồn tại được bao lâu thì do tài năng và cư xử của hai người đang chụm lửa ấy. Ai cũng đau đớn khi phải từ bỏ thói quen, cách suy nghĩ cũ.. để thích ứng với nhau, hay còn gọi là bẻ bớt những cái gai ngang ngạnh của cái tôi ích kỷ đi.

Thời gian đầu thì TY như 1 loại ma túy, 1 loại thuốc giảm đau làm cho việc thay đổi bản thân, từ bỏ thói quen cũ , việc bẻ gai diễn ra rất dễ dàng, vì TY nó xoa dịu, nó chiếm hết tâm trí, nó là mục tiêu, cũng là động cơ, chả còn cái tôi cho mình đắn đo hay dằn vặt, chỉ có người yêu và ý muốn của người đó là nhất…

Nhưng khi tình yêu nó bắt đầu nhàm chán dần vì yếu tố bí hiểm, quyến rũ ko còn nữa, thì nó chỉ còn là thói quen. Lúc ấy ta hành xử mà ko lấy nó làm động cơ mù quáng nữa, giai đoạn này còn gọi là nhờn thuốc, thì người ta bắt đầu khó chịu khi phải thay đổi mình để làm vui lòng người kia, và bắt đầu chịu khó nhìn nhận khách quan hơn cái hoàn cảnh mình đang lâm vào, nhìn nhận khách quan hơn người bạn đời mà ta vẫn mặc định là tuyệt vời.

Người ta ko mù quáng nữa ( hết sốc thuốc lú – thần dược tình yêu) mà bắt đầu biết suy xét, so bì, bắt bẻ và có thái độ bất hợp tác, bắt đầu để cái tôi bảo thủ của mình lên tiếng phản ứng. Nếu người kia không hiểu, vẫn nhìn nhận như cũ, thì sẽ sốc và khó chịu… Bắt đầu là đỏi hỏi, là cãi cọ, rồi so bì, chất vấn, tại sao trước thế nọ, sau lại thế kia…thế là mâu thuẫn sẽ nổ ra.

Có hai cách để người trong cuộc có thể đi tiếp cuộc chơi của mình, với tư cách là ruler:

1. Thay đổi thuốc giảm đau, đổi ectasy: nó ko thể là sự say đắm, tình yêu trai gái mụ mị như trước, nó phải chuyển sang một laọi thuốc mới mà người kia chấp nhận uống thuốc đắng do bạn đời kê, chấp nhận và mong thay đổi bản thân, vì nó, để giữ nó. Thay vì mồt cô người yêu khi nhu mi, khi rực lửa, chiều chuộng và quan tâm… hình ảnh người đàn bà đảm đam, quán xuyến, nhưng vẫn nồng nàn là cái gì đó quyến rũ bền bỉ và mãnh liệt với đối với người đàn ông.

Anh ấy, sau khi lấy vợ, mới thực sự trưởng thành, ko còn là chú bé si tình ngây ngô khờ khạo nữa. Nên đừng có hỏi vì sao trước họ chiều ta như thế, giờ họ đổi thái độ, vì họ lớn rồi, họ biết hơn, họ đã là đàn ông, với đủ ưu điểm và nhược điểm của mình, chả mù quáng để ta dắt mũi nữa ( lúc yêu tranh thủ dắt mũi được tí nào thì dắt các mẹ nhé, để sau cứp chính quyền với nổi dậy là khó khăn lắm):Kiss:.

Thời gian là vị phù thủy kỳ diệu nhất, nó thay đổi chúng ta và tất cả mọi người. Nếu ai ko chấp nhận điều đó, muốn mọi sự như cũ, người đó sẽ thất vọng thôi, vì ko ai có thể uống nước hai lần trên 1 dòng sông ( ý nói mọi sự vật đều thay đổi, biến chuyển ko ngừng, ko bao giờ như cũ được, dòng sông của hôm qua khác sông của hôm nay, ta của hôm nay khác ta của hôm qua, già hơn, trải đời hơn, hiểu đời hơn, khó tính hơn, yếu về thể chất, mạnh về tinh thần hơn, hay vui vẻ hơn, và người bạn đời của ta cũng vậy, có thể theo hướng tích cực hoặc tiêu cực, hoặc cả hai, mỗi thứ 1 ít).

Vậy nên thế mạnh của ta , ngày hôm qua, trong quá trình kiến tạo và đặt ra luật chơi, kiểm soát cuộc chơi trong cuộc sống gia đình, không còn là tuổi trẻ, sự nhõng nheõ, sự quyến rũ giới tính, mà là cái gì đó dài hơi hơn, bền bỉ hơn và khó tạo lập hơn rất nhiều: là người phụ nữ của người đàn ông ấy, là người mẹ của những đứa con ấy, và là người tự chủ, tự tạo lập sự nghiệp, niềm vui bản thân. Tất nhiên con người ta đâu phải ông thần để đạt được mọi tiêu chí ấy, nhưng sự kính trọng với những tiêu c hí đó được xác lập như 1 tượng đài, mà ai cũng có quyền xây dựng cho mình hình mẫu riêng như vậy để mà hướng tới và mơ tưởng.

Rồi theo dòng thời gian, sự thuyết phục của hình ảnh người phụ nữ lại là người điềm đạm, như 1 bến đỗ bình yên, như 1 điểm tựa tinh thần vững chắc, cho chồng, và con cháu tựa vào.

Thế nên cứ dùng vũ khí cũ đã từng hữu dụng, chưa chắc đã hiệu quả, thậm chí gây phản cảm, dẫn đến tác dụng tiêu cực, vì em đã khác, và anh cũng thế, suy nghĩ khác, nụ cười khác và đam mê cũng khác.

Phàm là con người ai cũng mong mình hạnh phúc, được tôn trọng , yêu thương và yêu thương lại mọi người đến đầu bạc răng long. Đây gần như là ước mong chính đáng chung mà ai cũng hướng tới. NHưng ko phải ai cũng đạt được điều đó, dù mục đích là như nhau . Mỗi người mỗi điều kiện, năng lực, hoàn cảnh, môi trường khác nhau, tạo nên những quyết định và cách thức khác nhau để đạt được mục đích đó. Nhưng chỉ những ai đi đúng đường, dùng đúng cách thì mới có kết quả. Không phải cứ nỗ lực rất nhiều, như người khác, thì sẽ có kết quả. Cũng không phải có người ung dung hưởng sung sướng là được mọi thứ như ý.

 

Chia sẻ

Viết bình luận