Chồng – vì sao để mất, làm sao để giữ?

Chọn được người ý hợp, tâm đồng lấy làm chồng đã khó, nhưng giữ được chồng còn khó hơn.

Vì sao để mất và bằng cách nào để giữ? Phiếm đàm sau đây có thể giúp ích chị em chăng. Xin bắt đầu bằng chuyện…

Có một câu chuyện hài hước thế này: Một phụ nữ hơn 30 tuổi, mới một con, vậy mà chồng chị vốn xưa nay đứng đắn, bỗng nổi “máu dê” đi lòng thòng “bồ bịch”. Chị nghiến răng chịu đựng, ngày đêm khuyên giải mà “hắn không nghe. Như thế thử hỏi có uất không. Uất quá chị quyết định tự tử. Tự tử bằng súng. Chỉ bắn một phát là chết. Mà phải chết ngay cho khỏi quằn quại đau đớn… Chị nghĩ thế và tìm đến một “văn phòng tư vấn”.

Giữ chồng

Giữ chồng

Sau khi nghe chị trình bày, ngài chuyên gia tư vấn khuyên: “Nếu vậy cần phải bắn vào tim”. “Nhưng bằng cách nào để biết vị trí của tim?”. “Thế này nhé. Chị lấy núm vú bên trái làm chuẩn, cách 2cm về phía trên là tim”. Cám ơn về lời khuyên vàng ngọc ấy, chiều đó, sau khi viết “chúc thư” dặn dò con, cùng những lời cảnh cáo gã chồng bội bạc, chị thực hiện ngay. Súng nổ “bùm”. Chị không chết. Bởi viên đạn không xuyên qua tim mà lại thủng ruột già.

Vết thương lành, chị đến cự nự ngài chuyên gia tư vấn yêu cầu trả lại tiền. Vì động tới tài chính nên buộc phải có “trọng tài”. Biên bản kết luận của “trọng tài” ghi rõ: “Hướng dẫn của chuyên gia tư vấn không sai. Sở dĩ đạn không trúng tim vì từ lâu chị không chịu chăm sóc đến cơ thể, nên ngực chảy xuống gần tới rốn (?!). Đạn xuyên thủng ruột già là vì thế”. Vậy là rõ.

Kết luận trên còn có tác dụng giải thích nguyên nhân “cái anh chồng” vốn đứng đắn bỗng dưng đổ đốn là vì vợ người ta “gái một con trông mòn con mắt”, nhưng vợ anh thì “mới một con mà muốn dắt đem… cho” bởi lôi thôi quá, nhếch nhác, tã tượi quá. Chẳng biết sau cái vụ tự tử không chết này, chị có rút ra được bài học rằng: Muốn giữ chồng thì trước hết phải biết giữ gìn, chăm sóc cho nhan sắc của mình, để chồng mình ngắm đã, rồi thiên hạ ai muốn ngắm là việc của họ.

Khốn nỗi chị em chúng ta thường mắc phải sai lầm rất nghiêm trọng: Chưng diện cốt để thiên hạ ngắm chứ không phải để cho chồng mình ngắm. Vì thế mỗi khi bước ra khỏi cửa là thướt tha váy ngắn váy dài, vẽ mắt, tô môi, nước hoa thơm ngát, nói cười vui vẻ. Nhưng ở nhà thì tóc không chải, đầu rối bù; áo quần không là, nhầu nhĩ, ngực chảy quả mướp; nói năng thì bẳn gắt; “đá thúng đụng nia”, “chửi gà mắng chó”… Bởi vậy dưới con mắt các ông chồng, vợ mình luôn là mẹ sề, là cái radio bóng già, loa rè, mở suốt 24/24 giờ, chỉ có mở, không có tắt… Mới chán, mới đổ đốn sinh hư đi tìm “của lạ”. Trong khi ra đường nhìn vợ người khác thì cô nào cũng xinh đẹp. “Mất toàn phần”, “mất từng bộ phận” cũng từ đó mà ra cả.

081208

Mấy hôm nay chị trâu bận nên chị (cho phép nhé vì chắc lớn tuổi hơn các em mà) nên chị mạn phép luận bàn mấy kiểu đàn ông như thế này:
1. Đàn ông khi có cơ hội là ngoại tình (thuộc về bản chất). Vẫn yêu vợ, yêu con có trách nhiệm với vợ con nhưng chuyện cưa cẩm các em chân dài, xinh tươi thì khi nào có điều kiện là tới luôn. Không phải tán tỉnh vì tình yêu mà vấn đề này cũng là một phần nhu cầu cuộc sống. Loại đàn ông này càng già càng phát huy khả năng NT (để tận dụng tối đa những giây phút ăn chơi cuối cùng của cuộc đời) đặc biệt những bố có tiền. Có bồ bịch lăng nhăng thì vẫn về với vợ. Sống với lạo này hơi vất vả, phải kèm như kèm kem.
Chồng các mẹ đâu phải thuộc loại này.

2. Loại đàn ông thứ hai: ngây thơ như con nai vàng, suốt ngày chỉ biết công việc, gia đình. Loại này sổng ra dễ bị các em sành đời nó dụ. Làm vợ các bố này phải giữ cho kỹ khẻo các em xinh tươi, giàu kinh nghiệm tình trường nó dụ lúc nào không hay, nhất là các em thư ký.

3. Loại đàn ông từng trải, hiểu phụ nữ, nói chung là đã qua vài ba mỗi tình rồi mới lập gia đình. Nhìn chung, đàn ông nào thấy gái đẹp cũng thích nhìn, thích nói chuyện. Nếu gặp em nào mà ngưỡng mộ quá, nếu còn độc thân thì sẽ tấn công liền. Nhưng vì trách nhiệm gia đinh, vì còn yêu vợ thương con nên sẽ biết dừng lại đúng chỗ.

Chỉ khi nào gia đình ko có hp, họ cần một chỗ để tâm sự, chia sẻ những vui buòn còn chất chứa trong lòng thì do hoàn cảnh đưa đẩy họ mới NT

4. CÒn một loại nữa, cũng là những ông có trách nhiệm nhưng gặp phải các bà vợ quá tệ, không têể nào cải tiến được. Một mặt các bố vẫn lo chu toàn cho gia đình, cho con cái, vẫn hoàn thành trách nhiệm của một người chông, người cha (vì thương con, không muốn ly hôn) nhưng họ vẫn ra ngoài tìm mảnh trời riêng của họ và người đàn bà thứ hai này là họ thực sự yêu.

Mình xem chồng mình thuộc loại ào rồi hãy ghen. Theo chị suy đoán chồng các mẹ thuộc loại thứ ba nên không nên ghen làm gì cho mệt xác, mệt óc. Tuy nhiên, thỉnh thoảng có ghen ôột tý kiểu như dùng nước hoa ý thì cũng được thôi, nhõng nhẽo một tyđể được chiều mà.

Nhưng đừng nên ghen rồi gán ghép cho em này em nọ (đặc biệt là các em chung công ty) bởi vô tình làm thành một lối mòn trong đầu các bố là mình cặp với em đó rồi nó thành sự thật lúc nào không hay. Cái này giống như mẹ Bạch Dương.
Chuyện này đã xảy ra rồi. Có cô em dạy cùng với chị, chồng đi làm xa, tuần êề một lần. CÙng chỗ làm có một em chưa chồng. Ban đầu thì cả anh cả ả không có gì, gặp nhau vẫn bình thường. thế nhưng cô em này ban đầu cứ hay trêu chồng rồi ghen làm cho anh chồng mỗi khi gặp cô đồng nghiệp lại nghĩ đến lời vợ nói, chắc đôi khi cũng tưởng tượng ra thêm. Thế một thời gian cặp lúc nào không hay.

Còn chuyện ly hôn, nói chung cũng khó lắm. Sau này con cái vào rồi, cuộc sống gia đình nó còn nhiều yếu tố lắm (nuôi dạy con, con không có bố cũng không được, khong có mẹ cũng không xong, ly hôn sợ con cái khổ, sợ xấu hổ…) chứ không phải cứ NT là ly hôn được ngay. Khi các bố NT, cũng phải xem xét các tình tiết, tính chất, mức độ, thấi độ của chồngkhi bị phát hiện, ý kiến các con… mới quyết định nên ly hôn không, ly hôn cũng khó khăn như khi ta chọn yêu anh nào, cưới anh nào vậy.
Mẹ Ya nói cũng đúng, phòng bệnh hơn chữa bệnh. Nhưng phòng quá gây cho người ta áp lực cũng không nên.
Còn chị, hai vợ chồng là mối tình đầu từ hồi còn SV. Ngoại hình chị cũng bình thường, ngày trước bố già nhà chị cũng được nhiều em hâm mộ lắm (phông đọ mà lại dân kiến nữa) nhưng ẫnh xã cũng rất kiên trì cưa cẩm đến 3 năm mới đổ. khi yeu hai đứa cũng xa nhau một thời gian (vì công việc) nhưng thấy cũng chẳng có em út nên bây giờ tin tưởng tuyệt đối. Nói tuyệt đối nhưng cũng rồi: bố mà NT thì mẹ đây soạn sẵn cho một va ly áo quần rồi một đi không trở lại nhé. Nói là làm không nhắc lại lần hai.
Nhà mẹ trâu xem xết lại coi em bàn như thế có đúng không nhé. Cho các em nó hiểu để đỡ tội nghiệp các bố ở nhà
Đặc biệt nhờ hội MR tư vấn thêm các bố có NT không? Hi hi

MTCT

Đồng ý với mẹ 081208 , chỉ tóm tắt đặc điểm từng loại cho “rễ” nhớ:
1. Loại 1: bản tính trăng hoa , cái này ăn vào máu, cơ cơ hội là virus này bùng phát
2. Loại 2: thiếu kinh nghiệm nên bập vào lại ngây ngất ( lần đâu lén lút:Battin ey  gọi là trẻ ko chơi, già đổ đốn
3. Loại 3: Biết sợ và biết nể, biết quý, túm lại là “biết”
4. Laọi 4: người đàn ông Trách nhiệm

Tất nhiên là ghen cũng cần và có gia giảm. Trước đây, mẹ Trâu chả bao giờ thể hiện mình ghen chồng dù hắn có hơi “quá” trong 1 số vụ. Lý do thì có nhiều: mẹ Trâu tin bố cháu quá ( cái này thì giờ ko có đâu ạ, tin vừa thôi, mất cảnh giác thì cũng nguy cơ cao ra phết:Laughing ; mẹ Trâu tự trọng quá, nghĩ rằng nếu ghen thì nghĩa là mình tư đánh giá mình quá thấp, kiểu như mất tự tin; mình cũng muốn để chồng hiểu mình tin tưởng hắn tuyệt đối ( kiểu như vợ cutun tin cutun ấy mà) dù hắn có làm bất kỳ điều gì, ( cái này là cái ngu của mẹ Trâu đây :Silly

Mình tôn trọng và tin chồng, cho hắn quá nhiều tự do, thích làm gì thì làm, thích đi với ai đến mấy giờ thì đi, chồng về kể chuyện gì cũng cười xòa bỏ qua , dù nếu là các mẹ ở đây thì có khi nhảy lên rồi:RaisedEye. Trong khi đó mình chiều hắn vô điều kiên, ko hề phàn nàn trách cứ, cũng chẳng cậy nhờ bất kỳ việc gì, kể cả việc đàn ông trong nhà, cứ tự hết nên hắn tung tẩy ( sau này lại trách vợ chiều chồng quá mức, công nhận mình ngu quá, các mẹ ạ:Worried

Ấy lại là cái dại và dốt của mình, vì mình nghĩ chồng sẽ cám ơn, trân trọng TY và niềm tin tuyệt đối mình dành cho hắn dù hắn có đi đâu, làm gì , với ai. Thế nhưng, sau này chồng nói có cảm giác vợ ko yêu mình, ko quan tâm chồng yêu ai, đi với ai, ko thèm ghen tức, ko thèm yêu, ko cần chòng và coi hắn như người dưng. Chồng bảo có những lúc đi với bạn khuya về, tất cả vợ chúng nó đều gọi, cau có giục chồng về, bạn bè đều ngại. Nhưng thấy vợ của chồng vui vẻ , ko hỏi, ko ý kiến… chồng tủi thân nghĩ vợ ko quan tâm, bỏ mặc.

Thế nên, rút kinh nghiệm, bây giờ, đôi khi dù tin chồng lắm thì mình thỉnh thoảng cũng nên tỏ ra nghi ngờ tí chút ( vui vẻ thôi chứ ko truy cứu, chỉ là 1 kiểu nhắc khéo cho chồng biết mình vẫn để ý hành tung của hắn:RaisedEye) để hắn thấy vợ vẫn yêu, cần và quan tâm đến mình.

Thỉnh thoảng mình thấy hắn đi về muộn, cười bảo : bố đi đâu về muộn thế, đi với cô nào mà léng phéng là về đây chết với mẹ nhé, thế nào sẽ có 1 sáng ngủ dậy trên người thiếu 1 bộ phận gì đó:Laughing:. Chồng cười sung sướng bảo: mẹ mày nghi ngờ vớ vẩn, bố đời nào như thế, làm gì có cô nào mê. Mình mới chốt cho một đoạn kết mê ly: chồng mình thế này đến khó tính như mình còn mê nữa là mấy em tre trẻ, cứ cảnh giác vẫn hơn, sơ hở là mất chồng như chơi. Nếu bọn con gái thấy chồng mình mà ko mê thì mình sẽ mắng chúng nó 1 trận: chúng nó quá dốt vì đứng ở trên đỉnh núi mà ko biết chiêm ngưỡng mặt trời, ở dưới nước mà ko biết ngắm cá, chồng mình thế mà ko biết mê ( đoạn này copy trong phim Thày lang mình xem từ ngày xưa:Laughing . Chồng cười sung sướng, sáng bừng cả mặt được vợ ghen, cười tủm tỉm : biết mẹ bơm mà bố vẫn sướng:Angel:. Sau thấy yêu quý vợ hơn hẳn

Thế là đủ độ nước hoa, mẹ wic nhỉ. các mẹ nhớ rút kinh nghiệm, xịt tí nước hoa cho nó ấn tượng nhé, nhưng đủ độ thôi:LoveStruc:

wic

Xịt chứ lị. Và nên có vài chai để xịt cho thay đổi..  )

May quá hiện giờ zai nhà mình ở type 3. Nhưng phải đề phòng địch chuyển sang type 1, 2 lúc nào ko biết. Chị em luôn ghi nhớ là ko có gì là không thể xảy ra nhé.. Nói chung là phải bám thắt lưng địch mà oánh (@MTCT)..

Công nhận MTCT bơm chồng ác thật..Mình thì chỉ thi thoảng hỏi chồng: Này, bọn con gái sao nó lại để cậu thoát nhỉ? Kỳ quặc thật đấy.. 😎

Thế là chồng đã sung sướng tít mắt bảo: Làm gì có chuyện. Mấy lần tớ phải trốn gần chết. May mà thoát nạn.. :Kiss:

Lâu lâu đổi kiểu thì bảo: Cậu mà léng phéng là chết với tớ đấy nhá.

Zai: Vớ vỉn. Tôi đây cực kỳ đàng hoàng đứng đắn nhá. :Thinking:

Mình: Chả bít thế nào. Giai nhà mình ngon lành cành đào thế này, gái gú nó cứ xông vào thì làm sao? (Xong chạy ra ôm cổ thỏ thẻ) Cậu ko được cả nể đâu đấy nhá.. :Kiss:

Ối zời, cu cậu cứ gọi là lăn quay cu lơ. :Battin ey::Smug:

Chỉ cần thủ vài bài thôi. Có nói một ngày năm lần các anh í cũng ko bao giờ chán nhé chị em.. :Laughing:

bachduong14

Mẹ Kún nhớ học thuộc nằm lòng cái trích đoạn nịnh chồng của Mẹ Trâu nhé. Đừng như mình. Hôm trc vừa đọc dc, tối ti toe thực hành. Chồng đang mơ màng ngủ, rúc vào nách chồng: Ôi chồng mình tuyệt quá. Em gặp anh như cá gặp nước như…..đến đó quên béng mất . Chồng bảo : như cái gì. Tịt. Chồng bảo: Hâm, thôi ngủ đi.

Quê ơi là quê. :Laughing:

MTCT

Ới em Bạch dương ơi, là chị nịnh chồng, bảo hắn rất đẹp trai, quyến rũ đáng yêu ( bơm tí cho lão sướng vì anh này ưa “lịnh”, cứ khen là ” tê” thô:Laughing:i) , và mẹ Trâu dặn chồng nếu đứa con gái nào gặp chồng mà ko thích thì về mách vợ, để vợ mắng nó là chồng mẹ Trâu ” dư lày” mà nó “dám” ko mê, ko thích à, nó đúng là đồ ” đứng trên đỉnh núi mà ko biết chiêm ngưỡng mặt trời, ở dưới nước mà ko biết ngắm cá”… Xong rồi cười há há khoái chí, chồng muốn hiểu theo kiểu nào thì hiểu: khen hay diễu cợt nhỉ:Thinking:

Đại khái là mẹ Trâu quen nịnh chồng rồi, trước thì nịnh tế nhị, sau mới “phô” dần lên vì nhẹ đô quá thì nhờn thuốc. Nếu các mẹ chưa khen chồng bao giờ thì bóng gió xa gần kiểu như: thế mới biết mình may, lấy chồng tử tế, giúp đỡ vợ việc nọ việc kia… hay đúng là ko có bố, mẹ ko biết xoay xở ra làm sao, đúng là có người đàn ông trong nhà vẫn khác, đàn bà có giỏi mấy vẫn là đàn bà, hay đúng anh là đàn ông có khác, yếu trâu hơn khỏe bò, vợ ko có chồng ko biết xoay xở ra sao. Mẹ Trâu hay bảo là cả đời mẹ Trâu làm cái gì cũng sai, có mỗi quyết định lấy bố cháu là đúng, còn chồng quyết gì cũng chính xác, chả hiểu sao lại sai lầm quyết lấy me Trâu. Đấy, có mỗi quyết định quan trọng nhất mà chuẩn” thì vẫn sướng như thường và bố cháu thì ngược lại.

Mẹ Trâu thực lòng cảm nhận rất yên tâm, ấm áp và có cảm giác an toàn khi có chồng lo lắng cho mình,dù lo cái gì cụ thể thì cũng ko rõ. Nhưng cảm giác mình gặp gì khó khăn, nguy hiểm, thì cứ chui ra sau lưng xã, kiểu gì hắn cũng che chở, bảo vệ và bênh vực mình. Nửa đêm lạnh, cứ đút bừa chân vào người hắn, kiểu gì cũng phải ủ ấm cho mình, làm ăn có gì bí hay khó khăn, cứ ăn vạ ời ời thì chồng sẽ giải quyết…

Và nhất là ra đời, chả sợ ai bắt nạt, thậm chí đứa nào va chạm hay bắt nạt mình ngoài đường mình còn nhắc: anh đi đi, đừng đôi co, chồng tôi mà ra thì anh hối ko kịp. Chồng mình có quan điểm là đừng có đứa nào dám động vào vợ con hắn, mất 1 cái móng chân thôi thì cũng tiêu cho thằng đấy. Đã vậy hắn có máu nóng, lại giỏi đánh nhau:Laughing:, lão mà xót vợ , thì lão xử lý ngay kẻ kia, tận tình luôn, nên mình đi đâu cũng sợ va chạm, gặp ai cũng nhún, cứ găng lên để chồng cáu tiết, thương vợ, đập thằng kia thì vợ khổ. Thế nhưng rất yên tâm:LoveStruc:

Bạn bè mình cứ hay ghen tị, chị gái mình cũng nói là mình sướng vì luôn được chồng bảo vệ, hỗ trợ, che chở dù trong kinh doanh mình ” liều ” và ” gấu” hơn chồng. Chồng mình cũng nổi tiếng vì cái tính ” nóng nảy” và ” dũng cảm” nên chồng dặn vợ đi đâu làm việc, giao dịch, cứ nói tên chồng ra, đảm bảo chúng nó ko bao giờ dám sàm sỡ, trêu chòng, cưa cẩm gì vợ, vậy mà đúng thế thật :Surprise::Applause::Battin ey:

Khen chồng thì phải khen thật, xuất phát từ cảm nhận của mình về vai trò của chồng trong cuộc sống của mình. Ví dụ, chị gái mình có ông chồng vụng về, hiền lành, hay vương quăng bỏ vãi, nhưng nhớ đường rất giỏi. Cả ngày chị gái mình làu bàu, ca thán, phê bình anh này về cung cách sinh hoạt, làm việc … nhưng cứ đi du lịch thì cả bọn tình nguyện để anh ấy dẫn đường, nhất là khi du lịch nước ngoài, bất đồng ngôn ngữ, ko phải ở đâu người ta cũng nói tiếng Anh. Lúc ấy, dù đang phê bình chồng việc khác, nhưng bà chị lập tức bá vai chồng, thỏ thẻ: mẹ rất tự hào về khả năng nhớ đường của bố nên mẹ cứ yên tâm để bố dẫn đi đâu thì đi, đến cùng trời cuối đất cũng OK, tất nhiên là nói kiểu trêu đùa ngộ nghĩnh chứ ko phải nghiêm trọng như đang tuyên thệ .

vậy lại còn đế thêm: mẹ rất tự hào về khả năng nhớ đường của bố, mẹ làm gì thì làm hơn bố được chứ nhớ đường thì chịu, thế nên đời mẹ mới cần có bố… Anh chồng được khen và đề cao , mặt rạng rỡ, cầm bản đồ, lại xách túi, vai đeo ba lô hộ vợ, tay kia dắt vợ, cười hớn hở, quay lại 1 lũ em, con cháu lít nhít đằng sau bảo: nào, cứ đi theo tôi nhé, yên tâm có người dẫn đường vĩ đại đây rồi. Tối sang phòng lại thấy chàng đang mủm mỉm nghe vợ tố vụ vứt đồ bừa bãi và làm việc ko có kế hoạch, ko khoa học…:Smiling:

Nguyên tắc là ko chê chồng lúc ai khen mình,hắn càng chuối thì càng nịnh hắn, kiểu hài hước nhé, chứ ko phải kiểu ngưỡng mộ hay khen giả tạo, ai hiểu thế nào thì hiểu, gọi là nói nước đôi mà. Cứ ai khen chồng mẹ Trâu lấy được vợ đảm đang tháo vát, trẻ trung, xinh xắn thì mẹ Trâu nói luôn cái vụ may mắn lấy được chồng của mình như thế theo kiểu bác “lói dư lào” ý chứ, bố cháu cả đời làm gì cũng đúng, mỗi quyết định lấy mẹ cháu là sai, giờ mới thành ra “dư lày”:Laughing:

Mình lúc nào cũng trêu chồng như vậy, cũng ko để ý chồng phản ứng thế nào, vì vợ chồng mình lúc nào cũng cười tràn cung mây, tung hứng nhau suốt, 10 câu nói thì hết 8 câu đùa, nhất là khi có bạn bè, thì bọn mình hay lấy cái sự ko may của nhau trong hôn nhân ra mà giễu cợt. Ví dụ bạn của chồng mẹ Trâu, vốn rất tôn sùng hắn, đến nhà cứ đòi lôi mềnh ra chúc mừng vì lấy được người con ưu tú của Hà nội ( ha ha, mấy lão bơm nhau) thì mẹ Trâu cười te tởn nói luôn: anh có nhầm ko đấy, hí hí, anh phải chúc mừng chồng em vinh dự lấy được em chứ ạ, em chả giải quyết 1 cu ế vợ cho xã hội nhờ là gì, ko có em, Hà nội thêm 1 người trong danh sách ế vợ, ko có em, lấy ai giải quyết 1 nhân khẩu thừa cho Hà nội ạ. Anh nói thế là anh ko biết rồi, em đây là hơi bị ” đỉnh của chảo” đấy, rồi cười ha ha,quay sang nháy mắt tống tình với chồng, đá lông nheo bảo: hơi bị đúng, chồng nhỉ:Laughing::Kiss:

Thế nên bạn chồng thì chúc mừng chồng lấy được vợ và ngược lại, càng quen càng chê mà

nguyên tắc của mình là luôn cho chồng thấy cái thiệt thòi của chồng khi lấy mình, cái lợi của mình khi có chồng, để thương cảm, để thấy hắn kém may mắn khi lấy mình, mình “mèo mù vớ cá rán” khi lấy hắn. Nói chung cứ khen ngừoi khác, đưa người ta lên cao 1 chút, càng vui mà. Còn thực chất ai thế nào, mọi ngừơi hiểu quá rõ, tự im lăng để điều chỉnh thôi, đem ra đay nghiến làm gì, nghe mệt lắm,

Mình mà bảo mình ân hận khi lấy chồng thì chồng chìa đơn li hôn ra ngay, nói em còn cơ hội sửa sai. Ai cũng có lòng tự trọng mà. Vợ chồng mình, dù có cáu giận đến mấy, cũng chưa từng nói thế, vì mình cũng chưa từng nghĩ thế.

Cái gì đến thì phải đến thôi. Dù mai sau có lúc vợ chồng bỏ nhau thì mình cũng ko hề ân hận về quyết định lấy anh làm chồng. Ân hận tức là ko muốn, là sai mà chả ai muốn làm cái sai của người khác cả. Nếu mẹ nào đó nghe chồng nói ân hận khi lấy mẹ nó thì mẹ nó có buồn chồng ko??? Tự trả lời và suy ngẫm nhé. Đã ko đem niềm vui và hạnh phúc cho nhau thì cũng đừng làm cho người khác buồn và đau khổ bằng vài câu nói vô tình

Vấn đề là mình cũng phải thấy chồng có cái hay, cái được thì mình mới yêu chồng và lấy hắn làm chồng chứ. Nếu ko nói cho chồng biết cái ưu của hắn để hắn tự tin và cảm thấy tự hào được vợ khen ( người gần nhất mà ko khen nổi thì hỏi người ngoài làm sao khen thật lòng ) thì hắn sẽ hoang mang: mình thế nào mà ko được vợ khen động viên nổi một câu, lấy gì làm động cơ phấn đấu nữa. Lời khen của vợ là khích lệ to lớn cho cố gắng của chồng. Rồi bảo sao ra đời có con dở hơi nó khen cho mấy câu mà vợ chưa từng ban cho, làm lòng tự hào đàn ông lúc đó mới có cơ hội nổi lên ầm ầm. Thế là ngoại tình thôi…

Ai xem họa họa mi sẽ thấy kiểu gì cũng phải có 1 họa mi mái để “xùy: động viên cho 2 anh đực đang hăng máu chọi nhau thêm phấn khích

. Thường các mẹ cứ có thói quen xấu là cái hay cái tốt của chồng là ỉm đi, ko khen hay khích lệ gì sất, cứ coi như tốt, hay giỏi, hay chăm, hay chiều chuộng là nghĩa vụ nghiễm nhiên của chồng. Các mẹ có xu hướng nhấn mạnh vào yếu điểm của chồng để lôi ra chê bai, đay nghiến, để chồng thấy bản thân tồi tệ, kém cỏi, ko xứng với vợ còn vợ thì thiệt thòi, chịu đựng.

Và câu nói xúc phạm nhất là Hối hận vì đã lấy chồng hay vợ, vì thế có nghĩa là sổ tọet những cố gắng, những điểm đáng yêu mà ta từng ngưỡng mộ ở họ, nghĩa là nói họ ko xứng với ta và biết thế ta đã ko gắn đời ta với họ. Đã nói câu đó nghĩa là ta đã sẵn sàng cho cuộc ra đi, cho ly hôn rồi vì chả còn gì mà tiếc nuối.

Mẹ Trâu cũng là người rất hay chỉ ra cho chồng những nhược điểm của anh ấy, nhưng cũng là người khen anh ấy nhiều nhất. Thoạt đầu, chồng mình khó chịu thấy vợ cứ góp ý cái này, sửa cái nọ nhưng mình nói : anh rất tuyệt vời, ai cũng biết, và lời khen lớn nhất anh từng nhận chính là từ em, vi em đã quyết định chọn anh làm chồng, có nghĩa là em thấy anh hoàn hảo nhất trong những đàn ông mà em biết và có cơ hội tiếp cận để lấy làm chồng. Nhưng em muốn chỉ cho anh những điểm anh còn thiếu sót ( 100 điểm anh tốt tới trên 90 điểm rồi, chỉ còn vài khiếm khuyết nho nhỏ nữa là hoàn chỉnh:LoveStruc , em muốn em là người dũng cảm dám chê và góp ý với anh để anh thay đổi, để cả thế giới còn lai khen anh, để anh ngày càng tốt lên và hoàn thiện hơn.

Em cũng biết là chả ai thích nghe góp ý, chê bai và sẽ ko ưa người chê mình, dù chê đúng, nhưng em thà để anh ko ưa, mà cả thế giới còn lại ưa anh, em chấp nhận thiệt thòi, bị anh khó chịu. Cái này là Lưu Gù chịu thiệt khi dám can gián đấy ạ:Crying: Chính vì yêu anh nên em làm hết sức để em có thể tư hào về anh, để anh đẹp dần trong mắt em và mọi người, dù nguy cơ lắm kẻ dòm ngó khi có chồng “chuẩn” là hơi bị cao nhưng em vẫn cam lòng:Crying:

Nói chung, sống để hòa hợp, hiểu nhau và điều chỉnh nhau ko dễ, phải để ý quan sát để hành xử, từng tí một. Ai yêu chồng và cầu tiến thì làm được thôi

Thiếu gì cách khen, Mùng 8 tháng 3, chồng đi nhậu đến 9h30 mới về, rủ con gái đi mua sầu riêng tặng mẹ dù chồng rất sợ món này, vừa mua vừa bịt mũi. Vợ lôi ra ăn hết trước mặt chồng, vừa ăn vừa khen tươi, cuối bữa nói được cái tươi nhưng hơi nhạt, múi nhỏ. Tối qua 9 tháng 3 lại thấy chồng nhờ đàn em chở ra Hàng Da mua quả khác cho vợ, chạy về vừa bịt mũi vừa háo hức : thử xem có ngon hơn ko, em? Vợ ăn rồi khen, ngon quá, giơ ngón trỏ lên, cười , thế là chồng sướng tê, huyên thuyên kể lại kỳ tích và kinh nghiệm chọn sầu riêng. Vợ kết luận, chồng hơi bị giỏi vụ mua sầu riêng dù ko biết ăn. Và từ giwof trở đi, cứ tin tưởng chồng đi mua sầu riêngc ho vợ thui:Laughing:. Bả chuột loại 1:cool:

(Đã đọc 156 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận