Chongmeotit: Chồng trách móc vợ không quan tâm đến nhà chồng

Chia sẻ bài viết này

Mấy hôm trước mẹ chồng em có phàn nàn em không chăm gọi điện về hỏi thăm bố mẹ chồng. Khi nghe chồng em thuật lại bằng giọng trách móc vợ không quan tâm đến nhà chồng, em đã nổi điên lên.

chongmeotit

Chả là mấy hôm trước mẹ chồng em có phàn nàn với chồng về em, chung quy cũng chỉ vì chuyện em không chăm chỉ gọi điện về hỏi thăm bố mẹ chồng và lần này là lần thứ n ông bà phàn nàn về chuyện đó.
Tuy nhiên, việc này không phải do em không làm, mà vì làm chưa đủ. Em nghĩ thế, vì em một tuần gọi cho bà 1 lần, gọi cho ông 1 lần, còn lại nhắn tin thông báo tình hình cháo lão của thằng con zai nhưng ông bà cũng không nhắn lại. Em rất ấm ức, lần n này em đã khóc toáng lên và rất là hò hét tức tối với chồng em. cảm giác mình đã cố gắng rồi nhưng cứ bị trách cứ, đau đầu lắm thôi.
Bé nhà em còn bé, một ngày em dậy từ 5h30 đến 6h, sau đó sẽ thu xếp đi chợ, nấu đồ ăn cho con, chuẩn bị quần áo cho chồng… và ra khỏi nhà lúc 7h15. Sau đấy khoảng 12 kém thì em về cho bé nhà em ti, 45 phút ở nhà với con rồi đi, quãng đường từ nhà đến cơ quan là 13 km. Kỳ thực mà nói em rất mệt, mệt bã cả người với một ngày 4 chuyến đi, rồi bản tính của em rất muốn chăm con, nên đặt nhiều niềm vui vào con cho nên kết quả là chỉ cần con ăn không ngon, trớ nhiều, lười ăn sữa là mẹ có thể buồn bực được nên khi nghe chồng em thuật lại bằng giọng trách móc không quan tâm đến nhà chồng, em đã nổi điên lên.
Ngày hôm qua, em biết bố chồng em có bảo với chồng em rằng sẽ theo dõi xem khi nào em sẽ gọi điện cho mẹ chồng và dùng từ : THEO DÕI khi nào con dâu gọi cho mẹ chồng“. Kỳ thực mà nói em cảm thấy mình như tội phạm ấy.

Rồi ở với cậu em chồng, ông bà cũng bảo em không nói chuyện, không quan tâm nó. Việc nhà không phải làm, đến giờ cơm chỉ ăn, không phải mó tay vào bất kể việc gì (về vấn đề cậu này thì việc phân công công việc không khả thi nên em chấp nhận việc này ạ). Tuy nhiên hỏi một câu cậu ấy trả lời một câu, đại loại là đối thoại một chiều, mà em thì không có thời gian, sức lực để chăm chút thêm một cậu con trai 6 tháng tuổi như thằng nhà em nữa.
Em định cho qua, kệ, ai muốn nói gì thì nói, làm gì thì làm nhưng nghĩ đi nghĩ lại còn chồng mình. Mình chưa thể bỏ chồng thì cũng đừng nên đẩy chồng mình vào thế đứng giữa, anh ấy cũng chán, cũng mệt nên nếu em ngang bướng thì anh ấy cũng sẽ phải chịu hết. Chồng em bênh vợ, bảo là vợ con có con nên cũng bận bịu thì bị bà chửi ngay là ai cũng có con, bla bla
Nhưng, (lại nhưng) bảo bây giờ em gọi điện hỏi thăm, thật sự không thật lòng một chút nào, cảm giác hờn tủi, ấm ức vẫn còn. có cố cũng không được. Thà như em một năm không hỏi thăm lần nào thì trách em, chứ một tuần em gọi một lần rồi bây giờ cứ trách cứ làm em ức chế.

Cả nhà có cao kiến gì giúp em với, kể cả cách tập dượt cảm xúc đừng để em cảm thấy xa lạ với bố mẹ chồng từ khi đọc tin nhắn bố chồng gửi cho chồng vì em không khéo trong cách thể hiện cảm xúc của mình, đã không thoải mái thì khó cười lắm…..

  • harmonius

Ối mèo ơi là mèo, đọc cái bài than thở của em chị cũng đến nhảy dựng lên với nhà chồng em mất thoai. Công nhận em mèo giỏi chịu đựng.
Nhưng mà khổ nhỉ, giả sử như em rắn ngay từ đầu thì có phải hơn không, tự nhiên đeo cái gông bắt mình phải thu xếp thời gian gọi 1 lần/ tuần làm gì thế hả em.

Bây giờ có 2 bài:
Một là lỳ luôn, cóc thèm gọi xem chết thằng tây nào không, cứ để ông bà hiểu con ông bà, cháu ông bà mà ông bà còn trách móc dằn hắt làm khổ chồng khổ con mình thì mình là người dưng, cớ sao ông bà đòi hỏi mình nọ nọ kia kia làm gì. Cứ rắn vào xem sao nào.
Hai là gọi thật nhiều vào, cà kê dê ngỗng thật nhiều vào những giờ ông bà chuẩn bị ăn cơm hay gì gì đấy, nói chuyện thật lâu rồi khi kết thúc làm câu là để con nấu cơm, để thế nọ thế kia… Kiểu như mình vứt hết việc nhà, việc chăm chồng chăm con để tám điện thoại ấy, đặc biệt khi về nhà ông bà chơi thì bảo bạn bè cứ khoảng 30 phút lại gọi để nói chuyện, nói thật nhiều vào và làm ra vẻ thân thiết và quan trọng nhiều vào, cứ thế mà thực hiện xem ông bà có đổi ý không.
Hehe, tớ thì tớ cứ rất chi là thật thà, ngay từ khi mới cưới đến tận bây giờ tớ vữn thật thà thẳng thắn trình bày là con chỉ gọi khi có việc, con không có tính cà kê kiếm chuyện làm quà, mong bà thông cảm, đến bố mẹ đẻ con con cũng còn không có gọi hỏi thăm kìa. Tính con nó thế thôi ạ! Ông bà muốn nghĩ con thế nào thì con chịu thế ấy!

 

  • chongmeotit

Em cảm ơn cả nhà nhiều

các chị ơi, em thấy vấn đề ở đây là, em càng làm thì càng không đủ ấy. hôm vừa rồi chồng em còn nổi khùng lên là tại em đấy, hồi trước cứ quan tâm cho lắm vào, bây giờ có con không làm được thì bị trách cứ. Đúng là tội mình to quá
nếu như bây giờ em bơ lờ lớ lơ đi thì người phải chịu là chồng em. Bản tính chồng em là người thiên hướng về gia đình, rất quan tâm đến bố mẹ nên chỉ cần ông bà buồn, giận hờn là chồng em khổ sở.
chuyện ông nhắn cho chồng em, lúc ấy chồng em đang tắm, tin nhắn đến thì hiển thị trên màn hình luôn ý, em đọc chưa hết vì nó chỉ hiện đến đó thôi. Từ rất lâu rồi em không đụng đến điện thoại chồng nên khỏi có ý định cầm lên đọc xem thế nào.

  • wicket

Em ở đây lâu mà vẫn bức xúc việc lặt vặt nhể.
1. Theo chị yêu con thì cứ yêu, cưng con thì cứ cưng. Nhưng con trớ thì kệ nó. Trẻ con đứa nào chả trớ. Trớ sinh lí là bình thường. Chỉ khi nào qua 1t mà cứ ăn là trớ thì mới là vấn đề. Còn không thì chịu. Cái đã là tự nhiên thì việc gì phải xoắn lên rồi lại đi cáu chồng. Chả ra làm sao cả.
2. Việc nhà chồng cứ để chồng xử lí. Đấy không phải việc của em. Vẫn tiếp tục việc gọi cho ông/bà 1 lần/tuần. Còn ông bà thắc mắc là việc của OB/chồng. Em đã được như ý em (không theo ý ông bà) thì cáu làm gì nhể? Quá vô lí.
3. Không thay chồng xử lí việc nhà chồng nữa. Nói với chồng. Cho đến khi con được 1-2 tuổi, em xin phép không giải quyết việc nhà anh. Anh giúp em xử lí vấn đề này. Vì chỉ đánh vật với con là em mệt lắm rồi. Bố mẹ nói gì với anh anh xử giúp em luôn, đừng kể với em vì như thế em cảm thấy tổn thương và mất tình cảm lắm. Sau này con lớn, em sắp xếp được thời gian thì em sẽ cố gắng cải thiện vấn đề.

Sao nhiều chị em hay lo nghĩ cho chồng nhể? Mình thì chả bao giờ cả. Mình cũng nói thẳng với chồng là chẳng may bố chồng hay mẹ chồng có than phiền gì về mình thì đừng để mình biết vì mình sẽ khó chịu. Còn bản thân chồng thấy mình nên làm gì cho phải phép với bố chồng và mẹ chồng thì cứ nói để mình xem xét điều chỉnh. Đâm mình rất là nhàn tâm.

 

Harmonius

@ Wick: Hè hè, thì tớ đã ưu tiên cái phương án một là bơ rồi là còn gì hả mụ.
Cái vụ đá quả bóng sang chồng ấy hả, không dễ đâu ợh. Mụ là mụ may mắn nên vớ được lão cầu thủ thượng thặng, bóng cỡ nào vào chân lão ấy cũng ổn, chứ tớ dự là chồng nhà mèo chả chịu bắt hay chuyền đi đâu. Mèo phải tự xử thôi, tớ là tớ kinh nghiệm roài
@ Mèo ơi, thế thì theo cái một là của chị đi, cứ bơ đi mà sống, kệ! Sống theo tuyên ngôn: mình là con, là vợ, là mẹ. Làm con nghĩa là được cha mẹ chăm lo ; làm vợ là cùng chia và sẻ với chồng; làm mẹ là lo lắng chăm sóc cho con mình. Chấm hết!
Ai giỏi ai hay, ai đảm đang, hiếu thảo, công dung ngôn hạnh ở đâu thì kệ. Mình dở, dốt, hậu đậu, xấu xí chỉ được đến thế thoai. Ai biểu chồng yêu và chọn mình làm vợ của chồng, mẹ của con chồng, con của bố mẹ chồng làm gì
Chị áh, chồng mà chê gì chị bảo tớ chỉ được thế thoai, cậu tự chọn,tự tán tớ đấy chứ, tớ có nhào vô theo đuổi cậu,bắt cậu lấy tớ đâu.
Được vài lần chồng im, sau khôn hơn, chồng đổ tại tớ lừa chồng. Lúc yêu và mới cưới một hai năm thì thế nọ thế kia, bây giờ thế này, thế này, đúng là tớ lòi mặt chuột xấu nhá. Tớ mới bẩu: chả phải, ở bầu thì tròn ở ống thì dài, ở với chồng lâu quá nên tự nhiên bị biến đổi ra như thế, kiểu như sinh vật tiến hoá để thích nghi với môi trường ấy, em tiến hoá để hợp với anh. Nhà mình nồi nào vung nấy, thuận vợ thuận chồng thế còn gì. Lão càm ràm quá thì hôn cái khoá miệng lão ý lại cho chấm hết tranh luận.

Thực ra cách ứng xử với nhà chồng ấy mà, khi mình không thích thì cứ xem như là cố gắng thảo mai, dần dần thì hình thành thói quen. Nếu tập được như thế thì tốt.
Các phần khó khăn gian nan khác thì cũng phải thỏa hiệp, liệu dần dần mà xử lý, điều gì cũng từ hai phía, trời chịu đất và đất phải chịu trời.
Đời còn bao điều phải lo, hơi sức có đủ đầy để vừa tươi tỉnh mạnh mẽ ứng đối với xã hội, kiếm nhiều xiền phụ chồng lo cho gia đình, vừa khéo chăm con, dạy con, vừa xinh xắn đẹp đẽ để chiều chồng, vừa đảm đang cơm ngon canh ngọt nhà cửa sạch sẽ, vừa lễ phép với họ hàng cô bác, vừa thân thiện với xóm giềng, lại đủ sức đáp ứng mọi tiêu chí dâu thảo của bố mẹ chồng  hay không? Cứ thủ thỉ tâm sự dần dần với mẹ chồng để mẹ chồng hiểu dần mình ưu tiên làm gì thì cũng vì con, vì cháu ông bà thoai ah. Chứ có đứa con dâu nào mà ngu không biết là nếu nó không thảo mai, mồm mép đỡ tay chân, để bị Bố mẹ chồng  không thương thì nó thiệt thân nó thôi.
Tớ thì biết trước là ý bố mẹ chồng  thích tớ phải hay gọi điện, chuyện trò, kiểu chứng tỏ mình không phân biệt dâu rể…, xem bố mẹ chồng  như bố mẹ đẻ.
Ack, tớ cứ thành thật rào luôn là tính con ít nói, gặp đúng tần số, đúng lúc mới 888 được, chứ bố mẹ đẻ con, con cũng chả gọi nhiều, suốt 4 năm thời sinh viên, con chỉ gọi khi con hết sạch xiền mà mẹ con chưa gửi thoai (cái này thật %, he he, hồi đó điện thoại đường dài mắc quá trời).
Bây giờ tớ cũng vẫn ít gọi, tuy nhiên, nếu khi có gì hơi hơi liên quan tớ cũng vẫn gọi, có lý do hẳn hòi chứ tớ không có khái niệm hỏi thăm sức khoẻ, tớ không thích để bố mẹ chồng  mặc nhiên bỏ tớ vào cái khuôn là hễ con dâu thì có trách nhiệm hỏi thăm vấn an sức khoẻ mỗi tuần, mỗi ngày… Và khi đã gọi thì tớ cũng chịu cà kê dê ngỗng nói đến vài chục phút với mẹ chồng, keke. Àh, mà tớ chỉ gọi cho bố chồng  khi không gọi được điện thoại cho mẹ chồng, và hỏi mỗi câu” Bố khoẻ không? Cho con gặp mẹ tý” hết! Tính tớ hơi hâm, tớ bảo với mẹ chồng là tớ không thích kiểu con dâu cái gì cũng tâu với bố chồng, thậm chí tớ chả bao giờ long rong dẫn con đi chơi với bố chồng  mà không có chồng tớ hay mẹ chồng đi cùng. Cứ thế cho lành, vừa là hơi cám hấp, vừa đỡ được một nghĩa vụ.
Chuyện của nhà chồng cái gì vừa sức thì tớ tham gia, cái gì quá sức hoặc không phù hợp thì tớ cũng thật thà xin kiếu. Còn tớ luôn khuyến khích chồng, không bao giờ có ý kiến phản bác bất cứ điều gì chồng muốn làm cho gia đình chồng, kể cả họ hàng nhà chồng (có phản đối cũng chả hiệu quả, nên ngu gì mà phản đối, hờ hờ). Tớ chưa lên được level như mụ wick, cơ mà tớ đã, đang và sẽ cố gắng phấn đấu trèo theo con đường mụ ấy đang đi.
Mà tớ thấy, đã xác định đi theo bạn chồng cả đời, nên hãy theo chuẩn mực của mình mà sống. Hãy làm theo đúng khả năng và sở thích của mình, chứ đừng cố quá mà quá cố lúc nào không biết thì tèo!

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

1 Response

  1. Vân says:

    Chuyện của mèo giống hệt nhà mình. Ko biết thế nào là đủ. Tuần 1 lần gọi như vắt chanh. Gọi cho bà thì ông bảo nó có gọi cho t đâu. Trách móc ko quan tâm tới bm ck. Trong bao lần gọi về như thế, chưa lần nào ông bà hỏi đc 1 cầu quản tâm xem m có khoẻ ko, CV thế nào. Kể cả khi mình sảy thai, hay bầu bí vượt mặt. Sao lại có cái kiểu tình cảm cung phụng một chiều thế nhỉ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.